Hôm nay,  

Ý Tưởng

17/03/202509:52:00(Xem: 3473)

DTC
Minh họa Đinh Trường Chinh



Đời sống là một nỗi buồn mà bạn không nên tránh nó.

Từng bước đi của bạn, từng bước nhỏ, theo đúng hướng, là một sứ mạng đã hoàn thành.

Những cuốn sách đầu tiên làm nên tâm hồn bạn. Những cuốn đầu tiên mà bạn đọc thời bé như Anh hùng xạ điêu, Anh phải sống, Thương nhớ mười hai, tất sẽ khác với những cuốn như Chí Phèo, Tắt đèn, Thép đã tôi thế đấy.

Chúng ta không muốn bỏ rơi đứa trẻ trong lòng mình. Nhưng đứa trẻ ấy sẽ rời bỏ bạn mà đi, khi nó không thể sống ở đó được nữa.

Hôm nay 17 tháng 3, 2025, dân chúng Canada tạm biệt Justin Trudeau. Tôi yêu mến thủ tướng và tự hào về ông. Trudeau nói: Dân chủ không phải được ban cho, tự do không phải được ban cho, Canada cũng không phải được ban cho. Bạn phải giành lấy chúng bằng tất cả lòng can đảm, sự hy sinh và công việc cần mẫn mỗi ngày.

Hãy ngắm con chim tí hon hummingbird thật lâu. Trái tim của nó nhỏ bằng đầu ngón tay út đứa bé sơ sinh. Nó đập sáu trăm lần một phút. Giống chim mày chỉ có ở Bắc Mỹ. Một con chim hút nhụy một ngàn cánh hoa mỗi ngày vì cần năng lượng để bay. Đúng hơn là để đập cánh. Đây là loài chim duy nhất có thể dừng lại trong không gian, đứng im, nhưng phải đập cánh liên tục để giữ thăng bằng. Vẻ đẹp lạ lùng và sự làm việc chăm chỉ của con chim tí hon làm cho nó có biệt danh là viên ngọc biết bay. Vì có mức chuyển hoá rất cao, đời sống của hummingbird ngắn, chỉ hai năm. Nhưng hai năm và trăm năm có gì khác nhau?

Mỗi ngày

Chạy bộ trên con đường quen thuộc

Tôi càng không chắc chắn.

Bạn phải có lòng can đảm mới có thể nhìn thấy khuyết điểm của mình, nhận ra thất bại đến từ đâu. Thay vì ngồi trong bóng tối nguyền rủa kẻ thù, bạn phải đứng dậy, bắt tay vào việc, tìm thấy chiều sâu thực sự của tâm hồn mình, sức thuyết phục của sự đúng đắn của mình. Điều quan trọng không phải là bạn đã nhầm lẫn hay sơ ý một lúc nào đó, đã rẽ lối sai, điều quan trọng hơn là bạn lập tức tìm cách thoát ra, trở lại với con đường của mình.

Nguyễn Đức Tùng

Sao ông lại lấy bút hiệu là Bồ Tùng Ma mà không là Bồ Tùng... gì gì đó? (Tôi nghĩ thầm ông này chắc là... ma mãnh lắm đây?) Hỏi ông, ông giơ tay che cái lỗ tai. Tôi chả hiểu ông muốn nói gì. Câu hỏi vẫn chưa có câu trả lời.
Người ta thường gọi “Chết” là “Ra Ma.” Nhưng đối với nhóm Việt Bút chúng tôi, ít nhất là lần này anh Bồ Tùng Ma ra đi, thì tuyệt đối không phải như thế
Từ ngày 22.12, mùa đông trở lại với các nước bắc bán cầu và ở lại cho tới tháng ba năm 2020. Cũng là theo lẽ tuần hoàn của vũ trụ mà thôi, thu đi thì đông tới vả rồi nhường chỗ cho mùa xuân.
Tháng Tám năm nay, nhóm Việt Bút xôn xao vì không thấy anh tham dự buổi họp mặt thân hữu trước ngày giải thưởng Viết Về Nước Mỹ như mọi năm. Ai cũng nghĩ chắc anh đi Việt Nam thăm gia đình, không về kịp.
Bồ Tùng Ma sinh thời là một khuôn mặt thân quen, thương yêu của giải thưởng Viết Về Nước Mỹ. Tác giả tham gia Viết Về Nước Mỹ từ năm 2001, ngay năm thứ hai, Ông được trao tặng giải bán kết Viết Về Nước Mỹ.
Chiều nay, ngày 12-15-2019, ngọn gió thu đông làm bay bay chiếc khăn quàng cổ, rượt những chiếc lá vàng chạy lăng quăng trên lề đường, trời se se lạnh, chúng tôi tới nhìn mặt người bạn thân lần cuối.
Năm 1949 ông chuyển vào sống ở Sài Gòn làm nghề thầu khoán, cho đến năm 1952 ông làm chủ bút báo Mới của Phan Văn Tươi, rồi cộng tác với tuần báo Phương Đông cho đến hiệp định Genève 1954. Từ năm 1959 ông làm chủ bút cho báo Cách Mạng Quốc Gia, nguyệt san Sáng Dội Miền Nam. Năm 1967 ông được mời dạy một số giờ tại Đại học Vạn Hạnh, Cao đẳng Phật học Huệ Nghiêm ở Sài Gòn.
Buổi ra mắt Dự Án Lịch Sử Truyền Khẩu về Chiến Tranh Việt Nam và giới thiệu tác phẩm “Gọng Kìm Lịch Sử” của Cựu Đại Sứ Bùi Diễm được tổ chức tại hội trường Việt Báo tại thành phố Westminster, miền Nam California, Hoa Kỳ vào chiều Chủ Nhật, 22 tháng 12 năm 2019 đã diễn ra trong bầu không khí sâu lắng của trên 150 người ngồi kín hội trường, gồm các giáo sư sử học, nhà nghiên cứu, giới học thuật, các cơ quan truyền thông báo chí, và đồng hương Việt quan tâm đến lịch sử đất nước Việt Nam.
Trong buổi sơ ngộ, Sơn tự giới thiệu, hay một người khác, là Sao Trên Rừng; tôi đã biết anh, một người làm thơ. Một con người đang sống thì phải làm một việc gì đó để sống. Nhưng làm thơ, là làm gì?
Tôi có cơ duyên kết thân với nhà thơ Du Tử Lê là qua nhà văn Mai Thảo, ước chừng gần ba thập niên rồi. Tuy nói là thân thiết, nhưng không đúng như thế, bởi vì cả hai là một thế hệ thành danh từ trước 1975, và như vậy, tôi chỉ là một đàn em
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.