Hôm nay,  

Quả Sồi Acorn

28/08/202510:46:00(Xem: 1623)

Truyện chớp

DTC 2
Minh họa Đinh Trường Chinh


*

 

Một vài người bạn của cô cũng là nhà văn, họ nói về cơ thể. Cơ thể ở đâu khi bạn viết? Bạn luôn viết từ cơ thể, họ nói. Nhưng chúng tôi không thể thực sự cảm nhận được cơ thể trong tác phẩm của bạn. Chúng tôi không tin vào cơ thể trong câu chuyện của bạn. Câu chuyện chỉ là ngôn từ. Hãy đưa cơ thể vào bài viết của bạn, họ nói.

Cô không chắc.

Khi viết, cô ở trong cơ thể mình, không thể phản bác lại điều đó. Nhưng làm sao giải thích được đồng thới cô cũng ở một nơi khác? Khi viết, cứ như thể cô đang làm việc từ độ cao sáu inch phía trên và ngay trước đầu mình. Nếu năng lượng viết rơi trở lại cơ thể, mọi thứ viết lách đều dừng lại. Khi đó, cô chỉ còn là chính mình, ngồi trên ghế. Cô sẵn sàng thừa nhận - với chính mình, nếu không phải với bạn bè - rằng việc duy trì năng lượng đó là một công việc kỳ lạ, một công việc của cơ thể.

Nó giống như tắm cho một đứa bé đang ngọ nguậy mà bạn không được phép nhìn. Trẻ sơ sinh rất trơn. Bạn không thể tin được lần đầu tiên tắm cho trẻ sơ sinh. Nó giống như cố gắng rửa sạch nước. Viết cũng giống như vậy. Giống như nước. Giống như nước hơn là giống một cơ thể. Đó chẳng phải là điều cô thích ở nó sao? Mặt khác, nếu bạn bè cô có thể chỉ cần ngồi trong cơ thể của họ và viết, có lẽ điều này có nghĩa là chữ viết của họ kết nối nhiều hơn với thế giới, thế giới thực, mà dường như mọi người đều mong muốn. Mọi người đều muốn nhiều hơn về thực tế, nhiều hơn về thế giới. Có lẽ điều đó có nghĩa là họ có thể đứng dậy khỏi bài viết của mình và làm một việc khác, ngay lập tức, một việc hữu ích, ví dụ như tắm cho một đứa trẻ ngoài đời thực, nhìn đứa trẻ suốt thời gian.


Họ thậm chí có thể đeo những chiếc găng tay làm bằng khăn mặt, những chiếc găng tay màu pastel ấm áp, giúp đứa trẻ không bao giờ trượt khỏi tay. Họ có thể xoa xà phòng lên lưng em bé mà không lo có thể vô tình làm rơi em bé ra khỏi bồn nhựa màu xanh và rơi vào bồn rửa bát bẩn thỉu trong bếp. Họ sẽ không phải lo lắng về việc tay chân nhỏ xíu của em bé sẽ trượt vào máy nghiền rác, ôi Chúa ơi, hay về việc em bé trượt khỏi bàn tay không đeo găng và rơi xuống sàn phòng tắm, vỡ đầu, máu me, ôi Chúa ơi.

Không phải là cô ấy đã sinh con. Không phải bất kỳ người bạn nào đã sinh con. Đây không phải là một đứa trẻ thực sự, cô nghĩ. Em bé trong truyện là gì? Nó là một từ vựng. Từ đó là em bé. Từ đó là cơ thể. Liệu cơ thể của chính cô có phải là một từ không? Cô không thể ngừng nghĩ về nó trên suốt chặng đường về nhà: cơ thể, cơ thể, cơ thể, cơ thể, cơ thể, cơ thể, cơ thể.

