T H È M

20/05/202610:09:00(Xem: 451)


sauguong
Minh họa Đinh Trường Chinh




Anh thấy xanh một vạt
Hóa ra em ghé vào
Thu hồi con mắt nắng
Cành cao ở trên cao

Anh lè tè dưới thấp
Cách gì cũng quay ngang
Nên đường dài vô tận
Tới lúc phải tan hàng

Như ngày xanh vọng điếng*
Những hạt cườm trong mơ
Li ti lời đường mật
Chia hết nhau dại khờ

Ru chiếc võng nằm yên
Trời thở dài trưa nắng
Anh cúi nhặt bóng mình
Giọt mồ hôi lận đận

Nghe vĩnh thúy phai nhòa
Những gai góc tình mượn
Chiếc áo mềm thơm hoa
Sực nức mùa gió chướng

Thì thôi buồn cọng cỏ
Thổi bay giọt chiều sa
Thấy rồi em quay lại
Giữa yên ắng sa đà

Anh nghe vàng mật núi
Đá khô cằn lên men
Chút rượu hồng bỉ thử
Uống chưa đã cơn thèm

)(
h o à n g x u â n s ơ n
20 mai 2026
* Khánh Băng, Vọng Ngày Xanh

Qua khu rừng lau nhớ ông Doãn* | Rất xưa. ôm cả chiến khu về | Cọng gió lum khum đồi kẻ bạc | Trời buồn mây lão dưới chân đê
Thơ của hai nhà thơ Nguyễn Hàn Chung và Quảng Tánh Trần Cầm
không phải tại áo cũ | mà tại tôi không còn mới nữa | để mặc những chiếc áo thanh xuân
Có thể tình yêu của bạn mang một dáng hình mà người khác không nhận ra, nhưng chỉ có bạn nhận ra.
thời gian và tuổi quá thất thập | họp mặt thưa dần | bạn bè ít gặp | một số đã về bên kia núi
Anh chẳng có gì ngoài tai mắt | Thứ đã điếc rồi thứ sắp đui | Nên không còn nghe đời dằn vặt | Thấy một bài thơ chín rệu mùi
nếu tình yêu là có thật | bông hoa trong trí óc | ngọn lửa múa trong tim | một lần cháy sáng
hãy nhìn mà xem họ đề cử nhau, chức bộ trưởng gì đó, bộ gì gì đó...
Con bọ hung | trốn mưa gió | bò vào nhà | cô bé bắt | nhốt vào chai trong. | Chọn lựa hay số mệnh? | Sống luôn luôn là kiểu ở tù.
Thả ra hãy để tôi yên | ngắm trăng hải đảo nghía thuyền viễn dương | cho tôi ca hát đời thường | bắt tôi phải đạo đau thương bao rồi
Thơ là món nữ trang lạ và đẹp | lấp lánh trên ngực | ở bất cứ tuổi nào | cũng không sợ người ta đánh cắp
chúng ta không cần lên sao hỏa không có ý định xâm chiếm kênh đào Panama không muốn mua Greenland không muốn sáp nhập Canada vào vườn nhà