Hôm nay,  

Torkwase Dyson Triển Lãm Tranh Về Di Sản Chế Độ Nô Lệ

12/13/201900:00:00(View: 3297)
Torkwase Dyson 01
Torkwase Dyson: Plantationocene, 2019, acrylic, graphite, brass, wood, and ink on canvas, 98 inch diameter; at Arthur Ross Architecture Gallery. (www.artnews.com)


Torkwase Dyson 02
Torkwase Dyson: Pilot, 2019, acrylic, graphite, string, wood, and ink on canvas, 96 by 72 inches; at Arthur Ross Architecture Gallery. (www.artnews.com )


Tác phẩm của Torkwase Dyson thường dùng hình thức trừu tượng để diễn tả các di sản của chế độ nô lệ xuyên Đại Tây Dương và cộng đồng người di cư Châu Phi. Cuộc triển lãm của cô có tên “1919: Black Water,” tại Phòng Trưng Bày Arthur Ross Architecture Gallery của Đại Học Columbia, mang những tác phẩm điêu khắc, bản vẽ và tranh hỗn hợp lại nhau phản ảnh vụ giết một thiếu niên da đen tên là Eugene Williams tại Chicago vào ngày 27 tháng 7 năm 1919, theo Nicole Miller đăng trên trang mạng www.artnews.com hôm 1 tháng 12 năm 2019.

Trong khi bơi một chiếc bè tự ráp trên hồ Lake Michigan, Williams và những người bạn vô tình vượt qua biên giới giữa khu vực da đen và da trắng của bờ hồ. Một người đàn ông da trắng đã tấn công họ với đá, và giết chết Williams. Sự kiện này đã gây ra 5 ngày biểu tình của người da đen và khủng bố da trắng khắp thành phố, một phần làn sóng bạo động chủng tộc lan rộng khắp Hoa Kỳ vào lúc đó, được biết như là Mùa Hè Đỏ.

Đối với tác phẩm này, Dyson lấy điểm xuất phát là hình thức của chiếc bè, một biểu tượng của cái mà cô gọi là “ý tưởng sáng tác màu đen”: phương cách các đối tượng màu đen đi thuyền - và làm như vậy, thay thế - không gian được định hình bởi xã hội trắng. Đối với Dyson, chiếc bè có chức năng như một nơi tự giải thoát, tượng trưng khả năng của các thiếu niên để sáng tạo những hình thức năng động và chơi ngay cả khi có mối nguy hiểm của sự phân biệt và ô nhiễm từ dòng thác công nghiệp trong hồ.

Ở trung tâm của phòng trưng bày, 3 tác phẩm điêu khắc bằng mi ca đen trong hình dạng của lăng kính hình thang được gắn vào như một chuỗi quần đảo (Black Shoreline, 2019). Những cấu trúc thì rỗng -- các ống hình học có phần trong tối khiến không gian có thể sờ thấy thông qua các phẩm chất của độ mờ, tắc và khoảng cách. Trên các bức tường xung quanh treo nhiều bức tranh lớn trong đó các ứng dụng khí quyển của acrylic gợi ra vùng nước tối.

Các phần bổ sung như hình tam giác giống như cánh buồm và các đường trắng góc cạnh xuất hiện như công cụ để điều hướng bóng tối. Dyson ám chỉ tới chân trời qua các bức tranh. Thí dụ, trong tác phẩm Pilot (2019), một thanh than chì nằm ngang cắt ngang một tấm vải ngập trong màu xanh biển. Treo từ thanh than, một khối dây đen dày được phủ lên bằng sơn đen bóng gợi lên, cùng một lúc, những lọn tóc cuốn dài và nước ô nhiễm chảy qua một đập tràn.

Bức tranh Plantationocene (2019) chuyển tải cùng một cảm giác mạnh mẽ về không gian phân biệt chủng tộc. Tới gần, các hình dạng trung tâm màu đen gợi ý một chiếc bè được nhìn ở một góc từ trên cao, trong khi các vệt trắng sáng xung quanh gợi lên làn nước lấp lánh. Tuy nhiên, từ xa, hình dạng trung tâm trở thành mũi của chiếc thuyền lờ mờ được thấy từ phía trước; và các dấu trắng, chùm đèn pha. Bức tranh có tiêu đề sau một thuật ngữ về thời đại địa chất của chúng ta rằng một số học giả, như Donna Haraway, thích sử dụng rộng rãi hơn “Anthropocene,” vì nó nhấn mạnh vai trò của lao động cưỡng bức trong các nền kinh tế khai thác ảnh hưởng đáng kể đến hệ sinh thái toàn cầu.

Trong chương trình này, Dyson cho thấy các liên kết giữa các vùng nước từng tách biệt của Hồ Michigan, hiện tại các tình huống khó khăn như di cư khí hậu và hành trình trên biển được thực hiện bởi các tàu nô lệ từ Tây Phi đến Tây Ấn (Middle Passage).

Phát biểu trong một cuộc phỏng vấn được công bố trong danh mục triển lãm, cô liên kết các hình thức nhìn thấy trong các tác phẩm với vòng tròn của cổ áo sắt, hình thang được tìm thấy trên sơ đồ tàu nô lệ, và hình tam giác của một gác mái nơi một nô lệ trốn thoát từng ẩn náu. “Hình dạng tạo người da đen,” theo Dyson nói trong một cuộc nói chuyện năm ngoái, đưa ra một bản tóm tắt sâu sắc về sự thực hành dành cho việc khám phá các hình dạng ép buộc hoặc cho phép chuyển động của các đối tượng màu đen.

