Hôm nay,  

Triển Lãm Cuối Năm 2019 Của Hội Nhiếp Ảnh VNPC

12/17/201909:37:00(View: 9091)

Pic 1 Giờ  khai mạc
Giờ khai mạc- Ảnh của VNPC

 

Pic 2 Pic of the month Awards
Phát giải thường "Pictures of the Month"- Ảnh của VNPC

 

Pic 3 HT Minh Nguyễnjpg
NAG Hội trưởng VNPC Nguyễn Minh -Ảnh của tác giả

 

Pic 4 Quang cảnh  khách xem triển lãm
Quang cảnh khách xem ảnh-Ảnh của tác giả

 

Pic 5 Quang cảnh phòng triển lãm
Quang cảnh Hội trường-Ảnh của tác giả

 

Pic 6 Lovely couple
Tác phẩm Lovely Couple của Trần Quang Hưng

 

Pic 7 Washington Monument
Tác phẩm Washington Monument của Phạm Ngọc Lộ

 

Tháng 12 là tháng của đầu đông, của tận cùng một năm và của những tưng bừng lễ hội. Với mục đích ghi lại thành quả của các học viên vừa gặt hái, và để trưng bày các tác phẩm nhiếp ảnh của những hội viên và học viên. Hội nhiếp ảnh "Câu Lạc Bộ Nhiếp Ảnh Việt Nam tức "VNPC" đã khai mạc buổi triển lãm Nhiếp Ảnh Nghệ Thuật dưới chủ đề "Ánh Sáng và Sắc Màu" vào hai ngày cuối tuần 7 và 8, đầu tháng 12. Tại hội trường Nhật Báo Người Việt, buổi lễ cắt băng khánh thành đã diễn ra rất long trọng với nhiều quan khách và các anh chị em nhiếp ảnh gia trong hội. Nhân dịp này Hội cũng trao tặng bằng khen cho những NAG đã có tác phẩm đoạt giải "Picture of The Month" là: An Nguyễn, Hùng Hồ, John Phú Kiệt, Henry Nguyễn, Lim Choi, Nghiệp Bùi, Quang Phạm, Shirley Hải Trịnh, Tuyến Phạm và Trịnh Thanh Thủỵ

Hơn 80 tác phẩm của hơn 35 tác giả được trưng bày đã làm phòng hội rạng rỡ với ánh sáng lạ lùng, kỳ ảo của nhiếp ảnh. Những gam màu đủ sắc, kể cả trắng đen, đã điểm tô cho chu vi bờ tường liền nhau biến thành một bức tranh nổi paronama khổng lồ quyến rũ người xem. Tôi dạo quanh phòng, thấy khách vào rất đông và ai cũng đứng xem từng tấm ảnh chăm chú. Có một điều khách thưởng ngoạn đã làm mà chỉ ngày nay mới có là họ lấy phone tay ra chụp lia lịa những bức ảnh họ thích và ưng ý. Đó có thể là điều khiến các tác giả của những bức ảnh rất vui vì được người xem yêu thích và có ý định lưu lại những bức ảnh mà họ ngưỡng mộ. Đặc biệt trong buổi triển lãm có một tác phẩm của cố nhiếp ảnh gia Nguyễn Cao Đàm và chân dung của ông. Vợ chồng con gái của ông là NAG Nguyễn Ngọc Dung và NAG Phạm Ngọc Lộ cũng hiện diện.

Khách viếng thăm được ghi nhận có nhiều thành phần mà nhiều nhất là có lẽ là các NAG của các hội nhiếp ảnh khác hoặc những người từng cầm máy đến xem. Rất nhiều đồng hương của cộng đồng vì yêu thích nhiếp ảnh cũng ghé qua. Họ đi đơn lẻ, từng cặp hoặc hai ba người, bàn tán nho nhỏ và cùng nhau về nói về những điểm mạnh, yếu của từng tấm ảnh. Tôi thấy hai anh chị khoảng tuổi trung niên dẫn nhau đi xem, tay trong tay, vẻ tương đắc. Tôi liền hỏi người chồng cảm tưởng của anh về buổi triển lãm nghệ thuật. Anh Hiếu trả lời "Tôi thấy buổi triển lãm này rất thành công. Các bức ảnh rất đẹp, như tranh vậy. Tôi thấy chúng ta nên có những buổi triển lãm nghệ thuật như thế này cho người Việt chúng ta được thưởng lãm."

