Hôm nay,  

Bình-Phổ Chiến Quốc

14/05/202612:29:00(Xem: 492)
5pf5Q
Minh họa: Grok

Năm Bính Ngọ, Tháng Năm, ngày lành tháng tốt. Tập Cận Bình Đại Đế long trọng mở yến tiệc  tại Nhân Dân Đại Lễ Đường, tiếp đón phái đoàn từ quốc gia phía Đông của đại dương: Mỹ Lợi Kiên. Phái đoàn gồm cả những kẻ đội mũ quan, những kẻ đội mũ thương, và ít nhất một kẻ không chắc mình đang đội mũ gì.

Chiên trống nổi lên vang rền. Hai hàng lính danh dự đứng thẳng tắp tựa tượng binh mã dũng. Trước hai hàng lính là những hồng hài nhi đã qua khâu tuyển lựa và huấn luyện chặt chẽ. Chúng biết lúc nào cần phải tung hoa, lúc nào cần mở miệng hò reo khẩu hiệu.

Từ xa, đoàn Hắc Mã như con rồng đen từ từ bò vào cổng Nhân Dân Đại Lễ Đường.

Tập Cận Bình Đại Đế đứng trên bậc thềm, tay chắp sau lưng, miệng nở nụ cười được gọi là “nụ cười Thái Bình Dương” –  tức bề mặt phẳng lặng, bên dưới sâu thẳm không lường. Đại Đế biết sự chuẩn bị này sẽ mang đến cho vị khách từ Mỹ Lợi Kiên một khẩu vị phấn khích, đúng với những sở thích của ông ta.

Đại Đế đã rất chu đáo yêu cầu phải phiên âm tất cả tên gọi của đoàn khách sang quốc ngữ, thuận tiện cho thần dân của ông gọi.

Cửa xe mở. Bước xuống đầu tiên là Đặc Lão Phổ (特老普) Donald Trump. Đặc Lão Phổ mang cà vạt đỏ dài chấm gối, tóc vàng rực dưới nắng Bắc Kinh như một mặt trời thứ hai.

Tiếp theo là Lư Tỉ Áo (如鼻奥) Marco Rubio.

“Trường hợp này quả là hy hữu,” Đại Đế tự nhủ. “Nếu ta không nhanh chóng ra lệnh đổi ký tự thư pháp “Rư” thành “Lư” thì Tiểu Rư này không thể qua biên giới.”

Theo sai là Bối Sâm Đặc (贝深特) Scott Bessent. Bộ trưởng Tài Chính đang cầm một xấp tài liệu dày như Kinh Thi. “Hắn nghĩ ta có thời gian để nghe hết xấp tài liệu đó à? Điên rồ,” Đại Đế khẽ nhếch mép sau suy nghĩ này.

Rồi một nhân vật bước xuống. Thể hình vạm vỡ. Đại Đế nheo mắt, “à, đây là tiểu tử mà triều đình ta đã họp riêng để bàn cách đối phó: Bì Đặc Hách Cách Tái Tư (赫格塞斯) Pete Hegseth. “Tể tướng Mã Triều Húc đã nói nên gọi hắn đơn giản là Hách Cách Tái Tư, nghĩa là cách cách hách dịch.”

Hách Cách Tái Tư bước xuống với dáng đi của một người vừa xem xong ba tập phim chiến tranh liên tiếp. Ngực ưỡn thẳng, mắt nhìn xa xăm như đang tìm kiếm địch quân và mấy thùng hàng y bị ám ảnh là chứa ma túy. Trên ve áo Hách Cách Tái Tư đính huy hiệu Vệ Binh Quốc Gia, thứ duy nhất trong buổi hôm nay giúp hắn tự tin.

Đại Đế nghe lính của mình ghé tai nhau hỏi nhỏ: "Tay này trước làm MC truyền hình phải không?"

"Đúng. Fox News."

 "Ồ."

Và không ai nói thêm gì.

Bước ra tiếp theo lần lượt bốn gương mặt mà toàn bộ đội nghi lễ Trung Quốc đã được dặn dò kỹ lưỡng phải nhớ mặt.

