Vài Bài Thơ Tháng Năm: Kè Gió Sông Sàigon; Sao Lại Là Tháng Năm Gulag? Bước Chân Rumba; Bên Này Biển Bên Kia Biển

30/04/202610:35:00(Xem: 680)
blank

 

Vài Bài Thơ Tháng Năm: Kè Gió Sông Sàigon; Sao Lại Là Tháng Năm Gulag? Bước Chân Rumba; Bên Này Biển Bên Kia Biển

 

Thơ
Lý Kiến Trúc

 

Gió Kè Sông Sàigon

 

Xích sắt nó lăn trên bờ sông Sài Gòn lồng lộng gió

Xích sắt nó nghiến vào chỗ hai ta ngồi với nhau đêm qua

Lục bình quấn quýt trôi trong đêm như đôi ta sợ lạc dòng

Sao mình lại chọn chỗ này để ngồi hay còn chuyện gì khác.

 

Những ngày về phép

Kè sông Sài Gòn đen thui nghe sóng vỗ rù rì rù rì

Gió rười rượi lùa tóc em vào môi vào mắt

Anh không thể hôn em

Anh sóng sánh ly rượu đế vỡ bờ nước mắt

Nghĩ tới những điều không bao giờ nghĩ tới: thất thủ.

 

Sài Gòn ơi

Tôi bất lực

Vận nước đã đến lúc đổi dời

Em sẽ đổi thay thôi.

 

Sàigon ơi, buồn thiu gió lộng kè sông

Hồn tôi vỡ mộng tóc em rối bời.

 

Lý Kiến Trúc, từ California (4/1975-4/2026)

 

Trích CHƯƠNG 1

Tổ Khúc Dạo Đầu

Sao Lại Là Tháng Năm Gulag?

 

1

 

Sao lại là tháng năm Gulag?

Tháng nửa đêm có tiếng gõ cửa nhà dồn dập

Trong đêm tối, bóng người lầm lũi bước vào xe bít bùng

Kinh hoàng

Giấc mơ của những kẻ ôm mộng ‘hòa giải hòa hợp’ tan như mây khói

Giấc mơ của cái gọi là thành phần thứ ba thứ bốn gì đó trốn chui trốn nhủi như loài chuột

Kinh hoàng.

 

Bài học đầu tiên:

Miền nam sen trắng nhụy vàng tập trung đi tù “học tập cải tạo”

Bài học thứ hai:

Lao động là vinh quang “lùa dân đi vùng kinh tế mới”

Bài học thứ ba:

Nộp vàng để làm thuyền nhân vượt biển.

 

Vô số “sen trắng nhụy vàng” kẽm gai vây bọc mọc lên ở miền sâu rừng rú quê hương nam-trung-bắc

Nó giống y như trại Gulag Siberia

Nó là tác phẩm của Stalin

Nó là phiên bản của diệt chủng

Đúng. Nó là Gulag Stalin diệt chủng kiểu mới mọc lên rất nhanh ở nước Việt

Nó âm mưu diệt chủng miền nam kín như bưng.

 

2

 

Sao lại là tháng năm Gulag?

Chưa đánh đã hàng

Vùng Một tê liệt. Vùng Hai tê liệt. Vùng Ba tê liệt. Vùng Bốn tê liệt

Súng đạn vứt hết ở bìa rừng sông suối

Chiến y lổm ngổm chất đống trên đường

Cuộc chiến hai mươi năm kết thúc lạ lùng

Không trận đại chiến nào thắng bại ở Sài Gòn

Thủ đô vẫn đẹp vẫn còn nguyên

Vài lỗ thủng đại pháo từ xa bắn vào dọa dẫm

Vài sư đoàn đỏ rượt sau lưng: Sài Gòn kinh hoàng tán loạn

Hàng triệu người tranh nhau chạy

Chạy đi đâu “Khi đồng minh tháo chạy”?

