Hôm nay,  

Râu Cọp

10/09/201000:00:00(Xem: 21697)
Râu Cọp
                                 
Mây-cao-Nguyên
Tuần vừa qua, nhà tôi và tôi được hai vợ chồng người em kết nghĩa (lúc chúng tôi còn ở tại Hồng Kông) mời dùng cơm gia đình. Món ăn độc đáo và khoái khẩu nhất đó là món: Ngỗng hầm sâm chưng cách thủy. Cách làm tôi chỉ nhớ thoang thoáng như sau: Một con ngỗng tơ, 300gr hạt dẻ, 100gr củ hành, 100gr hạt sen, 100gr nấm Đông cô, 200gr táo, một ly rượu rum nhỏ hoặc một ly Cognac, hành tiêu, nước mắm, ớt tỏi, lá thơm, một hộp nước cốt gà nhỏ với sâm (mua ở các tiệm tạp hóa Á Đông), một gói sâm tươi.
Cách làm: Ngỗng rả cánh theo cánh, đùi theo đùi, thân thì chặt ra từng miếng to bằng nửa bàn tay. Dùng dao khứa từng đường ngang để dễ chín và gia vị dễ thấm vào thịt. Sau đó đổ tất cả những thứ kể trên cùng với gia vị vào thịt ngỗng trộn đều, sâm tươi cắt ra làm tư theo hình dọc. Đậy nắp lại để qua đêm càng tốt, sau đó cho vào “microwave” vào khoảng 10 phút trước khi cho vào nồi để chưng cách thủy độ một tiếng hoặc hơn. Sau khi chín, múc mỗi người một tô cho hành Tây và ít cọng ngò lên mặt, món này bắt buộc phải đi kèm với rượu chát đỏ do Pháp chế tạo.
Tại sao phải chọn rượu vang do người Pháp sản xuất". Lúc tôi đi Pháp nghỉ Hè, một vị bô lão tại quận lỵ Sevran, đã kể cho tôi nghe một câu chuyện rất l"y’ thú về sự tích này như sau, xin kể lại hầu bạn.
Thuở xa xưa, có một tên bần nông chuyên môn làm nghề trồng nho để làm rượu đem bán lại cho bạn bè trong xóm và những vùng phụ cận. Nhưng rượu của anh ta kém cả phẩm lẫn lượng so với rượu của các nước láng giềng như: Đức, Ý, Anh…v..v.. nên không được khách hàng chiếu cố cho lắm. Lúc vừa tròn hai mươi lăm tuổi, anh có quen với một cô thôn nữ ở lứa tuổi mười tám, cô này có một làn da như ngọc, chưa một lần phải hơi trai và đặc biệt da thịt của cô tỏa ra một mùi vị tinh khiết và thơm tho, kể cả chất mồ hôi của cô tiết ra. Sẵn có đầu óc tưởng tượng phong phú và tràn đầy tham vọng quyết tâm làm giàu, anh đã quì xuống hôn đôi bàn chân ngọc của người yêu để van xin cưới nàng làm vợ. Và nàng đã ưng thuận.
Sau khi cưới nhau, họ đã bán cả tư trang vàng, bạc để quyết tâm thực hiện y’ định. Họ thuê mười cô trinh nữ tuổi từ 16 đến 18 tuổi và phải qua một cuộc khám nghiệm của một vị nữ bác sĩ. Phòng đạp nho được xây kín, nhiệt độ ở vào khoảng 35 độ bách phân và có thể tăng, giảm do vợ chồng anh đứng trông coi và quản ly’. Trước khi vào phòng đạp nho, các cô được tắm rửa cẩn thận. Đạp hai tiếng, nghỉ xả hơi mười lăm phút, giải khát bằng sữa hoặc nước cam tươi nguyên chất, bữa cơm trưa được phục vụ bằng thịt bò bíp-tết, khoai Tây hầm và uống cam tươi. Lương tiền trả cao hơn một công nhân bình thường ở bên ngoài. Bạn thử tưởng tượng đứng đạp nho trong một phòng kín với một nhiệt độ 35 độ bách phân, thỉnh thoảng bà chủ vặn cho nó lên trên bốn mươi độ, bao nhiêu tinh chất từ trong người đều theo các tuyến hạch đổ ra xối xả hòa lẫn với nước nho. Không nói thì bạn cũng biết được kết quả rượu chát đỏ hay trắng do đôi vợ chồng trẻ này sản xuất không đủ để cung cấp, thì lấy đâu mà xuất cảng" Chỉ một thời gian ngắn, họ đã trở thành triệu phú.
