Hôm nay,  

Giấc Chiêm Bao!

16/03/201000:00:00(Xem: 12608)

Giấc Chiêm Bao!

Phương Chính Nguyễn Quang Đạt (www.duongsinhthucphap.org)
 Khoa học cho rằng chiêm bao là sự hoạt động bình thường của não bộ.  Khi ngủ máu huyết lưu thông không đều mà sinh ra mộng mị, hão huyền.
“Theo Phật giáo mộng mơ có bốn thứ:
1. Do bốn cái thể của tứ đại là đất, nước, gió, lửa trong con người chẳng điều hòa với nhau làm cho tâm thần tán loạn mà chiêm bao.
2. Do những điều nghe thấy ban ngày, tối lại sanh chiêm bao.
3. Do nơi sự tu tĩnh, hành điều thiện, cảm đến bực trên mà hiện ra điềm lành, hoặc do nơi những điều ác, cảm đến bực trên mà hiện ra điềm dữ.
4. Do nơi tư tưởng những việc lành hay dữ mà hiện ra chiêm bao.
Bốn thứ chiêm bao kể trên đều do cái kho chứa vô hình, đựng đủ tất cả nghiệp duyên ba đời:  quá khứ, hiện tại, vị lai, tức là tạng thức.
Vì sao nói rằng: Quá khứ, hiện tại, vị lai trong tạng thức hiện hình ra chiêm bao"
     Là vì người chiêm bao, không phải chỉ thấy những cảnh đã biết trong kiếp sống hiện tại mà thôi, còn có thể thấy cả những cảnh lạ chưa từng thấy.  Những cảnh lạ đó đã từng chứa nơi tạng thức từ kiếp trước, cũng có thể là những quả sắp đến trong tương lai.  Cho nên những điềm chiêm bao đó báo trước những việc sắp xảy ra thực sự.”
Mặc cho thuyết nào đúng hay sai, riêng đối với tôi, mỗi giấc chiêm bao có khi là những hành trình phiêu lưu đầy mới lạ, có những diện kiến không ngờ với những người không quen biết.  Để khi thức dậy có đôi lúc lòng còn thoáng nhớ vu vơ.
Chiêm bao là thời gian tốt nhất để hồn tôi du mộng cảnh, bù đắp những ngày giờ bận rộn trong công việc mưu sinh.  Nếu đời là một giấc mộng lớn thì có lẽ tôi đã có biết bao khoảng đời nho nhỏ trong giấc chiêm bao, bởi vì đêm nào ngủ tôi cũng mộng mơ.  Sau khi thức tỉnh, hầu như tôi đều có thể hình dung một phần nào những gì đã xảy ra trong giấc mộng nhưng chỉ trong đôi giờ.  Tuy nhiên lại có những chiêm bao lạ lùng đã khắc sâu trong tâm trí tôi, như đã thật sự xảy ra trong kiếp sống hiện tại, không phai mờ trong năm tháng.  Sau đây là một giấc chiêm bao “huyền diệu” đã xảy đến cho tôi trong thời niên thiếu.


Vào năm 1966 ba tôi về nhận chức Trưởng Ty  Công Chánh tại tỉnh Định Tường Mỹ Tho.  Nơi tôi ở là một khu biệt lập dành riêng cho dân trong ngành, khoảng bảy căn nhà dành cho dân, thợ và một giòng sông nho nhỏ.  Cạnh bên là hội trường Diên Hồng và Ty Công Chánh.  Lúc đó tuổi còn nhỏ,  hàng ngày lại rong chơi cùng với các bạn đồng lứa, nên không ít thì nhiều cũng bị ảnh hưởng bởi ngôn ngữ “địa phương” đó.
     Hình như chữ “R” và “G” đối với tôi lúc đó tuy hai mà một.  Và tôi lại thích chữ “G” hơn “R” (lý do dễ hiểu là vì đọc G dễ hơn R).  Nên tôi áp dụng chữ “G” thay “R” luôn cho tiện, và cho đồng điệu với các bạn hàng xóm.
