Hôm nay,  

Quả Sồi Acorn

28/08/202510:46:00(Xem: 1621)

Truyện chớp

DTC 2
Minh họa Đinh Trường Chinh


*

 

Một vài người bạn của cô cũng là nhà văn, họ nói về cơ thể. Cơ thể ở đâu khi bạn viết? Bạn luôn viết từ cơ thể, họ nói. Nhưng chúng tôi không thể thực sự cảm nhận được cơ thể trong tác phẩm của bạn. Chúng tôi không tin vào cơ thể trong câu chuyện của bạn. Câu chuyện chỉ là ngôn từ. Hãy đưa cơ thể vào bài viết của bạn, họ nói.

Cô không chắc.

Khi viết, cô ở trong cơ thể mình, không thể phản bác lại điều đó. Nhưng làm sao giải thích được đồng thới cô cũng ở một nơi khác? Khi viết, cứ như thể cô đang làm việc từ độ cao sáu inch phía trên và ngay trước đầu mình. Nếu năng lượng viết rơi trở lại cơ thể, mọi thứ viết lách đều dừng lại. Khi đó, cô chỉ còn là chính mình, ngồi trên ghế. Cô sẵn sàng thừa nhận - với chính mình, nếu không phải với bạn bè - rằng việc duy trì năng lượng đó là một công việc kỳ lạ, một công việc của cơ thể.

Nó giống như tắm cho một đứa bé đang ngọ nguậy mà bạn không được phép nhìn. Trẻ sơ sinh rất trơn. Bạn không thể tin được lần đầu tiên tắm cho trẻ sơ sinh. Nó giống như cố gắng rửa sạch nước. Viết cũng giống như vậy. Giống như nước. Giống như nước hơn là giống một cơ thể. Đó chẳng phải là điều cô thích ở nó sao? Mặt khác, nếu bạn bè cô có thể chỉ cần ngồi trong cơ thể của họ và viết, có lẽ điều này có nghĩa là chữ viết của họ kết nối nhiều hơn với thế giới, thế giới thực, mà dường như mọi người đều mong muốn. Mọi người đều muốn nhiều hơn về thực tế, nhiều hơn về thế giới. Có lẽ điều đó có nghĩa là họ có thể đứng dậy khỏi bài viết của mình và làm một việc khác, ngay lập tức, một việc hữu ích, ví dụ như tắm cho một đứa trẻ ngoài đời thực, nhìn đứa trẻ suốt thời gian.


Họ thậm chí có thể đeo những chiếc găng tay làm bằng khăn mặt, những chiếc găng tay màu pastel ấm áp, giúp đứa trẻ không bao giờ trượt khỏi tay. Họ có thể xoa xà phòng lên lưng em bé mà không lo có thể vô tình làm rơi em bé ra khỏi bồn nhựa màu xanh và rơi vào bồn rửa bát bẩn thỉu trong bếp. Họ sẽ không phải lo lắng về việc tay chân nhỏ xíu của em bé sẽ trượt vào máy nghiền rác, ôi Chúa ơi, hay về việc em bé trượt khỏi bàn tay không đeo găng và rơi xuống sàn phòng tắm, vỡ đầu, máu me, ôi Chúa ơi.

Không phải là cô ấy đã sinh con. Không phải bất kỳ người bạn nào đã sinh con. Đây không phải là một đứa trẻ thực sự, cô nghĩ. Em bé trong truyện là gì? Nó là một từ vựng. Từ đó là em bé. Từ đó là cơ thể. Liệu cơ thể của chính cô có phải là một từ không? Cô không thể ngừng nghĩ về nó trên suốt chặng đường về nhà: cơ thể, cơ thể, cơ thể, cơ thể, cơ thể, cơ thể, cơ thể.

Ngày hôm sau, khi cô đang đi bộ đến cửa hàng tạp hóa, một quả sồi rơi từ trên cây xuống, nảy lên khỏi vỉa hè và đập vào núm vú của cô. Đập thẳng vào núm vú bên trái của cô ấy. Nhưng liệu có phải là từ đúng không? Núm vú? Quả sồi? Nó cũng đập mạnh vào cô. Chắc chắn là mạnh, dù không đúng.