Có thể đây là một câu chuyện đùa chơi của các tay nhậu thuộc hàng Vương-tửu. Nhưng nói tóm lại, nếu bạn là tay nhậu sành điệu, cũng nên giả vờ gật đầu đồng y’ với tôi một chút xíu cho vui, là rượu vang đỏ của Pháp có thể ăn đứt tất cả các loại rượu vang nào của các nước trên thế giới sản xuất.
Món Ngỗng hầm Sâm chưng cách thủy của vợ chồng người em kết nghĩa tại Port Moody khoản đãi, thật đáng để đời. Vừa ăn xong, tình xuân của tôi dâng lên phơi phới ngay. Nên sau khi về lại White Rock, vừa đậu xe xong, tôi phải đuổi nhà tôi chung quanh nhà gần sáu vòng, muốn hụt cả hơi mới bắt được. Nói xin bạn đừng che miệng cười, sau khi bắt được nhà tôi, vì chạy sáu vòng mệt gần bở hơi tai nên chẳng “xơ múi” gì được. Chúng tôi nằm dài trên bãi cỏ thở hổn-hển. Bạn có thấy tội nghiệp cho tôi không".
Đa số chúng ta đều có ý tưởng cho rằng đàn bà là một giống phái yếu. Theo các cuộc thăm dò, tuổi thọ của người đàn ông trung bình từ bảy chục đến bảy mươi lăm tuổi. Đàn bà họ sống dai hơn đến mười năm. Nếu có dịp bạn đi thăm một người nào đó tại Viện Dưỡng Lão, bạn sẽ thấy đa số các lão bà, còn các lão ông thì rất ít.
Một điều ngạc nhiên, đàn ông lại bị bệnh tâm thần như lo lắng, sầu khổ…hơn đàn bà. Đừng nên đánh giá thấp đàn bà. Đó là một điều nhầm lẫn rất lớn.
Nhưng bạn sẽ hỏi, nếu đàn ông và đàn bà gần giống nhau và có sở thích trùng hợp khi họ kết hôn với nhau, tại sao vẫn còn có những sự xung đột giữa hai giống phái".
Chúng ta hãy xét trường hợp của Ánh và Khoa, một cặp vợ chồng trẻ yêu đời. Họ có cùng một sở thích như nhau: khiêu vũ, bơi lội và tiệc tùng. Họ phát xuất từ những gia đình danh giá, trình độ học vấn cao, cả hai đã tốt nghiệp Đại Học, thể xác cường tráng…Về phương diện tâm lý, đây là một cặp vợ chồng xứng đôi, vừa lứa, hôn nhân của họ dễ đi đến thành công.
Họ đã sống sung sướng, hạnh phúc trong vài năm đầu. Rồi thì, họ tậu được một căn nhà xinh xinh, Khoa bắt đầu bận bịu với công ăn, việc làm, để kiếm tiền trả nợ cho ngân hàng.
Đó là kinh nghiệm đầu tiên của người thanh niên tự lập. Sự thúc đẩy mạnh mẽ, và cũng là bản chất tự nhiên của người đàn ông phải lo cho tương lai và sự sinh tồn của gia đình trong một xã hội vật chất, xô bồ.
Khoa đã quên khuấy đi kỷ niệm ngày cưới, sinh nhựt của vợ. Chàng đã quên hẳn những buổi tiệc tùng, bạn bè… để tranh thủ làm việc ngày đêm. Những lúc làm tình với vợ như để trả nợ cho xong, còn tâm trí của anh vẫn nghĩ đến công ăn, việc làm.
