Thơ Phan Tấn Hải

10/07/202600:00:00(Xem: 338)

Minh họa Đinh Trường Chinh
Minh họa Đinh Trường Chinh
 
Đá banh với bức tường
 
Đá banh từ ngày tuổi nhỏ
chơi với mấy bạn sân ga
mỗi lần xe lửa còi hụ
là tan trận để về nhà
 
cùng bạn dợt banh góc phố
tiếng la, tiếng hú, tiếng cười
vang dậy tháng năm rất nhớ
kỷ niệm theo khắp chân trời
 
rồi tới một thời lặng lẽ
ôm banh về góc phô xưa
còn mấy bức tường là bạn
dội banh qua lại ban trưa
 
bức tường không cần ghi điểm
thắng, thua là chuyện nắng mưa
bức tường không gôn, không lưới
chỉ là banh tới thì đưa
 
bức tường từ bi loang lổ
dội banh đưa lại chân người
âm vang không còn để nhớ
mặc cho theo gió mà trôi
 
thấy mình và banh là một
thấy tường banh dội không hai
không còi để ra khai cuộc
năm uẩn đã chạy sân ngoài
 
đêm về thắp đèn đọc sách
bốn mùa trên giấy trôi qua
banh theo chữ gầy như hạc
chép xuống lời ánh trăng tà
 
tôi ngồi, tôi nghe, tôi thấy
banh vẫn hiện ra khắp trời
bức tường là tâm bất động
là tâm vô tướng không lời
 
mắt tai mũi lưỡi thân ý
hện ra như huyễn như sương
banh tới bức tường như thị
không người, không banh, không tường
 
 
.... o ....
 
Hoa quỳnh tháng 6
 
Hoa quỳnh nửa khuya tới
gửi chút hương rồi đi
chén trà tôi chưa cạn
sao vội quá xuân thì
  
hoa quỳnh đêm không hẹn
để quên lại nụ cười
dòng thơ tôi chưa dứt
sao gói được hương trời
  
hoa quỳnh đêm từ biệt
nửa tà áo trắng bay
chữ tôi gửi rất vội
theo gió khắp trời mây
  
hoa quỳnh đêm thiếu nữ
biền biệt theo gió ngàn
để tôi nhìn bất động
rừng núi ngập ánh trăng
 
hoa quỳnh đi lặng lẽ
trăng còn đọng chén trà
long lanh cười mắt biếc
niềm nhớ bước chưa qua.
 
tiễn quỳnh theo tro bụi
vào vạt nắng, mưa rơi
tôi đọc ngàn kinh tụng
mưa hoa bay khắp trời
 
tiễn quỳnh mây thành núi
bài thơ ngưng giữa dòng
từ biệt muôn nghìn kiếp
trong hơi thở sắc, không
 
.... o ....
 
Banh lăn qua tuổi học trò
 
Banh lăn qua cỏ sân trường
làm cho thằng nhóc mê hồn chạy theo
đá cho chiều vướng trăng treo
đá cho nắng sớm cũng trèo vô xem
Pele tới ngó ngoài hiên
hú trong giấc ngủ nửa đêm tưng bừng.
   
Banh vây bốn phía vô chừng
ôm banh đi khắp phố phường so chân
chỗ nào hễ trống là sân
đá cho nắng hạ, mưa xuân lụi tàn
Messi cũng thấy kinh hoàng
nửa khuya co cẳng đá vàng tuổi thơ
 
Banh đi qua tuổi học trò
lăn theo đồi núi sông hồ biển xa
sút một cú, trời mưa hoa
cúng dường vô lượng ta bà sắc không.
nửa khuya thức ngó mười phương
thấy ngàn mây dạt vầng dương ửng hồng
 
 
Phan Tấn Hải

Tương lai ai bắn tôi bằng đại bác /tôi chịu tan xác / không một chút than oán / nhưng bây giờ tôi phải bắn / bắn vào một loại quá khứ bằng tất cả cái gì tôi có /không có súng tôi dùng ngòi bút /vừa ngợi ca một quá khứ vừa đâm một quá khứ / khác tóe máu /dòng máu độc hại lưu cữu ấy / đã phá nát hiện tại di hại tương lai /nhiều năm sau nữa /để họ thấu được quá khứ tồi tệ thế nào
nước mắt nước mũi dàn dụa/ chứng dị ứng trở lại nhiều ngày trong tháng / tôi ngồi nghe thế giới rung lắc / trong tiếng la hét reo hò của lũ lên đồng / hiệu ứng cơn sốt trải rộng / dưới lực của áp đặt ức hiếp đe dọa giẫm đạp / đám đông như đàn thú bị săn đuổi / hoảng loạn / lo sợ / co rút thu mình né tránh / không đời nào không thể nào
Tôi gọi tên Tháng Tư | Tôi gọi tên thành phố | Tôi gọi tên người yêu | Niềm đau và nỗi nhớ
ngóng đợi phiên bản thứ mười hai tháng này | trong thành phố với cuộc sống đa đoan | và phận người gãy vỡ.
Tôi buộc nỗi cô đơn của mình | vào cánh diều | thả bay lên thật cao | nỗi cô đơn của tôi
Sớm đó, cha xé tờ lịch nào biết nghe nó khóc, mất một ngày nhỏ mọn rồi mất luôn những to tát mai sau, để tiếp tục héo đau mất ngủ. Sớm đó, cha xé tờ lịch cũ, xé luôn thịt xương, đứt máu mủ yêu thương, mẹ từ đó ủ rủ, cha từ đó trong tù treo cổ những niềm vui.
Hết chiến tranh | Chúng ta già hơn hòa bình | À. thì diễn biến nào | Cũng tới hồi lạnh tanh
tháng tư nhìn lại nỗi buồn | vô cớ có khi vô tâm | nhớ lại những bỡn cợt của bạn bè | khi gần khi xa
Quê mình sông dài khác với quê người. | Quê mình biển rộng khác với quê người. | Quê mình núi cao khác với quê người. Quê mình mồ mả khác với quê người. | Quê mình cha mẹ khác với quê người. Quê mình vợ chồng khác với quê người. | Quê mình tình yêu khác với quê người. | Quê mình khác với quê người.