Hôm nay,  

Du Ca Cho Nepal

24/06/201500:00:00(Xem: 10502)

"Con chỉ mất khi con còn nắm giữ."
Niềm hạnh phúc không bao giờ cạn kiệt khi ta biết sẻ chia"

Từ hơn một tháng nay gần như ai trong chúng ta cũng từng nghe nhắc đến Nepal, một xứ sở nghèo đói nhỏ bé (diện tích chưa đến 150.000 Km2) nằm ở phía nam Châu Á (South Asia). Nhìn vào bản đồ bạn sẽ thấy nó như một rẽo đất nhỏ ở phía bắc Ấn độ, nhưng nó lại là nơi hứng chịu nhiều trận động đất nhất. Mới đây nhất là 2 trận động đất liên tiếp xảy ra ( 25/4/15:7.5 Richter và 12/5/15: 7.3 Richter) đã tàn phá nhà cửa và gây thiệt hại nhân mạng lên 6,7 ngàn người, có tin nói lên đến 9.000 người Sau trận động đất, mùi tử khí nồng nặc từ hằng chục ngàn người thiệt mạng đã khiến người dân thủ đô Nepal không dám trở về nhà sau động đất Khi các nhà xác trở nên quá tải, Nepal buộc phải hỏa táng khẩn cấp các thi thể nạn nhân vô thừa nhận.

Hiện nay nhiều người dân nhất là trẻ em đang không có nơi ăn, chốn ở, họ phải ở trong những nhà tạm cư. Khí hậu Nepal bây giờ ban ngày thì nắng gắt, nhưng ban đêm thì mưa rất lạnh nên người dân Nepal nhất là các trẻ em đang rất cần bàn tay nhân ái của mọi người. Trẻ em sẽ là đối tượng chịu nhiều thiệt thòi nhất trong thảm họa này. Nhiều trẻ mất bố mất mẹ, không nhà cửa, không thức ăn dễ rơi vào đói kém dịch bệnh: Mời các bạn xem bức hình đính kèm sau trận động đất ở Nepal (Một triệu lời nói vẫn không diễn tả hết cảm xúc khi coi bức hình này. Cháu trai 4 tuổi ôm chặt che chở bảo vệ đứa em gáí 2 tuổi rưỡi. Có thể đây là một bức hình gây xúc động nhất của thế kỷ...)

"Hát về em tương lai xót xa
Hát dùm em cơn mơ thiết tha...
Thống thiết kêu van lương tâm thế gian
Cứu vớt em rời khỏi ngày Âu ám giữa khu tạm cư"

Du ca Việt Nam là một phong trào nghiêng về hoạt động xã hội, ngay từ khi mới thành lập đã đem tiếng hát mong hàn gắn vết thương chiến tranh, thiên tai, thời cuộc và đi tới những nơi nghèo khổ để cứu giúp mọi người lầm than. Vì thế trước thảm họa thiên nhiên của Nepal, Du ca kết hợp với PT Hướng Đạo Việt Nam muốn góp một bàn tay xoa dịu những đau thương của nạn nhân động đất " vươn ra ngoài Việt Nam" vì:

"We are all a part of Gods great big family
And the truth, you know,
Love is all we need" (Micheal Jackson)

Du ca muốn đem tiếng hát, cất lên lời ca dùm cho bao nhiêu trẻ thơ đang bơ vơ:

"Cho em tôi héo hon đang ngửa tay xin tình người
dòng lệ rơi trên đôi má khô trong lẻ loi"

Với hy vọng trái tim người Việt Nam vẫn còn tràn đầy tình nhân ái và không bao giờ cạn kiệt:

"Khi con tim thế nhân chưa thờ ơ, chưa lạnh lùng
Thì cùng nhau đêm nay hát lên lời hát chung"

Đó là đêm hát gây quỹ cứu trợ nạn nhân động đất ở Nepal với chủ đề "Tình nhân loại và tình Quê Hương" Hơn ai hết người Việt Nam chúng ta, chắc ai cũng đã từng trãi qua quá nhiều đau khổ vì chiến tranh, vì thiên tai nhất là ở miền trung "Trời hành cơn lụt mỗi năm", nên có lẽ chúng ta dễ dàng thấu hiểu nỗi khổ của những người lâm cảnh "màn trời, chiếu đất".

