Hôm nay,  

Văn hóa gì"

11/05/201100:00:00(Xem: 17119)

Văn hóa gì"

Trần Văn Giang

Hơn bao giờ hết, dân Việt ta thấy và nghe hai chữ “văn hóa” nhiều như lúc này. Đất nước ta, đã lỡ tầu trên 60 năm – kể từ “Kách mệnh” tháng tám 1945, sau khi đã thấy rõ sự “ưu việt” của đảng, lại một lần nữa đang “hồ hởi” “tiến từng bước” trên con đường “đổi mới” để còn bắt kịp văn minh thế giới… Chuyện tức mình ở đây là dân ta sao lại dễ quên cái nguyên nhân “cốt lõi” của mọi “sự cố” chính là đảng csvn chết tiệt đã trường kỳ đắp mô trên con đường tiến hóa của dân tộc; hôm nay đảng vẫn để cán bộ, đảng viên tiếp tục ngồi chồm hổm trên cầu cá dồ cs, dạy “văn hóa” cho dân tộc… Rõ như ban ngày, cái “văn minh” của đảng csvn mà bác đã rao giảng mấy chục năm qua (“đảng [cs] là văn minh là đạo đức”) (“Tôi biết nó / Tôi biết thằng nói câu nói đó… NCT”) dường như chỉ là đề tài “tốt” cho làng thơ “phản động” “bút tre;” còn đám dân đen thì suốt ngày chửi … đổng cho đỡ tức (dân tuy chửi nhưng vẫn còn sợ, không dám chửi to vì sợ bị gọi lên “làm việc” với công an phường; vừa tốn kém vừa có “khả năng” dễ chết yểu…)

Vừa ra khỏi nhà, chưa đi quá đầu ngõ, là đã thấy mọi thứ đều là “văn hóa” mới chóng mặt: làng văn hóa, thôn văn hóa, tổ dân phố văn hóa, phường văn hóa, xã văn hóa, nhà văn hóa, công viên văn hóa, nếp sống văn hóa, văn hóa ẩm thực, văn hóa mua sắm, văn hóa kinh doanh… Thực tế thì ra tới đầu ngõ, ngay bên cạnh, sát cái cổng rất “hoành tráng” nền đỏ chữ vàng với hàng chữ trang trọng “Tổ dân phố văn hóa” là thấy vài cái bảng cấm đái và vài vũng nước đái và phân người còn bốc khói… Không có quốc gia văn minh nào trên thế giới qua mặt được cái tài chơi chữ “văn hóa” của đảng và nhà nước ta. Chữ “văn hóa” được dùng rộng rãi đến độ “văn hóa” và “vô văn hóa” hình như cũng đồng nghĩa với nhau mới chết người"! (mà chả riêng gì chữ văn hóa, những chữ nhậy cảm khác như “nhân quyền” / “vô nhân quyền,” “đầy tớ của dân / dân là đầy tớ…” đều có ý nghĩa giống nhau). Tất cả nói lên cái thói quen mà người dân Việt đã trở nên dễ tính ngoan ngoãn, dễ chấp nhận sự nghịch lý, tréo cẳng ngỗng hàng ngày chỉ vì họ bất lực không thể làm gì hơn dù biết chuyện “nói vậy mà không phải vậy;” hay là “nói một đàng nhưng làm một nẻo.” Mọi việc đã có đảng và nhà nước “no” rồi… cứ yên chí.

Nói lung tung cả trang giấy mà đã có ai cất công tìm hiểu ý nghĩa của chữ “văn hóa"” Tôi thấy có một định nghĩa ngắn gọn mà “ấn tượng” nhất về văn hóa là của Lord Raglan bên trời Ăng-lê:

”Văn hóa là những cái gì chúng ta làm mà khỉ không làm.” 

(Culture is roughly anything we do and monkeys do not)

Ậy! Định nghĩa theo kiểu “xét lại” như vầy thì chẳng khác nào nói xấu mồm là đảng và nhà nước ta có hơn gì khỉ; Hay là đảng và nhà nước chỉ thích làm những gì khỉ thích làm" Đánh dân chết ngắc bầm thây ở đồn công an chỉ trong vòng một ngày giam; đập dùi cui cho dân oan khiếu nại vỡ đầu; đổ cứt đái pha trộn tỉ mỉ với dầu máy vào cửa nhà những người không bằng lòng tư cách khỉ đột của đảng và nhà nước là những phạm trù văn hóa đặc biệt cs.

Bây giờ cùng hãy nhau nghe các bác “đỉnh cao trí tuệ” nói về văn hóa. 