Một ngày kia, Ánh đi mua một đôi giày giá 60 đô-la. Khoa than phiền: “Tại sao em lãng phí một số tiền quá lớn, trong khi chúng mình cố gắng dành dụm để trang trãi nợ nần"”.
Ánh nổi giận đáp lại: “Anh đừng có bủn xỉn như vậy”. Và họ bắt đầu gây gỗ với nhau.
Bạn có biết tại sao Ánh đi sắm một đôi giày mới hay không" Thưa bạn, Ánh đã cố gắng đền bù những thiếu vắng tình cảm, sự thừa nhận và chăm sóc của chồng nàng.
Về phía Khoa, chàng đã có cảm tưởng mình đã làm hết trách nhiệm của người chồng. Anh đã làm việc cặm cụi ngày đêm và Ánh đã biết vì nàng và vì tương lai của hai người.
Nhưng trong tận cùng đáy tâm hồn của Ánh là sự khao khát một tá hoa hồng đỏ với những lời yêu thương nồng ấm, chú y’ đến chiếc áo mới, mái tóc đẹp, và sự thăm hỏi tận tình về những hoạt động hàng ngày của vợ từ người chồng yêu quí, đầu ấp, tay gối. Cả hai cứ tưởng rằng đây là một cuộc cãi nhau về tiền bạc, nhưng những nguyên nhân còn nằm sâu xa hơn thế nữa.
Hạnh phúc của họ bây giờ không còn nhìn chung về một hướng, mà mỗi người bắt đầu nhìn hai hướng khác nhau.
Xin thưa với bạn, khi hai người đã kết hợp thành vợ chồng, họ muốn tạo dựng một thế giới riêng biệt thần tiên cho chính họ. Trong hôn nhân họ hành động như tất cả mọi người. Họ cố gắng kiếm tìm để đền bù những thiếu vắng để thỏa mãn những nhu cầu và ham muốn căn bản của con người.
Sự truyền đạt ý tưởng và chuyện trò thân mật giữa vợ chồng rất quan trọng. Mỗi buổi sáng, ai thức dậy trước thì làm cà-phê, vợ chồng tôi ngồi đối mặt trò chuyện đủ thứ, nhiều lúc suy’t trễ giờ đi làm. Đôi khi tôi tự nhủ, nếu tôi hiểu hết một cách trọn vẹn nhà tôi thì cuộc đời không còn gì là hứng thú nữa. Trên lãnh vực nào, nàng cũng đều tỏ ra thông suốt. Vì vậy, tôi cứ mong đêm lại về để được nghe nàng kể chuyện thế gian.
Nhiều cặp vợ chồng sống với nhau như thể mặt trời, mặt trăng. Mỗi lần mở miệng thì y như thể muốn ăn thua đủ. Tôi xin có y’ kiến để đóng góp cùng bạn: Hãy nhớ rằng nguyên tắc căn bản để giữ những sự liên hệ được tốt đẹp, không những trong đời sống lứa đôi mà còn trên phương diện tình bạn: suy nghĩ, nói và hành động tùy theo sở thích và niềm khao khát của họ. Đừng cãi vã, than phiền hay chỉ trích. Đừng tranh luận-mặc dầu bạn có những lý lẽ hợp lý, chính xác và nắm chắc phần thắng về mình. Đặc biệt đối với những phụ nữ gần đến tuổi tắt kinh bị xáo trộn về tâm lý: nóng nảy, luôn luôn muốn gây sự, rất nhạy cảm vì bị mất ngủ, tự ái rất dễ bị tổn thương..v.v.. Nói năn với những người này trong tinh thần vui vẻ, nhẹ nhàng và khen ngợi họ một cách nhiệt tình.