Đặc biệt là dân CA, chắc nhiều người trong chúng ta cũng đã từng nếm trãi sự kinh hoàng của những trận động đất lớn nhỏ, như trận động đất lớn năm 1994. Lúc đó tôi đang chuẩn bị hành lý về thăm VN, khi đang ngủ, tự nhiên tôi cảm thấy chiếc giường đong đưa, như người lắc võng. Tôi cứ ngỡ mấy hôm nay mệt mõi vì vừa đi làm, vừa tất tả chuẩn bị mua sắm bao nhiêu thứ cho chuyến về VN, nên mệt quá mà mộng mị mơ màng, thành thử cứ tơ lơ mơ ngủ tiếp. Nhưng đến khi nó lắc mạnh quá, đồ đạc trong nhà rơi xuống loảng xoảng, tôi hết hồn tĩnh dậy còn chưa biết chuyện gì xảy ra? Vì đây là lần đầu tiên trong đời tôi có kinh nghiệm về động đất. Tới chừng nghe mọi người ơi ới la "động đất" rồi xúm nhau chạy ra sân, tôi chạy theo mọi người mà trong lòng còn tiếc rẻ 2 thùng đồ với bao nhiêu là quà mình chắt chiu mua đem về VN chẳng lẽ tiêu tùng hết sao? Sau chợt nhớ ra động đất lớn thì cái mạng mình không biết còn không, mà lo tới vật chất. Phút giây đó tôi thấy "Cuộc đời thật vô thường", mọi sự trên đời đều nay còn mai mất. Động đất xảy ra, nhà cửa đổ nát hết thì người giàu hay người nghèo cũng đều ra đường nằm hết và lúc đó chắc ai cũng đều phải "ngửa tay xin tình người". Vậy thì bạn ơi tại sao chúng ta không "cho đi" khi còn cơ hội để cho, vì "của tiêu đi thì mất, của cho đi thì còn", kẻo mai kia biết đâu không còn cơ hội để cho mà thành ra tiếc nuối. Theo "Kết quả công trình nghiên cứu mới nhất cho thấy nếu một vụ động đất xảy ra ở Los Angeles thì số người bị thiệt mạng sẽ không dưới 18.000 và hàng trăm nghìn người khác sẽ bị mất nhà cửa, thiệt hại về vật chất sẽ vào khoảng 250 tỷ USD". Và dù cho bạn ở nơi không có động đất, nhưng bạn cũng đâu thể biết trước tai họa, bệnh tật... có thể ập xuống đầu bạn hay gia đình bất cứ lúc nào:

"Vinh hoa kia mới đó tan tành
Đời là giấc Nam kha ngắn ngủi"

Nên hãy nhớ đừng bỏ lỡ bất cứ cơ duyên nào để giúp đỡ người khác. Xin thân mời các bạn đến với đêm " Du ca cho Nepal" để cùng hát với chúng tôi lời hát chung:

"Hãy nói cho mọi người cùng nghe. Nguời đang cứu người
Hãy nói cho mọi người cùng nghe. Nguời đang cứu người"

Thực ra cộng đồng Việt Nam chúng ta có lòng "thương người" rất lớn, sau tin tức phổ biến về động đất ở Nepal một tuần, tôi bắt đầu sốt ruột vì "cứu người như cứu hỏa" mà sao không thấy ai động tĩnh cứu trợ gì hết? ? Có lẽ tôi học hoài mà vẫn chưa thuộc bài học "slow down" nên vẫn còn mắc bệnh "vội vã" hơi nặng. Nhưng sau đó vài tuần phong trào cứu trợ nạn nhân động đất Nepal nở rộ khắp nơi, từ các đài tivi cho tới các hội đoàn...Nghe nói một đài tivi VN ở địa phương (OC) đã kêu gọi đóng góp cho Nepal vượt qua con số 500.000 $US. Vậy mới biết người Việt Nam chúng ta "ra đi mang theo quê hương" là mang theo cả lời dạy nhân nghĩa của cha ông từ ngàn xưa để lại: "Thương người như thể thương thân"

Đúng ra khi chúng ta giúp người thì chúng ta cũng đang giúp chính mình, giúp cho con tim nhân ái của mình có cơ hội phát triển, và mầm từ thiện được "tưới tẩm" để vươn lên lớn mạnh. Nếu chúng ta không siêng "vun xới" bằng hành vi từ bi, bác ái, tim ta dần dần sẽ bị khô cằn không còn biết xúc cảm trước cảnh khổ của tha nhân. Lúc đó ta sẽ không còn nếm được vị ngọt ngào của sự "cho đi tốt hơn là nhận" vì "Hàng ngàn ngọn nến có thể được thắp sáng bởi một ngọn nến và cuộc đời của ngọn nến ấy không hề bị tàn lụi. Hạnh phúc không bao giờ cạn đi khi ta biết sẻ chia."