Bị nước Tàu đô hộ ngàn năm, Việt Nam không bị đồng hóa mà vẫn giữ được truyền thống dân tộc. Tiếng nói, chữ viết, cách ăn mặc, tập tục, phong thái...và nói chung, mọi thứ đều là Việt Nam. Chuyện đó ai cũng biết.
Tháng 12 là tháng của đầu đông, của tận cùng một năm và của những tưng bừng lễ hội. Với mục đích ghi lại thành quả của các học viên vừa gặt hái, và để trưng bày các tác phẩm nhiếp ảnh của những hội viên hay cựu học viên.
Vào khoảng năm 1985, nhóm ca viên cũ của Ca Đoàn Trùng Dương được dịp họp mặt lần đầu tiên trên đất Mỹ với hai cựu ca trưởng của Trùng Dương là nhạc sĩ Lê Văn Khoa và nhạc sĩ Trần Chúc. Nhạc sĩ Lê Văn Khoa hôm đó đã cho mọi người nghe cassette tape nhạc giao hưởng trình bày trường ca Hòn Vọng Phu của nhạc sĩ Lê Thương với 4 giọng tứ ca, rồi nói “nếu chúng ta có một ban đại hợp xướng thì sẽ khác hơn nhiều.
Một chương trình ca nhạc đánh dấu 30 năm ngày thành lập ban hợp xướng vốn được xem là nổi bật nhất của cộng đồng người Việt hải ngoại, với những khúc nhạc bất hủ của bảy, tám mươi năm tân nhạc VN, trình diễn bởi những ca sĩ tên tuổi hiện thời, cùng hàng trăm nhạc sĩ, ca viên, dưới tài điều khiển của những nhạc trưởng đầy khả năng và giàu kinh nghiệm, hiển nhiên phải là một chương trình đặc sắc, để lại dư âm trong lòng người nghe một thời gian thật dài, nếu không muốn nói là mãi mãi…
Nhạc trưởng Trần Chúc năm 1989. 2. Ngàn Khơi ra đời, lần đầu tiên hát Viễn Du tháng 6, 1989. 3. Thái Thanh, hát Việt Nam Quê Hương Mến Yêu trong buổi hòa nhạc đầu tiên 1990. 4. Mai Hương hát VNQHMY 1990. 5. Ban Hợp Xướng Ngàn Khơi tại Concert 2007. 6. Nhạc sĩ Phạm Đình Chương & Nhạc trưởng Lê Văn Khoa 1990.
WESTMINSTER, CA (Little Saigon) - Vở kịch “140 Lbs: How Beauty Killed My Mother” (“140 Lbs: Sắc Đẹp Đã Giết Chết Mẹ Tôi Như Thế Nào”) sẽ được trình diễn bởi chính tác giả Susan Liễu vào hai suất: thứ Bảy, ngày 21 tháng 12, lúc 7:00 P.M. và Chủ Nhật, ngày 22 tháng 12, lúc 2:00 P.M. tại Phòng Sinh Hoạt Người Việt, số 14771 Đường Moran, thành phố Westminster. Giá vé: $15 (sinh viên) và $25 (đồng hạng).
Khang Nguyễn vận dụng những hiểu biết sâu sắc về tâm linh và triết lý đã thu thập được để chuyển dịch thành một thứ ngôn ngữ tượng hình chứa đựng cảm xúc và tỉnh thức, như anh miêu tả “một ý thức tức thời về Thực thể, không bị ràng buộc vào quan niệm tư duy của trí óc.
Một bức tranh hiếm của Wolfgang Amadeus Mozart lúc 13 tuổi đã bán 4 triệu euro tương đương 4.4 triệu đô la Mỹ tại cuộc đấu giá của Christie’s tại thủ đô Paris -- vượt xa hơn giá được tiên đoán. Bức tranh cho thấy thần đồng âm nhạc Áo đang chơi phong cầm trong chuyến du lịch ở Ý vào tháng 1 năm 1770. Christie’s nói rằng nhà soạn nhạc và cha ông lúc đó đang ở tại Verona với Pietro Lugiati, một viên chức đứng đầu tại Cộng Hòa Venice. Một người ngưỡng mộ Mozart, ông ấy đã đặt mua bức tranh này. Bức tranh đã được cho là do nhà nghệ thuật Verona vẽ. “Nó [bức tranh] rất có thể đã được vẽ bởi bậc thầy ở Verona là Giambettino Cignaroli, là anh em bà con của Lugiati,” theo Astrid Centner, nhà lãnh đạo của phòng Old Masters của nhà đấu giá tại Paris, cho biết. Chỉ có 5 bức tranh của Mozart đã được vẽ lúc ông còn sống.
Ca nhạc sĩ Chế Linh là một biểu tượng cột trụ của dòng nhạc Vàng, ông là người Việt gốc Chàm và được xem là tứ trụ của nền Nhạc Vàng (chung với Duy Khánh, Nhật Trường, Hùng Cường). Tuy nhiên, trong “tứ trụ” đó, chỉ có duy nhất Chế Linh còn đi hát tới tận bây giờ và vẫn được đông đảo công chúng ngưỡng mộ.
Bốn mươi năm trước, tháng 11 năm 1979, ban nhạc rock Pink Floyd tại Anh đã trình làng băng nhạc thứ 11 có tên “The Wall” [Bức Tường].“The Wall” gồm 26 bài hát, 2 bản thu âm và một câu chuyện bí ẩn nhạc kịch, băng nhạc tiếp tục trở thành băng nhạc bán chạy thứ 2 trong lịch sử, theo bản tin của trang mạng www.theconverstion.com
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.