Hôm nay,  

Trump Đã Chọn Ai Cùng Núp Trong Xe Thức Ăn Để Lên Chuyến Bay Bí Mật?

12/08/202611:15:00(Xem: 472)
Trump chọn ai

Câu chuyện gây sốc về sự thật của chuyến bay nghi binh Air Force One và cuộc trốn thoát ly kỳ của Tổng Thống Donald Trump mà The Washington Post (The Post) công bố đầu tiên vẫn còn là đề tài tranh cãi rộng khắp truyền thông. Nhất là bài viết của The Post hôm Thứ Hai, 11 Tháng Tám và tất cả báo chí sau đó đưa tin, vẫn chưa giải đáp “ai đã đi cùng tổng thống trong chuyến bay bí mật?”

Sáng Thứ Tư, 12 Tháng Tám, cũng chính The Post là tờ báo đầu tiên giải đáp.

Khi Tổng Thống Donald Trump bí mật rời chuyên cơ Air Force One (AF1) bằng cách “núp” trong thùng của xe chở thực phẩm phục vụ trên phi cơ, rồi lên một phi cơ khác để tránh nguy cơ bị ám sát tại Thổ Nhĩ Kỳ, ông đã chọn ba trợ lý trung thành và gắn bó lâu năm nhất. Không một quan chức nào thuộc Nội Các có trong danh sách.

Theo một quan chức Mỹ am hiểu về chiến dịch này cùng các tài liệu xác thực mà tờ The Post đã xem xét, ba người đó là ông Dan Scavino, phó chánh văn phòng Tòa Bạch Ốc, ông Walt Nauta, giám đốc phụ trách hoạt động tại Phòng Bầu Dục và cuối cùng là cô gái tóc vàng Natalie Harp trợ lý điều hành của ông Trump – người luôn được nhìn thấy xuất hiện cạnh tổng thống bất cứ nơi nào ông đến.

Scavino đã làm việc cho Trump hơn một thập niên, phụ trách mảng mạng xã hội và điều hành Văn phòng Nhân sự Tổng thống tại Tòa Bạch Ốc. Harp – người được mệnh danh là "máy in di động" – luôn sát cánh cùng Trump như hình với bóng. Nauta, một cựu quân nhân Hải Quân từng làm trợ lý cá nhân cho Trump trong nhiệm kỳ đầu, là nhân chứng quan trọng trong cuộc điều tra của Bộ Tư Pháp về cách ông Trump xử lý các tài liệu mật tại Mar-a-Lago.

Theo lời vị quan chức và các tài liệu The Post có được, nhóm này không bao gồm Ngoại Trưởng Marco Rubio hay các quan chức cấp cao nhất của chính phủ. Những người trên chiếc xe chở những thùng thực phẩm đã di chuyển một cách kín đáo từ chiếc chuyên cơ Air Force One truyền thống sang một chiếc phi cơ quân sự C-32A của Không Quân, trước khi bay đến Anh theo lộ trình tách biệt với đoàn báo chí Tòa Bạch Ốc và các quan chức cấp cao.
Các quan chức cấp cao khác trong chính quyền, nhân viên quân sự, đặc vụ Mật Vụ và đoàn báo chí vẫn ở lại trên chiếc máy bay Air Force One.

Giới chức Tòa Bạch Ốc – những người biết về sự thật của kế hoạch nghi binh này – đã giấu kín với các phóng viên tháp tùng tổng thống trong ngày hôm đó và cả người dân Mỹ trong suốt hơn một tháng sau, mãi cho đến khi có bài tiết lộ của The Post.

Các nhà báo đi trên chiếc chuyên cơ AF1 cũ không hề hay biết về chiến dịch này, mặc dù họ đã hỏi Trump lý do tại sao nhân viên yêu cầu họ phải đóng cửa sổ trong suốt chuyến bay từ Thổ Nhĩ Kỳ.

Ông Trump giải thích rằng đó là "vì có lẽ các bạn đang ở trên một chuyến bay nguy hiểm do những kẻ cặn bã mà chúng tôi phải đối phó.” Trump cho biết mình luôn đối mặt với "mối đe dọa" đối với tính mạng và là người đứng "số một" trong "danh sách" của Iran.

Hơn một tháng sau chiến dịch và hai ngày sau khi tờ The Post lần đầu tiết lộ về chiêu trò đánh lạc hướng liên quan đến chiếc máy bay quân sự nói trên, Tòa Bạch Ốc vẫn từ chối tiết lộ danh tính những quan chức chính quyền đã ở lại trên AF1– chiếc máy bay từng bị tuyên bố sai lệch rằng Trump đã sử dụng để rời Thổ Nhĩ Kỳ.