Đầu tiên các bác lãnh đạo cs “chính quy” lề phải giải nghĩa chữ văn hóa nghe rất “cơ khí” trong bài "Bài học lớn về văn hóa Đảng" (Báo điện tử Đảng CSVN - ngày 17/12/2004) (nguyên văn):

“… văn hóa là nền tảng tinh thần của xã hội, là động lực và mục tiêu của mọi hoạt động kinh tế - xã hội. Có thể hình dung văn hóa như là năng lượng tinh thần vô giá của mỗi con người và của toàn xã hội. Cái năng lượng tinh thần đó tác động tới chúng ta ở hai phương diện.

- Hình thành nhân cách, tâm hồn, phẩm chất của mỗi con người.

- Nâng cao các hiệu quả hoạt động xã hội của con người, dù là trong lĩnh vực sản xuất vật chất hay trong lĩnh vực sản xuất tinh thần.

Thiếu cái năng lượng tinh thần đó (tức văn hóa) thì con người rất khó trở thành con người. Thiếu cái năng lượng tinh thần đó thì mọi hoạt động của con người không thể mang lại các hiệu quả xã hội tốt.”

Tiếp theo, củng bài viết này đã dẫn một “Kết luận cực kỳ quan trọng của Hội Nghị Trung Ương 10 vừa qua” (nguyên văn) như sau để chuẩn bị giải nghĩa cho ba chữ thần tình “Văn Hóa Đảng”:

“Phải gắn nhiệm vụ trung tâm xây dựng và phát triển kinh tế, nhiệm vụ then chốt xây dựng chỉnh đốn Đảng với nhiệm vụ xây dựng nền tảng tinh thần văn hóa, để hình thành một thế ba chân kiềng vững chắc cho sự nghiệp đổi mới, sự nghiệp xây dựng và phát triển kinh tế - xã hội. Nói cách khác, kinh tế chỉ có thể phát triển lành mạnh khi kinh tế coi văn hóa là động lực, là mục tiêu. Xây dựng và chỉnh đốn Đảng chỉ có thể thành công khi chúng ta đưa các giá trị văn hóa vào trong Đảng, trong sinh hoạt Đảng, trong các tổ chức Đảng và trong từng đảng viên, để Đảng thực sự trở thành “trí tuệ, danh dự và lương tâm” như Lênin đã nhấn mạnh, hay như Bác Hồ đã nói: Đảng là đạo đức, là văn minh. Thiếu các giá trị văn hóa đó thì rất khó nói đến uy tín và hiệu quả hoạt động của Đảng.”

Báo điện tử đảng csvn gọi cái “văn hóa đó” (nhớ đọc rõ chữ “ĐÓ” dấu sắc / không phải dấu hỏi!) là “văn hóa đảng.” Thật dễ hiểu và dễ nhớ… Nếu vì lý do gì, các bác đồng chí nhân dân khu đen nào lỡ có “bị” chậm tiêu thì chỉ cần ghi vào đầu vắn tắt 3X3 là: “văn hóa đờ… là.. văn hóa đó… là.. văn hóa đảng.”

Phải chi đảng ta cứ bắt chước Lord Raglan giải thích một cách “giản đơn” là:

“Văn hóa đảng những gì mà đảng viên là làm mà khỉ không làm.”

… thì hay biết bao" Ậy ! Nhưng mà không được. Thực tế cho thấy vấn đề không “giản đơn” như chúng ta nghĩ đâu. Đảng ta chỉ sợ dân chúng, phần lớn đều có ít nhiều máu phản động ngầm, đọc nhanh quá tưởng là đảng cũng giống khỉ (nghĩa là “Đảng và Khỉ là một”) cho nên phải nói dài giòng cũng có lý do chính đáng, 

Vì vậy, sau khi giải thích theo kiểu thầy chạy này, sau khi ba chữ “Văn Hóa Đảng” được “giải phóng mặt bằng” xong, đảng và nhà nước thấy dân cứ nghệch mặt ra như “Mao trạch đông nghe kèn” (hay cháu yêu của Bác đang buồn ị… trong quần) Đ/c Nguyễn Khoa Điềm, Ủy viên bộ chính trị, Trưởng ban Tư tưởng Văn hóa trung ương (chỉ riêng cái “hàm” của đ/c này nghe đã “văn hóa đầy quần” rồi) phải giải thích thêm trong buổi hội thảo mang tên “Văn hóa đảng và xây dựng văn hóa trong đảng” mà báo Thanh Niên (ngày 23 tháng 10 năm 2008) đã tường trình nguyên văn như sau:

“Văn hóa Đảng là văn hóa đấu tranh để xóa bỏ bất công, áp bức. Văn hóa đó là đấu tranh cho nhân dân lao động. Văn hóa đó là văn hóa đem lại hạnh phúc và giá trị tốt đẹp cho mọi người. Văn hóa đó là hy sinh, phấn đấu vì lợi ích dân tộc, giai cấp. Văn hóa đó sẽ đem lại nét đẹp cho văn hóa dân tộc".

