Hôm nay,  

‘Whispers of Peace’: Âm Nhạc Và Sự Bình Yên Của Tâm

27/08/202600:00:00(Xem: 327)

whispers of peace
 
Vừa được chính thức đưa lên mạng trong Tháng Tám, 15 đoản khúc nhạc hòa tấu của Ngọc Tú Anh được đặt trong một album có tên là “Whispers of Peace”. Trên trang mạng https://ngoctuanh.hearnow.com/, tác giả có viết lời tựa ngắn gọn:
Some feelings need no words.
“Whispers of Peace” is a collection of instrumental pieces, written with the hope of offering a quiet moment of reflection, comfort, and peace.
If these melodies bring you stillness or simply a place where your heart can rest, then they have already found their purpose.

(Có những cảm xúc không cần lời nói. “Tiếng thầm bình yên” là tuyển tập những bản nhạc không lời, được viết với hy vọng mang đến một khoảnh khắc tĩnh lặng để suy ngẫm, an ủi và bình yên. Nếu những giai điệu này mang đến cho bạn sự tĩnh lặng, hoặc đơn giản là một nơi để trái tim được nghỉ ngơi, thì chúng đã hoàn thành mục đích của mình.)
 
Cảm nhận đầu tiên khi nghe những tấu khúc này là sự tĩnh lặng, suy tư, có lúc man mác buồn nhưng không bi lụy mà thăng hoa, hướng thượng. Một cảm giác thư giãn thường có khi nghe dòng nhạc hòa tấu bán cổ điển. Nhưng nếu nghe kỹ hơn, hiểu rõ về tác giả hơn, người nghe có thể có thêm nhiều cảm nhận khác mang tính chất tâm linh hơn.
 
Ngọc Tú Anh có một đời sống thăng trầm. Đã một thời thanh xuân, rồi trải qua nhiều đau khổ thường có của một kiếp người, thân bệnh và tâm bất an. Đã có một thời cô có cảm giác hoang mang, tuyệt vọng. Mọi chuyện thay đổi theo chiều hướng tích cực hơn khi cô có dịp học pháp với Sư Ông Thích Nhất Hạnh, sau đó là Hòa Thượng Thích Phước Tịnh. Những vị thầy đã mở ra cho Tú Anh con đường chuyển hóa tâm. Cô học được cách đối diện với tâm bất an, sự đau khổ, không trốn chạy chúng. Cô nhận diện ra nó, không để nó làm chủ và tàn phá tâm của mình. Rồi dần dần, những cảm thọ khổ đau tan biến; tâm lắng dịu lại, chỉ còn sự tĩnh lặng.Tâm của Tú Anh được chữa lành, trở nên bình an hơn.
 
Từ thời còn trẻ, Tú Anh đã có khuynh hướng sống đơn độc. Có thời cô sống ở thị trấn núi rừng Prescott, Arizona, làm bạn với thiên nhiên. Cô quen sống với sự yên lặng, hướng nội. Trong khoảng thời gian những nỗi bất an trong tâm chưa có câu trả lời, cây đàn guitar là người bạn để cô tâm sự nhiều nhất. Tú Anh trút nỗi niềm tâm sự qua tiếng đàn. Và thật kỳ lạ, chính tiếng đàn lại giống như một tiếng lòng được tạo ra từ trong vô thức, an ủi vỗ về cô. Qua tiếng đàn, cô như tìm được nơi chốn để tâm mình nghỉ ngơi, tìm được sự yên bình. Cô bắt đầu nhận ra được khả năng chữa lành của âm nhạc. Cô khởi lên ý nghĩ dùng âm nhạc để diễn tả sự chuyển hóa nội tâm của mình. Cô muốn chia sẻ những gì mình đã trải qua với người khác, hy vọng sẽ có người đồng cảm, cũng chuyển hóa được tâm. Album “Whispers of Peace” bắt đầu được hình thành từ ước nguyện đó; Tú Anh mất gần hai năm để hoàn thành câu chuyện về nội tâm kể bằng âm nhạc của mình.
 