Trong những phát biểu công khai đầu tiên về chiến dịch nghi binh này, Trump cho biết quyết định để ông đi trên một chuyến bay khác là do lực lượng Mật Vụ đưa ra.

Còn một vấn đề chưa được làm rõ và sẽ là câu hỏi lớn cho người dân, đó là liệu tất cả các quan chức cấp cao trong chính quyền, như Marco Rubio, Stephen Miller, Scott Bessent, có biết họ đang bị “thí mạng” trên một chiếc phi cơ không có tổng thống hay không? Liệu họ cũng bị giấu thông tin giống như nhóm phóng viên tháp tùng đưa tin về Trump trên AF1 không? Nếu sự thật như thế, thì liệu hai bài báo của The Post có thể trở thành “thần dược” để giúp họ tỉnh giấc u mê không?

Có lẽ họ cũng không dám có câu trả lời.


Một phúc trình mới của Đại học Yale vừa đưa ra bằng chứng cho thấy mạng lưới trại cải tạo trẻ em Ukraina do Nga điều hành rộng lớn hơn nhiều so với những gì trước đây các nhà điều tra ước lượng, với cả chương trình huấn luyện quân sự tại các trường thiếu sinh quân và cơ sở dành cho trẻ em từ 8 tuổi trở lên. “Các em được huấn luyện quân sự thật sự như việc ném lựu đạn, và trong một trường hợp chúng tôi biết có trẻ em còn tham gia chế tạo máy bay không người lái,” Nathaniel Raymond, giám đốc phòng nghiên cứu, nói trong một cuộc phỏng vấn với NPR.
Năm 1957, Frank Kameny, nhà thiên văn 32 tuổi làm việc cho Army Map Service, đang công tác tại Hawaii và bờ Tây thì bị triệu hồi về Washington để trả lời thẩm vấn. Câu hỏi xoay quanh đời tư: ông có phải là người đồng tính hay không. Kameny, một cựu chiến binh Thế chiến II, đáp dứt khoát: “Tôi không thấy điều ấy liên quan gì đến công việc hay quyền lợi của chính phủ.” Lời khẳng định không cứu vãn được sự nghiệp: ông bị sa thải với lý do “khai man” hồ sơ xin việc, vì từng bị bắt một năm trước với cáo buộc “hành vi đồi bại.”
Tổng thống Donald Trump luôn mạng mẽ khẳng định “tôi không bao giờ vẽ tranh, tôi không thích vẽ tranh” và “lá thư mừng sinh nhật đó là ‘hoax’”. Thậm chí, Trump đã đệ đơn kiện tờ The Wall Street Journal đòi bồi thường $10 tỷ đô la để có bài báo về bức thư bị cáo buộc này. Sáng nay Thứ Hai 8/9, các thành viên Đảng Dân Chủ trong Ủy ban Giám sát Hạ viện đã công bố bức thư đầy hình ảnh “gợi cảm" gửi Jeffrey Epstein, có chữ ký của Donald Trump trên đó.
Hội Cựu Sinh Viên Trường Võ Bị West Point loan báo sẽ không tổ chức lễ vinh danh diễn viên Tom Hanks, người được chọn là khôi nguyên giải thưởng danh giá Sylvanus Thayer năm nay, theo NPR News. Buổi lễ, vốn dự trù ngày 25 tháng 9 với diễn hành và tiệc chính thức, bị hủy bỏ, nhưng Hanks vẫn được trao giải. Lý do không được công bố.
Chính quyền Tổng Tống Donald Trump đang mở rộng chiến dịch trấn áp nhập cư sang mạng lưới chăm sóc sức khỏe, tiến hành điều tra chi tiêu Medicaid tại ít nhất sáu tiểu bang do Đảng Dân Chủ lãnh đạo. Đây là những tiểu bang cung cấp bảo hiểm y tế đầy đủ cho người nhập cư không giấy tờ, nghèo và khuyết tật sống tại Hoa Kỳ.
Có lẽ ngày xưa các bậc sinh thành nên đặt tên tôi là Măng mới hợp với lẽ trời. Tôi khoái măng một cách kỳ lạ trong khi thằng con trai tôi lại ghét thậm tệ. Không biết có phải loại hình cha ăn mặn con khát nước không. Măng làm cách chi tôi cũng thích dù chỉ là thứ măng ngâm trong hũ bán đầy chợ. Nhưng món tôi hẩu nhất là món bún măng vịt. Nghe nhà hàng nào có bún măng vịt là tôi tìm tới, như tìm tới nhà người thương. Bún măng vịt với đĩa gỏi thịt vịt nằm xếp lớp trên lớp rau bên cạnh chén nước mắm gừng trông cứ như là Bá Nha của đôi mắt Tử Kỳ là tôi.