Năm 1968, khi học tiểu học tại Trường Nam Tiểu Học Cộng Đồng Mỹ Tho, thì quyền tự do ngôn ngữ của tôi đã bị xâm phạm “một cách trắng trợn” bởi cô giáo tên Hoa mà tôi hằng kính mến.  Hằng ngày cô bắt tôi phải chia rẽ hai chữ đồng nhất âm của tôi nhưng không hiểu vì sao tâm tôi rất muốn mà lưỡi tôi lại nhất định không.  “G” là “G” mà ”R” cũng là “G”, phát âm thật chính xác như 2 X 2 = 4.  Cô giáo tôi thật khổ sở vô cùng, và cô đã tìm đủ mọi cách để giúp cho tôi phân ly chúng, cuối cùng vẫn thất bại  bởi sự thuỷ chung của chúng.  Tôi còn nhớ có một lần, cô đã gởi tôi qua lớp kế bên, với hy vọng nhờ oai thị của thầy giáo đó làm cho thằng “G” trong tôi khiếp sợ mà buông thả thằng “R”.  Nhưng rồi cũng bó tay, lắc đầu.  Tôi cũng cảm thấy lo âu và xấu hổ.
Cho đến một đêm, trong giấc chiêm bao tôi thấy cô đến dạy cho tôi, khi thức dậy thì tôi đã đọc được chữ “R” một cách rõ ràng.  Tôi thật mừng rỡ khoe cùng với mẹ.  Mẹ tôi thật không ngờ và rất vui, vội báo tin cho cô tôi hay.  Nhưng được biết cô đã mất trước đó trong một đêm tối, vì bị trúng đạn trong cuộc bắn phá vào thành phố của cộng sản.  Cả gia đình tôi đều ngậm ngùi thương tiếc cho cô.
Không biết chiêm bao có phải là mộng mị, hay có một sự trùng hợp ngẫu nhiên hay không"  Riêng đối với tôi hình như giấc chiêm bao đó đã có một sự sắp đặt vô hình để linh hồn cô về dạy giúp cho tôi, và hoàn tất trách nhiệm cuối cùng.
Xin cám ơn cô và nguyện chúc cô được thật nhiều may mắn, và tốt đẹp trong kiếp lai sinh.
Phương Chính Nguyễn Quang Đạt (www.duongsinhthucphap.org)

Nhìn vào những gì đang diễn ra tại nước Mỹ hiện nay, người ta không thể không liên tưởng đến cuộc cách mạng văn hóa tại Trung Quốc như vậy. Cũng là cuộc tấn công vào những gì bị cho là khuynh tả, là sự tập trung quyền lực vào một cá nhân qua phong trào cuồng lãnh tụ với những vệ binh trung thành chưa từng thấy tại Hoa Kỳ.
Người ta thường có nhiều cách định nghĩa về hy vọng. Hy vọng là một cảm xúc lạc quan, một niềm tin tươi sáng rằng mọi thứ chắc chắn sẽ được cải thiện. Hy vọng có thể đến từ một tiếng nói cá nhân xa lạ nào đó trong triệu triệu người trên thế giới này. Hy vọng có thể đến từ một bản tuyên bố chung của hai phong trào đối lập. Hy vọng là phải nhận ra rằng cái ác và sự bất công có thể chiếm ưu thế ngay cả khi chúng ta đang đối đầu với nó. Hy vọng là khi nhìn thấy rõ một bên sáng và một bên tối, thấu hiểu rằng vòng cung của vũ trụ đạo đức có thể không uốn cong về phía công lý – nhưng chúng ta không tuyệt vọng. Hy vọng, là khi một đêm vinh danh nghệ thuật trở thành nơi hàng trăm người giơ cao ngọn đuốc tôn vinh sự kiên cường, tiếng nói dũng cảm, như một lời nhắc nhở với thế giới rằng nghệ thuật và nhân văn là không thể tách rời.