Trong cả 15 đoản khúc của “Whispers of Peace”, Tú Anh là người tự hòa âm, phối khí, diễn tấu guitar cho một số giai điệu chính. Cô dùng một số nhạc cụ từ software AI; hai cây đàn được sử dụng nhiều nhất là guitar và viloin, đều thích hợp với thể nhạc tự sự. Âm nhạc của Tú Anh thường mang màu sắc tĩnh lặng; giai điệu như là dòng chuyển dịch của tâm thức. Có thể tưởng tượng ra một mặt hồ dưới ánh trăng, có khi gợn sóng, nhưng trở lại phẳng lặng khi những cơn gió đã qua đi. Đã có biết bao nhiêu vị thiền sư dùng mặt hồ để miêu tả trạng thái của tâm.
 
Tú Anh dùng âm nhạc để diễn tả những chuyển biến nội tâm của chính mình. Nhiều nhạc phẩm sử dụng giai điệu thứ, phản ảnh trạng thái ưu tư, trăn trở của những người mới bắt đầu học đạo để chuyển hóa khổ đau. Nhưng rồi khi tâm tìm được sự bình yên, giai điệu cũng trở nên thanh thoát hơn. Trong đoản khúc “Solitude”, tác giả diễn đạt sự cô đơn không còn là trạng thái trống vắng, không có người để chia sẻ, nương tựa. Đó là sự bình yên của một người biết quay về nương tựa nơi chính mình. Tú Anh biết ơn những khoảng khắc một mình, để mình học cách lắng nghe, thương yêu trong im lặng. Biết cách thương yêu mình sẽ dễ dàng cảm thông, thương yêu người khác.
 
Giai điệu của những nhạc phẩm càng về sau trong album càng an nhiên, tự tại hơn. Trong “Gratitude”, người nghe có thể tưởng tượng như đang nhìn lên một bầu trời lấp lánh sao, nhận thấy mình thật nhỏ bé trong vũ trụ. Trong khoảnh khắc đó, chợt nhận ra kiếp người thật là ngắn ngủi, những vui buồn lao xao giống như tan biến vào vũ trụ. Lòng người như thầm cảm ơn thế giới bao la, rộng mở, đem đến sự bình an cho tâm hồn.
 
Một số nhạc phẩm trong  “Whispers of Peace” cũng được Tú Anh viết thành ca khúc và tự mình hát. “Be At Peace” viết thành ca khúc có tên là “Bình Yên Nhé”. Có thêm lời ca, con đường đi tìm sự bình yên của tác giả dễ hình dung hơn. Bằng cách tập quan sát những dòng suy nghĩ, những vui buồn đến rồi đi trong tâm thức, người thực hành dần dần nhận ra cái tâm an nhiên tĩnh lặng thường hằng luôn có trong mỗi người. Sống được với cái tâm bất động đó là nhận ra được con đường thoát mọi khổ đau.
 
Bình yên nhé! Rồi ngày mưa bão thoáng qua thật nhanh
Bình yên nhé! Cuộc đời hư ảo giữa cơn mộng xanh
Bình yên nhé! Ngại gì cơn gió bóng mây vờn quanh
Hồn nhiên nhé! Mặt hồ yên tĩnh sớm mai trong lành
Ngồi nghe rõ! Từng giọt nước mát, ấp trong hạt sương
Ngồi nghe rõ! Từng dòng tâm ý, đến đi vô thường
Ngồi nghe rõ! Muộn phiền lo lắng, nỗi đau còn vương
Ngồi nghe rõ! Thực tại im vắng, sáng soi con đường…

 
Hay nhạc phẩm “A Quiet Prayer” ở dạng ca khúc mang tên “Khúc Nguyện Cầu”. Rời Việt Nam từ năm 17 tuổi, Tú Anh lúc nào cũng hướng về quê hương, thương cho người dân vẫn chưa thoát đói nghèo, vẫn còn mang tư tưởng chia rẽ thù hận. Nay tìm được sự bình yên, Tú Anh cũng cầu nguyện cho sự bình yêu đó lan tỏa về cho đất nước, con người Việt Nam:
 