Ông bạn Khoa trong câu chuyện kể trên, nếu như tôi, tôi sẽ khen và đưa Ánh đi ăn tiệm, dù cho tốn bao nhiêu cũng bóp bụng mà chịu. Nếu sợ tốn tiền, kéo nàng ngồi trên đùi, hôn lấy hôn để như lúc mới bắt đầu hò hẹn để đền bù những khao khát không được trọn vẹn của nàng. Vì thấu triệt được triết lý cao siêu này, nên thỉnh thoảng bạn bè từ những vùng lân cận, và ngay cả bằng hữu ở xa tít tận Cali, cũng đều nghe vùng White Rock “động đất” dữ dội là ở chỗ đó. Xin bạn đừng ngạc nhiên.
Điểm chính, nếu người vợ hoặc chồng đối xử với bạn một cách tệ bạc-như cãi vã, cằn nhằn, phàn nàn, chỉ trích, rượu chè be bét, hút xách, đi Casino, hoang phí, đi sớm về trễ, thỉnh thoảng nói dối để vắng nhà- thì thường thường những đối tượng này bất mãn về đời sống gia đình. Giữa vợ chồng cũng như trên phương diện giao tế với người khác, họ sẽ đối xử tùy theo thái độ của bạn đối với họ. Đó là quy luật của con người. Có những đấng phu quân coi vợ con không ra cái thống chế gì hết, nhưng đối với bạn bè thì rất niềm nỡ, nhã nhặn, lịch sự, ân cần….thì phải ngồi xuống và suy nghĩ lý do tại sao. Đừng nên giữ hận thù trong lòng. Con người có thể chịu đựng được sự sỉ nhục và tổn thương hơn là sự thờ ơ, lãnh đạm. Chính sự thờ ơ, lãnh đạm sẽ đưa con thuyền hạnh phúc va vào đá ngầm hơn bất cứ nguyên do nào khác. Xin bạn nhớ cho.
Tôi không biết bạn còn nhớ câu: “Cọp Khánh Hòa, ma Bình Thuận” hay không" Để kết thúc bài biên khảo này, tôi xin kể hầu bạn: RÂU CỌP của dân Đại Hàn.
Ngày xửa, ngày xưa có một người vợ trẻ tên là Kim Úc, một ngày kia đến hang núi của một nhà sư tu khổ hạnh để cầu cứu. Nhà sư là một nhà thông thái và lại có pháp thuật.
Khi Kim Úc bước vào hang động, nhà sư đang ngồi gần lò sưởi hỏi vọng ra mà không cần nhìn: “Tại sao đệ tử lại đến nơi này"”.
Kim Úc thưa: “Bạch thầy, con sầu khổ quá! Xin Thầy giáng phước cứu con!”.
-“Ta có thể chữa trị cái cõi trần bệnh hoạn này bằng ơn phước hay sao"”.
-“Bạch thầy, nếu ngài không cứu giúp con, con sẽ chết mất”, Kim Úc trả lời.
-“Thôi được, sự thể của con như thế nào, kể cho ta nghe”. Vị sư khổ hạnh đó cuối cùng đành phải lắng nghe.
-“Chuyện chồng của con. Con yêu chàng da diết. Ba năm qua chàng đã xa nhà đi chiến đấu ngoài mặt trận. Bây giờ, chàng trở về, chàng không thèm nói năng gì với con cả, hoặc bất cứ người nào khác. Nếu con mở miệng ra nói, chàng không tỏ vẻ gì muốn nghe con. Khi chàng nói thì nói một cách rất hằn học. Khi con nấu ăn không vừa y’ thích của chàng, chàng hất qua một bên và giận dữ bỏ đi. Thỉnh thoảng khi chàng phải làm việc ngoài ruộng lúa, con thấy chàng ngồi thẩn thờ trên gò cao, nhìn ra biển”.
-“Ờ, thì mấy ông lính trẻ từ mặt trận trở về thỉnh thoảng đều như vậy. Kể tiếp đi”.
-“Bạch thầy, không còn gì để kể nữa. Con chỉ xin một chén thuốc tiên của thầy để cho chồng con uống để chàng yêu hương và dịu dàng với con như trước đây”.