Chạy không cần bờ bến

Chạy không kịp chia tay

Chạy không kịp hôn từ giã

Đầu lãnh, nhà giầu chạy mang theo của cải

Dân đen, lính nghèo chạy phờ phạc xác xơ

Bỏ hết nhà cửa ruộng vườn vợ chồng con cái sau lưng

Trần truồng chạy.

 

3

 

Sao lại là tháng năm Gulag?

Đói kéo tới từng bữa

Đói dã dượi trong ruột

Không ai nuôi nổi ai

Mẹ không nuôi nổi con

Anh không nuôi nổi em

Em không nuôi nổi anh

Vựa gạo miền nam chở hết ra xứ đàng ngoài

Người ta tranh nhau phá kho gạo

Loáng một cái hết sạch

Loáng một cái xe tăng đã tràn vào dinh thự đường phố

Người ta phất cờ đón anh vào Sài Gòn với vòng hoa đầu súng

Hoa bằng lăng rừng sâu mọc lên ở sân trường mùa phượng vĩ

Hoa AK nổ giòn chát chúa thép lạnh băng

Hoa chiến bào xếp hàng ghi danh đi vào cổng ‘cải tạo’

Đau xót. Chua cay. Bút nào tả xiết.

 

Em ơi,

Khi người Lính buông súng. Khi người Lính nằm xuống. Khi người Lính biệt tích, mọi thứ trên đời này tan rã từng mảnh, loãng vào không gian như mây khói, còn lại chăng là những di vật dành cho nhà khảo cổ, hoặc món đồ chơi cho trẻ con.

 

4

 

Sao lại là tháng năm Gulag?

Sao nỡ để miền Nam tan hoang khi hòa bình ló dạng?

 

 

Lý Kiến Trúc, từ California (5/1975-2026)

 blank


Trích CHƯƠNG 2

Tổ Khúc Huyền Cầm

 

Bước Chân Rumba

1

 

Nào, một, hai, ba

anh dìu em ra sàn nhảy

nào,

rất nhẹ

anh sẽ ôm em rất nhẹ

rất mong manh

như mây trắng lửng lơ trên đầu núi.  

 

Chúng ta vẫn còn cách xa nhau.  

 

2  

 

Nào,

anh dìu em ra sàn nhảy

nào,

một, hai, ba

rất êm

anh sẽ ôm em

rất nồng nàn

rất ngọt ngào

như đợt sóng mơn man chân em hạt bụi nước.  

 

Chúng ta vẫn còn ở hai bên bờ.  

 

3

 

Rumba

em bước lên con thuyền giông bão

bước nhảy dập dềnh con tim tan vỡ

trôi đi biền biệt bến nước năm xưa

trôi đi

bãi cát vàng chờ mong lấp vội bọt sóng

mong chờ.

 

Ôi Rumba

trong bóng tối anh dìu em bước qua bóng tối

ta sẽ đi tìm thế giới hồng ân của sự sáng yêu thương.

 

Chúng ta vẫn còn ở lằn ranh ray rứt.   

 

4  

 

Nào,

một, hai, ba

anh dìu em ra sàn nhảy

bản tình ca bất diệt lắng xuống

cái mơ

cái đẹp

cái đau

anh sẽ ôm em trong vòng tay thương nhớ

lúc xa xưa anh là hạt bụi quấn quít chân em

bước chân Rumba mơ hồ như đôi ta.

 

Như đôi ta mơ hồ.  

 

* viết cho tháng Năm, California 2026

 

 

 

Trích CHƯƠNG 3

 

Tổ Khúc Tơ Vò

 

 

Bên Này Biển Bên Kia Biển

*

 

Trời biển ơi! Ngươi còn nợ ta một cơn bão tố

Bọt sóng ơi! Ta nằm dài trên cát

Cuốn ta đi. Cuốn ta đi.