(Hãi thật. Chỉ một câu thặt ngắn mà có đến 8 chữ “Văn Hóa” được dùng)

Chưa hết, Đ/c Tô huy Rứa, Giám đốc Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh cũng trong buổi hội thảo này, đã phạng them nguyên văn như sau:

“… sự đa dạng của văn hóa Đảng biểu hiện ở văn hóa lãnh đạo và quản lý, văn hóa cầm quyền và quyền uy, văn hóa dân chủ và giao tiếp, văn hóa đối thoại và tranh luận mà thể hiện trước hết trong quan hệ giữa cán bộ lãnh đạo với đồng chí và với quần chúng ngoài đảng.”

(Thầy phải chạy dài. Văn hóa đảng là đủ loại các văn hóa có tên trong tự điển – lọai lẩu thập cẫm - chứ không đơn thuần là “văn hóa không giống khỉ” như Lord Raglan nói vắn tắt rứa…)

Ở ngoài dân gian, “Văn Hóa Đờ (Đ)” này còn được dân “hiệu chỉnh” thêm vào một lô văn hóa đầy tính cách mạng và đầy ấn tượng như:

“Văn hóa đéo,” “Văn hóa địt,” “Văn hóa Đ…,” “Văn hóa đồ đểu,” “Văn hóa đú đởn,” “Văn hóa đớp (ăn nhậu)” “Văn hóa đần độn,” “Văn hóa đần (đánh, còn gọi là “văn hóa dùi cui”),” “Văn hóa đẫn (cũng lại đánh),” “Văn hóa đú đởn (văn hóa thư giãn, văn hóa mát mẻ),…”

Đảng và nhà nước đến giờ phút hoàng hôn chợ sắp tàn này mà còn huênh hoang về sự vinh quang, vô địch của chủ nghĩa cs nhưng lại cố tình không để ý là chủ nghĩa cs đang từ từ biến mất trên mặt của quả đất… Các nước còn lại mặc dù cứ ngượng ngạo gọi mình là nước “Xã hội chủ nghĩa (cs)” mà thật ra còn bao nhiêu “chất lượng” cs nữa. Cái mác, huy hiệu cs mà họ đeo trên vạt áo, trên cổ áo đang chửi bố cái thuyết cs khát máu mà Marx-Engel-Lenin đề xướng… Họ ngồi trên ghế lãnh đạo 30, 40, 50 năm mà không thấy mỏi tê đít, không phải ngứa gãi lần nào… họ còn thu xếp đưa chỗ ngồi cho con cháu dâu rể ngồi tiếp… chứ không chịu nhường chỗ cho người khác… (Đây cũng là một loại “văn hóa đít dầy” rất đặc thù của cs!)

Giáo dục sẽ đem lại văn hóa, đạo đức và văn minh chứ không phải là giáo điều hết thời của đảng cs trời ơi đất hỡi đâu các bác. Xin các bác cs đừng tiếp tục hiếp dâm hai chữ “văn hóa” giữa ban ngày ngoài chợ. Đối với người Việt sống ở ngoại quốc trở về thăm quê hương vì bất cứ lý do gì, sẽ thấy ngay hình dạng cái văn hóa cs thể hiện từ cửa máy bay dẫn vào phi trường,

Ngày xưa Chúa Trịnh sợ hãi cái đồng hồ báo thức mà người Bồ đào nha biếu tặng, vì tưởng đồng hồ có ma quỷ nằm ở bên trong, thì cũng dễ hiểu vì “văn minh và đạo đức” của chúa Trịnh ở thế kỷ 16 có nhiều vấn đề… Hôm nay là thế kỷ 21 rồi, dân Việt chúng ta vẫn còn phải sống một cách sợ hãi như những con ếch dưới cái giếng sâu “văn minh đạo đức” cs… Đã đến lúc phải đứng dậy, bước đi ra khỏi giếng và vòng km cô cs. Mà khi nào mới bắt đầu đi ra" Việt Nam đang đứng sau Singapore 97 năm mà chưa đủ hay sao" 

Cs luôn miệng dùng chữ “văn hóa” mà chính họ có hiểu nghĩa văn hóa là gì" Trước tiên hãy nhìn thử vào cái thứ văn hóa mà cs đang dạy dân để thấy rõ thế nào là “văn minh” thế nào là “đạo đức” “kách mệnh” của văn hóa đảng cs:

Văn hóa chạy: “Văn Hóa Chạy” không phải phong trào khỏe, thể dục thể thao sử dụng đôi chân mà là “văn hóa mua.” Chạy chức, chạy quyền, chạy điểm, chạy bằng cấp, chạy tội… Tất cả những gì bất hợp lệ, gỉa, dỏm, khó tìm và khó khăn đều có thể mua được rất dễ dàng dưới xã hội chủ nghĩa csvn.

