Hôm nay,  

Hiện Tình 5 Đại Họa

24/09/201300:00:00(Xem: 11124)
Cổ ngữ có câu “Vendidit hic auro patriam” (Kẻ này bán nước để lấy vàng); cũng chính là đề tài về hiện tình đất nước qua 5 đại họa của dân tộc mà Linh Mục Phê-rô Nguyễn Văn Khải, phát ngôn nhân giáo xứ Thái Hà, Dòng Chúa Cứu Thế TGP Hà Nội đã vạch ra trong buổi thuyết trình chiều chủ nhật 15/9/2013 tại Hollywood Center 1820 NE 40th Ave., Portland.

Buổi thuyết trình từ 4 giờ chiều đến 7giờ tối được yểm trợ bởi 5 thành phần trong cộng đồng; gồm BCH/CĐVN/OR, Oregon Thời Báo, báo Saigon Nhỏ, Phương Đông News và Đoàn Hưng Ca Oregon; do ông Phan Bùi làm trưởng ban tổ chức. Sau phần nghi lễ chào cờ VNCH và mặc niệm, ông Phan Bùi đã tuyên bố lý do khai mạc và giới thiệu Bs Nguyễn Đức Quang Hoàng, người điều khiển chương trình. Vị chủ tịch CĐVN/OR cũng đã được giới thiệu và phát biểu sau đó. Khoảng 200 đồng hương và một số quan khách đã hiện diện tham dự.

Lm Nguyễn Văn Khải là một giáo sĩ trẻ quê ở Ninh Bình; người đã được sinh ra và lớn lên trong cái nôi “XHCN” ở miền Bắc VN từ năm 1970; bắt đầu nhập chủng viện dòng CCT từ cuối thập niên 1980 – khi CSQT sắp sụp đổ- sau một thời gian tu “chui”và do sự giới thiệu của một linh mục già duy nhất của Dòng còn sống sót sau thời kỳ bách hại ráo riết để tiêu diệt TCG của CSBV. Sau biến cố CSVN chiếm đất Tòa Khâm Sứ và Gx Thái Hà thời TGM Ngô Quang Kiệt mà Lm Khải là phát ngôn viên phong trào tranh đấu đòi tự do tôn giáo tại đó, ông đã bị công an chế độ truy nã và may mắn trốn thoát; nay đang tu nghiệp tại Rôma.
lm-nguyen-van-khai-0056-1-resized
Đài STBN đang phỏng vấn Linh Mục Nguyễn Văn Khải, nguyên Phát Ngôn Nhân của Giáo Xứ Thái Hà, Dòng Chúa Cứu Thế TGP Hà Nội nhân Buổi Hội Luận do Cộng Đồng VN Oregon tổ chức lúc 4 giờ chiều Chủ Nhật ngày 15/9/2013 tại Hollywood Center số 1820 NE 40Th Ave, Porland OR

Vị diễn giả khiêm cung đã xưng hô là “cháu” và gọi cử tọa là “cả nhà”; tạo sự thân mật của một thành viên trong gia đình khiến buổi nói chuyện càng thêm thú vị bởi lối nói chuyện dí dỏm đôi khi hóm hỉnh gây rộn rã tiếng cười – cười ra nước mắt! Ông đã nêu lên 5 đại họa cho dân tộc; là những cái gọi là: Đạo đức “cách mạng vô sản”, văn hóa “giai cấp công nông”, kinh tế “thị trường theo định hướng XHCN”, tình hữu nghị “16 chữ vàng 4 tốt” và đại họa cuối cùng chính là đảng CSVN! Sau phần thuyết trình là phần hội luận, văn nghệ phụ diễn và tiệc trà giải lao. Phần văn nghệ đặc biệt - chỉ có CĐVN Oregon mới sở hữu- một hiện tượng hiếm quý: ca sĩ George “Luân Vũ”, một thanh niên Mỹ 100%; đep trai và hát rất điêu luyện bài “Việt Nam Tôi Đâu” của NS Việt Khang!

