Hôm nay,  

Vui Buồn Nghề Nail

19/08/200100:00:00(Xem: 10055)
“Vui buồn nghề Nailõ, Chuyện dài dài thẩm mỹ” là nơi kể ra tâm sự mọi ngành nghề làm đẹp cho người, cho mình. Mong quí vị trong nghề có chuyện vui buồn gì đem kể ra đây cho nhau nghe, vừa chia xẻ tậm tình, vừa trao đổi kinh nghiệm. Bài viết xin gửi về Trang Thẩm Mỹ, Việt Báo. hoặc eMail: [email protected]

CHUYỆN DÀI DÀI THẨM MỸ: BÍ BẦU!


Bữa nay vừa ngồi làm móng tay móng chân nước cho khách vừa nghe chị Bình kể chuyện. Chỉ nói:
"Chị biết không chỗ tôi vừa bỏ đấy có khách đông ơi nà đông nhưng thợ thì chanh chua đanh đá khiếp. Tôi thà nàm chỗ nào cho an ổn, thoải mái, ăn ít chút như thế lầy cho khỏe thân, còn hơn nà cái chốn ngày lào cũng tranh dành khách, ngày lào cũng có người đòi đào mả cha dza, gây gỗ chán nắm."
Tôi hỏi: "Ủa, bộ gây dữ lắm sao chị. Gây vụ gì""
"Ôi, thì cũng ba cái vụ dành khách chớ có chi đâu nạ"
Bà khách của tôi và của chị Bình là người Việt. Hai bà cùng lắng tai nghe tụi tui nói chuyện. Bình tiếp:
'"Thế nầy nhé, tôi từ Hải Phòng vượt biên sang Hồng Kông. Ở trên đảo đã bị dân miền Nam mắng nhiếc xa gần dzồi. Sang đến đây cũng vẫn bị ức hiếp, chán mớ đời!'
Trông mặt mày chị nầy đâu phải tay vừa mà y nói y bị ức hiếp, nghe coi bộ hơi chướng cái lổ tai. Tôi đã quen với giọng nói người gốc Nam Định của chị Bình. Chị xài chữ ngược, "n" chị nói thành "l", "l" chị đổi thành "n". Chị cũng ráng sửa nhưng than "khó quá, nâu nâu vẫn nầm nẫn thế lào ấy"ù. Chị lại hay ngạo chị Ba là "bắt con cá gô bỏ dô gổ nghe nó dẩy gột gột..."
Nhớ hồi còn đi học trong trường cũng có mấy mạng vượt biên từ ngoài Bắc, cũng bị đám học trò miền Nam chửi chó mắng mèo dữ lắm. Có đứa còn lâu lâu nổi hứng ca lớn lên:
" Người từ, từ là phương Bắc.
Có đem gì theo"
Đem gì"
Một bó xanh rì, gọi là rau muống.
Tính tang tính tang tình táng tinh tang tình tàng tinh tang tinh... tang tinh tang tinh"
Bửa hổm tôi nói với chị chủ:
"Chị ơi đăng bản kiếm thêm một người thợ Huế nữa là mình có đủ tấm bản đồ hình chữ S nghe chị Ba". Chỉ cười: '"Ơ, đặng đợi một người hả miệng nói gồi cả bọn xúm lại cười cả ngày hã""
Chị Bình xen vô:
'Thế đấy. Cứ cười hở dzăng hở nợi'
Chị Bình tiếp:
'Năm tôi mười sáu, mẹ tôi bảo thôi tìm đường mà vươtï sang Hồng Kông kiếm cái ăn chứ thế lày mãi chẵng xong. Sang đấy dzồi tôi gặp thằng cha Tín mở nời đường mật đẻ hai đứa niên tiếp. Hồi đầu nó bắt chúng tôi sang Hòa Lan đấy chứ, tụi nầy khai bệnh chẵng chịu đi, may mắn thay được hội nhà thờ bảo trợ sang Mỹ đấy. Chúng tôi sống ở Boston mười mấy lăm nàm ăn cũng được thời lắm đấy.'
Bà khách hỏi:
'Anh chị trước làm nghề gì'
'Có nghề gì đâu... thì mua mấy cái máy hút bụi, máy nau chùi sàn nhà, đồ cũ đấy, hãng người ta đóng cửa xong mình vào dọn dẹp đấy. Thế cái nghề nao động mà tốt. Tụi nầy tậu được hai căn nhà.'
'Rồi sao lại đổi nghề"'
'Chán cái nghề cu ni. Nàm neo dza mở tiệm nàm chủ cho con dzạng mặt với chúng bạn'
Thấy người Việt cũa mình chưa" Người nào cũng có hướng đi lên, có ý thích làm chủ. Hãy nhìn thành phố Tiểu Sài Gòn kìa, ¼một phần tư thế kỷ trước, đó là vườn dâu đất hoang, bây giờ trở thành những khu phố đồ sộ với hàng ngàn cơ sở thương mại, học vấn... làm rạng danh cho cã dân tộc Việt. Đám Con RoÀng Cháu Tiên tiền phong mở một thế hệ mới trên xứ người. Dân địa phương tuy ganh ghét nhưng vẫn phải thán phục.
Chị Bình đưa chai nước sơn hỏi ý khách. Bà khách chê:
' Màu nầy tươi quá. Mình gìa rồi xài màu vầy tụi con cháu nó cười.'
Chị Bình cãi:
'Chúng cười hở dzăng hở nợi chứ chã sao. Ở đây mà bác cứ xưng già. Mình cần dùng mầu tươi cho nó sáng da nên chứ. Kỳ tới tôi wax cặp chân mày cho nhé.'
Tôi than thầm. Trời, cái bà nầy. Cũng cái mững ẩu. Yû chỉ có bằng Nail, đâu có bằng cosmetology hay bằng esthetician đâu mà đòi làm wax" Rồi tôi chợt nhớ tới mấy vụ tiệm bị phạt vì làm wax không có bằng. Để rồi tôi phải dặn chị chủ đừng cho thợ nails làm wax mới được. Thiệt tình, ngày nào cũng nơm nớp lo sợ mấy bà mấy cô thợ làm ẩu quá trời.
Chị Bình tiếp :