Ai Long Mã Tư Khắc (埃隆·马斯克) Elon Musk, bước xuống với chiếc áo thun đen, đầu tóc bù xù, miệng nhai kẹo cao su. Dáng vẻ như vừa từ quỹ đạo Trái Đất trở về. Nhà máy Gigafactory Thượng Hải đang sản xuất 500,000 pin cho xe điện của hắn mỗi năm. Đây là con tin ngoan ngoãn nhất mà Bắc Kinh từng có. Cái tên Gigafactory là do Ai Long Mã Tư Khắc đặt, nhằm mô tả những nhà máy có khả năng sản xuất pin với công suất được đo bằng gigawatt/giờ.

Hoàng Nhân Huân (黄仁勋) Jensen Huang, CEO Nvidia, không thay đổi với chiếc áo da đen đặc trưng. Ông ta cầm trên tay con chip H100 như người ta cầm bùa hộ mệnh.

Đế Mỗ Khố Khắc (蒂姆·库克) Tim Cook, CEO Apple, mảnh khảnh, chỉnh chu, bước đi nhẹ nhàng như người đã quen đặt chân lên thảm đỏ Bắc Kinh nhiều lần đến mức thuộc từng thớ vải. Đại Đế không lạ người này. Chuỗi cung ứng của ông nằm ở Trịnh Châu, Thâm Quyến, Thành Đô, đất của Đại Đế.

Lao Luân Tư Phân Khắc (劳伦斯·芬克) Larry Fink, CEO BlackRock. Bộ dạng điềm nhiên hơn tất cả. Ông ta khoác bộ vest đen triệu đô, nở nụ cười của người quản lý $10,000 tỷ tài sản và đang rất muốn đặt thêm một phần vào thị trường vốn Trung Quốc của Đại Đế.

Tập Đại Đế tiến lên bắt tay. Đã được dặn dò trước, Đại Đế tập trung chỉ 10 phần công lực để Đặc Lão Phổ không thể kéo ghì tay của ông như đã làm với những nước khác.

Đặc Lão Phổ vồn vã: "Ôi Tập! Bạn rất thân của tôi! Tôi mang đến đây những người GIỎI NHẤT. Đây là Ai Long thiên tài! Đây là Nhân Huân làm chip! Đây là Khố Khắc làm điện thoại! Đây là Phân Khắc làm tiền! Và đây là Hách Cách làm... quân sự! Rất mạnh mẽ!"

Hách Cách Tái Tư đứng thẳng người, cố gắng giữ giọng trầm: "Đại Đế vạn tuế. Tôi đại diện cho lực lượng quân đội hùng mạnh nhất thế giới."

Tập Cận Bình nhìn Hách Cách Tái Tư ba giây bằng nửa con mắt. Nụ cười Thái Bình Dương không thay đổi một milimét. "Hoan nghênh. Xin mời vào."

Băng rôn chào mừng treo khắp Đại Lễ Đường, chữ vàng trên nền đỏ:

"Nhiệt liệt chào mừng Ngài Đặc Lão Phổ cùng đoàn đại biểu Mỹ Lợi Kiên"

Hách Cách Tái Tư nhìn lên băng rôn, cau mày: "Chữ 'quân sự' không có trên đó à?"

Phụ tá của ông thì thầm: "Thưa ngài, đây là tiệc ngoại giao ạ.”

"Ngoại giao cũng cần sức mạnh quân sự đằng sau," Hách Cách càu nhàu, nhưng im lặng. Ông rút điện thoại ra ghi lại, dự định dùng cho cuộc phỏng vấn Fox News sau chuyến đi.

Vào Tiệc

Ai Long Mã Tư Khắc chiếm ghế cạnh Đặc Lão Phổ. Đế Mỗ Khố Khắc ngồi đối diện, lưng thẳng hoàn hảo. Lao Luân Tư Phân Khắc kéo ghế về phía trung tâm bàn một cách tinh tế. Hoàng Nhân Huân ngồi đâu cũng được. Ông chỉ cần nhìn thấy mặt Tập Đại Đế khi nói về chip bán dẫn.

Hách Cách Tái Tư ngồi ở cuối bàn.

Tập Đại Đế búng tay, Rượu Mao Đài cung kính mang ra bàn. Hách Cách Tái Tư nhìn ly rượu, liếc nhìn chung quanh, rồi nâng ly uống cạn một hơi. Mắt ông nhắm khẽ. Ông cố gắng thưởng thức trọn vẹn sự hòa quyện độc đáo giữa vị ngọt thanh, vị béo bùi tựa tương đậu nành và phảng phất hương thơm từ thảo mộc, trái cây sấy khô. Sau khi nuốt, để lại dư vị sâu lắng, kéo dài. Mải mê nhắm mắt, Hách Cách Tái Tư không nhìn thấy cái chau mày của Tập Đại Đế.