Trước khi đi vào đề tài, Lm Khải nêu vấn đề “làm chính trị”, một quyền thiêng liêng mà hiện NQ 36 của CSVN đang cố lèo lái để công luận hiểu sai rằng giới giáo sĩ không có quyền ấy. Dẫn chứng về đại họa “đạo đức cộng sản”, ông nêu ra vô số tệ nạn xã hội; chẳng hạn nạn phá thai mà ngay tại Gx Thái Hà, 20% phụ nữ không tránh khỏi, nạn bán nhau sản phụ cho TQ và cán bộ Đảng CSVN ở bệnh viện huyện Uông Bí tỉnh Quảng Ninh, nạn phá thai trong 2/3 số sản phụ tại BV Từ Dũ Saigon! Thỉnh thoảng không giấu nổi, chế độ mới xì ra những vụ hiệu trưởng, thầy giáo hiếp dâm nữ sinh như vụ Bùi Tiến Dũng! Chả thế mà một ca dao có 2 địa danh định mệnh: bệnh viện Đống Đa và nghĩa trang Văn Điển, thiên đàng XHCN dành cho các thai nhi hoặc hài nhi xấu số này: “Vào Đống Đa; ra Văn Điển”!
lm-nguyen-van-khai-0056-2-resized
Quang cảnh Quý Quan Khách trong Hội Trường đang nghiêm chỉnh chào cờ khai mạc Buổi Hội Luận về Đề Tài Hiện tình Đất nước VN do Cộng Đồng VN Oregon tổ chức lúc 4 giờ chiều Chủ Nhật ngày 15/9/2013 tại Hollywood Center số 1820 NE 40Th Ave, Portland OR

Đại nạn “văn hóa giai cấp công nông” đã tạo nên những nạn “học giả, bằng giả” và “học thật bằng giả” (thi mướn) đã khiến tạo nên câu ca dao mới trong văn học dân gian “dốt như chuyên tu; ngu như tại chức!”. Nạn bạo động mà ngay người khuyết tật cũng không thoát làm nạn nhân: một người mắt lé và méo miệng bị bọn “cháu ngoan bác Hồ” đánh bề hội đồng trên đường ĐTĐ chỉ vì tội “nhìn đểu”, “cười đểu”; khi nạn nhân xin tha thì còn bị đánh thêm vì tội “đã xấu còn tạo ấn tượng gây chú ý!”. Hai câu “cám ơn” và “xin lỗi” không có trong tự điển XHCN cho nên khi có người nào nói 2 câu ấy liền bị chửi “mát thần kinh à!?” hoặc “tốt đột xuất” thế à! Tệ nạn nói dối được mô tả như một bệnh kinh niên “đứt giây thần kinh xấu hổ”! Nền giáo dục XHCN tạo nên mấy thế hệ “cháu ngoan bác Hồ” với các học trò chỉ biết “yêu tranh thủ; ngủ khẩn trương; học bình thường; chơi xả láng!”. Có một năm nọ, Lãnh sự quán Nhật vô tình “dại dột” tổ chức triển lãm hoa Anh Đào ở thủ đô Hà Nội; thế là công dân CH/XHCN/VN mạnh ai nấy chen lấn giẫm đạp lên nhau để giành giựt lấy vài cành hoa; thế là cuộc triển lãm bị kết liễu trong chốc lát để ngài đại sứ đành phải thở dài mà ca bài “Tan Nát Đời Hoa”!

Đại nạn “kinh tế thị trường theo định hướng XHCN” khiến khắp nước đói nghèo. Nơi nào theo CS sớm thì đói sớm, tỉnh nào theo CS nhiều thì đói nhiều, chỗ nào theo CS lâu thì đói lâu: chỉ tỉnh Thanh Hóa có 250,000 dân đói! Một mảnh ruộng hợp tác xã đã bị “tình nguyện” gia nhập lại còn phải đóng 20 thứ thuế! Chính bản thân Lm Khải hồi mới lớn phải dùng giây chuối bện làm giây thắt lưng quần và có lần vào bệnh viện cấp cứu bị đưa vào khu thiếu nhi vì cao có 1.4m; nặng có 34kg! Dân đói quá bèn cướp giết lẫn nhau để sống còn: mua 3 quả dừa; dù đã trả giá thành là $15,000 một quả vẫn phải móc hầu bao mà đưa $300,000 cho người bán vì 2 quả kia “chưa trả giá”; không trả là ăn đòn! Dân miền Bắc có “hộ khẩu” một năm chỉ được mua 2 thước vải nên mới có câu:
lm-nguyen-van-khai-0056-3-resized
Linh Mục Nguyễn Văn Khải, đang thuyết trình về Đề Tài Hiện Tình Đất Nước qua 5 Đại Họa Dân Tộc nhân Buổi Hội Luận do cộng Đồng VN Oregon tổ chức lúc 4 giờ chiều Chủ Nhật ngày 15/8/2013 tại Hollywood Center số 1820 NE 40Th Ave, Portland OR

