Thơ Phan Tấn Hải

7/10/202600:00:00(View: 334)

Minh họa Đinh Trường Chinh
Minh họa Đinh Trường Chinh
 
Đá banh với bức tường
 
Đá banh từ ngày tuổi nhỏ
chơi với mấy bạn sân ga
mỗi lần xe lửa còi hụ
là tan trận để về nhà
 
cùng bạn dợt banh góc phố
tiếng la, tiếng hú, tiếng cười
vang dậy tháng năm rất nhớ
kỷ niệm theo khắp chân trời
 
rồi tới một thời lặng lẽ
ôm banh về góc phô xưa
còn mấy bức tường là bạn
dội banh qua lại ban trưa
 
bức tường không cần ghi điểm
thắng, thua là chuyện nắng mưa
bức tường không gôn, không lưới
chỉ là banh tới thì đưa
 
bức tường từ bi loang lổ
dội banh đưa lại chân người
âm vang không còn để nhớ
mặc cho theo gió mà trôi
 
thấy mình và banh là một
thấy tường banh dội không hai
không còi để ra khai cuộc
năm uẩn đã chạy sân ngoài
 
đêm về thắp đèn đọc sách
bốn mùa trên giấy trôi qua
banh theo chữ gầy như hạc
chép xuống lời ánh trăng tà
 
tôi ngồi, tôi nghe, tôi thấy
banh vẫn hiện ra khắp trời
bức tường là tâm bất động
là tâm vô tướng không lời
 
mắt tai mũi lưỡi thân ý
hện ra như huyễn như sương
banh tới bức tường như thị
không người, không banh, không tường
 
 
.... o ....
 
Hoa quỳnh tháng 6
 
Hoa quỳnh nửa khuya tới
gửi chút hương rồi đi
chén trà tôi chưa cạn
sao vội quá xuân thì
  
hoa quỳnh đêm không hẹn
để quên lại nụ cười
dòng thơ tôi chưa dứt
sao gói được hương trời
  
hoa quỳnh đêm từ biệt
nửa tà áo trắng bay
chữ tôi gửi rất vội
theo gió khắp trời mây
  
hoa quỳnh đêm thiếu nữ
biền biệt theo gió ngàn
để tôi nhìn bất động
rừng núi ngập ánh trăng
 
hoa quỳnh đi lặng lẽ
trăng còn đọng chén trà
long lanh cười mắt biếc
niềm nhớ bước chưa qua.
 
tiễn quỳnh theo tro bụi
vào vạt nắng, mưa rơi
tôi đọc ngàn kinh tụng
mưa hoa bay khắp trời
 
tiễn quỳnh mây thành núi
bài thơ ngưng giữa dòng
từ biệt muôn nghìn kiếp
trong hơi thở sắc, không
 
.... o ....
 
Banh lăn qua tuổi học trò
 
Banh lăn qua cỏ sân trường
làm cho thằng nhóc mê hồn chạy theo
đá cho chiều vướng trăng treo
đá cho nắng sớm cũng trèo vô xem
Pele tới ngó ngoài hiên
hú trong giấc ngủ nửa đêm tưng bừng.
   
Banh vây bốn phía vô chừng
ôm banh đi khắp phố phường so chân
chỗ nào hễ trống là sân
đá cho nắng hạ, mưa xuân lụi tàn
Messi cũng thấy kinh hoàng
nửa khuya co cẳng đá vàng tuổi thơ
 
Banh đi qua tuổi học trò
lăn theo đồi núi sông hồ biển xa
sút một cú, trời mưa hoa
cúng dường vô lượng ta bà sắc không.
nửa khuya thức ngó mười phương
thấy ngàn mây dạt vầng dương ửng hồng
 