-“Đơn giản vậy thôi sao". Một chén thuốc! Thôi được, ba ngày sau con trở lại đây và ta sẽ cho con biết phải làm gì để có chén thuốc tiên này”.
Ba ngày sau đó, Kim Úc trở lại thạch động. Vị Thiền sư khổ hạnh nói: “Ta đã nghiên cứu kỹ rồi. Liều thuốc này có thể chế được. Nhưng dược liệu cần thiết nhất để điều chế là râu của một con cọp sống. Mang cho ta râu cọp này ta sẽ chế thuốc cho con”.
-“Râu cọp sống!. Làm thế nào con nhổ được"”. Kim Úc hoảng hốt hỏi.
-“Nếu liều thuốc có tầm quan trọng mà con cần đến, ta tin, con sẽ thành công”. Nói xong, nhà sư quay đầu chỗ khác không muốn nói chuyện nữa.
Kim Úc trở về nhà. Nàng đã nghĩ nát óc để làm cách nào nhổ cho được râu cọp. Rồi một đêm khi người chồng đang ngon giấc, nàng lẻn ra khỏi nhà tay cầm một tô cơm chan nước thịt. Nàng đi vào vùng núi nơi có cọp ở. Đứng cách xa hang cọp, bưng tô cơm, gọi cọp đến ăn. Nhưng cọp vẫn không đến.
Đêm hôm sau Kim Úc trở lại, lần này thì nàng đi sát gần hang chút xíu. Lại dâng tô cơm. Mỗi đêm khi Kim Úc đi lên núi, mỗi lần như vậy nàng càng tiến gần hang thêm vài bước. Dần dần, cọp quen thấy bóng dáng của nàng.
Vào một đêm Kim Úc tiến đến hang cọp không xa lắm. Lần này cọp tiến lại phía nàng và dừng lại. Cọp và người nhìn nhau dưới ánh trăng. Đêm hôm sau nữa, cảnh cũ lại tái diễn, và lần này cả hai tiến sát lại gần nhau Kim Úc có thể nói chuyện với cọp bằng những giọng điệu mềm mại, dịu dàng. Đêm kế tiếp, sau khi nhìn cẩn thận vào đôi mắt của Kim Úc, cọp bắt đầu ăn tô cơm chan nước thịt thơm phức do Kim Úc đưa lại. Sau đó khi Kim Úc mỗi đêm đi đến, nàng đã thấy cọp đứng chờ nàng trên con đường mòn dẫn vào hang. Khi cọp đang ăn, Kim Úc dùng tay mơn trớn xoa đầu cọp. Gần sáu tháng trôi qua, vào lần lên hang cọp sau cùng, sau khi vuốt ve, mơn trớn xoa đầu cọp, Kim Úc nói: “Ôi, Thần Hổ, một linh vật rộng lượng, ta chỉ xin người một cái râu thôi.Đừng giận ta nhé!"”.
Nói vừa xong, nàng nhổ một sợi râu.
Cọp không tỏ vẻ giận dữ gì cả như nỗi lo sợ của nàng. Kim Úc nắm chặt trên tay cái râu cọp và chạy bay về nhà.
Sáng ngày hôm sau, nàng đi vào thạch động để trình diện vị Sư khi mặt trời vừa ló dạng. “Ôi! Danh Sư. Bạch thầy, con đã nhổ được râu cọp rồi. Lạy Thầy chế cho con thuốc bùa yêu để cho chồng của con thương yêu và dịu dàng với con như thuở nào”.
Vị sư nhìn kỹ râu cọp. Thỏa mãn, đúng là râu cọp, ngài khom người và vứt cái râu cọp vào lò sưởi đang cháy đỏ.
Kim Úc kinh ngạc hỏi: “Bạch thầy, sao ngài lại đốt mất râu cọp của con"”.
Nhà sư từ tốn hỏi: “Hãy kể cho ta nghe làm cách nào con đã nhổ được râu cọp"”.