Người hầu mang ra món vịt Bắc Kinh.

Ai Long Mã Tư Khắc nhanh nhẩu: "Vịt này chạy điện hay xăng?" Cả bàn im lặng. Ông tự cười vào câu đùa của mình.

Đế Mỗ Khố Khắc rót trà cho Tập trước khi phụ tá kịp làm: "Thưa Đại Đế, nghệ thuật ẩm thực Trung Hoa thật tinh tế. Mỗi lần tôi đến Bắc Kinh đều cảm thấy như trở về nhà."

Tập Cận Bình nhấc đũa, nhìn Đế Mỗ Khố Khắc một giây, gật đầu. Đó là đủ để Đế Mỗ ghi vào ký ức như một thành tích quý báu.

Iran

Lư Tỉ Áo mở lời với tập tài liệu Iran dày cộm: "Thưa Đại Đế, Hoa Kỳ kỳ vọng Trung Quốc sẽ ngừng mua dầu Iran…"

Tập Đại Đế: "Iran là đối tác thương mại bình thường. Quan hệ của Trung Quốc tuân theo luật pháp quốc tế."

Lư Tỉ Áo: "Nhưng thưa …”

Từ cuối bàn, Hách Cách Tái Tư cất tiếng sang sảng: "Thưa Đại Đế, tôi muốn bổ sung rằng Hoa Kỳ hoàn toàn có khả năng hành động quân sự nếu…"

Ba cái nhìn sắc bén từ Lư Tỉ Áo, Bối Sâm Đặc, và Đặc Lão Phổ đồng loạt hướng về cuối bàn. Đặc Lão Phổ lắc đầu rất nhẹ, kiểu lắc mà chỉ Hách Cách mới hiểu nghĩa là "im đi."

Hách Cách Tái Tư xin thêm ly rượu Mao Đài uống để che giấu sự lúng túng.

Đúng lúc đó, Ai Long Mã Tư Khắc rút điện thoại ra đăng lên X: "Đang ở Bắc Kinh. Vịt rất ngon.”

Tập Đại Đế liếc nhìn điện thoại, không biểu lộ cảm xúc.

Phụ tá Lư Tỉ Ảo ghi vào sổ: "Iran: xử lý xong. Chi phí: Một con vịt Bắc Kinh.”

Chip Bán Dẫn

Hoàng Nhân Huân đặt con chip H100 xuống bàn như người đặt quân cờ quan trọng nhất:

"Thưa Đại Đế, Nvidia muốn bán chip cho Trung Quốc. Thị trường Trung Quốc là quan trọng với chúng tôi. Nhưng Washington…"

Đại Đế nhìn con chip khá lâu, trầm giọng: "Trung Quốc đã sản xuất được bộ vi xử lý trên tiến trình 12nm (12 nanomet.) Năm tới là 7nm. Chúng tôi không vội."

Mặt Hoàng Nhân Huân tái nhợt: "Nhưng thưa Đại Đế…”

Tập Đại Đế nhẹ nhàng: "Đất hiếm của thế giới, ngài biết 90% nguồn cung xử lý ở đâu không?"

Cả phòng im lặng.

Hách Cách Tái Tư giơ tay: Thưa Đại Đế, về vấn đề chip, tôi muốn nói rằng quân đội Mỹ cũng dùng chip rất nhiều. Rất nhiều chip. Chúng tôi có những con chip... rất tốt… Trong tên lửa."

Đặc Lão Phổ lúc này tìm cách chen vào: "Chip! Tôi HIỂU chip! Chip Mỹ tốt nhất! Nhưng Nhân Huân đây là bạn tôi, rất thông minh, và…” Đặc Lão Phổ không biết nói thêm gì về chip.

Tập Cận Bình nhìn Hách Cách với ánh mắt của người lần đầu tiên thực sự để ý đến sự tồn tại của ông ở cuối bàn. "Cảm ơn ngài đã chia sẻ."

Phụ tá của Hoàng Nhân Huân ghi vào sổ: "Chip. Kết quả: thua. Đặt lịch họp khẩn với DC tuần sau."

