Hôm nay,  

Đọc Thiền Tập Với Pháp Ấn của tác giả Nguyên Giác

24/02/202302:31:00(Xem: 16457)
blank
  

Phan Thanh Tâm

Đọc Thiền Tập Với Pháp Ấn
của tác giả Nguyên Giác
 

"Các bài viết nơi đây hầu hết là trích từ Kinh Phật, ghi lại trong nỗ lực hoằng pháp để rủ nhau tu học. Người viết không bao giờ tự nhận là giáo sư, giảng sư, thầy dạy hay bậc đàn anh trong đạo.Trong khi những chữ này được gõ lên nơi đây, chỉ là do duyên mà hiện lên. Người viết luôn nhớ lời Đức Phật dạy rằng không hề có ai đang gõ, cũng như chỉ có những dòng chữ đang được đọc, và không hề có ai đang đọc. Người viết luôn luôn viết trong trong tinh thần như thế, trong khi trích lời Phật và ý Tổ để chia sẻ, và để mời gọi nhau cùng bước sang bờ bên kia."

Đó là Lời Thưa của tác giả Nguyên Giác về cuốn Thiền Tập Với Pháp Ấn. Nếu văn tức là người thì với 126 chữ viết trên trong cuốn sách dày 460 trang vừa mới phát hành đầu năm nay 2023 đủ để nói về vị cư sĩ này. Nhà xuất bàn Ananda Việt Foundation in cuốn sách, trong lời giới thiệu của Tâm Diệu cho biết ông là “một học giả thâm sâu Phật học và một hành giả chuyên tu tại gia” và “sách sẽ giúp người đọc học hỏi rất nhiều về giáo pháp của Đức Phật và về đường lối tu tập để giải thoát khỏi khổ đau sinh tử luân hồi.” Sách được thực hiện trong ba năm sau 20 năm nghiền ngẫm, tích lũy kinh sách Phật.

Cư sĩ Nguyên Giác cũng là nhà báo, nhà thơ, nhà văn Phan Tấn Hải, sanh năm 1952 tại Saigon. Là thuyền nhân đến Mỹ hồi đầu thập niên 1980, ông đã khóc trong lớp học Anh văn vì không hiểu gì nhiều khi nghe thầy cô giảng; dù rằng ông đã trang bị cho mình vốn liếng Anh ngữ bằng cách học thuộc lòng cuốn văn phạm Anh văn. Nhưng nhờ để có “niềm vui vô tận” khi đọc kinh sách Phật bằng tiếng Anh vì kinh sách Phật khi dịch qua tiếng Việt lại có nghĩa mơ hồ, khó hiểu; nên ông đã “học 24 giờ. Nghĩa là, ngoài giờ ngủ ra, và ngoài việc kiếm sống ra, là chỉ nghĩ tới học, hoặc học Anh văn, hoặc học Phật pháp.”


Ngày nay, mộng của Nguyên Giác Phan Tấn Hải đã thành sự thật. Tên ông đã rất quen thuộc trong làng báo, làng văn và trong giới Phật học. Ông sống nhờ nghề báo, trong khi cùng lúc là tác giả, dịch giả của hơn 20 cuốn sách Việt ngữ và sách song ngữ Việt – Anh; trong đó có cả truyện, bút ký và thơ. Ngoài ra, Phan Tấn Hải còn làm thơ tiếng Anh. Sách "Thiền Tập Và Pháp Ấn" gồm 27 bài viết. Theo lời giới thiệu của Tâm Diệu, mỗi bài viết là một trải nghiệm, là bài học Phật pháp ứng dụng, không lý thuyết rườm rà hay lý luận dài dòng. Sách sẽ như là sách cẩm nang để đầu giường cho nhiều người.

Cũng theo lời giới thiệu, sách này không không chỉ nói về thực hành thiền khi ngồi mà có thể thực hành thiền ở mọi nơi với nhiều cách khác nhau, ngay cả thiền đi bộ hay thiền niệm hơi thở cũng có thhể giải thoát. Giáo lý cốt tủy của đạo Phật là không được bám víu vào bất cứ thứ gì, để Tâm vô trụ, tức là tâm không trụ vào đâu cả.
 
