Hôm nay,  

Chấm Dứt Chiến Tranh: Một Lời Hứa Suông

16/01/202600:00:00(Xem: 792)

Ảnh AI
Trump từng cam kết chấm dứt các “cuộc chiến không hồi kết”. Trên thực tế, ông không khép lại chiến tranh, mà cũng không dựng lên một trật tự mới sau khi rút lui. Thay vào đó, Washington hành động bằng những đòn quân sự rời rạc, thiếu một tầm nhìn chính trị dài hạn. Ảnh: AI.


Khi Donald Trump tái đăng cử, ông đem lại cho cử tri Hoa Kỳ một câu hứa làm yên lòng quần chúng mỏi mệt: chấm dứt những cuộc chiến tranh vô tận, đã kéo dài qua nhiều thập niên, vắt kiệt ngân khố và làm khô khan niềm tin. Song lời hứa ấy, tự bản chất, không xây trên lý tưởng mà chỉ phản chiếu tâm lý mệt mỏi của một quốc gia đã can dự quá lâu vào những cuộc phiêu lưu quân sự ngoại biên.

Nhưng khi quyền lực quay lại tay ông, điều thế giới cần theo dõi không còn là khẩu hiệu “chấm dứt chiến tranh” mà ông lập lại trong các cuộc mít-tinh, mà là cách Hoa Kỳ thực sự sử dụng sức mạnh của mình trong những tình thế cụ thể.

Các cuộc oanh kích tại Syria sau vụ phục kích khiến hai binh sĩ Mỹ tử trận ở Palmyra không phải là sự kiện đơn lẻ. Chúng nằm trong một chuỗi hành động nối tiếp: tấn công các nhóm Hồi giáo vũ trang tại Nigeria để “trả đũa” các vụ bạo hành nhắm vào người Thiên Chúa giáo; chỉ đạo bắt giữ nguyên thủ Venezuela Nicolás Maduro; cho đến những lời đe dọa nhắm về phía Đan Mạch và Greenland.

Từng hành động, nếu tách riêng, đều có thể biện minh. Nhưng đặt chung trong một chuỗi, người ta nhận thấy một khuynh hướng: sức mạnh quân sự của Mỹ đang được vận dụng như phản xạ tức thời, thay vì là công cụ của một đường lối quốc sách rõ rệt. Chính trị Hoa Kỳ, qua đó, dường như trượt vào thế vô định trong lĩnh vực đối ngoại.

Thay vì chấm dứt các “cuộc chiến không hồi kết” như đã hứa, ông không khép lại chiến tranh, mà cũng không dựng lên một trật tự mới sau khi rút lui. Thay vào đó, Washington hành động bằng những đòn quân sự rời rạc, thiếu một tầm nhìn chính trị dài hạn.

Từ nhiệm kỳ đầu, dấu hiệu ấy đã hiện rõ. Quyết định hạ sát tướng Iran Soleimani năm 2020 là một hành động gây tiếng vang, nhưng không kèm theo bất kỳ viễn kiến mới nào cho Trung Đông. Những cuộc rút quân khỏi Afghanistan và Syria cũng chẳng đem lại một kế hoạch ổn định hay một trật tự chuyển tiếp.

Hệ quả đã rõ với Afghanistan, nơi Trump khởi sự cuộc tháo lui bằng một thỏa ước ký trực tiếp với Taliban tại Doha, cố định lịch trình Hoa Kỳ rút quân mà hoàn toàn gạt chính quyền Kabul ra ngoài bàn hội nghị, không một điều khoản khả tín nào bảo đảm cho tương lai thể chế Cộng hòa Afghanistan cũng như quyền lợi phụ nữ và các cộng đồng từng cộng tác với Mỹ. Song song với đó, vào tháng 11 năm 2020, chỉ ít ngày sau khi thất cử, ông còn ký một lệnh rút toàn bộ quân Mỹ khỏi Afghanistan và Somalia trước ngày 15 tháng 1 năm 2021 – một mệnh lệnh bị chính các tướng lãnh thượng cấp đánh giá là “nguy hiểm”, “không khả thi về mặt quân sự” và sau đó phải vội vã thu hồi. Chuỗi quyết định vội vã ấy đã đặt nền tảng cho cuộc triệt thoái hỗn loạn mùa hè 2021: ông Biden kế thừa thỏa ước Doha phải rút quân không thể đảo ngược, thực thi theo lịch trình đã định, dẫn đến chính quyền Kabul sụp đổ chớp nhoáng, hàng trăm ngàn đồng minh tuyệt vọng chen chúc tại phi trường trong cảnh bom rơi đạn lạc, và 13 binh sĩ Mỹ hy sinh trong vụ đánh bom khủng bố cuối cùng – một di sản thảm khốc mà người kế nhiệm buộc phải gánh chịu hậu quả tất yếu.