“Một năm hai thước vải thô
Lấy gì che kín cụ Hồ em ơi!”
hoặc nói về sự bố thí “dón hòn” của Đảng; nhại thơ Nguyễn Du:

“Bắt cởi trần phải cởi trần
Cho may-ô mới được phần may-ô” (maillot, T-shirt)

Cán bộ quản lý thì toàn là “con cháu của các cụ cả” (con ông cháu cha) dốt đặc cán mai; khi đã lãnh chức thì khó mất chức vì “đi đến đâu đếch đuổi được”! Bởi dốt nên kinh tế suy thoái không lối thoát; mọi thất bại đều đổ thừa “thế lực thù địch nội ngoại”; cùng lắm thì đổ thừa ông Trời: “Mất mùa là tại thiên tai”. Nhưng khi trúng mùa thì lại nhận vơ và lên giọng:

“Được mùa là bởi thiên tài Đảng ta”(!?)

Đại nạn “Tình hữu nghị 16 chữ vàng 4 tốt” chính là cuộc xâm lược qui mô bằng nhiều mũi giáp công của “đồng chí” Mao để Hán hóa dân Việt và chiếm toàn cõi sơn hà Việt Nam. Hội Nghị Thành Đô năm 1994 chỉ là bước khởi đầu chính thức bằng giấy trắng mực đen mà văn bản chỉ có kẻ bán người mua trong trung ương 2 Cộng đảng là biết! Qua hội nghị đó, CSVN đã bán 360 km vùng biên giới giáp Trung quốc. Văn bản bán Hoàng Sa năm 1958 do Phạm V. Đồng “vẩu” ký; nếu không bị đồng chí “người mua” tiết lộ trên Internet thì chắc cả nước tới bây giờ cũng chưa ai biết! Gần đây nhất là 300,000 cây số đường xa lộ bán cho Đài Loan và vô số khu “da báo (beo)” phố Tàu bán cho Trung cộng trên khắp các tỉnh thị và hàng chục văn bản bán nước khác ký “hợp tác” bán cho Tập-cận Bình mà Trương Tấn Sang cố giương cặp mắt hí để ký theo lệnh quan thày hồi gần đây! Mới đây, Lm Nguyễn Tất Đắc DCCT đã tiêt lộ rằng bọn CSVN đã ký bán nhiều “hộ chiếu ngoại giao” đi châu Âu để dân trồng cần sa sang đó hành nghề!
lm-nguyen-van-khai-0056-0-resized
Bác Sĩ Nguyễn Đức Quang Hoàng, người Điều khiển Chương Trình Buổi Hội Luận đang trình bày lý do tổ chức Buổi Hội Luận Đề Tài Hiện Tình Đất Nước VN do Thuyết Trình Viên Linh Muc Nguyễn Văn Khải,nguyên Phát Ngôn Nhân của Giáo Xứ Thái Hà, Dòng Chúa Cứu ThếTGP Hà Nội đảm trách.

Đại nạn cuối cùng là sự tồn tại của chính cái đảng Cộng Sản Việt Nam, bộ máy độc tài khát máu, bán nước hại dân, tham nhũng thối nát cần phải chết để tạo cơ may cho dân tộc được sống và giành lại đất nước Việt Nam; mảnh giang sơn gấm vóc vốn được gây dựng bởi các vua Hùng; được mở mang bởi các triều Đinh, Lê, Lý, Trần, Nguyễn và được bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ bởi hai nền đệ I và đệ II Việt Nam Cộng Hòa!