' Ông nhà tôi còn chờ bên ấy, đợi hai đứa con thi xong nà chúng tôi trở về mở tiệm.'
' Ạ...ạ... con chị cũng học Nail"'
' Thế đấy. Chúng chống đối khiếp nhưng tôi vẫn bắt chúng học, thế dza trường ngày nào chẵng hay. Có chúng mới xong chứ. Vợ chồng tôi chã thu thập được ba cái chữ lằng nhằng. Xem nầy, mầu đẹp nhể. Đẹp gái dzồi đấy nhé. Thế về chồng cưng nhé. Chồng dzửa bát cho nhé'
Bà khách cười:
' Tuần nào tui cũng đi làm móng tay mà có gì 1ạ đâu. Cái thân chần dần như vầy ổng còn hỗng thèm để ý, nói gì cái móng tay.'
Chị Bình cười:
' Ậy... ngộ người ta chẵng thèm để ý thì mình phải nàm thế lào cho người ta để ý chứ. Về vểnh đôi bàn tay đẹp ngay trước mặt ông ấy mà khoe, vuốt vuốt hắn vài cái nà hắn sẽ đi dzửa bát ngay'
Bà khách cười ngất:
' Chị nầy hây thiệt. Chắc nhờ chị làm như vậy mà ổng để ý chị chớ gì. Cứ vuốt vuốt ổng thì chị đẻ năm một! Hết thảy mấy đứa rồi"
Chị Bình trả lời tỉnh bơ:
' Bốn cu năm cái hĩm'
Hai bà khách cùng Oh... một lượt. ' Gần chục! Mà Bình mới băm mấy!' Chị Bình vừa dọn dẹp mấy chai mấy lọ vừa tiếp:
' Nàm sớm nghỉ sớm. Hắn bảo mặc kệ. Chúa cho bao nhiêu nhận bấy nhiêu. Đẻ hết chùm trứng thì thôi'
Bà khách cười rung rinh mặt bàn. Tôi thì nôn nôn cái bụng muốn mất thở.
' Xời ơi, trứng người chớ có phải trứng gà đâu mà có sẵn nguyên chùm. Trứng rụng từ cái từ cái mỗi tháng, muốn cho tạm ngưng thì thuốc men, "kỷ thuật" thiếu gì, thân đâu mà đẻ năm một cho mệt dậy'
Nói xong hai bà cùng móc khăn giấy ra chùi nướt mắt. Chị Bình ngửng lên:
' Vừa khóc vừa cười ăn mười cục kít đấy nhé. Các bà cứ trêu em. Chúng em người đạo các bà người nương, chúng em không được phép dùng thuốc men đâu.'
(Hồi tôi đi Tha La Xóm Đạo tại Cũ Chi dân đạo ở đây cũng xài từ Người Lương để gọi người không theo đạo Công giáo)
'Ối. Ổng làm bộ nói vậy để có cớ đè chị đó chớ gì'
Chị Bình binh chàng:
' Chẵng phải thế đâu. Em bảo thật đấy'
Bà khách có vẻ chưa mấy gì tin nhưng tánh xuề xòa bả chỉ cười vả lã:
