Hôm nay,  

Thụy Sĩ Trung Lập Nhưng Có Hơn 370,000 Hầm Trú Ẩn Nguyên Tử

8/14/202600:00:00(View: 233)
Đường hầm
Luật Thụy Sĩ buộc các tòa nhà cư trú phải có nơi trú ẩn với cửa chịu được sức nổ và hệ thống đưa không khí từ bên ngoài vào một cách an toàn. Nếu một tòa nhà không có hầm riêng, công ty xây cất phải đóng tiền để góp vào một hầm công cộng gần đó.
 
Nhìn từ bên ngoài, lối vào hầm trú ẩn Sonnenberg ở thành phố Lucerne chẳng có gì đáng sợ. Nó nằm ngay giữa một sân chơi trẻ em, bên cạnh xích đu và những tấm ván nhún ngoài trời.

Nhưng phía sau cánh cửa dày có thể chịu được sức nổ là một đường hầm sáng đèn chạy sâu vào lòng núi, dẫn tới một công trình khổng lồ được xây từ thập niên 1970 để chứa tới 20,000 người nếu chiến tranh nguyên tử xảy ra.

“Thời ấy, 20,000 người bằng khoảng một phần ba dân số Lucerne,” Zora Schelbert, người hướng dẫn tại Sonnenberg, nói. “Nghĩa là cứ ba người trong thành phố thì có một người được dự tính sẽ xuống đây trú ẩn.”

Thụy Sĩ nổi tiếng từ hơn một thế kỷ qua với chính sách trung lập. Nhưng vì nằm giữa Âu Châu, giới hữu trách nước này từ lâu vẫn tính tới một điều khác: nếu chiến tranh nguyên tử xảy ra giữa các cường quốc, Thụy Sĩ có thể không bị đánh trực tiếp, nhưng bụi phóng xạ từ các nước chung quanh vẫn có thể tràn qua biên giới.

Vì vậy, trong thời Chiến Tranh Lạnh, chính phủ xây một mạng lưới hầm trú ẩn rộng khắp cả nước.

Riêng Sonnenberg được trang bị máy phát điện chạy dầu diesel, với nhiên liệu đủ dùng khoảng hai tuần, cùng kho nước, thực phẩm, bệnh xá, phòng giải phẫu và những khu giường ngủ tập thể.

Sau hai tuần, Schelbert nói, điện, nước và thức ăn dự trữ sẽ bắt đầu cạn. Người trú ẩn lúc ấy có thể ra ngoài hay không còn tùy tình hình trên mặt đất.
Điều đáng chú ý là sau khi Chiến Tranh Lạnh chấm dứt, Thụy Sĩ không phá bỏ những hầm này.

Trái lại, họ tiếp tục giữ gìn và xây thêm.

Ngày nay, một quốc gia chỉ có khoảng 9 triệu dân nhưng có hơn 370,000 hầm trú ẩn, đủ chỗ cho toàn thể dân chúng nếu xảy ra chiến tranh hoặc một tai họa lớn.

Mỗi Người Dân Đều Có Một Chỗ Trú

Luật Thụy Sĩ buộc các tòa nhà cư trú phải có nơi trú ẩn với cửa chịu được sức nổ và hệ thống đưa không khí từ bên ngoài vào một cách an toàn. Nếu một tòa nhà không có hầm riêng, công ty xây cất phải đóng tiền để góp vào một hầm công cộng gần đó.

Người dân phải trả một khoản ban đầu từ khoảng $1,700 đến $3,500 để góp phần xây cất và bảo trì những nơi trú ẩn này.

Đã có lúc Thụy Sĩ tính chuyện bỏ cả mạng lưới hầm khổng lồ ấy.

Khoảng năm 2010 và 2011, Quốc Hội tranh luận xem những công trình này còn cần thiết hay không. Nhưng đúng lúc đó, nhà máy điện nguyên tử Fukushima Daiichi tại Nhật Bản bị hư hại nặng sau trận động đất và sóng thần năm 2011.

Tai họa Fukushima khiến cuộc tranh luận đổi chiều.