Thương Mại

Khi Bối Sâm Đặc vừa dứt lời, Lao Luân Tư Phân Khắc nhẹ nhàng: "Thưa Đại Đế, BlackRock rất trân trọng cơ hội mở rộng hợp tác tại thị trường vốn Trung Quốc. Chúng tôi tin tưởng vào tiềm năng dài hạn của nền kinh tế Trung Quốc, bất kể chu kỳ chính trị ngắn hạn."

Câu cuối cùng được dịch sang tiếng Hoa và truyền đi quanh bàn phía Trung Quốc như một làn sóng ngầm. Ai cũng hiểu ý: BlackRock ở đây lâu dài hơn bất kỳ chính quyền nào ở Washington.

Tập Đại Đế nhìn Lao Luân Tư Phân Khắc với ánh mắt khác dành cho người biết nói chuyện.

"Trung Quốc hoan nghênh các nhà đầu tư dài hạn có tầm nhìn chiến lược," Đại Đế nói.

Lao Luân Tư Phân Khắc gật đầu khiêm tốn. Không cần nói thêm. Hạt giống đã gieo.

‘Art of The Deal’

Đến cuối bữa, Đế Mỗ Khố Khắc vẫn chưa nêu một yêu cầu cụ thể nào. Ông chỉ rót trà, gật đầu đúng lúc, cười đúng chỗ, và hỏi thăm về văn hóa trà đạo Vân Nam.

Trợ lý phía Trung Quốc ghé tai Tập Đại Đế: "Ngài Khố Khắc chưa đề cập gì về chuỗi cung ứng, thưa ngài."

"Ông ấy không cần đề cập. Ông ấy đang ở đây, đó là tất cả những gì ông ấy cần nói.”

Cuối bữa, Đế Mỗ Khố Khắc tặng Tập Đại Đế một chiếc Apple Watch phiên bản đặc biệt, mặt đồng hồ in hoa văn truyền thống Trung Hoa. "Kết hợp giữa công nghệ và văn hóa," Khố Khắc giải thích. "Như mối quan hệ của Apple và Trung Quốc."

Tập Đại Đế đeo vào cổ tay. Gật đầu.

Phụ tá của Khố Khắc ghi vào ghi chú: "Thành công. Không cần nói gì thêm."

Hồi Kết

Bánh Trung Thu được bưng ra tráng miệng, tuy bây giờ là tháng Năm, nhắc nhở rằng Trung Quốc tính theo chu kỳ dài hơn bất kỳ nhiệm kỳ tổng thống hay hợp đồng kinh doanh nào.

Đặc Lão Phổ cắn vào bánh: "Tuyệt vời! Tập, tôi muốn mang về cho Melania!"

Ai Long Mã Tư Khắc nói theo: "Tôi cũng muốn một hộp, cho nhà máy Thượng Hải."

Khi phái đoàn đứng dậy ra về, Lư Tỉ Áo lén nhìn lại danh sách nghị trình từ Washington: Iran, chưa giải quyết. Thương mại, chưa giải quyết. Chip bán dẫn, thua. Đài Loan, thậm chí cấm nhắc đến. BlackRock, đang đàm phán riêng.

Tiệc Xích Bích năm xưa, Tào Tháo hùng binh trăm vạn, vẫn phải rút chạy qua con đường Hoa Dung. Tiệc Xích Bích năm nay, phái đoàn Đặc Lão Phổ đến với trăm vạn trang tài liệu và $10,000 tỷ tài sản, ra về với hai hộp bánh Trung Thu, mùi thơm của Mao Đài và chút dầu mỡ còn sót lại của vịt quay Bắc Kinh.

Tập Đại Đế đứng trên bậc thềm tiễn khách, tay chắp sau lưng.

Đêm Bắc Kinh xuống dần. Gigafactory Thượng Hải vẫn đang chạy hết công năng. Chuỗi cung ứng iPhone vẫn nằm ở Trịnh Châu. Và đất hiếm vẫn nằm yên trong lòng đất.


Kalynh Ngô

 
*Đây là tiểu phẩm hài mang tính hư cấu và trào phúng. Những lời thoại là sản phẩm của trí tưởng tượng, dựa theo nội dung thảo luận của hội nghị thượng đỉnh giữa Chủ Tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Tổng thống Donald Trump đang diễn ra ở Bắc Kinh.