Hậu quả là Afghanistan sụp đổ trong hỗn loạn; Syria vẫn lâm cảnh bỏ dở; người Kurd – đồng minh từng gánh chịu tổn thất nặng nề trong cuộc chống Isis – bị đẩy ra ngoài lề. Và khi khoảng trống quyền lực mở ra, Hoa Kỳ lại buộc phải quay trở lại, lần này bằng bom đạn, để đối phó với những hiểm họa chưa bao giờ được giải quyết đến nơi.

Không ai phủ nhận cần trấn áp Isis, một mối hiểm họa vẫn còn gieo rắc kinh hoàng tại Trung Đông. Nhưng việc Hoa Kỳ tiếp tục nại vào lý cớ “trả đũa” cho thấy một căn bệnh sâu hơn: chính sách đối ngoại đã mất phương hướng, chỉ còn hành động tùy thời, thiếu viễn kiến.

Trường hợp Venezuela minh chứng rõ hơn. Việc bắt giữ ông Maduro đi kèm những lời tuyên bố về lợi ích dầu hỏa, song không có một lộ trình chính trị khả tín nào được vạch ra. Cơ cấu quyền lực tại Caracas vẫn nguyên trạng, trong khi giới tư bản Hoa Kỳ lặng lẽ lánh xa. Đáng lưu ý, nhân vật đối lập María Corina Machado – người được quốc tế nhìn nhận – lại bị Washington gạt bỏ, như thể sự can thiệp chỉ nhằm khuấy động mà không định kiến tạo

Ở một tầng khác, tham vọng thâu nhận Greenland đưa chính sách Trump sang hẳn một bình diện khác. Nếu hành động ấy khiến liên minh Âu – Mỹ rạn nứt, hậu quả sẽ không riêng Bắc Đại Tây Dương, mà lan khắp Tây phương. Một biến cố khủng hoảng giữa Âu châu và Nga – nếu xảy ra – hẳn sẽ thắt họng kinh tế toàn cầu, trong đó có chính Hoa Kỳ.

Các đồng minh của Washington lo ngại không chỉ vì từng quyết định đơn lẻ, mà vì cách những quyết định ấy được hình thành: quá nhiều tùy hứng cá nhân, quá ít cơ chế kiểm soát. Trong một siêu cường mà bản thân thể chế lẽ ra phải là điểm tựa cho thế giới, sự riêng tư hóa quyền lực là dấu hiệu đáng báo động. Ngay cả khi Trump mất ưu thế tại Quốc hội, quyền chỉ huy quân đội vẫn nằm trong tay ông. Điều đó khiến những điều chỉnh từ bên trong hệ thống Mỹ, nếu có, cũng khó diễn ra nhanh chóng.

Âu châu, đứng trước tình thế đó không có chọn lựa dễ dàng. Đối đầu thẳng thừng với Washington là mạo hiểm. Cam chịu và trông chờ thiện chí cũng là một canh bạc. Thế nên, ý hướng “tự cường chiến lược” xuất hiện – từ kế hoạch hợp tác hạt nhân Anh–Pháp, đến việc Đức tính chuyện bảo trợ tài chánh – không phải biểu hiện của hiếu chiến, mà là phản ứng tự vệ trong một trật tự thế giới đang rạn nứt.

Khi lời hứa chấm dứt chiến tranh chỉ để kiếm phiếu, không hướng tới hòa bình hay ổn định, vấn đề của thế giới ngày nay không nằm ở lời nói của Washington, mà ở cách các quốc gia khác phải tự điều chỉnh để tồn tại bên cạnh một siêu cường càng lúc càng mất kiểm soát.