 

1

 

Tôi. Bên này biển

Em. Bên kia biển  

Trùng dương chưa nối lại

Khác nhau mùi mằn mặn

Khác nhau đôi môi thơm

Ta còn nợ nhau một cơn bão tố.

 

Những dòng hải lưu đa chiều nóng lạnh

Tâm bão Trường Sa xoáy vào đất liền

Tâm bão Florida đổ về lạnh buốt Cali

Thấu tim tôi chỉ chực bay theo gió.

 

Những đợt sóng bạc thời gian trôi qua vùn vụt

Qua đi! những ngày đội sóng ngất trời dạt đảo hoang vu

Qua đi! những đêm vật vã con thuyền ra khơi bặt tăm tôm cá

Qua đi! những con sò run sợ trốn vào hang hốc đá ‘mackeno’.

 

Tôi là kẻ vô sản chân chính

Trần truồng như nhộng

Tháo chạy nhà tù và tuyệt vọng

Tôi ra sức vun đắp cái ốc đảo liêu xiêu ở miền đất mới

Mồ hôi. Mồ côi. Mồ chôn mới

Cố thủ trong đó

Lạc lõng, khô kiệt, ngán ngẩm, suy tàn

Đôi khi muốn thoát

Đôi khi muốn bay bổng vật vờ như khói thuốc

Thoát đi đâu khi ta bỏ chạy

Trận cuồng phong và mảng tối yêu đương

Gào lên. Rống lên

Tôi muốn sống thật thà như loài cỏ cây hoang dã

Tôi muốn quên ngày và đêm nhạt nhẽo nụ hôn

Tôi muốn trôi theo sóng xa bờ dạt đảo đá mồ côi

Tôi muốn đếm giọt thời gian đánh cược đời tôi canh bạc nhỏ

Nhưng ta còn nợ nhau một cơn bão tố

Nối đại dương hai bờ lục địa quặn thắt đông tây.

 

2

 

Thuyền và biển

Chuyển dạ

Đau dữ dội 

Đau đứt ruột

Trong ngoài

Em có đau không?

 

*

 

Ta là biển

Em là cát

Ta nằm dài trên cát

Biển động trời gọi cát những lặng im

Ta không muốn nói lên nỗi buồn của biển

Em không muốn nói lên nỗi buồn của cát

Ôi tuyệt diệu. Em tuyệt diệu.

Chôn nỗi buồn vào huyệt mộ thiên thư.

 

 

* Lý Kiến Trúc, Cali, May 2026

 