Một cặp vợ chồng khác đứng ở một góc phòng, người chồng xem ảnh rất kỹ, đầy vẻ chú tâm và quay qua chỉ cho người vợ xem. Tôi xin phép phỏng vấn và hỏi ý kiến ông rằng buổi triển lãm có thể hiện được đúng chủ đề và nội dung của nó không? Ông trả lời "Nói chung thì nhiếp ảnh phải có ánh sáng và màu sắc. Ánh sáng bắt buộc phải có. Sắc màu không chỉ có nghĩa là vàng, xanh, đỏ, tím mà còn có nghĩa là sáng và tối nữa. Thành thử nhiếp ảnh không thể tách rời hai yếu tố này được. Tôi thấy có nhiều bức ảnh nói được 2 yếu tố chính của ánh sáng và màu sắc. Tôi cảm thấy được có những tấm ảnh mà người cầm máy biết sử dụng ánh sáng và sắc màu như thế nào, tùy theo cảm quan của người đó. Có tấm ảnh người chụp chú ý tới ánh sáng, có tấm người chụp lại chú ý tới màu sắc, có khi yếu tố này mạnh, yếu tố kia nhẹ hơn".

Tôi rất ngạc nhiên với câu trả lời vừa rành rẽ, đầy kiến thức nhiếp ảnh và vô cùng thú vị của người khách. Lúc hỏi tên tôi mới vỡ lẽ ra ông là Lê Thọ Giao, một NAG cầm máy lâu năm bậc thầy, đã mở lớp nhiếp ảnh ở Quận Cam trong quá khứ.

Phải nói người bận rộn nhất trong buổi triển lãm là NAG Hội Trưởng VNPC Nguyễn Minh, nhưng cuối cùng tôi cũng tiếp xúc được với ông. Nhận thấy trong phòng triển lãm nhiều bức ảnh loại phong cảnh, tôi hỏi ông nghĩ gì về thể loại nhiếp ảnh Landscape(Phong cảnh) và chụp làm sao để có một tác phẩm phong cảnh đẹp. Ông cho biết, "Người chụp phải chú ý đến ánh sáng, đến thời gian tức là giờ vàng, vào thời tiết trong năm. Ngoài ra còn bố cục, chiều sâu, khoảng cách và màu sắc nữa. Người chụp phải chịu khó đi nhiều lần, chụp cùng 1 chỗ vào các thời tiết khác nhau, họ sẽ có nhiều cơ hội cho ra những tấm ảnh có sắc màu khác nhau theo mùa của 1 năm.". Tôi hỏi thêm về hoạt động của hội ảnh VNPC, ông bảo, " Ngoài việc giảng dạy, hội khuyến khích học viên tham gia các cuộc thi hội ảnh quốc tế vì trong hội đã có các thành viên đoạt giải. Trong năm 2020, tôi hy vọng các ACE đi sâu vào các cuộc thi ảnh quốc tế. Tôi sẵn sàng hướng dẫn và tạo cơ hội bằng cách thường xuyên tổ chức các buổi đi chụp ảnh. ACE không những được gần gụi với thiên nhiên và không khí trong lành lại có các tác phẩm đẹp. Ngày đầu năm 12 tháng 1 năm 2020 từ 8:00 AM tới 10:00 AM, hội sẽ khai giảng khoá mới cho sơ cấp và cao cấp. Tại số 12600 Brookhurst St, Garden Grove, CA 92840. Thân mời các bạn thích chụp ảnh tham gia.

Sự góp mặt của hơn 35 tác giả với những thể loại nhiếp ảnh khác nhau là một điểm son của buổi triển lãm. Từ phong cảnh, chân dung, đời sống hoang dã, đến đời thường, mỗi tác giả có ít nhất là 2 tấm ảnh được trưng bày. Không gì bằng được tiếp chuyện với họ để nghe họ chia sẻ cảm xúc. Dưới đây là phần phỏng vấn nho nhỏ của tôi với họ. Bốn tác giả ở trong các độ tuổi và thời gian cầm máy khác nhau.

Hỏi: Anh(chị) đã cầm máy bao lâu, chọn thể loại nào và nghĩ gì về nhiếp ảnh nghệ thuật. Anh(chị) có gặp trở ngại hay khó khăn gì khi theo đuổi nhiếp ảnh không?

Đáp:

- Anh An Nguyễn(Trưởng ban tổ chức buổi triển lãm) : Tôi theo khoảng 2,3 năm. Tôi chọn phong cảnh vì nó liên quan tới công việc của tôi. Tôi rất đam mê và đi sâu vào nhiếp ảnh vì tìm được cái đẹp của nó nhưng cũng thích loại đời thường và chân dung. Khó khăn? Có chứ, khi mê rồi tôi dành nhiều thời gian cho nó nhưng may mắn tôi có người phối ngẫu biết thông cảm và khuyến khích tôi vui với thú vui của mình.