' Vậy sao... Thôi tay khô rồi. Dìa. Nãy giờ cười hoài mệt muốn chết, tức cái bụng. Bửa nay dui quá hén. Tuần sau tui cũng lợi giờ nầy nghen'
Chị Bình trả lời lễ phép lái buôn:
' Dzạ vâng bà về ạ. Tuần tới nàm neo làm tóc làm mặt cho đẹp tổng quát nhé'
Hai bà khách đi rồi. Chị Bình mở tiền tip ra đếm. Hai đứa tiếp tục tâm sự. Chị Bình dặn:
' Khi tôi mở tiệm, tôi cần niên nạc với chị về việc mua bột làm móng tay nhé.'
Tôi ngạc nhiên. Con chị cũng đã xong chương trình trung học ở đây. Tụi nó chắc chắn là giỏi hơn tôi nhiều, sao chị lại nhờ tôi" Tôi hỏi:
' Sao trước khi đi chị không thương lượng với chủ mấy công ty đo ùđể họ gởi thẳng tới cho chị. Con chị giỏi tiếng Mỹ hơn tui mờ.'
Chị Bình trề môi:
' Trẻ con biết gì... ìø... Chẵng tin vào đâu. Có ngày mê giai thì hỏng cả. Thế lào cũng phải có người niên nạc tại đây tôi mới yên tâm chị ạ. Ở xa thế khó nòng.'
Đàng kia, Thu nhảy xọt vô, ra miệng liền:
' Ế, cái chị nầy. Tui dành phần rồi. Chị Loan sẽ qua làm tiệm tui, thì giờ đâu mà giúp chị. Ngộ hông, chưa gì đã dành dựt.'
Rồi nó nói lầm thầm: " Ghét cái bà Việt cộng nầy."
Chị Bình trả đũa liền:
' Tao cũng chã ưa gì mầy. Tao cũng chạy cộng sản như mầy, sao mầy ghét tao"'
Cái con nhỏ Thu tánh xéo xắc. Chị Bình tuy tuổi đã băm mấy, con đầy nhà mà tánh tình đôi khi còn ngây thơ, dễ thương. Nói chuyện có duyên. Người ta cười nôn ruột, y tỉnh bơ nói tiếp.
Cô Thu, chị Bình, hai người sanh ra, lớn lên ở ngược giòng con sông Bến Hải. Bắc Nam chia cắt. Vậy mà qua đây cùng nhận xứ nầy làm quê hương thứ hai; cùng chọn chung một nghề; cùng có chung ý nghĩ tiến bộ, cầu tiến, mà cứ chỏi nhau.
Tôi chợ nhớ tới câu má tôi hay hát đưa võng ru mấy đứa em hồi còn nhỏ:
' Bầu ơi thương lấy bí cùng.
Tuy là khác giống nhưng chung một giàn'
Gia đình tôi cũng oán thù chế độ cộng sản nhưng đối với những người cùng là dân tị nạn như mình, khó mà giữ được lòng thù hận, nhứt là người như chị Bình.
Chung cùng cảnh ngộ, chung nỗi chia lìa quê huơng, tại sao Thu còn hằn học với chị ấy"