Gió yên lành, qua non sông
Nắng thong dong. Sáng cõi lòng
Không còn ai nghèo đói mãi
Mỗi mầm xanh được đến trường
Tình yêu thương là suối mát
Chảy dịu dàng khắp nhân gian
Từ núi xa đến biển rộng
Nguyện thiết tha Giấc Lạc Hồng…


 
Khi quyết định phát hành những nhạc phẩm này, như đã nêu rõ ở trên lời tựa, ước nguyện duy nhất của Tú Anh là chia sẻ con đường tìm đến sự bình yên trong tâm của bản thân, để hy vọng những người nghe có thể tìm ra sự bình yên cho chính mình. Âm nhạc có những khả năng kỳ diệu. Nếu âm nhạc từng chia sẻ những ưu tư, rồi mang lại cho Tú Anh được sự an nhiên, cũng có thể nó sẽ làm được điều tương tự với người khác. Bình yên trong tâm mình lan tỏa sang tâm người, đó là ước nguyện chung của những người biết tu tập.
 
Để nghe “Whispers of Peace”, xin vào đường link:
Để có thể download những nhạc phẩm trong album, có thể vào đường link:
 
An Nhiên
 

Một vì sao đã tắt trên bầu trời âm nhạc thế giới. Nữ danh ca Dolly Parton, người đàn bà đã đem cả cuộc đời mình dệt thành những khúc ca rưng rưng tình người, đã trút hơi thở cuối cùng hôm thứ Ba tại Nashville, thọ 80 tuổi.
Một bức tranh của Pablo Picasso, biến mất trong một cuộc triển lãm cách đây 65 năm, bất ngờ xuất hiện trở lại khi được đem ra tìm người mua. Bảo Tàng Solomon R. Guggenheim tại New York nay đã đưa cuộc tranh chấp ra tòa, khẳng định tác phẩm từ trước đến nay vẫn thuộc quyền sở hữu của bảo tàng.
Ludwig van Beethoven không bước vào “Ode to Joy” bằng niềm vui. Ông bước vào đó bằng bệnh tật, cô độc, chiến tranh, nghèo túng, và bằng thứ im lặng khủng khiếp nhất đối với một nhạc sĩ: tiếng đời tắt dần trong tai mình. Khi còn trẻ, Beethoven đã mê bài thơ “Ode to Joy” của Friedrich Schiller. Đó không chỉ là một bài thơ ca tụng niềm vui, thực chất là một bài ca về tự do: một bản tuyên ngôn bốc lửa cho lý tưởng: nếu tự do, công lý và hạnh phúc con người được đặt vào trung tâm của đời sống, được xem như đối tượng tận hiến cao nhất – trong chính trị cũng như trong mỗi phận người – thì hòa bình và nhân hậu sẽ đến như hệ quả tất yếu, như “một cái hôn dành cho cả thế giới,” Schiller viết, và cậu thiếu niên Beethoven đã nghe trong câu thơ ấy một lời gọi. Ông giữ nó trong lòng gần ba mươi năm.
Có những bài hát viết để ru người ngủ. Có những bài hát viết để kể chuyện tình. Và có những bài hát viết để không ai có thể quên. Thời Hoàng Hôn Của Ý Niệm của Hà Thúc Sinh là ca khúc để nhớ, nhưng không phải vì nó đẹp đến mức người ta không thể quên, mà vì nó đau đến mức người ta không thể không nhớ. Đây là một bài hát mà nghe xong, người ta không muốn nghe lại, nhưng không thể nào xóa được khỏi tâm trí. Đây là loại nghệ thuật mà Adorno đã từng nói tới khi ông viết về văn học sau Auschwitz: nghệ thuật không còn để mua vui, mà để làm chứng cho những điều đáng lẽ ra không nên xảy ra.