- Anh Trần Quang Hưng: Tôi cầm máy đã lâu và thích thể loại thú hoang tức đời sống hoang dã. Hơn nữa, tôi muốn dùng nhiếp ảnh để khuyến khích và kêu gọi những người khác tôn trọng và đừng tàn phá thiên nhiên. Khó khăn? Thể loại này đòi hỏi người chụp phải nhiều thì giờ vì phải theo dõi sinh hoạt của thú hoang, kiên nhẫn vì không điều khiển được mà phải tùy theo thói quen của con thú đó. Kỹ thuật thì không khó lắm nếu đã trải qua vài lần là chụp được. Dĩ nhiên người phối ngẫu phải biết thông cảm cho mình khi mình ra với thiên nhiên.

- Cô Shirley Hải Trịnh: Em theo được hơn 2 năm. Em chọn phong cảnh nhưng cũng thích đời thường. Nhiếp Ảnh Nghệ Thuật là cái gì đó làm em đam mê rồi ghiền luôn. May mắn em không gặp khó khăn gì vì còn tự do và sắp xếp được công việc lúc đi chụp ảnh. Tuy nhiên chỉ có sự thay đổi thói quen là sau khi đam mê em được trải nghiệm việc thức khuya, dậy sớm, trèo đèo, lội suối, bờ, bụi, ăn uống thất thường mỗi khi đi chụp ảnh nhưng lại rất vui.

- Chú Trí Nguyễn: Tôi cầm máy cũng lâu, xưa chỉ chụp hình kỷ niệm nhưng giờ nghiêng hẳn về nhiếp ảnh nghệ thuật và rất say mê. Tuy trên 80 tuổi tôi vẫn theo các bạn bè đi field trip, họ tới đâu, tôi tới đó, mà không bao giờ thấy mệt. Có lẽ vì được sống với không khí trong lành của thiên nhiên mà sức khoẻ càng tăng dù tuổi lớn. Càng yêu thiên nhiên tôi càng bỏ nhiều công sức vào nhiếp ảnh.  Lúc đi xa không được thì tôi quanh quẩn bên vùng biển chụp chim. Phải nghiên cứu đặc tính của từng loại chim, mắt phải tinh tế và nhanh. Phải kiên nhẫn đợi lúc nó mới cất cánh và lúc nó đáp chụp mới đẹp, vì nó thường ngủ hay đứng 1 chỗ tới 3, 4 tiếng. Lúc mình đợi lâu xoay người, định bỏ đi, thì nó lại bắt đầu bay !!! Nhất là may mắn chụp đúng giờ vàng, móng, chân, mắt, cánh nó hực lên dưới ánh sáng ban mai hoặc hoàng hôn, trông rất tuyệt vời.

Thanh Thư thực hiện

 

 