Một thế kỷ trước, giữa Thế chiến thứ nhất, chính phủ liên bang từng trực tiếp xây những khu nhà ở đàng hoàng cho công nhân – có đường sá, công viên, trường học – rồi cho thuê, bán trả góp mà không kèm bất cứ điều kiện tố giác nào. Hôm nay, khi Bộ Nội An nói đến “nhà ở vừa túi tiền” nhưng gắn nó với yêu cầu chỉ điểm di dân chưa đủ giấy tờ, người ta khó tránh cảm giác lạnh xương sống: từ chỗ lo chỗ ăn ở cho người lao động, thành chuyện dùng mái nhà làm mồi nhử, đổi lấy việc người dân phải nhìn hàng xóm bằng con mắt “nằm vùng”.
Mỗi năm, hơn 6 triệu người Mỹ vẫn nhận tiền hoàn thuế bằng chi phiếu gửi qua bưu điện; với nhiều gia đình, đây là khoản tiền quan trọng để đi chợ, trả tiền nhà, điện nước. Năm nay, không ít người có thể ngạc nhiên khi chờ hoài mà chi phiếu không đến, vì loại chi phiếu hoàn thuế quen thuộc đang trên đường bị xóa sổ. Lý do là sắc lệnh 14247 do Tổng thống Donald Trump ký năm 2025, yêu cầu Bộ Ngân khố chấm dứt gởi chi phiếu giấy cho các khoản hoàn thuế, chuyển sang trả bằng chuyển khoản điện tử. Chủ trương này được giới tài chánh tán thành: tổ chức Nacha ước tính ngân sách liên bang có thể tiết kiệm khoảng 68 triệu đôla mỗi năm; Hiệp hội Ngân hàng Hoa Kỳ cho rằng người dân sẽ bớt lệ thuộc tiệm đổi chi phiếu, giảm phí; đồng thời, mất cắp thư và gian lận chi phiếu cũng giảm.
Vào ngày 13/1/2025, trong bài phát biểu trước Detroit Economy Club, tổng thống Trump tuyên bố lạm phát đã dừng lại, giá cả đã giảm. Nhưng Báo cáo Chỉ số giá tiêu dùng (CPI) công bố cùng ngày cho thấy giá tiêu dùng trung bình trong tháng 12 năm 2025 cao hơn 2.7% so với một năm trước đó, và cao hơn 0.3% so với tháng 11. Trong những ngày qua, tổng thống Mỹ nhiều lần khẳng định muốn chiếm Greenland; Tòa Bạch Ốc xác nhận rằng tất cả các phương án đều đang được xem xét, bao gồm cả việc sử dụng vũ lực. Trump lập luận rằng Nga và Tàu sớm muộn sẽ làm, và Mỹ không muốn điều này xảy ra. Viện cớ an ninh quốc gia, Hoa Kỳ sẵn sàng xâm lăng lãnh thổ của một đồng minh trước khi kẻ thù có thể làm.
Lịch sử một đời người quá ngắn nên nhấn mạnh sự hiếm hoi của một sự việc bằng câu “Tôi chưa bao giờ thấy..” hình như không có tác dụng bao nhiêu. Nhưng cũng phải bắt đầu bằng câu này: Tôi chưa bao giờ thấy lo âu khi qua nước Mỹ— cho đến năm 2025, khi nước Mỹ bước vào ‘kỷ nguyên’ mới. Nói tới lịch sử, mặc nhiên nói đến sự thay đổi. Ngay cả vũ trụ không người (‘người’ ngoài hành tinh không kể) còn thay đổi, huống chi những nơi con người có mặt. Con người với thất tình lục dục, với bản ngã, với ước mơ, với hy vọng. Những tính cách rất người đó mặc nhiên dẫn đến thay đổi — thay đổi để có một cuộc sống tốt đẹp hơn, cho cá nhân, cho đất nước, cho nhân loại.
Bản thân tôi cũng từng trải qua một câu chuyện tương tự. Hồi trẻ đi làm cho một công ty xây dựng của một thằng bạn học. D. là giám đốc, còn tôi là nhân viên bán hàng. Thấy cuối tuần tôi hay đi làm các công tác từ thiện, D. nói “…Tao mà như mày sẽ dành thì giờ để kiếm tiền. Thêm vài chục năm năm nữa, tao sẽ có thật nhiều tiền, lúc về già sẽ làm từ thiện cho đáng!...” Bạn có phần đúng. Điều này cũng giải thích phần nào tại sao bạn thì làm giám đốc, còn tôi chỉ là nhân viên. Tôi còn nói với D. rằng việc điều hành một công ty tạo ra công ăn việc làm cho 100 người còn có lợi ích cho xã hội hơn làm từ thiện nhiều. Xã hội rất cần có những người có khả năng lãnh đạo như D.
