Có Lẽ Cũng Tuyệt Vời | Chùa Dột

30/08/202620:02:00(Xem: 344)

DeNhoHoiAn
Tranh Đinh Cường



Có Lẽ Cũng Tuyệt Vời                     

 

 

Nằm cong trên sàn gác

Nệm không có dưới lưng

Trên đầu không có gối

Nỗi buồn rơi lưng chừng

 

Kéo chăn đắp lên mặt

Hay là chết thử chơi

Nếu chết năm ba bữa

Có lẽ cũng tuyệt vời

 

Bụng sẽ không phải ăn

Ngực thôi không thở nữa

Trái tim hết lơ mơ

Đầu mở tung cửa sổ

 

Thân như chiếc hộp rỗng

Không còn gì ở trong

Bài thơ đang viết giở

Chắc bay vào hư không

 

Hồn sẽ bước ra ngoài

Ngắm cái thân lạ lẫm

Suốt mấy chục năm trời

Giờ coi ngang lá rụng

 

Sách có in trăm cuốn

Đắp mặt chỉ một trang

Thơ có xếp đầy kệ

Còn lại chỉ một hàng

 

Một hàng Thơ nằm thẳng

Giữa vách gỗ thơm hơi

“Sử thế nhược đại mộng”

Tử sinh một tiếng cười

 

Nếu chết năm ba bữa

Có lẽ cũng tuyệt vời.



Chùa Dột   
 


Giọt rơi thầm lặng trên vai Phật

Giọt len lén thấm vào trang kinh

Nhà sư giơ tay vuốt mặt ướt

Chú tiểu co ro ngồi lặng thinh

 

Giọt gõ trầm trầm theo nhịp mõ

Cánh sen lấp lánh giọt ngọc trai

Ngón tay Phật chỉ vầng trăng sáng

Cũng đầm đìa giọt ngắn giọt dài

 

Giọt xuống hậu liêu loang từng vũng

Giọt chan vào giữa bát cơm chay

Cọng rơm ngày trước qua bể khổ

Cũng giạt cổng chùa sáng hôm nay

 

Giọt kết thành tràng đeo trên cổ

Giây chuông ướt sũng giọt cam lồ

Tam quan mái lạnh người không tới

Cả ngôi chùa đứng khóc trong mưa.

 

Trần Mộng Tú

 

                                               

 

 

tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.
Đêm Giáng sinh, ai cũng mơ giấc mơ về nhà, mời đọc 'Trên Đường Về Nhà" của Mohammed Moussa — một bản nhạc "I will be home for Christmas" của Gaza, nơi hành trình về nhà là nỗi đau thức tỉnh nhận ra không còn chốn trở về. Mohammed Moussa là thi sĩ người Palestine, sinh sống và sáng tác tại Gaza, ông là thành viên của Gaza Poets Society, một nhóm thi sĩ viết trong điều kiện bị phong tỏa, nơi thơ không nhằm kể lể bi kịch, mà ghi lại sự trống rỗng mà chiến tranh và bạo lực để lại trong đời sống thường ngày.
Không màu xám nào | buồn hơn | xám Noel.| Hai tay mẹ | chắp | về khuya | xám đậm..
Vui lên, nếu bé sơ sinh vẫn còn bồng | còm cõi đó— một ngày rồi phải lớn— | dù con trai không thể cười không thể hát | dù chồng bà đã mất chân tay
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện
Bước xuống thềm nhà | Đi vào mùa đông trước mặt | Những hàng cây sẽ rung lên | Chiếc khăn quàng cổ gió
Những hạt nước rơi không nhịp điệu / Trên quê hương mùa bão lũ / Tạo ra âm ba sầu thảm / Như khúc cầu hồn của Mozart / Những bản dự báo là niềm hy vọng run rẩy cùng nỗi âu lo / Dập dìu theo con nước / Và những cư dân vùng trũng / Biết cũng chẳng để làm gì / Khi bốn bề mênh mông màu nước bạc Lạnh ngắt / Cùng bóng đêm bao phủ / Gió rít mưa tuôn xối xả con nước cuồn cuộn / Tràn vào mỗi nhà, mỗi con đường, mỗi xóm nhỏ / May mắn cho con người còn biết nguyện cầu / Để có chút bình tâm trong hoạn nạn / Để còn hoài mong vào sự cứu rỗi ở thời khắc lâm chung
Bài thơ gửi Ôn (Thầy Em) vào ngày 31 tháng 10, năm 2023. Và 6 câu thơ Ôn đáp trả gửi lại vào ngày 01 tháng 11 như một lời chào ly biệt.
Lòng cây mấy thưở ai người biết | Từng khóc từng reo đã mấy lần