Văn hóa tham nhũng: Còn được gọi là “văn hóa bôi trơn,” “văn hóa bao thơ,” hay “văn hóa phong bì.” Tham nhũng đã trở thành quốc nạn, phổ biến rộng khắp trên đất nước. Nó được ví như loại dầu nhớt bôi trơn cho bộ máy hoạt động của xã hội chủ nghĩa. Nếu không có nó thì bộ máy lãnh đạo đảng và nhà nước sẽ bị tê liệt không hoạt động được. Nó thâm nhập mọi thành phần xã hội, đã trở thành một “văn hóa” cho mọi sự lạm quyền cho đặc quyền, đặc lợi từ trên xuống dưới có hệ thống. (vắn tắt theo Lê Dân – Danlambao). Việc tất yếu rất bình thường của nước văn minh như xin cho con vào học lớp mẫu giáo cũng phải có bao thơ; xin cho vợ đi đẻ trong nhà thương cũng phải có bao thơ… Có nước nào như đất nước này không hở trời"

Văn hóa ru ngủ: Quần chúng bị ru ngủ một cách có hệ thống (sự lập đi lập lại và cường điệu) để vô hiệu hóa cái “tư duy” bình thường (common sense) của dân về hiện thực – làm dân quên đi cái thực tế rất bi đát; để dân quên đi việc chống đối, phản biện các sai lầm của đảng và nhà nước; để dân quên đi là dân tộc ta tụt hậu quá xa so với các nước láng giềng mà trước đây họ cũng không cần phải “anh hùng” hơn dân tộc ta làm quái gì. Những liều thuốc ru ngủ tiêu biểu như những “chữ vàng”: “dân tộc anh hùng,” “chiến thắng vinh quang,” “Bác Hồ kiệt suất ưu việt,” “đất nước giầu đẹp, tiền rừng bạc biển, thiên nhiên ưu đãi,” “con gái Việt Nam đẹp,” “tự do, độc lập, hạnh phúc,” “đảng là văn minh là đạo đức,” “còn đảng còn mình…”

Văn hóa cầm nhầm: Tệ trạng đạo văn, thơ, nhạc; thay đổi nội dung tác phẩm; “cóp pi” CD nhạc, phim ảnh DVD, in sách lậu… Nói tóm lại, sao chép thay đổi các sản phẩm trí tuệ mà không có sự đồng thuận của tác gỉa rồi đem phổ biến, xuất bản, bán kiếm lợi nhuận như của riêng. Cứ tự tiện làm “tự nhiên như người Hà nội” chẳng thấy có chết thằng Tây nào" Nước ta là nước “độc lập và tư do” thì các nước ngoài không có quyền can thiệp vào “nội bộ” nước ta. Một mợ phát ngôn viên của bộ ngọai giao nước ta phát ngôn rất tài - Hình như luỡi của mợ không cần sự giúp đỡ của bộ óc - cho ra những lời phát ngôn “cảnh báo” quốc tế là “không được quyền can thiệp vào nội bộ (ăn cắp) của Việt Nam.” Thật ra, văn hóa “cầm nhầm” loại này là đặc trưng của “tư tuởng và đạo đức Hồ chí phèo.” Bác đã từng chôm nguyên con bản “Ngục trung nhật ký” của một chú ba trong tù ở Quảng châu; hoặc chôm lai rai, lẻ tẻ thơ văn của Đường thi, chôm nguyên con vài ba câu bất hủ, cả thế giới đều biết, từ “Bản tuyên ngôn độc lập” của đế quốc Mĩ và thực dân Pháp. Sáng tác loại “chôm chỉa” của Bác đã được đảng ta “đánh giá cao” thì đảng và nhà nước cứ để dân “vô tư” noi theo cái gương đạo đức này mà làm “kách mệnh” xuất bản, sản xuất… dầu sao cũng tốt, đỡ tốn thời giờ, công sức; nếu phải làm lấy một mình từ đầu.

Văn hóa đái đường: Đảng và nhà nước ta có công lao xây dựng rất nhiều lăng tẩm (ở thế kỷ 21"), tượng đài “hoành tráng” hùng vĩ nhưng hình như cố tình không xây cất các nhà xí công cộng; vì đảng và nhà nước ta biết dân ta ăn uống bao nhiêu mà cần vào nhà xí; mà hình như dân ta cũng không thích vào nhà xí thì phải (")… Ờ… cũng đỡ tốn kém công qũy. Hơn thế nữa, đái đường và ỉa bụi là công việc bác vẫn “làm” hàng ngày trên con đường kíu nước… Cứ vào xem lại hang Pac Bo của bác xem có cái nhà xí nào đâu mà đám phản động phải ồn ào… dân đái đường ỉa bụi là “tuân thủ” đúng lời bác dậy phải “chống lãng phí; sản xuất làm sao cho nhanh, bền, tốt, rẻ…”