Lm Nguyễn Văn Khải đã kết thúc phần thuyết trình bằng cảm tưởng: Tuy thất vọng với đảng CSVN nhưng vẫn hy vọng về tiền đồ dân tộc vì thời đại nào dân tộc Việt cũng bất khuất, cũng có anh hùng; vả lại, “hy vọng và tranh đấu” là con đường duy nhất để tồn tại. Lm Khải bác bỏ ưu tư cho rằng ngài “chống Cộng” mạnh thế thì về VN e sẽ không “thọ”; và bảo rằng hiện nay tuổi trẻ VN quốc nội còn chống Cộng mạnh hơn ngài, thiết thực hơn bằng hành động như những Huỳnh Thục Vy, Bùi Minh Hằng, Đinh Nguyên Kha, Nguyễn Phương Uyên, Đoàn Văn Vươn, nhóm 14 thanh niên CG, các giáo sĩ Tin Lành, Cao Đài, Hòa Hảo, PGVNTN như Lm Nguyễn Văn Lý, Th.T. Thích Quảng Độ... các trí thức như Ls Lê Quốc Quân, Lê T. Công Nhân, Cù H. Hà Vũ, Việt Khang, Điếu Cày..vv.. Trong một quốc gia độc tài Đảng trị mà an toàn cá thể tùy thuộc “Bệnh tòng khẩu nhập; họa tòng khẩu xuất” (bệnh tùy của ăn, họa tùy lời nói), dân chúng vẫn ngày càng hô to và đứng lên chống Cộng đòi nhà đất và tranh đấu cho quyền sơ đẳng nhất: quyền làm Người!

Bất kể tuyên truyền láo khoét của các “đỉnh cao trí tuệ” là Đảng bách chiến bách thắng CSVN “vô...địch” mà thực chất chỉ là “sợ địch... vô nhà”, Lm Khải tin chắc rằng ngoài Thiên Chúa vô thủy vô chung; theo định luật thiên nhiên, mọi sự mọi vật mọi thứ trên đời đều có sinh có tử, có bắt đầu và kết thúc. Huống hồ chế độ CSVN, một tổ chức MAFIA tồn tại trên dối trá lừa bịp và sát nhân hơn nửa thế kỷ qua; trong thời đại vi tính mà sự thật đen tối không tránh khỏi bị vạch trần; chắc chắn - như số phận quan thầy Liên-xô và các đồng chí chư hầu Đông Âu- sẽ phải sụp đổ hoàn toàn từ trong cái cơ đồ mối mọt rữa nát của chính nó. “Vả lại”, Lm Khải lạc quan bảo: “có ai nắm tay đến tối; gối tay đến sáng”?