-“Con đi lên núi mỗi đêm tay bưng một ít cơm chan nước thịt. Đầu tiên thì con đứng xa xa, và con tiến lại gần mỗi lần như vậy để gây niềm tin cho cọp. Con đã nói chuyện ngọt ngào, êm dịu với nó, để làm cho nó hiểu con chỉ muốn ao ước nó được tốt đẹp. Con đã kiên nhẫn. Mỗi đêm, con mang đến cho nó thức ăn, biết rằng nó sẽ không dám ăn. Con cứ đến với nó hoài hoài. Con không bao giờ ăn nói cộc cằn. Con không bao giờ sỉ nhục nó. Và cuối cùng vào một đêm nó đã tiến lại gần con. Vào lúc khi nó đón con trên đường mòn và chịu ăn tô cơm của con mang lại. Con vò đầu, vuốt ve, mơn trớn, và nó phát ra những âm thanh sung sướng từ trong cuống họng. Nhờ vậy con mới nhổ được râu của nó”
-“Ừa, ừa. Con đã làm thuần thục được cọp và chiến thắng được niềm tin yêu của cọp”.
-“Nhưng sao thầy lại vứt râu cọp của con vào lửa". Tất cả coi như hoài công”. Kim Úc than khóc.
-“Không, ta không nghĩ tất cả đều công toi đâu”. Vị Sư phán tiếp: “Râu cọp bây giờ không còn cần thiết nữa. Kim Úc, để ta hỏi con, con người có hung dữ hơn cọp không" Con người ít biết đáp ứng đối với sự tử tế và thông cảm thua cọp không" Nếu con đã chinh phục được niềm tin và tình yêu thương của một dã thú và khát máu như cọp bằng sự dịu dàng và kiên nhẫn, chắc chắn con có thể làm đúng y như vậy với chồng con được không"”.
Nghe xong, Kim Úc đứng chết lặng không nói được một lời. Nàng lầm lủi đi theo con đường mòn trở về nhà, đầu óc quay cuồng một chân ly’ độc đáo mà nàng đã học được với nhà Thiền sư khổ hạnh trong thạch động.                                                                
Mây-cao-Nguyên                                                   
(White Rock,B.C. 9/2010)

Tôi có đứa em gái… không cùng cha mẹ, nhưng đủ thân để nhiều chuyện trong đời tôi nó biết trước người khác. Nó gọi tôi bằng chị, thỉnh thoảng ghé ăn cơm, vui vẻ và thân thiết. Cho tới một ngày, bạn tôi chuyển cho tôi một email chung, trong đó “em gái” gửi đi tố cáo tôi làm báo mà thiên lệch. Tờ báo cũng bị em buộc tội thiếu trung lập, không đáng tin cậy.Lời em tố đúng sai hoãn bàn, chỉ biết là sau đó, chúng tôi bị một số thân chủ, thân hữu tẩy chay. Nếu chuyện này xảy ra hồi tôi mới lò dò vào nghề, chắc tôi sẽ cuống lên: “Chết rồi, mình đã lỡ không trung lập ở chỗ nào? Làm báo mà bị chê là ‘take side’ kỳ quá.” Có thể tôi đã phải viết một bài thanh minh về sự khách quan để chứng minh mình hết mực công bằng với trai gái, chó mèo, đen trắng, các bên đồng đều.
