ghi chú tháng tư 2026

09/05/202616:28:00(Xem: 304)

Dinh Cuong_Người Chụp Bắt Đại Hồ Cầm
Minh họa Đinh Cường 

 

1.

tháng tư ập đến

tôi giật mình

rớt biển.

 

2.

khi buông tay

tôi làm rơi luôn mây trắng.

 

3.

có đêm tôi khóc khô

đủ làm mềm bóng tối.

 

4.

tôi gặp biển ở Đà Nẵng

gặp rượu chuối hột trên phá Tam Giang

rượu chuối hột nồng nồng, phá Tam Giang rờn rợn

tôi nhìn xeo xéo tô cháo cá

chòng chành như sóng

sông Hương vẫn bám em.

  

5.

đời sống này vượt khỏi tay

thành phố này vượt khỏi chân

và những quyển sách nữa

vượt tầm nhìn

em biết không

mọi người đã vào rạp

thành phố để lại

vỉa hè

tôi dựa vào chữ

để vượt khỏi bóng mình.

 

6.

chạm nhẹ ly cà phê buổi sáng

thế giới mỏng như một bản vẽ

chưa thành.

 

7.

mỗi sáng

tôi như kẻ sống sót

khỏi nỗi buồn.

 

8.

không tin linh hồn

nhưng tôi hay chờ những khoảng trống

cho đến khi nó có thực.

 

9.

ngồi nhà thờ một mình

tôi biến mất

lúc thiên đường cúi xuống.

 

10.

những chữ nấp trong khoảng trống

những khoảng trống nấp trong thân thể

cứ thế, tôi

mang thai

 

không biết tự bao giờ

trong những ngõ ngách còn lại của thành phố

tôi gom

truyện kể về

một con bọ hung ở hành lang tầng 5

vẫn nằm ngửa từ sáng

chờ tôi về thế mạng.

 

11.

không mưa

những khoảng trống vẫn rớt xuống

chạm vào bất cứ chỗ nào

tôi cũng đau

 

12.

thành phố này là một viện tâm thần

chứa nhiều cao ốc

tôi trèo lên

từ 2011 đến nay

vẫn chưa thấy

bậc thang cuối cùng.

 

13.

đêm biết chỗ của đêm

chữ biết chỗ của chữ

2 giờ sáng là 2 giờ sáng

tôi ngồi một chỗ ngồi quen thuộc của căn phòng này

và cụng nhẹ

một nỗi buồn sống sót.

  

14.

chữ mang tôi

gặp cả cuộc đời

 

15.

(những ghi vụn ngày 30 tháng tư 2026)

 

*có những lúc nhớ, thèm biến mất. có những lúc buồn, thèm biến mất. có những lúc không biết làm gì, thèm biến mất, và dù, những lúc tôi ngồi bình an trong góc một quán cà phê, tôi vẫn thèm biến. biến mất.

*tôi nhớ diện tích biển, tôi nhớ tháng tư nồng, tôi nhớ lịch sử đứng hình. tôi nhớ TS Eliot viết tháng tư là tháng tàn nhẫn nhất. tôi biết hoa đinh tử hương vẫn nở, tôi biết nước mắt khó nuốt, tôi biết những cái chết vô ích, sự sợ hãi của một tháng tư vô tận.

*tôi hay bị ám ảnh bởi khuôn mặt những người chết, tôi bất ngờ vì họ luôn tỏ ra bình thản hơn tôi. em biết không, cái chết đem đến sự bình đẳng, cái chết đem đến sự vĩnh cửu. tôi không tin những tấm bảng chỉ đường, những lời rao giảng, nhưng tôi muốn đưa em đến chỗ tận cùng của những vòng quay

*tôi thích nhìn những buổi chiều, tôi thích nhìn giấy trắng, tôi thích nhìn lửa, tôi thích nhìn thiên hạ, đó là những cánh cửa mở. tôi ôm mặt sau của bóng tối, và ném tất cả ra cửa sổ. đời thì ngắn và những thứ khác ngắn hơn.