HÀ BẮC

Tôi có đứa em gái… không cùng cha mẹ, nhưng đủ thân để nhiều chuyện trong đời tôi nó biết trước người khác. Nó gọi tôi bằng chị, thỉnh thoảng ghé ăn cơm, vui vẻ và thân thiết. Cho tới một ngày, bạn tôi chuyển cho tôi một email chung, trong đó “em gái” gửi đi tố cáo tôi làm báo mà thiên lệch. Tờ báo cũng bị em buộc tội thiếu trung lập, không đáng tin cậy.Lời em tố đúng sai hoãn bàn, chỉ biết là sau đó, chúng tôi bị một số thân chủ, thân hữu tẩy chay. Nếu chuyện này xảy ra hồi tôi mới lò dò vào nghề, chắc tôi sẽ cuống lên: “Chết rồi, mình đã lỡ không trung lập ở chỗ nào? Làm báo mà bị chê là ‘take side’ kỳ quá.” Có thể tôi đã phải viết một bài thanh minh về sự khách quan để chứng minh mình hết mực công bằng với trai gái, chó mèo, đen trắng, các bên đồng đều.
Việc bà Lori Chavez-DeRemer tuyên bố từ chức Bộ trưởng Lao động trong nội các ông Donald Trump nhiệm kỳ hai đánh dấu nhân vật thứ ba rời ghế, và điểm chung đáng chú ý: cả ba đều là phụ nữ. Tên tuổi bà Chavez-DeRemer, thú thật, không mấy ai trong giới theo dõi chính trị Hoa Kỳ buộc phải thuộc nằm lòng, bởi suốt thời gian ngồi ghế bộ trưởng, bà ít được nhắc đến về công việc chuyên môn hơn là về những tiện nghi, đặc quyền mà chức vụ mang lại. Về khoản đó, người ta thấy bà không khác mấy với bà Kristi Noem trước đây – cùng một lớp người bước vào chính quyền với một kho tham vọng lẫn sở thích “hưởng lộc công”. Tòa Bạch Ốc thông báo vắn tắt: bà rời chính phủ để “nhận một chức vụ trong khu vực tư nhân” – thứ câu chữ đã trở thành lối nói quanh quen thuộc, từng được dùng cho cả bà Noem lẫn bà Pam Bondi khi hai người này bị gạt sang bên lề. Luật sư của bà cũng không quên lời tuyên bố “theo sách vở”: việc ra đi không dính dáng gì đến “vi phạm pháp luật”, chỉ là “quyết định cá nhân
Có vẻ như ngày Thứ Hai của tuần mới không phải là một “Good Day” cho Tổng thống Trump. Cuộc đàm phán vòng hai với Iran chưa biết sẽ ra sao. Iran vẫn “cứng cựa” không chịu cho Trump cái mà ông ta muốn: chiến thắng. Do đó, ông lại phải mượn Truth Social để tấn công vào những nơi mà ông ta cho là an toàn nhất và “đã” nhất. Bởi vì ít nhất họ cũng chấp nhận im lặng như đã từng trong suốt thời gian qua. Trong hai bài đăng trên mạng xã hội, Trump đã gay gắt chỉ trích các thành viên Đảng Dân Chủ, gọi họ là “TẤT CẢ ĐỀU LÀ KẺ PHẢN BỘI” cũng như giới truyền thông vì những lời phê bình và sự hoài nghi của họ đối với cách ông ta xử lý cuộc chiến tại Iran.
Có những hành động mà tần suất và cường độ kỳ lạ của nó tăng dần theo thời gian, tỷ lệ thuận với sự phá hủy xã hội và cả sinh mạng, nhưng cộng đồng chung quanh vẫn im lặng, thì vấn đề không còn ở người thể hiện nữa. Nó đã trở thành cáo buộc chung cho sự “im lặng của bầy cừu.” Những hành vi thất thường cùng các phát ngôn cực đoan, bạo lực, gần như không thể kiểm soát, của Donald Trump trong thời gian gần đây đã thổi bùng lên cuộc tranh luận dai dẳng. Những bài phát biểu của Tổng thống Donald Trump ngày càng dài, tăm tối và lan man. Từ bài diễn văn thông điệp liên bang cho đến những lần trả lời báo giới. Trump có thể trôi từ chủ đề này sang chủ đề khác, từ nhập cư sang cối xay gió, cá mập, giá cổ phiếu, rồi đến câu chuyện cây bút Sharpie. Bất kỳ buổi họp báo nào, Trump cũng có thể trở thành “spotlight.”
Xin nói ngay cho khỏi mất công nghiêm mặt: đây không phải bài thần học, cũng chẳng phải sớ tâu lên Vatican, lại càng không phải bản tự kiểm của ban vận động tranh cử nào. Đây chỉ là một mẩu tạp ghi nhỏ, viết trong lúc thiên hạ đang cãi nhau đỏ mặt và người viết đang nghe một câu hát quen thuộc: Yêu tôi hay yêu đàn? Hay hợp thời hơn: Yêu Trump hay Yêu Ngài?