Bị nước Tàu đô hộ ngàn năm, Việt Nam không bị đồng hóa mà vẫn giữ được truyền thống dân tộc. Tiếng nói, chữ viết, cách ăn mặc, tập tục, phong thái...và nói chung, mọi thứ đều là Việt Nam. Chuyện đó ai cũng biết.
Tác phẩm của Torkwase Dyson thường dùng hình thức trừu tượng để diễn tả các di sản của chế độ nô lệ xuyên Đại Tây Dương và cộng đồng người di cư Châu Phi. Cuộc triển lãm của cô có tên “1919: Black Water,” tại Phòng Trưng Bày Arthur Ross Architecture Gallery của Đại Học Columbia, mang những tác phẩm điêu khắc, bản vẽ và tranh hỗn hợp lại nhau phản ảnh vụ giết một thiếu niên da đen tên là Eugene Williams tại Chicago vào ngày 27 tháng 7 năm 1919, theo Nicole Miller đăng trên trang mạng www.artnews.com hôm 1 tháng 12 năm 2019.
Vào khoảng năm 1985, nhóm ca viên cũ của Ca Đoàn Trùng Dương được dịp họp mặt lần đầu tiên trên đất Mỹ với hai cựu ca trưởng của Trùng Dương là nhạc sĩ Lê Văn Khoa và nhạc sĩ Trần Chúc. Nhạc sĩ Lê Văn Khoa hôm đó đã cho mọi người nghe cassette tape nhạc giao hưởng trình bày trường ca Hòn Vọng Phu của nhạc sĩ Lê Thương với 4 giọng tứ ca, rồi nói “nếu chúng ta có một ban đại hợp xướng thì sẽ khác hơn nhiều.
Một chương trình ca nhạc đánh dấu 30 năm ngày thành lập ban hợp xướng vốn được xem là nổi bật nhất của cộng đồng người Việt hải ngoại, với những khúc nhạc bất hủ của bảy, tám mươi năm tân nhạc VN, trình diễn bởi những ca sĩ tên tuổi hiện thời, cùng hàng trăm nhạc sĩ, ca viên, dưới tài điều khiển của những nhạc trưởng đầy khả năng và giàu kinh nghiệm, hiển nhiên phải là một chương trình đặc sắc, để lại dư âm trong lòng người nghe một thời gian thật dài, nếu không muốn nói là mãi mãi…
Nhạc trưởng Trần Chúc năm 1989. 2. Ngàn Khơi ra đời, lần đầu tiên hát Viễn Du tháng 6, 1989. 3. Thái Thanh, hát Việt Nam Quê Hương Mến Yêu trong buổi hòa nhạc đầu tiên 1990. 4. Mai Hương hát VNQHMY 1990. 5. Ban Hợp Xướng Ngàn Khơi tại Concert 2007. 6. Nhạc sĩ Phạm Đình Chương & Nhạc trưởng Lê Văn Khoa 1990.
WESTMINSTER, CA (Little Saigon) - Vở kịch “140 Lbs: How Beauty Killed My Mother” (“140 Lbs: Sắc Đẹp Đã Giết Chết Mẹ Tôi Như Thế Nào”) sẽ được trình diễn bởi chính tác giả Susan Liễu vào hai suất: thứ Bảy, ngày 21 tháng 12, lúc 7:00 P.M. và Chủ Nhật, ngày 22 tháng 12, lúc 2:00 P.M. tại Phòng Sinh Hoạt Người Việt, số 14771 Đường Moran, thành phố Westminster. Giá vé: $15 (sinh viên) và $25 (đồng hạng).
Khang Nguyễn vận dụng những hiểu biết sâu sắc về tâm linh và triết lý đã thu thập được để chuyển dịch thành một thứ ngôn ngữ tượng hình chứa đựng cảm xúc và tỉnh thức, như anh miêu tả “một ý thức tức thời về Thực thể, không bị ràng buộc vào quan niệm tư duy của trí óc.
Một bức tranh hiếm của Wolfgang Amadeus Mozart lúc 13 tuổi đã bán 4 triệu euro tương đương 4.4 triệu đô la Mỹ tại cuộc đấu giá của Christie’s tại thủ đô Paris -- vượt xa hơn giá được tiên đoán. Bức tranh cho thấy thần đồng âm nhạc Áo đang chơi phong cầm trong chuyến du lịch ở Ý vào tháng 1 năm 1770. Christie’s nói rằng nhà soạn nhạc và cha ông lúc đó đang ở tại Verona với Pietro Lugiati, một viên chức đứng đầu tại Cộng Hòa Venice. Một người ngưỡng mộ Mozart, ông ấy đã đặt mua bức tranh này. Bức tranh đã được cho là do nhà nghệ thuật Verona vẽ. “Nó [bức tranh] rất có thể đã được vẽ bởi bậc thầy ở Verona là Giambettino Cignaroli, là anh em bà con của Lugiati,” theo Astrid Centner, nhà lãnh đạo của phòng Old Masters của nhà đấu giá tại Paris, cho biết. Chỉ có 5 bức tranh của Mozart đã được vẽ lúc ông còn sống.
Ca nhạc sĩ Chế Linh là một biểu tượng cột trụ của dòng nhạc Vàng, ông là người Việt gốc Chàm và được xem là tứ trụ của nền Nhạc Vàng (chung với Duy Khánh, Nhật Trường, Hùng Cường). Tuy nhiên, trong “tứ trụ” đó, chỉ có duy nhất Chế Linh còn đi hát tới tận bây giờ và vẫn được đông đảo công chúng ngưỡng mộ.
Bốn mươi năm trước, tháng 11 năm 1979, ban nhạc rock Pink Floyd tại Anh đã trình làng băng nhạc thứ 11 có tên “The Wall” [Bức Tường].“The Wall” gồm 26 bài hát, 2 bản thu âm và một câu chuyện bí ẩn nhạc kịch, băng nhạc tiếp tục trở thành băng nhạc bán chạy thứ 2 trong lịch sử, theo bản tin của trang mạng www.theconverstion.com
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.