Sách có bán trên Amazon.com với giá $17.90.
https://www.amazon.com/dp/1088004830 
.
Hiện tác giả định cư tại Quận Cam Cali, Hoa kỳ. Năm nay, ngoài việc cho phát hành đứa con tinh thần Thiền Tập Với Pháp Án, người con trai của ông cũng vừa hoàn tất chương trình tiến sĩ vật lý lý thuyết ở University of Minnesota.

Khi còn ở trong nước trước 1975 PhanTấn Hải từng hoc ở trường Văn Khoa Saigon. Phần tiểu sử cho biết cư sĩ Nguyên Giác học Phật với bốn vị sư: Hoà Thượng Thích Tịnh Chiếu, chùa Tây Tạng Bình Dương; Hòa Thượng Thích Thường Chiếu (sư đệ của Thích Tịnh Chiếu); Hoà Thượng Thích Thhiền Tâm, Đại Ninh, Lâm Đồng; Hòa Thượng Thích Tài Quang, Phú Nhuận, Saigon. (PTT).

.
Sơ lược tiểu sử Nhà báo Phan Thanh Tâm:


blank 

Trước 1975, trưởng phòng phóng viên và ký sự của Việt Nam Thông Tấn Xã Sài Gòn (Việt Tấn Xã).
Cuối thập niên 60 đã cùng một số nhà báo trẻ thành lập nhóm Việt Nam Ký Sự.
Năm1974 tu nghiệp báo chí tại International Institute For Journalism In Berlin (Germany).
Sang Mỹ làm việc trong ngành điện toán computer programmer.
Đồng thời là nhà báo tự do (freelance journalist); sáng lập Viet Minnesota Radio năm 2000, một giờ hàng tuần trên đài KFAI; trưởng chương trình Việt ngữ phát thanh, phát hình VBM (Vienamese Broadcasting of Minnesota ) từ 2012-2016.
Năm 2018, thành lập Hội Văn Hóa & Giáo Dục Phan Thanh Giản có trụ sở tại Boston, tổ chức Giải Văn Học Phan Thanh Giản mang chủ đề “Miền Nam Việt Nam Trước Và Sau Năm 1975.”

 