Theo một bài phân tích đăng trên The Conversation ngày 13 tháng 4 năm 2026, thất bại bầu cử của Viktor Orbán tại Hung Gia Lợi không chỉ khép lại 16 năm cầm quyền của một chính thể ngày càng thiên về độc đoán, mà còn vang dội ra ngoài biên giới nước này, từ Mạc Tư Khoa đến Hoa Thịnh Đốn, như một lời cảnh cáo đối với thứ chính trị đặt trên chia rẽ, bất mãn và chủ nghĩa dân tộc cực đoan.
Diễn biến chính trị gần đây tại Việt Nam đang đặt ra một vấn đề nền tảng của mọi nhà nước hiện đại, rằng quyền lực chính trị quyền lực đang được kiểm soát bằng cơ chế nào? Và liệu còn tồn tại bất kỳ không gian nào cho việc kiểm soát đó hay không? Sau Đại hội đảng Cộng Sản, việc Tô Lâm trở thành Tổng Bí thư, rồi mới đây, tiếp tục được Quốc hội bầu kiêm nhiệm thêm chức vụ Chủ tịch nước, không đơn thuần là một sự sắp xếp nhân sự. Mà đây là một bước dịch chuyển mang tính nền tảng, làm thay đổi hoàn toàn cách thức vận hành quyền lực trong hệ thống chính trị Việt Nam theo chiều hướng đầy rủi ro. Nếu nhìn bề ngoài, đây có thể được diễn giải như một bước tăng hiệu quả lãnh đạo. Nhưng dưới lăng kính chính trị học, đó là một bước tiến rõ rệt của quá trình tập trung quyền lực. Khi hai vị trí vốn đại diện cho hai trục quyền lực, gồm đảng và nhà nước được hợp nhất vào một cá nhân, thì câu chuyện không còn là phân công nữa, mà là hội tụ quyền lực vào một điểm gần như tuyệt đối.
Tháng Tư đến, như sự chờ đợi hàng năm từ một thế giới đang oằn mình chống chọi với những vết thương do chiến tranh tàn khốc gây ra. Họ mong mỏi dù chỉ vài ngày, vài giờ ngắn ngủi, không có tiếng súng, bom rơi, đạn nổ, để thật sự được hít thở không khí hòa bình, nhất là vào dịp Lễ Phục Sinh – một mùa lễ tràn đầy thông điệp của hy vọng. Thế nhưng có những âm thanh lạc điệu, chói tai đã len lỏi vào niềm vui thiêng liêng nhất của người Kitô giáo vào buổi sáng ngày Chúa Nhật Phục Sinh, 5/4/2026. Âm thanh đó khiến bất kỳ ai nghe thấy cũng sững sờ.
Ngay trước khi tối hậu thư của Mỹ gởi cho Iran hết hạn, Mỹ và Iran đã đồng ý về một lệnh ngừng bắn tạm thời cùng kế hoạch đàm phán cho một hòa ước dài hạn. Công luận và giới chính trị trên toàn thế giới thở phào nhẹ nhõm khi một thảm họa nhân đạo quy mô lớn đã được tránh khỏi, và nền văn minh rực rỡ của Iran không bị phá hủy như những lời đe dọa trước đó. Một niềm hy vọng mong manh về hòa bình cho Iran đã được nhen nhúm. Tuy nhiên, các chuyên gia cảnh báo rằng không nên kỳ vọng quá mức...
Ngày xưa bên bờ sông Dịch Thủy nước Triệu, có một con bạng (sò) leo lên bờ mở to miệng nằm phơi nắng, con duật (cò) bay ngang liền sà xuống mổ lấy hạt ngọc trai. Con sò kẹp chặt lấy mỏ cò, đôi bên giằng co không ai chịu nhường ai. Đúng lúc ấy ngư ông đi qua, thản nhiên thò tay bắt cả hai vào rọ. Từ đó có câu “bạng duật tương trì, ngư ông đắc lợi”, nêu cảnh hai bên tranh chấp, tiêu diệt lẫn nhau, còn kẻ thứ ba ung dung thò tay hưởng lời. Trong cuộc chiến Iran hôm nay, Trump dùng sức mạnh hỏa lực và lời đe dọa tiêu diệt để ép đối phương, tưởng rằng chỉ cần ra tay siết cổ là có thể buộc thiên hạ phải khuất phục. Nhưng thế cục không vận hành đơn giản như vậy. Hai bên càng đối đầu, càng tự làm tổn hao sức lực, còn những nước đứng ngoài lại có cơ hội tranh thủ trục lợi. Người hiểu thời cuộc nhìn không khó đoán ra rằng trên bàn cờ này, bàn tay thứ ba đang chờ thâu tóm là ai.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.