Văn hóa ăn nhậu: Chẳng cần phải tốt nghiệp Học viện Chính trị Cao cấp Mác-Lê mới hiểu là dân say xỉn thì biết gì" có thời giờ đâu" mà phản biện chống đối nhà nước… Cứ để cho dân tha hồ nhậu… Lớn bé, già trẻ, nam phụ, lão ấu đều cần phải biết nhậu. Chính phủ chỉ có nhiệm vụ xử lý cái cán cân “cung và cầu” của rượu cho tốt là được việc rồi. “Nhậu” không chỉ là một văn hóa mà là quốc sách cần phải được duy trì và “nhiệt liệt” phát huy.

Văn hóa con nhái: Khuyến khích dân tranh nhau phá các kỷ lục ruồi bu (để được ghi trong sách kỷ lục thế giới – world records / Guiness book): nồi phở to nhất thế giới, bánh chưng, bánh dầy to nhất thế giới, áo dài dài nhất thế giới, bình hoa lớn nhất thế giới, lá cờ lớn nhất thế giới… tốn 4 tỉ đô la để tổ chức 1000 năm Thăng long… toàn những cái to nhất, dài nhất, cao nhất, khủng nhất, hãi nhất… không hề giúp ích mảy may gì cho việc thăng tiến đời sống của dân. Trong khi các vấn đề quan trọng cấp bách hơn như giao thông bế tắc, thiếu cơ sở phương tiện y tế tối thiểu, thiếu trường học, môi sinh bị hủy diệt, thiếu nước sạch để uống, thực phẩm nhiễm độc đủ loại… là chuyện mà dân được toàn quyền “tự lo"” Đảng còn đang bận tiếp đối tác thương mại, tổ chức đại hội đảng, đề cử đại biểu để dân tha hồ lựa chọn, tuyển lựa hoa hậu…

Văn hóa nói nhảm: Đảng viên, cán bộ cao cấp (Ủy viên bộ chính trị) của đảng và nhà nước thay phiên nhau tuyên bố trước truyền thông báo chí trong nước và ở hải ngoại (có ghi lại hẳn hòi qua video, audio filoes) các lời lẽ côn đồ, ngô nghê, đầy hài tính không khác gì lời lẻ của các tay anh chị xã hội đen, hay trí tuệ của trẻ em mẫu giáo, Dân Việt ta phải ngao ngán, ngơ ngác nhìn nhau lắc đầu, hỏi nhỏ với nhau là: “Tại sao lại có thể như thế được" Với lãnh đạo có trí tuệ, có “tầm vóc” như vậy thì đất nước mình đi về đâu"” Hỏi là đã trả lời… thì cứ nhìn vào tất cả các bảng xếp hạng (về dân trí, mức sống, tự do báo. Tự do chí tôn gíao, chỉ số văn minh…) trên thế giới thì thấy ngay: rất dễ tìm vì Việt Nam luôn luôn đứng đâu đó ở dưới đáy cùng của danh sách……

Văn hóa rọ mõm: Các trang mạng, bloggers (hơn 300 cái) đi lề bên trái; hay chỉ khẽ phản đối đảng và nhà nước là bị công an mạng đánh xập. Các đài phát thanh, đài truyền hình có bài bình luận không đồng ý với cách trị dân, đường lối của đảng và nhà nước thì bị rút giấy phép ngay tức thì. Dân chỉ còn có cách nghe tin “trung thực” từ các loa phường.

Văn hóa răn đe: Các nhà dân chủ manh dạn, can đảm nói lên các sai lầm của đảng và nhà nước thì bị bắt đánh đập, cầm tù một cách vô nhân đạo, qua luật rừng, luật mafia của đảng và nhà nước: LS Lê Thị Công Nhân, LS Lê Công Định, LS Nguyễn Văn Đài, Nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ, TT Thích Quảng Độ, LM Nguyễn Văn Lý, MS Nguyễn Công Chính, KS Đõ Nam Hải… là những thí dụ điển hình.