Việc bà Lori Chavez-DeRemer tuyên bố từ chức Bộ trưởng Lao động trong nội các ông Donald Trump nhiệm kỳ hai đánh dấu nhân vật thứ ba rời ghế, và điểm chung đáng chú ý: cả ba đều là phụ nữ. Tên tuổi bà Chavez-DeRemer, thú thật, không mấy ai trong giới theo dõi chính trị Hoa Kỳ buộc phải thuộc nằm lòng, bởi suốt thời gian ngồi ghế bộ trưởng, bà ít được nhắc đến về công việc chuyên môn hơn là về những tiện nghi, đặc quyền mà chức vụ mang lại. Về khoản đó, người ta thấy bà không khác mấy với bà Kristi Noem trước đây – cùng một lớp người bước vào chính quyền với một kho tham vọng lẫn sở thích “hưởng lộc công”. Tòa Bạch Ốc thông báo vắn tắt: bà rời chính phủ để “nhận một chức vụ trong khu vực tư nhân” – thứ câu chữ đã trở thành lối nói quanh quen thuộc, từng được dùng cho cả bà Noem lẫn bà Pam Bondi khi hai người này bị gạt sang bên lề. Luật sư của bà cũng không quên lời tuyên bố “theo sách vở”: việc ra đi không dính dáng gì đến “vi phạm pháp luật”, chỉ là “quyết định cá nhân
Có vẻ như ngày Thứ Hai của tuần mới không phải là một “Good Day” cho Tổng thống Trump. Cuộc đàm phán vòng hai với Iran chưa biết sẽ ra sao. Iran vẫn “cứng cựa” không chịu cho Trump cái mà ông ta muốn: chiến thắng. Do đó, ông lại phải mượn Truth Social để tấn công vào những nơi mà ông ta cho là an toàn nhất và “đã” nhất. Bởi vì ít nhất họ cũng chấp nhận im lặng như đã từng trong suốt thời gian qua. Trong hai bài đăng trên mạng xã hội, Trump đã gay gắt chỉ trích các thành viên Đảng Dân Chủ, gọi họ là “TẤT CẢ ĐỀU LÀ KẺ PHẢN BỘI” cũng như giới truyền thông vì những lời phê bình và sự hoài nghi của họ đối với cách ông ta xử lý cuộc chiến tại Iran.
Có những hành động mà tần suất và cường độ kỳ lạ của nó tăng dần theo thời gian, tỷ lệ thuận với sự phá hủy xã hội và cả sinh mạng, nhưng cộng đồng chung quanh vẫn im lặng, thì vấn đề không còn ở người thể hiện nữa. Nó đã trở thành cáo buộc chung cho sự “im lặng của bầy cừu.” Những hành vi thất thường cùng các phát ngôn cực đoan, bạo lực, gần như không thể kiểm soát, của Donald Trump trong thời gian gần đây đã thổi bùng lên cuộc tranh luận dai dẳng. Những bài phát biểu của Tổng thống Donald Trump ngày càng dài, tăm tối và lan man. Từ bài diễn văn thông điệp liên bang cho đến những lần trả lời báo giới. Trump có thể trôi từ chủ đề này sang chủ đề khác, từ nhập cư sang cối xay gió, cá mập, giá cổ phiếu, rồi đến câu chuyện cây bút Sharpie. Bất kỳ buổi họp báo nào, Trump cũng có thể trở thành “spotlight.”
Xin nói ngay cho khỏi mất công nghiêm mặt: đây không phải bài thần học, cũng chẳng phải sớ tâu lên Vatican, lại càng không phải bản tự kiểm của ban vận động tranh cử nào. Đây chỉ là một mẩu tạp ghi nhỏ, viết trong lúc thiên hạ đang cãi nhau đỏ mặt và người viết đang nghe một câu hát quen thuộc: Yêu tôi hay yêu đàn? Hay hợp thời hơn: Yêu Trump hay Yêu Ngài?
Theo một bài phân tích đăng trên The Conversation ngày 13 tháng 4 năm 2026, thất bại bầu cử của Viktor Orbán tại Hung Gia Lợi không chỉ khép lại 16 năm cầm quyền của một chính thể ngày càng thiên về độc đoán, mà còn vang dội ra ngoài biên giới nước này, từ Mạc Tư Khoa đến Hoa Thịnh Đốn, như một lời cảnh cáo đối với thứ chính trị đặt trên chia rẽ, bất mãn và chủ nghĩa dân tộc cực đoan.