Hãy thử kiểm tra lại ký ức của bạn xem. Trong bộ phim kinh điển The Empire Strikes Back, Darth Vader đã nói gì với Luke Skywalker? Bộ sách thiếu nhi về gia đình nhà gấu có tựa đề là Berenstain Bears hay Berenstein Bears? Và trên logo của thương hiệu phô mai Con Bò Cười, liệu con bò có đeo khuyên mũi? Nếu câu trả lời của bạn là “Luke, ta là cha của con,” “Berenstein,” và “Có,” thì xin chia buồn, ký ức đã đánh lừa bạn. Darth Vader thực chất chưa bao giờ nói câu đó; tên của gia đình gấu luôn được viết là “Berenstain”; và con bò trên logo phô mai nổi tiếng chưa từng đeo khuyên mũi.
Giữa lúc tỷ lệ sinh sản (birth rates) tại Hoa Kỳ và nhiều quốc gia trên thế giới liên tục sụt giảm, từ giới công nghệ ở Thung lũng Silicon đến các viên chức tại Tòa Bạch Ốc đều đồng loạt lên tiếng cảnh báo rằng dân số giảm nhanh có thể gây ra những tác động nghiêm trọng cho nền kinh tế. Chính quyền Trump từng tuyên bố đang tìm kiếm các biện pháp để khuyến khích người dân sinh con đẻ cái, nhất là khi tổng sinh suất (Total Fertility Rate, TFR) hiện đã giảm tới 25% so với năm 2007 – xuống mức thấp nhất lịch sử. Tuy nhiên, theo các nhà nhân khẩu học chuyên nghiên cứu về sinh sản, đời sống gia đình và khuynh hướng sinh con: dân số sẽ không giảm ngay, cũng không phải chắc chắn sẽ giảm, và nếu có thì cũng không phải là điều bi đát.
Trong một lần tới thăm Hải Học Viện Nha Trang cách đây khoảng vài chục năm, tôi đã thấy một cặp sam sống trong một lồng kính. Phải thú nhận là tôi rất ngạc nhiên. Chúng dính vào nhau, một con trên một con dưới. “Dính như sam” thì tôi thuộc nằm lòng nhưng không ngờ chúng dính cứng như vậy. Dò hỏi nhân viên của Viện, tôi được cho biết hai con dính vào nhau như vậy suốt ngày đêm. Con đực kính thước chỉ nhỏ bằng nửa con cái luôn nằm dính trên lưng con cái. Cứ như mẹ cõng con đi chơi. Thân nam nhi mà coi bộ lép vế. Đeo dính sát sạt như vậy ngày đêm thì teo tắt là cái chắc. Vết đôi chân con đực bám vào hằn rõ trên mai con cái. Cùng sống chết với nhau như vậy nên ngư dân thường bắt được cả cặp. Nếu chỉ bắt được một con, gọi là sam độc, họ thả trở lại biển. Chẳng phải nhân nghĩa chi nhưng vì họ không bán được cho người ta làm thịt. Thực khách luôn mua làm thịt cả cặp, ăn một con họ tin rằng sẽ bị độc. Vậy sam sống cùng sống, chết cùng chết, lúc nào cũng dính nhau. Như…sam!
Tôi có một người bạn viết lách văn nghệ. Chị cho rằng mình có chút tài nghệ, đủ để khi cần móc túi lấy ra xài. Chị không viết đều. Chỉ viết khi thích – đôi khi chị viết gửi vài tạp chí mạng, có khi chỉ viết để đó, không gửi ai. Chị sống trên căn gác nhỏ, gọi đó là "giang sơn sáng tác" của riêng mình. Mỗi ngày chị dậy lúc gần trưa, pha ly cà phê nguội, rồi mở máy tính. Có bài chị viết ngay sau ngụm cà-phê đầu tiên – vài chục phút là xong – gửi đi ngay rồi gập máy, đi ngủ tiếp. Có bài để ba năm hôm, không sửa gì cả, gửi đi như vậy. Tôi hỏi: “Sao không đọc lại?” Chị nhún vai: Lúc viết là thật nhất. Sửa nhiều, mất hồn. Tôi hỏi tiếp: Không sợ thiếu sót? Chị cười, lấy ngón tay chỉ lên bức thư pháp trên tường:“Tri túc giả phú” (Biết đủ là đủ).
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.