Có Lẽ Cũng Tuyệt Vời | Chùa Dột

30/08/202620:02:00(Xem: 348)

DeNhoHoiAn
Tranh Đinh Cường



Có Lẽ Cũng Tuyệt Vời                     

 

 

Nằm cong trên sàn gác

Nệm không có dưới lưng

Trên đầu không có gối

Nỗi buồn rơi lưng chừng

 

Kéo chăn đắp lên mặt

Hay là chết thử chơi

Nếu chết năm ba bữa

Có lẽ cũng tuyệt vời

 

Bụng sẽ không phải ăn

Ngực thôi không thở nữa

Trái tim hết lơ mơ

Đầu mở tung cửa sổ

 

Thân như chiếc hộp rỗng

Không còn gì ở trong

Bài thơ đang viết giở

Chắc bay vào hư không

 

Hồn sẽ bước ra ngoài

Ngắm cái thân lạ lẫm

Suốt mấy chục năm trời

Giờ coi ngang lá rụng

 

Sách có in trăm cuốn

Đắp mặt chỉ một trang

Thơ có xếp đầy kệ

Còn lại chỉ một hàng

 

Một hàng Thơ nằm thẳng

Giữa vách gỗ thơm hơi

“Sử thế nhược đại mộng”

Tử sinh một tiếng cười

 

Nếu chết năm ba bữa

Có lẽ cũng tuyệt vời.



Chùa Dột   
 


Giọt rơi thầm lặng trên vai Phật

Giọt len lén thấm vào trang kinh

Nhà sư giơ tay vuốt mặt ướt

Chú tiểu co ro ngồi lặng thinh

 

Giọt gõ trầm trầm theo nhịp mõ

Cánh sen lấp lánh giọt ngọc trai

Ngón tay Phật chỉ vầng trăng sáng

Cũng đầm đìa giọt ngắn giọt dài

 

Giọt xuống hậu liêu loang từng vũng

Giọt chan vào giữa bát cơm chay

Cọng rơm ngày trước qua bể khổ

Cũng giạt cổng chùa sáng hôm nay

 

Giọt kết thành tràng đeo trên cổ

Giây chuông ướt sũng giọt cam lồ

Tam quan mái lạnh người không tới

Cả ngôi chùa đứng khóc trong mưa.

 

Trần Mộng Tú

 

                                               

 

 

Tôi về đó chỉ cần em ôn lại | Chút mơi xưa xanh ngọn lá đương thì | Tim loạn nhịp cuồng yêu cơn vồ vập | Cả sa bàn trên gân mạch li ti
Ngày mai, tôi ra đi. | Đêm nay ngồi một mình với thức. | Tự hứa với lòng, sẽ im lặng từ đây. | Sẽ vô ích, sẽ thất vọng, sẽ gây thêm thù oán.
Từ từ thôi ba của sắp nhỏ ơi! | Vì ngoài sông phù sa đang hoài thai. | Ôi sự dịu dàng | Có thể biển sư tử thành nai. | Thiếu sự dịu dàng | Con nai trong nhà ta có khi thành sư tử.
có lẽ nơi này gỗ đã mục | lâm chung một thân cây
Ở Gaza | người già, thai phụ và trẻ em | Họ…được mời như thế | ngồi chung trong một bàn tiệc chiến tranh
không phải vì thiếu vắng điều gì | mà là có quá nhiều thứ từng là cần thiết | giờ không là gì cả
Làm thơ là một hành trình, với nhiều người, có khi rất là tình cờ bất chợt như làn gió mát buổi sớm chúng ta gặp mà không hề mong đợi. Thơ của chị Lê Phương Châu có phong cách như thế, khi thơ đọc như là những dòng chữ tình cờ, nơi đây chị có vẻ như không cố ý tìm chữ, tất cả chỉ là tự nhiên như ca dao. Trên từng dòng chữ, chị hiện ra như các hơi thở của tỉnh thức, để tự quán sát đời mình tan rã từng ngày, từng giờ, từng khoảnh khắc trong dòng sông vô thường. Và từ đó, thơ của chị khởi dậy trên các trang giấy.
Chẳng ai biết tận, thế giới bên ngoài bí mật. Thế giới bên trong càng bí mật hơn. Thế giới trí óc vô cùng khó hiểu. Thế giới con tim càng nhiều chuyện bất ngờ. Chẳng ai biết được chuyện gì sắp xảy ra, sao lại ngạc nhiên khi chuyện xảy đến?
trốn nắng, những con bồ câu về | đậu trên bao lơn, sự thanh thản không làm sao hiểu nổi | bay đi, thứ hoà bình giả dối | em xua tay và tức thì xấu hổ về sự ngu ngốc của mình
Yêu được hồi nào cứ yêu. | Một hôm tự nhiên: hết. | Như còi cứu thương: tắt, | Như sấm sét: câm | Gió sẽ thối tất cả biệt tích.
Trong tập Bốn Mùa Trời và Đất, Márai Sándor cảm giác về mùa hè, …Tôi đứng trên ban công, giữa một vùng xanh, nghe tiếng rì rào thức dậy của cây cỏ. Mùa hè đây rồi, tôi nghĩ; và nó giống như một cảm xúc tràn ngập trong tôi, không khoan nhượng, và đầy những kỷ niệm giản dị… (Giáp Văn Chung dịch) Trong tản văn Hoa Nở Vì Ai, Vũ Hoàng Thư viết, …Tháng 7 gọi về hàng phượng đỏ thắm rung rinh chùm nở, thứ lung linh ảo mờ, gần gụi mà xa thẳm… Và mùa hè trong truyện của Đặng Thơ Thơ, … Đó là lúc chín nhất của mùa hè. Những trái táo bắt đầu căng mật. Từ trong lá cây thoảng ra những ngọn gió màu xanh thẫm...Ở Cảnh Nhàn của Bạch Vân Cư Sĩ có thú sống, xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao…, có lẽ thời của người, nước còn trong ao còn sạch.