Văn hóa thích hàng ngoại: Văn hóa này cụ thể hóa qua các tên gọi rất xấu hổ làng nước như: “Làng Đại Hàn,” “Đảo Đài Loan,” “Huyện Trung quốc…” Hàng chục ngàn cô gái quê (ở các làng, các đảo vùng đồng bằng sông Cửu long; các huyện Kiến Thụy và Thủy Nguyên của thành phố Hải Phòng ) thi đua nhau xếp hàng xin đi lấy chồng ngoại (*). Họ chỉ là những cô gái mong gia đình mình thoát khỏi cảnh nghèo khổ ở quê; đành liều mình chấp nhận một cuộc hôn nhân gượng ép nhưng biết đâu rằng phía sau tiệc cưới là một cuộc đời lưu lạc hiểm nguy đầy bất trắc.… Ngoài ra, còn có rất nhiều tin đã loan truyền rộng rãi với đủ cả hình ảnh và âm thanh cho thấy có hàng chục, hàng trăm cô gái còn trinh cởi truồng xếp hàng khoe toàn bộ hàng nội “xịn” để vài ông củ Sâm tuyển làm vợ… Một con số rất “choáng” mới vừa được phát tán trên thông tin mạng là kể từ ngày Mỹ hết cấm vận (3-2-1994) đến bây giờ, đã có khoảng 200 ngàn cô gái Việt đi lấy chông ngoại quốc (Đại hàn, Đài loan, Trung quốc, Singapore, Mã lai…) Kể ra cũng tội nghiệp cho con trai Việt ở trong nước đến tuổi lấy vợ. Qua con số đã nói thì phải có đến 200 ngàn thanh niên Việt nhờ ơn đảng và nhà nước tự dưng mất “khả năng” lấy vợ. Hèn gì bây giờ “pê-đê” xuất hiện hơi nhiều ở Việt nam. Không biết có cần phải them mảng “văn hóa pê-đê” vào “văn hóa đảng” cho nó trọn bộ phim… bộ không"

______

Phụ chú:

(*) Trong khoảng 10 năm trở lại đây, theo các con số thống kê (không đầy đủ),đã có:

- Hơn 100,000 phụ nữ Việt Nam lấy chồng Ðài Loan (theo lờ tiết lộ của ông Ngô Kiến Quốc, đại diện Văn Phòng Kinh Tế và Văn Hóa Đài Bắc ở Saigon; và ông Gow Wei Chiou, đại diện Ðài Loan ở Hà Nội ). 

- Khoảng chừng 44,000 phụ nữ Việt Nam lấy chồng Hàn Quốc (theo các con số của Hội Liên Hiệp Phụ Nữ). 

- Không thấy có các con số chính thức/ hay bán chính thức về con số con gái Việt lấy chồng Trung Quốc, Singapore , Mã lai….

Lời cuối

Đảng cs và văn hóa đảng (“xây dựng trên nền tảng Mác-Lê”) là sản phẩm trừu tượng của mấy ông râu xồm (Karl Marx, Lenin…) xa lạ. Dân ta làm gì có dịp tiếu ngạo giang hồ đến tận “Mút-cu-va” để học bài bản về Chủ nghĩa Mác- Lênin tại Trường Đại học Phương Đông của Quốc tế cộng sản để hiểu đâu là “đảng ta là đảng có văn hóa cao ngay từ khi mới ra đời"!” Làm sao có thể ngang nhiên quàng cái văn hóa râu xồm, xúc xích, dăm bong, khoai tây… vào văn hóa dân tộc cơm nắm muối mè rồi nói bừa là: “văn hóa đảng xuất phát từ văn hóa dân tộc, đầm đà bản sắc văn hóa dân tộc…” Ai là người mà đảng csvn muốn thọc léc, khều chân" Muốn nói phét thì cũng phải khôn ngoan một tí… Dân ta không phải là “chăm phần chăm” bần nông thất học. Mà này! Làm cái gì mà đám phản động trong và ngoài nước phải ồn ào. Đảng cs là trí tuệ, là sáng tạo. Chính sách của đảng là đứng đắn, ưu việt, “đột phá” thì “văn hóa đảng” phải vững chắc như cầu Cần thơ; Nên nhớ là ít khi nào đảng và nhà nước nói hay làm sai lắm (") Mà nếu có sai thì sửa… sửa rồi thấy vẫn sai thì sửa tiếp có sao đâu! Ừ! Cứ cho là Việt Nam đang tụt hậu, đứng sau Singapore 97 năm thì nếu có chậm thêm một vài năm nữa đã nhằm nhò gì" Xin nhờ một tí; xê ra cho người ta lãnh đạo… Bây giờ nếu có thời giờ, thay vì phản động bới lông tìm vết, thì hãy cố gắng “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ chí minh.” Học tập “tốt” thì sẽ “quán triệt” “văn hóa đảng” một cách tích cực!

Hết ý kiến.

TB: Tôi không hiểu những “thiên tài văn hóa” của Việt nam đi đâu hết khi cs nắm “cướp” chính quyền… để bây giờ văn hóa” và “vô văn hóa” đồng nghĩa với nhau!" Ai tai.