(Hollywood, 15 tháng 12) - Giới điện ảnh Hoa Kỳ và cả chính trường Washington đồng loạt phản ứng gay gắt sau khi Tổng thống Donald Trump đăng một lời bình bị xem là vô cảm và cay độc về cái chết của đạo diễn Rob Reiner và Vợ Michele Reiner. Trên mạng Truth Social, Tổng thống viết rằng Reiner “đã qua đời vì cơn giận dữ do chính ông ta gieo ra cho người khác,” rồi gán cho ông một thứ gọi là “hội chứng rối loạn ám ảnh Trump,” trong lúc bi kịch gia đình vẫn còn chưa ráo máu, theo tờ Daily Mail.
Một chiếc đồng hồ bỏ túi bằng vàng – từng nằm im dưới đáy Bắc Đại Tây Dương hơn một thế kỷ – vừa được đánh thức khỏi giấc ngủ dài bằng mức giá kỷ lục: 1,78 triệu bảng Anh. Chiếc đồng hồ ấy thuộc về Isidor Straus, người cùng sáng lập chuổi cửa hàng Macy’s, một thương gia 67 tuổi đã nằm lại cùng con tàu huyền thoại Titanic trong đêm định mệnh năm 1912. Chiếc đồng hồ – một mẫu Jules Jurgensen 18 carat khắc chữ, được tặng nhân sinh nhật lần thứ 43 của ông vào năm 1888 – nay trở thành hiện vật Titanic có giá cao nhất từng được bán. Kỷ lục cũ vốn thuộc về một chiếc đồng hồ vàng khác từng được trao cho thuyền trưởng con tàu cứu hơn 700 người, bán năm ngoái với giá 1,56 triệu bảng.
Thỉnh thoảng chúng tôi hay tới thăm ông niên trưởng Hải Quân của tôi. Ông đã gần 90 tuổi, mái tóc đã bạc trắng, bên khuôn mặt nhiều vết nhăn, đi đứng chậm chạp, nhưng ông vẫn minh mẫn, trí nhớ vẫn rành rẽ về những câu chuyện thời cuộc xa xưa, và hát vẫn rất hay. Lần thăm viếng vừa qua, ngồi nói chuyện với ông lâu hơn. Trong câu chuyện ông kể: “mình qua đây làm việc vất vả, mong ngày về hưu đưa vợ con đi du lịch cho biết đó biết đây, nhưng không thành, vì bà vợ bị tai biến mạch não khiến nửa người bị tê liệt phải ngồi xe lăn đã 25 năm qua, đi đâu cũng khó khăn”. Tôi bồi hồi xúc động, nhìn ông với tất cả sự cảm thông.
Cuộc sống này không có ai là hoàn hảo mà cũng không có cái gì là hoàn toàn, tất cả mọi sự vật trên đời này đều có khiếm khuyết và không vĩnh cửu. Chính vì thế nếu ai cố gắng đi tìm sự tuyệt đối, họ sẽ thất vọng. Câu thơ trên muốn nói lên ý tưởng, hãy chấp nhận và trân trọng những khiếm khuyết của nhau để chúng ta tới gần nhau hơn, hiểu nhau hơn. Nhà khoa học nổi tiếng Stephen Hawking còn đi xa hơn nữa, ông khẳng định „Nếu không có sự không hoàn hảo, cả bạn và tôi đều không tồn tại” ("Without imperfection, neither you nor I would exist."). Ông muốn nói sự „không hoàn hảo“ của vũ trụ, những giao động đột biến trong quá trình tiến hóa, những sai lệch trong định luật vật lý đã là những điều kiện để tạo nên sự sống trong đó có con người.
Suốt hơn nửa thế kỷ qua, Nghịch Lý Fermi (Fermi Paradox) luôn là một câu đố hóc búa ám ảnh giới thiên văn học. Nói một cách ngắn gọn, nghịch lý này đặt ra câu hỏi: Nếu vũ trụ đã gần 14 tỷ năm tuổi, một khoảng thời gian quá đủ để các nền văn minh tiên tiến, xã hội hiện đại, công nghệ cao phát triển và du hành giữa các vì sao, vậy thì tất cả họ đang ở đâu? Sao chưa có ai ghé qua Địa cầu để “chào một tiếng”?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.