Daniel Jordi, phó giám đốc cơ quan phòng vệ dân sự liên bang Thụy Sĩ, cho biết Quốc Hội cuối cùng quyết định giữ lại những hầm trú ẩn để phòng khi đất nước gặp một tai họa thật sự.


Trong thời bình, phần lớn các hầm chẳng mấy khi được dùng đúng với mục đích ban đầu.

Có nơi trở thành hầm rượu. Có nơi được dùng làm phòng tắm hơi hoặc kho chứa đồ.

Ngay bên dưới tòa nhà Khoa Sử của Đại Học Bern cũng có một hầm trú ẩn với cánh cửa bê tông dày gần một foot.

Giáo sư sử học Silvia Berger Ziauddin, người chuyên nghiên cứu lịch sử các hầm trú ẩn tại Thụy Sĩ, cho rằng những công trình này phản ảnh một ý niệm đã ăn sâu trong tâm thức người dân: Thụy Sĩ là một “hòn đảo bình yên” giữa một Âu Châu từng nhiều lần chìm trong chiến tranh.

Hình ảnh ấy đã xuất hiện từ Đệ Nhất Thế Chiến, tiếp tục trong Đệ Nhị Thế Chiến và sang thời Chiến Tranh Lạnh thì được đưa xuống lòng đất — nơi chiếc hầm trú ẩn trở thành biểu tượng của sự an toàn.

Trẻ Em Cũng Học Cách Sống Dưới Hầm

Ý thức phòng vệ dân sự còn được dạy trong trường học.

Theo Berger Ziauddin, nhiều học sinh Thụy Sĩ mỗi năm dành một tuần tìm hiểu về các hầm trú ẩn. Các em vẽ sơ đồ, xem phim, xuống thăm hầm và đôi khi còn ngủ lại dưới đó một đêm.

Những bức tranh trẻ em vẽ thường có hai thế giới rất khác nhau.

Phía trên mặt đất là đổ nát, chết chóc và hỗn loạn. Phía dưới là gia đình, thú nuôi, ánh sáng, thức ăn và cảm giác được che chở.

Nhưng đời sống thật sự trong một hầm trú ẩn có hàng ngàn người sẽ khó bình yên như trong tranh trẻ nhỏ.

Sonnenberg từng được dự tính để chứa 20,000 người, nhưng khu an ninh chỉ có chỗ giam cho 16 người.

Schelbert cho biết về sau giới hữu trách bắt đầu đặt câu hỏi: trong hoàn cảnh chiến tranh, nếu hàng chục ngàn người phải sống chen chúc dưới lòng đất, liệu số phòng giam ít ỏi ấy có đủ khi xảy ra xung đột, khủng hoảng tinh thần hoặc những hành vi nguy hiểm hay không?

Những lo ngại về đời sống chung, tâm lý và việc giữ trật tự cho một số người quá đông đã góp phần khiến chính phủ năm 2002 giảm sức chứa của Sonnenberg từ 20,000 xuống còn khoảng 2,000 người.

Qua nhiều năm, một số khu vực trong hầm cũng từng được dùng tạm làm chỗ ở cho người tị nạn, người đang xin tị nạn và người vô gia cư.

Cách dùng này từng bị các tổ chức trợ giúp di dân chỉ trích. Một số người xin tị nạn cũng phản đối việc phải sống dưới những căn hầm sâu không có ánh sáng trời.

Sonnenberg chưa bao giờ phải dùng đúng vào mục đích ban đầu: bảo vệ dân chúng trước bụi phóng xạ của một cuộc chiến nguyên tử.

Nhưng Thụy Sĩ vẫn chi hàng chục triệu Mỹ kim mỗi năm để bảo trì Sonnenberg cùng hàng trăm ngàn hầm trú ẩn khác.

Một quốc gia nổi tiếng vì trung lập vẫn không đặt hết niềm tin vào sự trung lập.

Trong lòng núi, dưới trường học, chung cư và cả sân chơi trẻ em, Thụy Sĩ vẫn giữ sẵn chỗ trú cho toàn dân — phòng khi một ngày nào đó, thế giới bên ngoài không còn bình yên nữa.

Nguồn: Rob Schmitz, NPR, 8 Tháng Tám, 2026.
 