Vào ngày 28/02/2026, Mỹ và Israel đồng loạt tấn công Iran, khởi động cuộc chiến tranh chống lại quốc gia Hồi Giáo vốn là kẻ thù nguy hiểm nhất của Israel trong khu vực. Ngay từ ngày đầu cuộc chiến, tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump đã nhiều lần tuyên bố chiến thắng; kêu gọi đồng minh hỗ trợ không thành rồi chuyển sang sỉ nhục; đe dọa xóa sổ nền văn minh Iran… Tính đến ngày 10/4, Aljazeera tổng kết có khoảng trên 2,000 người Iran, 26 người Isarel, 13 người Mỹ, hơn 1,800 người Lebanon thiệt mạng. NBC ước tính Mỹ đã chi từ 28 đến 45 tỉ đô la cho cuộc chiến. Vào ngày 17 tháng 3 năm 2026, Joe Kent, Giám đốc Trung tâm Chống khủng bố Quốc gia của Mỹ đã tuyên bố từ chức để phản đối cuộc chiến. Theo ông, không có mối đe dọa nào trực tiếp từ Iran; Mỹ gây chiến chỉ là vì Israel.
chiều nhạc "Tháng Tư - Quê Hương và Tù Khúc" vào Thứ Bảy, 25 tháng Tư, 2026 từ 2:00 PM đến 5:00 PM tại hội-trường của Winn Financial & Management 6395 Westminster Blvd., Westminster, CA 92683
Ngày 01/15/2026 là ngày giỗ năm thứ 5 của Lệ Thu, người ca sĩ đã âm thầm ra đi ngày 1/15/2021 bởi cơn đại dịch Covid 2021 tại Quận Cam. Bao nhiêu năm đem tiếng hát để dâng cho đời, dâng cho người, dâng cho tình yêu và dâng cho quê hương, bao nhiêu ánh sáng chói lòa đủ mầu sắc của sân khấu đã ôm trọn một khuôn mặt dịu dàng, đã đổ trên vóc dáng khiêm nhường, đã rơi nhẹ trên mái tóc ngắn riêng của mình và đã trải dài theo mệnh nước nổi trôi, môt giọng hát sâu đậm và nồng nàn của trái tim, người ca sĩ đã chia tay với chúng ta trong lặng lẽ, âm thầm và hiu quạnh.
Theo nhà thơ Thiên Hà, nhạc sĩ Anh Việt Thu tên thật Huỳnh Hữu Kim Sang, sinh năm 1939 tại Cao Miên. Một năm sau, gia đình trở về Việt Nam, mới làm khai sinh cho anh, ghi sinh ngày 24 tháng 8 năm 1940, tại Cái Bè, Mỹ Tho. Nhà thơ Vũ Anh Sương cho biết, họ Huỳnh có người em ruột tên là Việt Thu. Để nhớ đến trách nhiệm làm anh của mình, ông chọn bút hiệu Anh Việt Thu anh của Việt Thu phải bảo bọc người em bị bệnh tê liệt... Gia đình ông gồm nhiều em: theo Hồng Ngọc Viễn Đông, ông là anh đầu, có ba em là Huỳnh Hữu Phi Long, Huỳnh Thị Kim Phụng và Huỳnh Hữu Việt Thu.
Tại Việt Nam, dòng nhạc boléro du nhập vào miền Nam Việt Nam vào khoảng thập niên 1950, lúc phong trào tân nhạc Việt Nam đang phát triển mạnh mẽ; nhiều nhạc sĩ bắt đầu sử dụng nhạc điệu phương Tây thay cho nhạc điệu phương Đông truyền thống.
Phạm Duy là một trong số nhạc sĩ đặt lời thành công từ bình dân đến cao kỳ cho ca khúc do ông sáng tác, do ông dịch hoặc viết lời cho nhạc ngoại quốc. Trình độ nghệ thuật ngôn ngữ và khả năng nhạy cảm với ngôn từ của ông có khi còn cao hơn những người làm thơ chỉ để làm thơ. Phạm Duy là người sáng tác lời hay, có ý nghĩa và quan trọng là thể hiện được cảm xúc trong giai điệu và tinh thần của ca khúc. “Nghìn Trùng Xa cách,” một ca khúc tôi cho là hoàn tất về nhạc lẫn ca từ. Có thể xác nhận, đây là một bài thơ tình đầy đủ cảm xúc và trí tuệ, được xây dựng trên ba đoạn, theo cách văn học, gọi là ba mảnh. Không theo cấu trúc của ca khúc, ví dụ như A,B,A’ mà theo tâm sự ký ức và ý nghĩ, ba mảnh rời tạo nên tổng thể.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.