ghi chú tháng tư 2026

5/9/202616:28:00(View: 303)

Dinh Cuong_Người Chụp Bắt Đại Hồ Cầm
Minh họa Đinh Cường 

 

1.

tháng tư ập đến

tôi giật mình

rớt biển.

 

2.

khi buông tay

tôi làm rơi luôn mây trắng.

 

3.

có đêm tôi khóc khô

đủ làm mềm bóng tối.

 

4.

tôi gặp biển ở Đà Nẵng

gặp rượu chuối hột trên phá Tam Giang

rượu chuối hột nồng nồng, phá Tam Giang rờn rợn

tôi nhìn xeo xéo tô cháo cá

chòng chành như sóng

sông Hương vẫn bám em.

  

5.

đời sống này vượt khỏi tay

thành phố này vượt khỏi chân

và những quyển sách nữa

vượt tầm nhìn

em biết không

mọi người đã vào rạp

thành phố để lại

vỉa hè

tôi dựa vào chữ

để vượt khỏi bóng mình.

 

6.

chạm nhẹ ly cà phê buổi sáng

thế giới mỏng như một bản vẽ

chưa thành.

 

7.

mỗi sáng

tôi như kẻ sống sót

khỏi nỗi buồn.

 

8.

không tin linh hồn

nhưng tôi hay chờ những khoảng trống

cho đến khi nó có thực.

 

9.

ngồi nhà thờ một mình

tôi biến mất

lúc thiên đường cúi xuống.

 

10.

những chữ nấp trong khoảng trống

những khoảng trống nấp trong thân thể

cứ thế, tôi

mang thai

 

không biết tự bao giờ

trong những ngõ ngách còn lại của thành phố

tôi gom

truyện kể về

một con bọ hung ở hành lang tầng 5

vẫn nằm ngửa từ sáng

chờ tôi về thế mạng.

 

11.

không mưa

những khoảng trống vẫn rớt xuống

chạm vào bất cứ chỗ nào

tôi cũng đau

 

12.

thành phố này là một viện tâm thần

chứa nhiều cao ốc

tôi trèo lên

từ 2011 đến nay

vẫn chưa thấy

bậc thang cuối cùng.

 

13.

đêm biết chỗ của đêm

chữ biết chỗ của chữ

2 giờ sáng là 2 giờ sáng

tôi ngồi một chỗ ngồi quen thuộc của căn phòng này

và cụng nhẹ

một nỗi buồn sống sót.

  

14.

chữ mang tôi

gặp cả cuộc đời

 

15.

(những ghi vụn ngày 30 tháng tư 2026)

 

*có những lúc nhớ, thèm biến mất. có những lúc buồn, thèm biến mất. có những lúc không biết làm gì, thèm biến mất, và dù, những lúc tôi ngồi bình an trong góc một quán cà phê, tôi vẫn thèm biến. biến mất.

*tôi nhớ diện tích biển, tôi nhớ tháng tư nồng, tôi nhớ lịch sử đứng hình. tôi nhớ TS Eliot viết tháng tư là tháng tàn nhẫn nhất. tôi biết hoa đinh tử hương vẫn nở, tôi biết nước mắt khó nuốt, tôi biết những cái chết vô ích, sự sợ hãi của một tháng tư vô tận.

*tôi hay bị ám ảnh bởi khuôn mặt những người chết, tôi bất ngờ vì họ luôn tỏ ra bình thản hơn tôi. em biết không, cái chết đem đến sự bình đẳng, cái chết đem đến sự vĩnh cửu. tôi không tin những tấm bảng chỉ đường, những lời rao giảng, nhưng tôi muốn đưa em đến chỗ tận cùng của những vòng quay

*tôi thích nhìn những buổi chiều, tôi thích nhìn giấy trắng, tôi thích nhìn lửa, tôi thích nhìn thiên hạ, đó là những cánh cửa mở. tôi ôm mặt sau của bóng tối, và ném tất cả ra cửa sổ. đời thì ngắn và những thứ khác ngắn hơn.

*tin đồn về tháng tư năm nay rất nóng, tin đồn về bầy cò ở đồng bằng Cửu Long sắp thoát những kiếp luân hồi, tất cả chỉ là một nồi súp âm ỉ, không nuốt được, không đổ được, tôi chạy ngược chiều thành phố, tin đồn những cơn mưa đang tập họp ngoài biển, sáng nay có một cơn mưa rất nhỏ, tôi nhớ những ngây thơ của một giọt nước, tôi nghe sự chuyển động của thời gian và những ngón tay sẽ không giữ lại được điều gì. chúng ta vô tội ngoại trừ tội già.