Một phúc trình mới của Đại học Yale vừa đưa ra bằng chứng cho thấy mạng lưới trại cải tạo trẻ em Ukraina do Nga điều hành rộng lớn hơn nhiều so với những gì trước đây các nhà điều tra ước lượng, với cả chương trình huấn luyện quân sự tại các trường thiếu sinh quân và cơ sở dành cho trẻ em từ 8 tuổi trở lên. “Các em được huấn luyện quân sự thật sự như việc ném lựu đạn, và trong một trường hợp chúng tôi biết có trẻ em còn tham gia chế tạo máy bay không người lái,” Nathaniel Raymond, giám đốc phòng nghiên cứu, nói trong một cuộc phỏng vấn với NPR.
Năm 1957, Frank Kameny, nhà thiên văn 32 tuổi làm việc cho Army Map Service, đang công tác tại Hawaii và bờ Tây thì bị triệu hồi về Washington để trả lời thẩm vấn. Câu hỏi xoay quanh đời tư: ông có phải là người đồng tính hay không. Kameny, một cựu chiến binh Thế chiến II, đáp dứt khoát: “Tôi không thấy điều ấy liên quan gì đến công việc hay quyền lợi của chính phủ.” Lời khẳng định không cứu vãn được sự nghiệp: ông bị sa thải với lý do “khai man” hồ sơ xin việc, vì từng bị bắt một năm trước với cáo buộc “hành vi đồi bại.”
Tổng thống Donald Trump luôn mạng mẽ khẳng định “tôi không bao giờ vẽ tranh, tôi không thích vẽ tranh” và “lá thư mừng sinh nhật đó là ‘hoax’”. Thậm chí, Trump đã đệ đơn kiện tờ The Wall Street Journal đòi bồi thường $10 tỷ đô la để có bài báo về bức thư bị cáo buộc này. Sáng nay Thứ Hai 8/9, các thành viên Đảng Dân Chủ trong Ủy ban Giám sát Hạ viện đã công bố bức thư đầy hình ảnh “gợi cảm" gửi Jeffrey Epstein, có chữ ký của Donald Trump trên đó.
Hội Cựu Sinh Viên Trường Võ Bị West Point loan báo sẽ không tổ chức lễ vinh danh diễn viên Tom Hanks, người được chọn là khôi nguyên giải thưởng danh giá Sylvanus Thayer năm nay, theo NPR News. Buổi lễ, vốn dự trù ngày 25 tháng 9 với diễn hành và tiệc chính thức, bị hủy bỏ, nhưng Hanks vẫn được trao giải. Lý do không được công bố.
Chính quyền Tổng Tống Donald Trump đang mở rộng chiến dịch trấn áp nhập cư sang mạng lưới chăm sóc sức khỏe, tiến hành điều tra chi tiêu Medicaid tại ít nhất sáu tiểu bang do Đảng Dân Chủ lãnh đạo. Đây là những tiểu bang cung cấp bảo hiểm y tế đầy đủ cho người nhập cư không giấy tờ, nghèo và khuyết tật sống tại Hoa Kỳ.
Có lẽ ngày xưa các bậc sinh thành nên đặt tên tôi là Măng mới hợp với lẽ trời. Tôi khoái măng một cách kỳ lạ trong khi thằng con trai tôi lại ghét thậm tệ. Không biết có phải loại hình cha ăn mặn con khát nước không. Măng làm cách chi tôi cũng thích dù chỉ là thứ măng ngâm trong hũ bán đầy chợ. Nhưng món tôi hẩu nhất là món bún măng vịt. Nghe nhà hàng nào có bún măng vịt là tôi tìm tới, như tìm tới nhà người thương. Bún măng vịt với đĩa gỏi thịt vịt nằm xếp lớp trên lớp rau bên cạnh chén nước mắm gừng trông cứ như là Bá Nha của đôi mắt Tử Kỳ là tôi.