*tin đồn về tháng tư năm nay rất nóng, tin đồn về bầy cò ở đồng bằng Cửu Long sắp thoát những kiếp luân hồi, tất cả chỉ là một nồi súp âm ỉ, không nuốt được, không đổ được, tôi chạy ngược chiều thành phố, tin đồn những cơn mưa đang tập họp ngoài biển, sáng nay có một cơn mưa rất nhỏ, tôi nhớ những ngây thơ của một giọt nước, tôi nghe sự chuyển động của thời gian và những ngón tay sẽ không giữ lại được điều gì. chúng ta vô tội ngoại trừ tội già.

*tôi nhắm mắt và trôi đi, tôi lắng nghe và tan dần. sẽ không cần lời từ biệt, tôi đã già và thành phố già hơn. chữ biết thế, thơ biết thế, không cần viết hoa.

 
16.

bỏ thời tiết vào trang giấy

vẽ đi vẽ lại

bỏ lịch sử vào một trang giấy khác

rồi lật ngược

những tấm ảnh mờ đi

 

tôi mất định vị

và nằm vào những chỗ ngổn ngang nhất

lúc nhìn xuống đất

tôi thấy những ngôi mộ

chôn chồng chéo lên nhau.

  

17.

những ngón tay chỉ là giả sử

khi chia tay những ngón tay vẫn là giả sử

tôi lật ngược bóng tối

vào một ly rượu

để xóa hết những dấu tay

 

18.

luôn có một khoảng cách giữa Phật và tượng Phật

giữa thánh giá và Chúa

một khoảng cách khác giữa yêu và em

tôi gom thơ

chữ như tường lửa

em và thơ vẫn là hai thế giới.

 

19.

tháng tư về

mang một cơn mưa cũ

đến chào tôi

cả ba

cùng bật khóc.

 

20.

giọt nước mắt đó vỡ

trước khi thành biển.

 

21.

*Khi Trump ra lệnh tấn công Iran, 28-2-2026, nước Mỹ phải chi từ 1 đến 2 tỷ đô mỗi ngày. Ngày đầu, khoảng 150 nữ sinh Iran bị giết. Không ai có thể biết con số chính xác. Tôi ước tính nước Mỹ phải chi khoảng 10 triệu đô la để giết mỗi nữ sinh này. Chiến tranh giết những người vô tội (cả hai phía). Chiến tranh giết những con số. Chiến tranh giết luôn sự thực.

Tha lỗi tôi, nếu tôi làm toán sai.

 
Lê An Thế

Saigon 4-2026

 

 

 

 

 

tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện
Bước xuống thềm nhà | Đi vào mùa đông trước mặt | Những hàng cây sẽ rung lên | Chiếc khăn quàng cổ gió
Những hạt nước rơi không nhịp điệu / Trên quê hương mùa bão lũ / Tạo ra âm ba sầu thảm / Như khúc cầu hồn của Mozart / Những bản dự báo là niềm hy vọng run rẩy cùng nỗi âu lo / Dập dìu theo con nước / Và những cư dân vùng trũng / Biết cũng chẳng để làm gì / Khi bốn bề mênh mông màu nước bạc Lạnh ngắt / Cùng bóng đêm bao phủ / Gió rít mưa tuôn xối xả con nước cuồn cuộn / Tràn vào mỗi nhà, mỗi con đường, mỗi xóm nhỏ / May mắn cho con người còn biết nguyện cầu / Để có chút bình tâm trong hoạn nạn / Để còn hoài mong vào sự cứu rỗi ở thời khắc lâm chung
Bài thơ gửi Ôn (Thầy Em) vào ngày 31 tháng 10, năm 2023. Và 6 câu thơ Ôn đáp trả gửi lại vào ngày 01 tháng 11 như một lời chào ly biệt.
Lòng cây mấy thưở ai người biết | Từng khóc từng reo đã mấy lần