Đọc Vũ Hoàng Thư có thể bắt đầu từ một điểm rất nhỏ: một ảnh tượng vừa hiện ra trước khi nó trở thành ý nghĩa. Ở đó, ĐÂY LÀ X không phải là công thức lý thuyết đặt lên văn chương, mà là cú pháp căn bản của nhận thức khi đi vào chữ. ĐÂY là một xúc chạm: cỏ, ve, sương, hoa, tiếng kèn, con thuyền, ánh trăng. LÀ là trường hiện ra của xúc chạm ấy, nơi cái thấy vừa đủ ổn định để được nhận ra. X là con chữ được đặt xuống
Vì không cứ nhìn là thấy. Thấy là việc của mắt. Nhìn là việc của tâm hồn. Người ta có thể thấy rất nhiều mà không thực sự nhìn ra điều gì. Có thể đi qua cả một khu vườn, biết tên từng loài cây mà chưa từng nghe tiếng mùa trong lá. Có thể học hết bản đồ sông núi mà không nhận ra điệu nhạc của dòng nước.
“Everything I Learned, I Learned in a Chinese Restaurant” (Mọi điều tôi học được đều từ một nhà hàng Trung Hoa) là một cuốn hồi ký dí dỏm, mang tính chiêm nghiệm sâu sắc của nhà văn gốc Hoa Curtis Chin, kể về quá trình trưởng thành của một người Mỹ gốc Hoa tại Detroit vào những năm 1980s. Nhà hàng của gia đình Chin – Chung’s Cantonese Cuisine – từng là điểm gặp gỡ của những cư dân đang phải vật lộn với những căng thẳng về sắc tộc, khó khăn kinh tế, cũng là nơi gắn liền với vụ án tội ác thù ghét đầu tiên được ghi nhận trong lịch sử: vụ sát hại Vincent Chin. Curtis Chin là đồng sáng lập của tổ chức Asian American Writers’ Workshop. Bộ phim mới nhất của ông thực hiện cho đài PBS, mang tựa đề “Warren King: King of Cardboard” ra mắt trong tháng 5, là Tháng Di sản người Mỹ gốc Á và Thái Bình Dương (AAPI).
Có những cuốn sách không chỉ kể một câu chuyện, mà tự nó đã là một chuyện khác: chuyện về giọng nói, về cách kể, về thứ quyền lực ẩn trong từng lớp chữ. Taiwan Travelogue của Yang Shuang-zi (Dương Song Tử) là một cuốn như thế — đã đoạt National Book Award 2024 cho Văn chương Dịch thuật tại Hoa Kỳ, và mới đây lại nhận thêm giải International Booker 2026, trở thành tiểu thuyết đầu tiên dịch từ tiếng Hoa phổ thông được trao giải thưởng này.
Có những cuốn tiểu thuyết chỉ kể một câu chuyện. Có những cuốn khác không kể gì nhiều. Nó chỉ mở một cánh cửa, để một câu hỏi bước vào. Một câu hỏi nguy hiểm: điều gì sẽ xảy ra nếu một người thật sự hiền lành đi giữa một thế giới đã hư hỏng? Kẻ Khờ (The Idiot) của Fyodor Dostoevsky là một câu hỏi như thế. Không hẳn là một cuốn truyện. Đúng hơn, nó là một cuộc thử nghiệm đặt trên linh hồn con người. Một linh hồn trong suốt được đem thả vào giữa một căn phòng đầy khói, đầy gương, đầy những tiếng cười kín đáo và những vết thương không chịu lành.
Bạn cần một tác phẩm về Phật học, và về Thiền tập được giải thích rất khoa học dưới mắt của một bác sĩ, và có thể thích nghi cho mọi thế hệ già và trẻ thực hành ngay khi đọc xong? Hẳn là nhiều người có thể dễ dàng đoán ra tác giả đó là ai: tác giả Đỗ Hồng Ngọc là một bác sĩ, cũng là một nhà văn, nhà thơ, có nhiều tác phẩm về Phật học nổi tiếng, và bản thân họ Đỗ cũng được nhiều cơ sở văn hóa mời tới nói chuyện và hướng dẫn về Thiền tập.
Theo nhà xuất bản, Kaho là lần đầu tiên một nhân vật nữ đơn độc giữ vai trò trung tâm trong một tiểu thuyết dài của Murakami – chi tiết đặc biệt đáng chú ý nếu đặt trong bối cảnh những phê bình nữ quyền lâu nay dành cho thế giới sáng tác của ông, cũng như các phát biểu trước đây của chính Murakami về cách ông xây dựng nhân vật nữ.
Thi sĩ Huyền Không, bút danh khi làm thơ của cố Hòa Thượng Thích Mãn Giác (1929-2006), trọn đời là một kẻ lữ hành. Thầy đã đi qua nhiều khu vực địa lý -- ra đời và xuất gia tại Huế, làm giảng sư ở nhiều tỉnh Miền Trung, du học ở Nhật trước khi về dạy ở nhiều đại học tại Việt Nam, rời nước và định cư ở Hoa Kỳ để rồi đi hoằng pháp ở nhiều nơi trên thế giới. Một cách lặng lẽ, Thầy cũng là người lữ hành của giấy mực, nổi tiếng trong nhiều lĩnh vực của thi ca, dịch thuật và nghiên cứu.
“Năm ấy, cha tôi mười chín tuổi. Ông có ba người em gái nhỏ hơn — đứa lớn nhất mười hai tuổi, đứa bé nhất còn đang nằm trong nôi — và một em trai. Ông thương cô em út nhất, đứa sinh vào đầu tháng Giêng năm ấy. Chính ông là người đặt tên cho nó là Eunyoung, sau khi ngăn ông nội đừng gọi nó là Soonyoung — bởi những người anh chị của nó đều mang những cái tên như Hakyoung, Sookyoung, Jinyoung, và Heeyoung. “Con bé vốn đã là một con chiên non rồi,” ông nói, “sao còn mạo hiểm khiến nó hiền hơn nữa bằng một cái tên như Soon chứ?”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.