Trần Văn Giang

10 tháng 5 năm 2011

Tôi có đứa em gái… không cùng cha mẹ, nhưng đủ thân để nhiều chuyện trong đời tôi nó biết trước người khác. Nó gọi tôi bằng chị, thỉnh thoảng ghé ăn cơm, vui vẻ và thân thiết. Cho tới một ngày, bạn tôi chuyển cho tôi một email chung, trong đó “em gái” gửi đi tố cáo tôi làm báo mà thiên lệch. Tờ báo cũng bị em buộc tội thiếu trung lập, không đáng tin cậy.Lời em tố đúng sai hoãn bàn, chỉ biết là sau đó, chúng tôi bị một số thân chủ, thân hữu tẩy chay. Nếu chuyện này xảy ra hồi tôi mới lò dò vào nghề, chắc tôi sẽ cuống lên: “Chết rồi, mình đã lỡ không trung lập ở chỗ nào? Làm báo mà bị chê là ‘take side’ kỳ quá.” Có thể tôi đã phải viết một bài thanh minh về sự khách quan để chứng minh mình hết mực công bằng với trai gái, chó mèo, đen trắng, các bên đồng đều.
Việc bà Lori Chavez-DeRemer tuyên bố từ chức Bộ trưởng Lao động trong nội các ông Donald Trump nhiệm kỳ hai đánh dấu nhân vật thứ ba rời ghế, và điểm chung đáng chú ý: cả ba đều là phụ nữ. Tên tuổi bà Chavez-DeRemer, thú thật, không mấy ai trong giới theo dõi chính trị Hoa Kỳ buộc phải thuộc nằm lòng, bởi suốt thời gian ngồi ghế bộ trưởng, bà ít được nhắc đến về công việc chuyên môn hơn là về những tiện nghi, đặc quyền mà chức vụ mang lại. Về khoản đó, người ta thấy bà không khác mấy với bà Kristi Noem trước đây – cùng một lớp người bước vào chính quyền với một kho tham vọng lẫn sở thích “hưởng lộc công”. Tòa Bạch Ốc thông báo vắn tắt: bà rời chính phủ để “nhận một chức vụ trong khu vực tư nhân” – thứ câu chữ đã trở thành lối nói quanh quen thuộc, từng được dùng cho cả bà Noem lẫn bà Pam Bondi khi hai người này bị gạt sang bên lề. Luật sư của bà cũng không quên lời tuyên bố “theo sách vở”: việc ra đi không dính dáng gì đến “vi phạm pháp luật”, chỉ là “quyết định cá nhân
Có vẻ như ngày Thứ Hai của tuần mới không phải là một “Good Day” cho Tổng thống Trump. Cuộc đàm phán vòng hai với Iran chưa biết sẽ ra sao. Iran vẫn “cứng cựa” không chịu cho Trump cái mà ông ta muốn: chiến thắng. Do đó, ông lại phải mượn Truth Social để tấn công vào những nơi mà ông ta cho là an toàn nhất và “đã” nhất. Bởi vì ít nhất họ cũng chấp nhận im lặng như đã từng trong suốt thời gian qua. Trong hai bài đăng trên mạng xã hội, Trump đã gay gắt chỉ trích các thành viên Đảng Dân Chủ, gọi họ là “TẤT CẢ ĐỀU LÀ KẺ PHẢN BỘI” cũng như giới truyền thông vì những lời phê bình và sự hoài nghi của họ đối với cách ông ta xử lý cuộc chiến tại Iran.
Có những hành động mà tần suất và cường độ kỳ lạ của nó tăng dần theo thời gian, tỷ lệ thuận với sự phá hủy xã hội và cả sinh mạng, nhưng cộng đồng chung quanh vẫn im lặng, thì vấn đề không còn ở người thể hiện nữa. Nó đã trở thành cáo buộc chung cho sự “im lặng của bầy cừu.” Những hành vi thất thường cùng các phát ngôn cực đoan, bạo lực, gần như không thể kiểm soát, của Donald Trump trong thời gian gần đây đã thổi bùng lên cuộc tranh luận dai dẳng. Những bài phát biểu của Tổng thống Donald Trump ngày càng dài, tăm tối và lan man. Từ bài diễn văn thông điệp liên bang cho đến những lần trả lời báo giới. Trump có thể trôi từ chủ đề này sang chủ đề khác, từ nhập cư sang cối xay gió, cá mập, giá cổ phiếu, rồi đến câu chuyện cây bút Sharpie. Bất kỳ buổi họp báo nào, Trump cũng có thể trở thành “spotlight.”
Xin nói ngay cho khỏi mất công nghiêm mặt: đây không phải bài thần học, cũng chẳng phải sớ tâu lên Vatican, lại càng không phải bản tự kiểm của ban vận động tranh cử nào. Đây chỉ là một mẩu tạp ghi nhỏ, viết trong lúc thiên hạ đang cãi nhau đỏ mặt và người viết đang nghe một câu hát quen thuộc: Yêu tôi hay yêu đàn? Hay hợp thời hơn: Yêu Trump hay Yêu Ngài?
