khép ban chiều
Mang mang vũ bóng chiều phai*
Vàng trôi đóa muộn bên ngoài thư hương
Chúng ta
Nằm lòng con đường
Nhiều khi tâm cảnh mù sương
Lối nào
Mắt người
Rạn một vầng sao
Bao nhiêu tinh thể nép vào
Uyên sơ
Lạ lùng một kẻ làm thơ
Chợt sốc uy vũ
Chợt mờ lam lương
Người bảo: này em bông hường
Cứ gai nhọn vết cho thương
Cấu
Cào
Khi lời. chữ
Hiến niềm đau
Bài thơ giác lộ trôi vào không hư
Em hạ nồng
Hay nhược thu
Thì tình xuân cũng lừ đừ
biệt hoang
Ảo tích từ một lâm sàng
Tôi đang hiếm muộn cùng lang thang này
•
h o à n g x u â n s ơ n
20 juin 2026
*Triều [ hoa đại ] đọc thơ Vũ [ hoàng thư ]
xin mở lối
Mở đường ta đi qua
Bao lâu rồi đóng chốt
Nơi chữ nghĩa lòa xòa
Chiếc bánh đường không bột
Vì sao câu đường đột
Cửa nhà người xông vào
Chỉ xin một chào hỏi
Cúi thật thấp trời cao
Và ngồi như hạnh nguyện
Một thuở đất đá còn
Đời không ai xê dịch
Chút mộng thường cỏn con
Cho hồn lây chút ải
Biết đau nạn vô tình
Yêu đương và chết giẫy
Xứ của một buồn tênh
Mở đường cho ta xuống
Mặc núi kia khép rừng
Thèm lao xao hàng quán
Một gọi mời rưng rưng
•
h o à n g x u â n s ơ n
21 tháng 6, 2026
hội thoại
)-(
Đừng làm bộ tịch một người xa hoa trong văn chương
Khi bạn [cao ngạo]
Ngọn núi bật cười
Mây bảo tôi vẫn bay
Bình nguyên từng trảng xanh muôn đời vẫn thế
Hoa không đòi hỏi một điều kiện gì để bung nhụy hương
Khi bạn mở một trương mục
Không phải là cảnh thổ để trưng bày hàng họ
Xấu đẹp các thứ ai cũng có
Chỉ là một việc làm đơn giản
Mở hết ra những cánh cửa
Cho
Và nhận.
•
h o à n g x u â n s ơ n
24 juin 2026
Lễ Độc Lập Quế Bích