Nguyên Hòa
Nguồn: dựa theo phân tích của Michael Day, đăng ngày 11 tháng 1 năm 2026.
 

Tiếp nối Nghị quyết 36 (năm 2004) và Quyết định 1334 (năm 2023), nhà cầm quyền Việt Nam vừa tiếp tục ban hành văn bản thứ ba nhắm trực tiếp vào cộng đồng người Việt tự do tại hải ngoại, đó là Nghị quyết 23-NQ/TW. Văn bản này do chính Tô Lâm ký ban hành ngay trước chuyến công du đến Úc và Tân Tây Lan, hai quốc gia có cộng đồng người Việt sinh sống đông đảo như một "món quà” ra mắt đầy tính toán.
Thi sĩ Vũ Hoàng Chương là một tác giả quan trọng, đã để lại cho chúng ta một số lượng tác phẩm rất lớn. Thơ ông chứa nhiều ý kín đáo, lại thêm cách diễn tả hàm súc, nên nhiều bài, nhiều câu thuộc loại “không dễ hiểu.” Là một người uyên bác và chịu ảnh hưởng của Hán học từ rất sớm, ông đã dùng khá nhiều điển tích và cũng hay trích dẫn thơ văn cổ khi sáng tác. Những điển tích, thơ văn cổ ấy, nếu không được phân giải ra, sẽ khiến nhiều người đọc, nhất là người ở thế hệ trẻ, khó nắm vững chủ ý của tác giả. Cho tới nay, bên cạnh một số bài viết riêng lẻ mang tính cách ước đoán hoặc với nhận định có phần nào chủ quan của người viết, chưa có một cuốn biên khảo nghiêm túc nào về Vũ Hoàng Chương.
Trên một con đường ngoại ô Dallas, Philip, 27 tuổi, đang lái xe thì bất ngờ chỉ vào một chiếc hộp đen nhỏ gắn trên cột đèn giao thông. “Flock!” Đó là một máy camera đọc bảng số xe tự động của Flock Safety, một mạng lưới 120.000 thiết bị trải khắp 49 tiểu bang, cho phép cảnh sát xem một chiếc xe đã đi đâu và đang ở đâu chỉ trong vài giây. Công ty có hợp đồng với 7.000 sở cảnh sát, tương đương 40% lực lượng trên toàn quốc. Mỗi chiếc xe chạy ngang qua đều có thể bị chụp hình, ghi bảng số, thời gian và địa điểm. Nếu chiếc xe nằm trong danh sách truy tìm, cảnh sát có thể được báo ngay. Philip mở điện thoại, vào DeFlock, một ứng dụng do dân chúng lập ra để đánh dấu vị trí các máy đọc bảng số, đánh dấu chiếc máy vừa nhìn thấy lên bản đồ. Ứng dụng này đã thu hút hơn 350.000 người dùng. Đối với anh, đó là cách đơn giản nhất để chống lại một mạng lưới theo dõi đang mọc lên gần như khắp nước Mỹ. Flock hiện có khoảng 120,000 máy đặt bên đường tại tất cả các tiểu bang, ngoại trừ Alaska.
Sau cuộc bầu cử tổng thống năm 2024, nhiều nhà quan sát cho rằng Donald Trump đã vẽ lại bản đồ chính trị Hoa Kỳ. Ông củng cố được sự ủng hộ của giới lao động da trắng, đồng thời đạt kết quả hiếm thấy trong giới cử tri trẻ, đặc biệt là nam giới trẻ và người gốc Mỹ La-tinh. Tuy nhiên, kết quả năm ấy thực ra rất sít sao. Trump giành 312 phiếu đại cử tri, nhưng số phiếu phổ thông và tỷ lệ phiếu của ông vẫn thấp hơn kết quả Joe Biden đạt được năm 2020. Điều khiến giới phân tích chú ý không phải chỉ là tổng số phiếu, mà là việc Trump thu hút được nhiều thành phần cử tri trước đây thường nghiêng về đảng Dân Chủ.
Con người từ thuở hồng hoang đã không chỉ sống bằng điều mình biết. Người mẹ sinh con chưa biết đứa trẻ mai này sẽ ra sao. Người gieo hạt chưa lường được kết quả vụ mùa. Kẻ xuống thuyền vượt biển không thấy được bờ bến. Người ta vẫn cắm cúi đi. Không vì cái biết, mà vì lòng tin. Biết thuộc về ánh sáng, tin thường khởi sự nơi tối tăm. Tin một điều có nghĩa là chấp nhận điều ấy có thật. Tin một người là trao vào tay người ấy một phần sinh mệnh của chính mình. Tin một lý tưởng là lấy đó làm lẽ sống, làm phương hướng.