Theo một bài phân tích đăng trên The Conversation ngày 13 tháng 4 năm 2026, thất bại bầu cử của Viktor Orbán tại Hung Gia Lợi không chỉ khép lại 16 năm cầm quyền của một chính thể ngày càng thiên về độc đoán, mà còn vang dội ra ngoài biên giới nước này, từ Mạc Tư Khoa đến Hoa Thịnh Đốn, như một lời cảnh cáo đối với thứ chính trị đặt trên chia rẽ, bất mãn và chủ nghĩa dân tộc cực đoan.
Diễn biến chính trị gần đây tại Việt Nam đang đặt ra một vấn đề nền tảng của mọi nhà nước hiện đại, rằng quyền lực chính trị quyền lực đang được kiểm soát bằng cơ chế nào? Và liệu còn tồn tại bất kỳ không gian nào cho việc kiểm soát đó hay không? Sau Đại hội đảng Cộng Sản, việc Tô Lâm trở thành Tổng Bí thư, rồi mới đây, tiếp tục được Quốc hội bầu kiêm nhiệm thêm chức vụ Chủ tịch nước, không đơn thuần là một sự sắp xếp nhân sự. Mà đây là một bước dịch chuyển mang tính nền tảng, làm thay đổi hoàn toàn cách thức vận hành quyền lực trong hệ thống chính trị Việt Nam theo chiều hướng đầy rủi ro. Nếu nhìn bề ngoài, đây có thể được diễn giải như một bước tăng hiệu quả lãnh đạo. Nhưng dưới lăng kính chính trị học, đó là một bước tiến rõ rệt của quá trình tập trung quyền lực. Khi hai vị trí vốn đại diện cho hai trục quyền lực, gồm đảng và nhà nước được hợp nhất vào một cá nhân, thì câu chuyện không còn là phân công nữa, mà là hội tụ quyền lực vào một điểm gần như tuyệt đối.
Tháng Tư đến, như sự chờ đợi hàng năm từ một thế giới đang oằn mình chống chọi với những vết thương do chiến tranh tàn khốc gây ra. Họ mong mỏi dù chỉ vài ngày, vài giờ ngắn ngủi, không có tiếng súng, bom rơi, đạn nổ, để thật sự được hít thở không khí hòa bình, nhất là vào dịp Lễ Phục Sinh – một mùa lễ tràn đầy thông điệp của hy vọng. Thế nhưng có những âm thanh lạc điệu, chói tai đã len lỏi vào niềm vui thiêng liêng nhất của người Kitô giáo vào buổi sáng ngày Chúa Nhật Phục Sinh, 5/4/2026. Âm thanh đó khiến bất kỳ ai nghe thấy cũng sững sờ.
Ngay trước khi tối hậu thư của Mỹ gởi cho Iran hết hạn, Mỹ và Iran đã đồng ý về một lệnh ngừng bắn tạm thời cùng kế hoạch đàm phán cho một hòa ước dài hạn. Công luận và giới chính trị trên toàn thế giới thở phào nhẹ nhõm khi một thảm họa nhân đạo quy mô lớn đã được tránh khỏi, và nền văn minh rực rỡ của Iran không bị phá hủy như những lời đe dọa trước đó. Một niềm hy vọng mong manh về hòa bình cho Iran đã được nhen nhúm. Tuy nhiên, các chuyên gia cảnh báo rằng không nên kỳ vọng quá mức...
Ngày xưa bên bờ sông Dịch Thủy nước Triệu, có một con bạng (sò) leo lên bờ mở to miệng nằm phơi nắng, con duật (cò) bay ngang liền sà xuống mổ lấy hạt ngọc trai. Con sò kẹp chặt lấy mỏ cò, đôi bên giằng co không ai chịu nhường ai. Đúng lúc ấy ngư ông đi qua, thản nhiên thò tay bắt cả hai vào rọ. Từ đó có câu “bạng duật tương trì, ngư ông đắc lợi”, nêu cảnh hai bên tranh chấp, tiêu diệt lẫn nhau, còn kẻ thứ ba ung dung thò tay hưởng lời. Trong cuộc chiến Iran hôm nay, Trump dùng sức mạnh hỏa lực và lời đe dọa tiêu diệt để ép đối phương, tưởng rằng chỉ cần ra tay siết cổ là có thể buộc thiên hạ phải khuất phục. Nhưng thế cục không vận hành đơn giản như vậy. Hai bên càng đối đầu, càng tự làm tổn hao sức lực, còn những nước đứng ngoài lại có cơ hội tranh thủ trục lợi. Người hiểu thời cuộc nhìn không khó đoán ra rằng trên bàn cờ này, bàn tay thứ ba đang chờ thâu tóm là ai.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.