Donald Trump từng bóng gió rằng mình xứng đáng được khắc tượng trên núi Rushmore, sánh vai cùng những bậc khai quốc công thần nước Mỹ. Bên kia Thái Bình Dương, Tập Cận Bình chẳng màng đá núi, nhưng ôm mộng lọt vào sử xanh, đặt mình ngang hàng những “đại thánh đế vương” của đảng và đất nước. Bởi thế, cuộc duyệt binh rùm beng ở Thiên An Môn vừa rồi không chỉ là phô trương cờ trống rình rang, mà là lời tuyên cáo giữa chiến địa, là tiếng trống thúc quân của một kẻ đang gấp gáp thúc ngựa đuổi theo bá mộng thiên cổ.
Bạn, tôi, chúng ta, không ai an toàn trước bạo lực súng đạn ở Mỹ. Chắc người Mỹ chưa kịp quên hình ảnh người mẹ tất tả chạy trên đôi chân trần, tìm con trong vụ xả súng mới nhất ở Annunciation Catholic School in Minneapolis tháng vừa qua. Những đứa trẻ xứng đáng có đời sống an toàn để đến trường mỗi ngày và trở về an toàn trong vòng tay cha mẹ. “Thay vì kích động thêm bạo lực, các nhà lãnh đạo chính trị nên tận dụng thời điểm này để đoàn kết chúng ta hướng tới những thay đổi hợp lý về súng đạn mà đa số người Mỹ ủng hộ,” Giáo sư Robert Reich đã nói như thế.
Trong bối cảnh thế giới đang trải qua những biến động nghiêm trọng về kinh tế, chính trị và công nghệ, toàn cầu hoá – vốn từng được xem là động lực chính thúc đẩy cho tăng trưởng và thịnh vượng – đang đứng trước những thách thức chưa từng có. Tiến trình công nghiệp hoá và toàn cầu hoá đã đem lại nhiều thành tựu vượt bậc trong suốt thời gian dài qua, từ thế kỷ XX sang thế kỷ XXI, đặc biệt là thông qua sự chuyên môn hoá, tự do thương mại và tiến bộ công nghệ. Tuy nhiên, các cuộc khủng hoảng tài chính, đại dịch toàn cầu, chiến tranh và cạnh tranh chiến lược giữa các cường quốc đã khiến mô hình toàn cầu hoá truyền thống bộc lộ nhiều tình trạng bất ổn...
Nhiều thế hệ sống ở Sài Gòn những năm của thập niên 80-90, khi con gà trống của Thương Xá Tax chưa bị bức tử, khi những hàng cây cổ thụ trên đường Tôn Đức Thắng vẫn là nét thơ mộng của Sài Gòn, có lẽ đều quen thuộc với câu “Chương Trình Truyền Hình Đến Đây Là Hết…” Nó thường xuất hiện vào cuối các chương trình tivi tối, khi chưa phát sóng 24/24. Thời đó, mỗi ngày truyền hình chỉ phát sóng trong một số khung giờ nhất định (thường từ chiều đến khuya) nên hầu như ai cũng có tâm lý chờ đợi đến giờ ngồi trước màn ảnh nhỏ, theo dõi vài giờ giải trí. Đó cũng là chút thời gian quên đi một ngày cơ cực, bán mồ hôi cho một bữa cơm độn bo bo thời bao cấp. Nhắc nhớ chút chuyện xưa, để nói chuyện nay, đang diễn ra ở một đất nước văn minh hàng đầu, từng là niềm mơ ước của biết bao quốc gia về quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận.