 

Bên trong các bức tường trại giam, luôn luôn là những hoàn cảnh rất buồn của những người trải qua một thời bất trắc gian nan. Nhưng cũng từ sau các chấn song sắt, thi ca và Thiền chánh niệm đang trở thành niềm vui mới cho rất nhiều tù nhân. Trong các nhà thơ mặc đồng phục nhà tù Hoa Kỳ đó, có những người gốc Việt --- có người viết bằng tiếng Việt, có người viết tiếng Anh.
Cố quận vào xuân rộn ràng biết bao, thật ra thì rộn ràng những ngày trước tết chứ sau tết thì im lặng vô cùng. Cái gì cũng vậy khi lên hết đỉnh cao thì laị xuống tận cùng, cơn sóng hay biểu đồ hình sin trong toán học cũng thế. Đời cũng thế, vạn vật muôn loài cho đến xã hội loài người đều thế cả!
Trong tôi bấy giờ có gì? Gia đình, bè bạn, thơ đã đọc và nhập tâm. Lúc cần bắt tâm trí bận rộn, tôi lục ký ức ôn lại những gì nằm lòng, đọc cho riêng mình lắng nghe. Ôn nhớ thơ yêu thích là một kinh nghiệm mà người làm thơ nên từng trải – nếu chưa. Anh có thể bắt gặp thứ ánh sáng lạ lùng của thời gian tích đọng trong thơ, đúng như ý kiến của Borges: Thời gian hủy hoại cung điện đền đài nhưng lại bồi đắp cho những câu thơ.
Cuộc đời là vô thường vì vậy mọi thứ đều không ngừng thay đổi kể cả các nền văn hóa, các chuẩn mực hoặc tập quán xã hội. Cách nay khoảng nửa thế kỷ những người độc thân cảm thấy rất “tủi thân” vì cuộc sống cá nhân đơn độc hoặc vì cái nhìn của xã hội đối với những người như thế không hoàn toàn cảm thông và cởi mở. Ngày nay thì khác. Phụ nữ sống độc thân rất vui vẻ, yêu đời đối với bản thân trong khi xã hội cũng không còn có cái nhìn dị biệt hay nghiêm khắc nữa.
Theo thống kê mới nhất của viện thống kê Gallup thì ngày nay dân Mỹ ra thư viện tìm sách đọc nhiều hơn đi xem xi-nê. Năm 2019, theo báo cáo của viện, cứ hai người đi thư viện thì chỉ có một người đi xem xi-nê. Một tỉ số chênh lệch đáng chú ý!
Có lẽ ít ai hiểu rõ bạo lực chuyên chính đối xử như thế nào với các thành phần văn nghệ sĩ trong xã hội hơn dân tộc Việt Nam. Có biết bao trí thức văn nghệ sĩ là nạn nhân của cái-gọi-là “văn nghệ vô sản,” “hiện thực xã hội chủ nghĩa,” v.v… Những tên tuổi hay được nhắc đến trong sách vở có lẽ chỉ là phần nổi của tảng băng sơn.
Một ngày tháng 8 năm 1992, tôi nhận được một bài thơ của một người bạn tin cẩn gởi từ trong nước. Anh chép tám câu thơ của Hòa Thượng Thích Quảng Độ nhưng không có tựa.
Hồ Trường An, tên thật Nguyễn Viết Quang, sinh ngày 11 tháng 11, năm 1938, tại Long Đức Đông, tỉnh Vĩnh Long. Ông cũng là em ruột của nhà văn Nguyễn Thị Thụy Vũ (hiện còn ở Miền Nam Việt Nam). Thuở nhỏ ông học trường Collège de Vĩnh Long, rồi Trung học Nguyễn Đình Chiểu, Mỹ Tho và Trung học Chu Văn An, Sài Gòn.
Khi loài người phát minh ra lửa và sử dụng trong đời sống hàng ngày để nấu ăn, sưởi ấm và chống lại thú rừng cách nay hơn một triệu rưởi năm về trước là bước ngoặc lịch sử mở đầu cuộc cách mạng vô tiền khoáng hậu để nhân loại bước ra làm người, xây dựng nền văn minh và văn hóa ngày càng rực rỡ. Nhưng đâu đó trong nhà tù cộng sản Việt Nam, nơi thế giới rừng rú hoang dã rợn người vào những năm cuối thế kỷ hai mươi, khi người tù sử dụng lửa từ hai hòn đá tạo ra để hun đúc ngọn lửa yêu thương, sức mạnh của nội tâm và ý chí sống mãnh liệt cũng là cuộc cách mạng thầm lặng, im lặng khác thường khiến cho chế độ với bản chất ồn ào, bạo động phải hoảng sợ.
Nguyễn Mạnh An Dân là một người viết văn dấn thân, anh viết về những điều đáng viết khi nhìn chuyện xấu xa ngoài xã hội. Anh chắc lọc đề tài, cẩn thận trau chuốt lời để tạo nên những đoạn văn trơn tru, gợi cảm, đánh vào lòng người đọc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.