Hãy thử kiểm tra lại ký ức của bạn xem. Trong bộ phim kinh điển The Empire Strikes Back, Darth Vader đã nói gì với Luke Skywalker? Bộ sách thiếu nhi về gia đình nhà gấu có tựa đề là Berenstain Bears hay Berenstein Bears? Và trên logo của thương hiệu phô mai Con Bò Cười, liệu con bò có đeo khuyên mũi? Nếu câu trả lời của bạn là “Luke, ta là cha của con,” “Berenstein,” và “Có,” thì xin chia buồn, ký ức đã đánh lừa bạn. Darth Vader thực chất chưa bao giờ nói câu đó; tên của gia đình gấu luôn được viết là “Berenstain”; và con bò trên logo phô mai nổi tiếng chưa từng đeo khuyên mũi.
Giữa lúc tỷ lệ sinh sản (birth rates) tại Hoa Kỳ và nhiều quốc gia trên thế giới liên tục sụt giảm, từ giới công nghệ ở Thung lũng Silicon đến các viên chức tại Tòa Bạch Ốc đều đồng loạt lên tiếng cảnh báo rằng dân số giảm nhanh có thể gây ra những tác động nghiêm trọng cho nền kinh tế. Chính quyền Trump từng tuyên bố đang tìm kiếm các biện pháp để khuyến khích người dân sinh con đẻ cái, nhất là khi tổng sinh suất (Total Fertility Rate, TFR) hiện đã giảm tới 25% so với năm 2007 – xuống mức thấp nhất lịch sử. Tuy nhiên, theo các nhà nhân khẩu học chuyên nghiên cứu về sinh sản, đời sống gia đình và khuynh hướng sinh con: dân số sẽ không giảm ngay, cũng không phải chắc chắn sẽ giảm, và nếu có thì cũng không phải là điều bi đát.
Trong một lần tới thăm Hải Học Viện Nha Trang cách đây khoảng vài chục năm, tôi đã thấy một cặp sam sống trong một lồng kính. Phải thú nhận là tôi rất ngạc nhiên. Chúng dính vào nhau, một con trên một con dưới. “Dính như sam” thì tôi thuộc nằm lòng nhưng không ngờ chúng dính cứng như vậy. Dò hỏi nhân viên của Viện, tôi được cho biết hai con dính vào nhau như vậy suốt ngày đêm. Con đực kính thước chỉ nhỏ bằng nửa con cái luôn nằm dính trên lưng con cái. Cứ như mẹ cõng con đi chơi. Thân nam nhi mà coi bộ lép vế. Đeo dính sát sạt như vậy ngày đêm thì teo tắt là cái chắc. Vết đôi chân con đực bám vào hằn rõ trên mai con cái. Cùng sống chết với nhau như vậy nên ngư dân thường bắt được cả cặp. Nếu chỉ bắt được một con, gọi là sam độc, họ thả trở lại biển. Chẳng phải nhân nghĩa chi nhưng vì họ không bán được cho người ta làm thịt. Thực khách luôn mua làm thịt cả cặp, ăn một con họ tin rằng sẽ bị độc. Vậy sam sống cùng sống, chết cùng chết, lúc nào cũng dính nhau. Như…sam!
Tôi có một người bạn viết lách văn nghệ. Chị cho rằng mình có chút tài nghệ, đủ để khi cần móc túi lấy ra xài. Chị không viết đều. Chỉ viết khi thích – đôi khi chị viết gửi vài tạp chí mạng, có khi chỉ viết để đó, không gửi ai. Chị sống trên căn gác nhỏ, gọi đó là "giang sơn sáng tác" của riêng mình. Mỗi ngày chị dậy lúc gần trưa, pha ly cà phê nguội, rồi mở máy tính. Có bài chị viết ngay sau ngụm cà-phê đầu tiên – vài chục phút là xong – gửi đi ngay rồi gập máy, đi ngủ tiếp. Có bài để ba năm hôm, không sửa gì cả, gửi đi như vậy. Tôi hỏi: “Sao không đọc lại?” Chị nhún vai: Lúc viết là thật nhất. Sửa nhiều, mất hồn. Tôi hỏi tiếp: Không sợ thiếu sót? Chị cười, lấy ngón tay chỉ lên bức thư pháp trên tường:“Tri túc giả phú” (Biết đủ là đủ).
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.