Trên mạng gần đây lan truyền một bức tranh chuỗi tiến hóa ngược nhại kiểu Banksy - vẽ hình ảnh tiến hóa quen thuộc từ khỉ tiến tới người, nhưng đến giữa chặng đường, một gương mặt ai cũng nhận ra quay lưng đi ngược lại về phía khỉ. Cái dáng ngoảnh đầu ấy khiến tôi chạnh lòng nghĩ đến hình ảnh nước Mỹ hôm nay. Giữa thế kỷ XXI, lẽ ra phải tiếp tục đi tới, nhưng thay vì mở rộng tự do học thuật – ngọn nguồn của sáng tạo – chúng ta lại thấy những dấu hiệu nước Mỹ thoái lui theo một quỹ đạo lạ lùng: thử nghiệm một kiểu “tiến hóa ngược”.
Từ khi Tối Cao Pháp Viện lật đổ Roe v. Wade, chúng ta đều biết câu chuyện không dừng lại ở đó. “Để tiểu bang tự quyết” chỉ là cái cớ. Và Texas, tiểu bang bảo thủ dẫn đầu, vừa chứng minh điều đó bằng một luật mới: trao cho bất kỳ ai quyền săn lùng và kiện những người dính dáng tới thuốc phá thai. Texas vốn đã có một trong những lệnh cấm khắc nghiệt nhất: phá thai bị cấm hoàn toàn, trừ vài ca y tế khẩn cấp. Không ngoại lệ cho thai dị tật chết non. Không ngoại lệ cho hiếp dâm. Không ngoại lệ cho loạn luân. Thế nên, nhiều phụ nữ Texas chỉ còn con đường tìm đến thuốc phá thai qua mạng, thường từ những nhà cung cấp ở ngoài tiểu bang. Luật mới nhắm thẳng vào cánh cửa mong manh ấy.
Suốt 250 năm, người Mỹ đồng ý rằng cai trị bởi một người duy nhất là sai lầm, rằng chính quyền liên bang vốn cồng kềnh, kém hiệu quả. Lẽ ra hai điều ấy đủ để ngăn một cá nhân cai trị bằng mệnh lệnh từ Bạch Ốc. Nhưng Trump đang làm đúng điều đó: đưa quân vào thành phố, áp thuế quan, can thiệp vào ngân hàng trung ương, chen vào quyền sở hữu công ty, gieo nỗi sợ để buộc dân chúng cúi đầu. Quyền lực bao trùm, nhưng không được lòng dân. Tỉ lệ chấp thuận của ông âm 14 điểm, chỉ nhỉnh hơn chút so với Joe Biden sau cuộc tranh luận thảm hại năm ngoái. Khi ấy chẳng ai lo ông Biden “quá mạnh”. Vậy tại sao Trump, dù bị đa số phản đối, vẫn dễ dàng thắng thế?
Có bao giờ bạn nói một điều rõ ràng như ban ngày, rồi nghe người khác nhắc lại với nghĩa hoàn toàn khác? Bạn viết xuống một hàng chữ, tin rằng ý mình còn nguyên, thế mà khi quay lại, nó biến thành điều bạn chưa từng nghĩ đến – kiểu như soi gương mà thấy bóng mình méo mó, không phải bị hiểu lầm, mà bị người ta cố ý dựng chuyện. Chữ nghĩa, rơi vào tay kẻ cố ý xuyên tạc, chẳng khác gì tấm gương vỡ. Mỗi mảnh gương phản chiếu một phần, nhưng người ta vẫn đem mảnh vỡ đó làm bằng chứng cho toàn bộ bức tranh. Một câu, một đoạn, một khẩu hiệu – xé khỏi bối cảnh trở nên lệch lạc – hóa thành thứ vũ khí đâm ngược lại chính ý nghĩa ban đầu. Câu chuyện của đạo diễn Trấn Thành gần đây là một minh họa. Anh chỉ viết đôi dòng thương tiếc chia buồn với sự ra đi của nghệ sĩ đàn bầu Phạm Đức Thành. Vậy thôi. Thế mà lập tức bị chụp mũ, bêu riếu, bị gọi “3 que,” “khát nước,” “Cali con.” Người ta diễn giải đủ kiểu, vẽ ra đủ cáo buộc: từ tội mê văn hóa Việt Nam Cộng Hòa đến tội phản quốc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.