Ngày 6 tháng 7 vừa qua, hai ngày trước khi công bố bản phúc trình về việc tẩy chay văn hóa đối với Israel, tổ chức PEN America đã lặng lẽ sửa một điểm nhỏ nhưng rất quan trọng trong lập trường của mình về vấn đề tẩy chay. Gần hai mươi năm trước, PEN America đã soạn ra một chủ trương chống việc tẩy chay học thuật đối với Israel — khiến tổ chức này trở thành chi bộ PEN duy nhất trên thế giới công khai chống lại một hình thức phát biểu chính trị chính đáng. Lập trường ấy đứng vững suốt mười chín năm không đổi. Lần sửa đổi mới đây được giải thích chỉ là "làm sáng tỏ" một chính sách trước nay vốn mù mờ, khó định nghĩa.
Khi Donald Trump tấn công hệ thống bảo tàng Smithsonian, ông không chỉ nhắm vào một cơ sở văn hóa. Ông đang tìm cách kiểm soát câu chuyện nước Mỹ – và thu hẹp xem những ai được quyền bước vào câu chuyện đó.
Trong tuần làm việc cuối cùng của nhiệm kỳ xét xử 2025–2026, Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ liên tiếp ban hành những phán quyết lớn, từ quyền hạn của tổng thống đối với các cơ quan “độc lập”, chuyện bầu cử, quốc tịch theo nơi sinh, tính độc lập của Cục Dự trữ Liên bang (Fed), giới hạn chi tiêu tranh cử, cho tới tranh cãi quanh vận động viên chuyển giới trong thể thao nữ. Những phán quyết ấy đã vẽ lại không ít đường ranh trong sinh hoạt chính trị Hoa Kỳ. Về quốc tịch theo nơi sinh, Tối cao Pháp viện đã chặn sắc lệnh của Tổng thống Donald Trump thu hẹp quyền “birthright citizenship”. Với đa số 5–4, trong đó Chánh án John Roberts, Thẩm phán Amy Coney Barrett cùng ba thẩm phán thuộc phe tự do đứng chung một phía, toà khẳng định Hiến pháp vẫn bảo đảm quốc tịch Hoa Kỳ cho hầu như mọi người sinh trên đất Mỹ, trừ một vài ngoại lệ rất hẹp. Bản ý kiến do thẩm phán Roberts thảo bác bỏ lập luận cho rằng Tu chính án 14 chỉ áp dụng cho con cái những người “cư trú hợp pháp”, và nhắc rằng nếu Quốc hội muốn
Một ủy ban điều tra độc lập của Liên Hiệp Quốc vừa công bố phúc trình cho biết Israel tiếp tục thực hiện hành vi diệt chủng khi cố ý nhắm vào trẻ em Palestine tại Gaza. Bản phúc trình, công bố ngày thứ Ba, khảo sát các vi phạm đối với trẻ em Palestine kể từ khi chiến sự bùng nổ tại Gaza, cho hay khoảng 30% số người thiệt mạng do các cuộc hành quân của Israel là trẻ em. Trước đó, trong phúc trình tháng 9 năm ngoái, cùng ủy ban này đã kết luận Israel phạm tội diệt chủng tại Gaza, đồng thời cáo buộc một số giới chức Israel, kể cả Thủ tướng Benjamin Netanyahu, đã có hành vi kích động. Ông Netanyahu hiện cũng đang bị Tòa án Hình sự Quốc tế truy nã về tội ác chiến tranh.
Vì không cứ nhìn là thấy. Thấy là việc của mắt. Nhìn là việc của tâm hồn. Người ta có thể thấy rất nhiều mà không thực sự nhìn ra điều gì. Có thể đi qua cả một khu vườn, biết tên từng loài cây mà chưa từng nghe tiếng mùa trong lá. Có thể học hết bản đồ sông núi mà không nhận ra điệu nhạc của dòng nước.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.