Cây xanh trên miễu đình | Hưởng bốn mùa cúng vái | Quỳ lạy những hình nhân | Thấm đẫm mùi nhang khói
Ngày 17 tháng 9 năm 2025, thi sĩ “Công giáo” Lê Đình Bảng đã bước vào độ tuổi thượng thọ. Ông đã chính thức đạt 83 tuổi Tây và 84 năm tuổi ‘Mụ’. Một độ tuổi cần nghỉ ngơi, an dưỡng tuổi già. Song với tình yêu văn chương, chữ nghĩa và đặc biệt là niềm tin vào tôn giáo, ông vẫn như một thanh niên tráng kiện, đầy đức tin và nhiệt huyết, khi cho ra mắt thi phẩm thứ 25, sau rất nhiều tác phẩm nổi tiếng với nhiều thể loại khác nhau như văn xuôi, nghiên cứu lịch sử, tôn giáo...sáng tác kể từ năm 1967 miệt mài cho đến nay...
Thật sự chúng ta có cần/ Dựng lên hình ảnh của một người lính miền Bắc / bị người lính miền Nam thiêu sống / Mới nói lên được nỗi đau / Của cuộc nội chiến 20 năm / Chúng ta chưa đủ đau đớn / Cảnh người một dân tộc cùng màu da cùng tiếng nói / Cùng mang họ Nguyễn,họ Trần / Truy cùng đuổi tận / Căm thù,chém giết nhau / Bằng tất cả chồng chất oán hờn / Để nhân danh một chủ nghĩa nào đó
có lúc ngồi bên cửa sổ | tâm hồn lâng lâng | anh đưa em tách trà
... Thơ Trần Hạ Vi là sự hòa quyện giữa triết lý hiện đại, cảm xúc nữ tính và nhịp điệu đời sống, nơi mỗi câu chữ đều vừa biểu đạt, vừa phân tích, vừa soi chiếu – để người đọc vừa thấy mình trong đó, vừa ngỡ ngàng trước phát hiện mới về bản thân và thế giới. Phong cách này không chỉ làm nổi bật những xúc cảm đời thường được khúc xạ qua trí tuệ và ngôn từ, mà còn tạo nên một không gian thi ca nơi con người và thời đại, thân xác và ngôn từ, tình yêu và tự do cùng nhảy múa, vừa thật vừa mơ, vừa gần vừa xa, vừa dịu dàng vừa sắc sảo....
ở bên tả ngạn sương mù | áo em dính hạt mù u đến giờ | nhớ chờ anh nhé ngu ngơ | tàn cây cơm nguội đôi bờ còn thương
sau cùng thì Ba không cần nó nữa | cái thẻ có hiệu lực | hai năm hay ba năm | để được tạm trú trên đất nước của mình
Tới rồi mùa thu | Vẫn còn nắng. chưa thấy mù | Sẽ bưng mấy chậu phù du vô nhà
Chúng ta đang trôi đi đâu?! xuất hiện như một tập nhật ký chữ nghĩa, không phải để giải thích, cũng không để an ủi. Nó gợi nhiều hơn là nói, buộc độc giả phải cắm cúi dò trong đống chữ khúc khuỷu để tìm lấy một mảnh ánh sáng. Thơ của Bùi Chát không đi bằng cảm xúc bộc phát. Nó đi bằng những mâu thuẫn đẩy nhau, bằng chữ tự mổ xẻ chính nó. “Không phải cảm xúc / Mà chính là ngôn ngữ / Sinh ra thơ.” Câu thơ trông như một định nghĩa, thực chất lại là một phủ định, một cuộc đảo chính. Tình cảm ở đây không biến mất, mà bị kéo ra sau, thành phụ phẩm của thao tác chữ. Sự lạnh lẽo ấy làm cho thơ anh sáng rực, như ánh thép lóe trên lưỡi dao.
Nắng vạm vỡ leo bám lưng trưa, Ci sei tu… Em ở đó… Mùa hè nào đã đi qua. Đi qua như một tích tắc đời. Connie Francis Al di là cao vút giữa ngày, gọi nắng xuống cho đầy chiều chưa tới. Khi môi mấp máy điệu hờ tháng 9. Khi màu hoàng hổ trườn trên chiếc lá thu còn sót chút lục xanh. Như môi người còn đọng thanh xuân. Như mọi điều đã đi qua rớt lại mối diên trì...
Người ta đã tháo đi những bóng đèn | Không có ánh sáng | Nên không gây những tiếng động ban đêm | Khi chim ấp trứng | Những cái trứng | rất đỗi bình thường
Ngày 15 tháng 9 năm 2025, Thư Viện Quốc Hội Hoa Kỳ công bố Arthur Sze là thi sứ ‘Poet Laureate’ thứ 25 của Hoa Kỳ. Ông là thi sĩ gốc Á đầu tiên giữ vị trí này, sẽ chính thức ra mắt trong buổi đọc thơ tại Washington vào tháng Mười. Tin này đến - giữa thời buổi chữ nghĩa bị giản lược thành khẩu hiệu, bị cuốn theo dòng truyền thông ồn ã, chớp nhoáng - như một tín hiệu ngược dòng: thơ vẫn còn giữ vững chỗ đứng riêng của nó, như thân xác vẫn còn linh hồn.