*tôi nhắm mắt và trôi đi, tôi lắng nghe và tan dần. sẽ không cần lời từ biệt, tôi đã già và thành phố già hơn. chữ biết thế, thơ biết thế, không cần viết hoa.

 
16.

bỏ thời tiết vào trang giấy

vẽ đi vẽ lại

bỏ lịch sử vào một trang giấy khác

rồi lật ngược

những tấm ảnh mờ đi

 

tôi mất định vị

và nằm vào những chỗ ngổn ngang nhất

lúc nhìn xuống đất

tôi thấy những ngôi mộ

chôn chồng chéo lên nhau.

  

17.

những ngón tay chỉ là giả sử

khi chia tay những ngón tay vẫn là giả sử

tôi lật ngược bóng tối

vào một ly rượu

để xóa hết những dấu tay

 

18.

luôn có một khoảng cách giữa Phật và tượng Phật

giữa thánh giá và Chúa

một khoảng cách khác giữa yêu và em

tôi gom thơ

chữ như tường lửa

em và thơ vẫn là hai thế giới.

 

19.

tháng tư về

mang một cơn mưa cũ

đến chào tôi

cả ba

cùng bật khóc.

 

20.

giọt nước mắt đó vỡ

trước khi thành biển.

 

21.

*Khi Trump ra lệnh tấn công Iran, 28-2-2026, nước Mỹ phải chi từ 1 đến 2 tỷ đô mỗi ngày. Ngày đầu, khoảng 150 nữ sinh Iran bị giết. Không ai có thể biết con số chính xác. Tôi ước tính nước Mỹ phải chi khoảng 10 triệu đô la để giết mỗi nữ sinh này. Chiến tranh giết những người vô tội (cả hai phía). Chiến tranh giết những con số. Chiến tranh giết luôn sự thực.

Tha lỗi tôi, nếu tôi làm toán sai.

 
Lê An Thế

Saigon 4-2026

 

 

 

 

 

Cứ gọi, mãi gọi… một nốt thời gian xưa sóng sánh… một nơi chốn quẫy lòng quá khứ. Gọi để nhớ. Gọi để nhắc. Gọi cho tỏ tường tên tuổi, cho trong chập chùng thức ngủ ấy còn một điều chưa quên. Gọi để thấy để nghe, để lóe lên một cái ngoảnh đầu lại. Và ở đây, những ngoảnh đầu, xâu kết nỗi niềm rơi thành chữ, giải oan: Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên, Cao Đăng Khánh, Trần Mộng Tú, Lê Học Lãnh Vân, Lê An Thế, Âu Thị Phục An, Đặng Tiến (Thái Nguyên), Linh Phương, Nguyễn Thị Khánh Minh, Ocean Vương – Pháp Hoan
Mặt đất đầy lửa người đàn bà ngồi khóc | khuôn mặt bằng sáp ong |
Nghìn Năm Trước 50 Năm Tôi không muốn không thể không cách nào xa rời hạt bụi của vũ trụ rơi bên bờ biển xanh.
có lúc ngã | một thành phố đổi người đổi màu đổi chữ | đổi nhiều tầng | tôi vẫn sống Saigon | một Saigon khác
thành phố này nhiều nắng nhiều mưa | vỉa hè của mưa của nắng | tôi mượn tạm đi qua | ngược chiều thiên hạ | thành phố nhiều mặt lạ
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi/ Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng
Vài phách trôi trong một nhịp thở | Vài nhịp lạc trong một khúc ca | Vài hơi thoát ra từ một đời
Thôi thì thào cùng con suối nhỏ | Thương hoài thương hủy vại triều âm
đêm cuối năm, không trăng | chúng tôi quen nhìn lên. không lưu ý dấu chân để lại | những ngã rẽ | những đường vòng
Tết âm lịch thường rơi vào giữa mùa Đông của vùng đất tôi đang sống. Lạnh thế nào thì lạnh Tết vẫn phải về, hoa trong lòng vẫn nở dù nở trong nỗi bâng khuâng.
Trong vườn có những cây rất cũ | Tuổi cây qua mấy chục mùa Xuân | Trong vườn có một Ta chớm cũ | Tuổi Ta như lá xếp từng chồng