Ngày hôm sau, khi cô đang đi bộ đến cửa hàng tạp hóa, một quả sồi rơi từ trên cây xuống, nảy lên khỏi vỉa hè và đập vào núm vú của cô. Đập thẳng vào núm vú bên trái của cô ấy. Nhưng liệu có phải là từ đúng không? Núm vú? Quả sồi? Nó cũng đập mạnh vào cô. Chắc chắn là mạnh, dù không đúng.

 

Văn hào John Steinbeck (1902-1968) là một nhà văn lớn của Mỹ quốc, tác giả nhiều cuốn tiểu thuyết kinh điển như Phía đông vườn địa đàng, Vườn nho nổi giận, Của chuột và người, v.v…
14 tháng 2 hàng năm là Ngày Lễ Valentine mà nhiều người gọi là Ngày Lễ Tình Nhân, là ngày Lễ Thánh Valentine mà cũng là ngày đặc biệt để những người yêu thương nhau biểu lộ tình cảm cho nhau.
Nhà văn Nguyễn Thị Vinh sinh ngày 15 tháng 7 năm 1924 tại Hà Nội. Hai cụ thân sinh mất sớm khi bà mới lên tám. Khởi đầu bà làm thơ sau đó viết văn từ những năm 1939-1940. Năm 1948-1951: bà và con gái sang Hồng Kông tị nạn chính trị cùng với chồng là dịch giả Trương Bảo Sơn.
Sáng Thứ Ba, ngày 11 tháng 2 năm 2020, văn phòng tòa soạn tuần báo Việt Báo, 10517 Garden Grove Blvd., thành phố Garden Grove, CA 92840 có nhân duyên lành đón tiếp nhà thơ Khế Iêm, Chủ Bút Tập San Thơ Tân Hình Thức, đến thăm và tặng sách.
Cứ mỗi tháng 2 dương lịch, Hoa Kỳ lại đón mừng Tháng Lịch Sử Da Đen (Black History Month), nhằm vinh danh thành quả của người da đen Hoa Kỳ, một truyền thống lần đầu tổ chức vào năm 1926 bởi sử gia Carter G. Woodson và kéo dài tới bây giờ.
Có những mùa khô nắng đổ trên thịt da bỏng rát. Đất nứt từng rãnh, chia thành những ô vuông bé nhỏ. Mỗi ô vuông nứt ra một mệnh đời. Mỗi mệnh đời rơi mãi vào trong những cơn mê sảng với cổ họng khô rang khát nước, loắn quắn tìm về suối nguồn tận non cao.
Một thập niên trước, nhiều người Nhật Bản vì rất xấu hổ khi bị bắt gặp đang ăn một mình tại trường hay tại nhà ăn nơi làm việc mà họ chọn ăn trong nhà vệ sinh. Từ sự xuất hiện không bạn bè được cho là điều không nên, dẫn tới điều được biết như là “benjo meshi” – “ăn trưa trong nhà vệ sinh.”
Đối với độc giả người Việt lớn lên từ thập niên 60 trở đi, có lẽ không mấy ai không biết đến Kim Dung với những bộ tiểu thuyết võ hiệp kỳ tình của ông như Anh Hùng Xạ Điêu, Thần Điêu Đại Hiệp, Cô Gái Đồ Long, Tiếu Ngạo Giang Hồ, Lộc Đỉnh Ký, v.v…
Văn giới Hoa Kỳ những ngày đầu năm 2020 xôn xao về cuốn tiểu thuyết American Dirt của nhà văn Jeanine Cummins. Lý do là vì cuốn sách vẽ ra những hình ảnh rất tiêu cực về vấn đề di dân lậu, mà chủ yếu là dân Mexico và châu Mỹ Latin.
Được tin buồn ngày đầu năm mới: Giáo sư, Cư sĩ Hồng Dương Nguyễn Văn Hai đã từ trần vào ngày 25-1-2020 (nhằm mùng 1 Tết Canh Tý), tại tư gia ở Yardley, Pennsylvania, Hoa Kỳ; hưởng thượng thọ 93 tuổi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.