Tháng 8 năm 2001
TRƯƠNG PHÚ LÂM

Một phụ nữ Úc, cô Chloe Mowday, 31 tuổi, đang trong tình trạng nguy kịch tại Việt Nam sau khi hai thủ thuật thẩm mỹ tưởng chừng đơn giản lại đưa cô vào cơn nguy hiểm chỉ sau vài giờ, theo bản tin của tạp chí News.com.au, đăng ngày 8 tháng 12 năm 2025. Sự việc gây nhiều bàn tán tại Úc và làm dấy lên nghi vấn về mức an toàn của ngành thẩm mỹ trong nước.
Trước hết, chúng ta thừa hưởng một nền văn hóa phụ hệ. Người đàn ông nắm hết quyền hành và đàn áp đàn bà theo ý riêng. Những thế hệ trước năm 1950, hầu hết đàn bà Việt là nô tỳ cho đàn ông, một loại nô lệ tự nguyện theo truyền thống và có thể bị hành hạ nhiều hơn nữa, nhưng không được xã hội, chính quyền bênh vực. Về sau, nhờ du nhập văn hóa, văn minh tây phương và bộ luật gia đình thời đệ nhất cộng hòa, người đàn bà Việt mới trút bớt gánh khổ bị áp bức, tuy nhiên, tinh thần tự nguyện nô tỳ vẫn hiện diện trong huyết mạch của những thế hệ trẻ, kéo dài qua hải ngoại, cho dù nơi đây tôn trọng phụ nữ bậc nhất.
Nghe họ nói chuyện với nhau thì hiểu ra. Nhóm phụ nữ này hầu hết hơi phúng phính nên họ đã tạo ra một trò chơi vừa vui vừa có ích, họ mang vô sở cái cân và mạnh ai nấy leo lên cân rồi ghi số cân vô sổ. Họ mở ra một cái quỹ, mỗi tuần mỗi người góp vô quỹ 5 đô la rồi bắt đầu ăn cữ ăn kiêng, tới cuối tháng, người nào sụt số cân nhiều nhứt sẽ được thưởng số tiền gom chung đó, rồi họ bắt đầu góp tiền cho tháng tới. Họ làm sao mà giống giống như chơi hụi mở hụi khui hụi góp hụi vậy ta.
Hiểu biết về màu sắc làm nền cho nghề nghiệp thẩm mỹ, đặc biệt trong công việc trang điểm và nhuộm, tẩy tóc; ví dụ như: Màu đỏ dự phần vào đời sống con người qua máu và lửa. Chúng ta cũng nhận xét rằng những người thời xưa đã kết hợp màu đen với bóng đêm, và màu vàng cho những ngày tươi sáng. Màu trắng tượng trưng cho sự trinh trắng, trong khi màu tím chỉ được dùng trong giới trưởng giả mà thôi.
Có những chiều thu vương nắng cuối thôn …mùa thu đã về trên bầu trời thênh thang mây, mùa thu về với những chiếc lá nâu vàng thay nhau đổi màu, mùa thu về trên vai áo nâu non, tóc mùa thu cũng nâu vàng theo nắng thu rất vội. Mùa thu chỉ vừa mới chớm.
Tối qua ngủ được, sáng sớm chị Ngà thức dậy, khỏe khoắn, lòng vui vui. Đứng lên quơ tay quơ chưn, làm vài động tác cho giãn gân cốt. Hai cánh tay dơ lên cao khỏi đầu, hạ xuống ngang vai, rồi khỏi hông. Hít thở vài cái. Một hồi.
Đường nâu + sữa = hợp chất tẩy da chết cho toàn thân thể. Da-ua + mật ong = dưỡng chất dành cho da nhạy cảm (sensitive skin) và da hay bị ửng đỏ
Chúng ta thường đi bộ, nhiều người thích đi bộ. Từ đi bộ trong nhà, cho tới ngoài đường, chợ búa, mua sắm, trong sở làm v…v…như là một sinh hoạt tự nhiên. Đi bộ thực ra cũng là một môn thể thao chậm, kiểu “Low-impact”. Đi bộ vừa thong thả tự do, thích hợp với mọi lứa tuổi mà còn rất tốt cho sức khoẻ và sắc đẹp cho cả hai phái nam và nữ.
Phần mái ở trước trán (bang), nhiều bạn gái thích cắt ngắn, trông nhí nhảnh trẻ trung, nhất là khi cột tóc đuôi ngựa. Nhưng phần tóc nầy mọc ra dài rất nhanh, chúng ta nên tập tự cắt lấy, để khỏi phải chạy ra tiệm chỉ để cắt chút xíu ở phần tóc nầy, vừa mất thì giờ lại tốn tiền.
Nè mấy người, ai muốn học gắn lông mi từ sợi từ sợi y như lông mi thiệt hông tui dạy tính rẻ, lấy vốn đồ nghề lại coi. Thu chanh chua càng nói càng lớn tiếng: Xời ơi bà nầy, vừa vô ơn vừa bòn. Trong túi có chín đồng, cố ngó quanh quất xung quanh coi có lòi ra thêm một đồng nào đâu đó đặng bỏ vô túi. Chẵn mười đồng!
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.