Diễn biến chính trị gần đây tại Việt Nam đang đặt ra một vấn đề nền tảng của mọi nhà nước hiện đại, rằng quyền lực chính trị quyền lực đang được kiểm soát bằng cơ chế nào? Và liệu còn tồn tại bất kỳ không gian nào cho việc kiểm soát đó hay không? Sau Đại hội đảng Cộng Sản, việc Tô Lâm trở thành Tổng Bí thư, rồi mới đây, tiếp tục được Quốc hội bầu kiêm nhiệm thêm chức vụ Chủ tịch nước, không đơn thuần là một sự sắp xếp nhân sự. Mà đây là một bước dịch chuyển mang tính nền tảng, làm thay đổi hoàn toàn cách thức vận hành quyền lực trong hệ thống chính trị Việt Nam theo chiều hướng đầy rủi ro. Nếu nhìn bề ngoài, đây có thể được diễn giải như một bước tăng hiệu quả lãnh đạo. Nhưng dưới lăng kính chính trị học, đó là một bước tiến rõ rệt của quá trình tập trung quyền lực. Khi hai vị trí vốn đại diện cho hai trục quyền lực, gồm đảng và nhà nước được hợp nhất vào một cá nhân, thì câu chuyện không còn là phân công nữa, mà là hội tụ quyền lực vào một điểm gần như tuyệt đối.
Tháng Tư đến, như sự chờ đợi hàng năm từ một thế giới đang oằn mình chống chọi với những vết thương do chiến tranh tàn khốc gây ra. Họ mong mỏi dù chỉ vài ngày, vài giờ ngắn ngủi, không có tiếng súng, bom rơi, đạn nổ, để thật sự được hít thở không khí hòa bình, nhất là vào dịp Lễ Phục Sinh – một mùa lễ tràn đầy thông điệp của hy vọng. Thế nhưng có những âm thanh lạc điệu, chói tai đã len lỏi vào niềm vui thiêng liêng nhất của người Kitô giáo vào buổi sáng ngày Chúa Nhật Phục Sinh, 5/4/2026. Âm thanh đó khiến bất kỳ ai nghe thấy cũng sững sờ.
Ngay trước khi tối hậu thư của Mỹ gởi cho Iran hết hạn, Mỹ và Iran đã đồng ý về một lệnh ngừng bắn tạm thời cùng kế hoạch đàm phán cho một hòa ước dài hạn. Công luận và giới chính trị trên toàn thế giới thở phào nhẹ nhõm khi một thảm họa nhân đạo quy mô lớn đã được tránh khỏi, và nền văn minh rực rỡ của Iran không bị phá hủy như những lời đe dọa trước đó. Một niềm hy vọng mong manh về hòa bình cho Iran đã được nhen nhúm. Tuy nhiên, các chuyên gia cảnh báo rằng không nên kỳ vọng quá mức...
Ngày xưa bên bờ sông Dịch Thủy nước Triệu, có một con bạng (sò) leo lên bờ mở to miệng nằm phơi nắng, con duật (cò) bay ngang liền sà xuống mổ lấy hạt ngọc trai. Con sò kẹp chặt lấy mỏ cò, đôi bên giằng co không ai chịu nhường ai. Đúng lúc ấy ngư ông đi qua, thản nhiên thò tay bắt cả hai vào rọ. Từ đó có câu “bạng duật tương trì, ngư ông đắc lợi”, nêu cảnh hai bên tranh chấp, tiêu diệt lẫn nhau, còn kẻ thứ ba ung dung thò tay hưởng lời. Trong cuộc chiến Iran hôm nay, Trump dùng sức mạnh hỏa lực và lời đe dọa tiêu diệt để ép đối phương, tưởng rằng chỉ cần ra tay siết cổ là có thể buộc thiên hạ phải khuất phục. Nhưng thế cục không vận hành đơn giản như vậy. Hai bên càng đối đầu, càng tự làm tổn hao sức lực, còn những nước đứng ngoài lại có cơ hội tranh thủ trục lợi. Người hiểu thời cuộc nhìn không khó đoán ra rằng trên bàn cờ này, bàn tay thứ ba đang chờ thâu tóm là ai.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.