 
Phan Tấn Hải

nhỏ xuống giọt mưa trên vai áo | câu chữ phía trước phía sau vóc dáng | nghe tiếng buồn thế kỷ ngân vang tâm thức
Gió nồm thổi rát mặt | Đấy cát chảy kinh niên | Nước nước nước tù đọng | Nhà trôi như bóng thuyền
Thiên Lý Độc Hành, là tựa một tập thơ của Thầy, và cũng là bốn chữ được viết treo trên hương án của Thầy tại chùa Phật Ân, huyện Long Thành, nơi Thầy ở vào những năm tháng cuối đời. Thiên lý độc hành, hình ảnh biểu trưng nhất về Thầy Tuệ Sỹ, muôn dặm cô lữ dằng dặc nỗi ưu tư phận nhà vận nước…Và, khó làm sao để tường tận cái chấp chới của vạt áo tỳ khưu đẫm ánh trăng đêm, thấp thoáng ẩn hiện Người và cõi thơ tịnh tĩnh. Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở/ Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan... Hỏi, tại sao, vì đâu, lòng muối kiên định... để bất khuất chưa tan?
Collage là một nghệ thuật. Hay chỉ là một thao tác thủ công? Có người cho cắt dán ( thơ ) mang tính nghệ thuật vì có sự suy nghĩ và đồng cảm của tác nhân. Có người cho đấy là một trò chơi lắp ráp trẻ con vì sự dễ dàng của cắt xén. Có người cảm nhận thơ cắt dán là một hình thức của họa thơ tân thời. Thử nghiệm xem
Mời đọc ba bài thơ: 1. Thảnh Thơi Đường Ngộ của Hoàng Xuân Sơn. 2. Nhẫn Nại của Thy An. 3. Buổi Trưa Ấy của Trần Yên Hòa
Có ai lật dùm pho Sử Việt | 50 năm máu vẫn thấm từng trang | Có ai cầm khăn thấm hộ | 50 năm sao lệ vẫn chứa chan.
Em là con cá Hồi | mấy chục năm sống nhờ biển khác | suối nào đợi em về | cho em trầm mình gửi nắm xương da | ôi những con suối quê hương
Hãy sống thêm một ngày nữa / Tới trước cánh cửa em chưa bao giờ mở ra / Hãy đọc lời ai điếu trên mộ chúng ta / Hãy đi qua / Dòng sông mùa lũ / Đặt tâm hồn / Vào trong tay một người khác / Hãy bắt đầu / Ngồi xuống / Giữa kẻ thù / Hãy để mưa / Rơi trên nghĩa địa / Hãy để tự do làm thành trí nhớ / Của quê hương chúng ta, hãy để người thiếu nữ / Đã chết trở thành hoa, hãy bắt tay một người .
Tháng tư nắng quái trên tàng lá / Ngày nóng rang, khô khốc tiếng người / Nước mắt ướt đầm trên mắt mẹ / Nghìn đêm ai khóc nỗi đầy vơi? / Tháng tư em dắt con ra biển / Hướng về nam theo sóng nổi trôi / Thôi cũng đành, xuôi triều nước lớn / Làm sao biết được, trôi về đâu?
Em biết không, khi em chết trước. Giường ngủ sẽ chết theo. Toàn thể căn nhà đều bệnh nặng.
Dù đứng bên bờ vực của tận diệt, con người vẫn có thể cứu chuộc chính mình bằng ngôn từ và ký ức, đó là tinh thần của giải Nobel Văn Chương năm nay. Trong ánh sáng của niềm tin, Việt Báo đăng lại bài thơ “Hãy để nước Mỹ lại là nước Mỹ” của Langston Hughes – một khúc ca vừa đau đớn vừa thiết tha, viết gần một thế kỷ trước, mà như viết cho thời đại ngày nay. Giấc mơ Hughes gọi tên lại vang lên – giấc mơ về một xứ sở nơi lời hứa của nước Mỹ là hơi thở chung của những người cùng dựng lại niềm tin vào công lý, vào tự do, vào chính con người.
Đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp, nhất là trong tập Tôi Cùng Gió Mùa, nếu cho là chủ quan, tôi vẫn nói rằng, Khí thơ của Nguyễn Xuân Thiệp là khí thu. Trăng ở thơ đó là trăng thu. Gió ở thơ đó mang cái hắt hiu thu. Không biết tại sao, chỉ thấy Khi đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp tôi lại liên tưởng đến cảm xúc của Trương Trào trong U Mộng Ảnh xưa: “Thơ và văn được như cái khí mùa thu thì là hay.”. Nguyễn Xuân Thiệp, xuất hiện lần đầu tiên trên dòng thơ của văn học miền Nam Việt Nam vào năm 1954 trên Thẩm Mỹ Tuần Báo với bài thơ Nhịp Bước Mùa Thu. Bài thơ tính đến lúc này là 71 năm -tiếng thở dài một đời người-, hôm nay tôi đọc lại, cảm xúc vẫn bị lay động bởi hình ảnh u buồn của lịch sử vào thời gian xa xăm đó.
Qua khu rừng lau chiều rất ốm cọng dài ôm cọng ngắn hấp hiu làm sao ngắt được lùm hoa sóng níu ngọn thương thân bãi dập dìu