Truyền thống đạo lý của dân tộc Việt Nam lấy chữ nhân làm gốc, nên ông bà mình thường dạy con cháu:" Lá lành đùm lá rách", giúp người lúc hoạn nạn là điều cần thiết để thể hiện tinh thần "tương thân tương ái". Do đó tôi rất vui và tự hào khi đọc được những bản tin về 2 phụ nữ Việt Nam đã thực hiện câu nói đó của tổ tiên khi ra tay cứu giúp nạn nhân động đất ở Nepal: Chị Chi và 3 người bạn trong đoàn leo núi và chụp hình ở Nepal, thời điểm xảy ra động đất lại trùng với ngày sinh và chị Chi đã có một sinh nhật đáng nhớ. Chị viết: “Một ngày sinh nhật không bình thường của tôi trên đất Nepal". Thay vì có một bữa tiệc vui vẻ ấm cúng với bạn bè, người thân, nhận những món quà thú vị. Tôi ở đây, ở một trong những nơi đang đau khổ nhất thế gian. Chúng tôi mò mẫm đi tìm những tổ chức từ thiện để góp chút gì đó cho người dân Nepal và đi hiến máu để cứu những người đang bị thương.

Qua biến cố này chị cảm nhận như mình được tái sinh với một con người mới với cách nhìn và ứng xử sẽ đổi khác.(Theo báo Gia đình và xã hội)

Đúng là các chị đang thể hiện tinh thần của "Cô gái Việt":

"Ngoài những phút quán xuyến tề gia
Hãy hướng lòng ta đến những ai đang cơ hàn."

Người phụ nữ thứ 2 là chị Võ thị Kim Cương, 1 phụ nữ lấy chồng Nepal, đã tình nguyện biến các cơ sở kinh doanh của chị thành nơi cung cấp chổ ở và thức ăn miễn phí cho nguời bị nạn. Chị còn tự nguyện đứng ra quyên góp và tổ chức các chuyến hàng cứu trợ tới tận những làng mạc xa xôi để giúp nạn nhân động đất, phát hàng cứu trợ, phát gạo, mùng mền. dầu ăn... (Tin đài VOA) Ngoài ra chị còn cho biết: "Người dân ở đây rất thật thà chất phác. Từ khi động đất đến nay chưa có cuộc hôi của nào xảy ra. Chưa có ai báo mất một món gì, cho dù họ bỏ nhà đi lánh nạn mở cửa tan hoang..." Lời kể của chị nhắc tôi nhớ tới chuyến đi Myamar, tôi đã từng chứng kiến người dân ở đó nghèo nhưng sống thật thà và hào phóng. Hình như đời sống càng chân chất quê mùa thì tâm từ bi, hỷ xã họ càng cao?

Đến với đêm "Du ca cho Nepal" các bạn sẽ cùng hát với chúng tôi những bản tình ca nhân loại khiến con tim bạn sẽ mềm đi vì tình người chân thật đối với nhau như người Nepal:

"Gần nhau trao cho nhau yêu thương tình loải người
Gần nhau trao cho nhau tin yêu đừng gian dối
Gần nhau trao cho nhau ánh mắt nhân loại này
Tình yêu thương trao nhau xây đắp trên tình người"

Chúng tôi tập hát đi hát lại nhiều lần mà vẫn còn thấy xúc động, bồi hồi nhớ lại một thời tuổi trẻ hăng say hoạt động xã hội, và rất vui khi làm được gì đó cho người nghèo khổ.

Du ca lúc nào cũng đem niềm tin yêu, lạc quan đến với mọi người, nên không khí ca hát yêu đời luôn hiện diện trong các sinh hoạt du ca. Các bạn đến với chúng tôi sẽ được lây lan niềm yêu đời

"Hát với tôi trong nổi vui hay trong cơn buồn
Hát với tôi qua tiếng reo hay bằng lời than
Đời đẹp thì ta hát vẻ vang
Đời buồn thì ta hát nỉ non
Đừng ngậm miệng im hơi thành xác không hồn" (PD)

Lời bài hát như có sức mạnh thổi vào hồn, khiến các bạn sẽ thấy mình dưòng như trẻ lại, sống lại cái thời thanh xuân mà tiếng hát là thức ăn nuôi đưỡng tâm hồn. Đó là điều khiến chúng tôi hằng tuần vẫn hăng say đến tập hát, rồi hát đua với nhau xem giữa nhóm nam và nữ nhóm nào hát hay hơn? Đùa vui y như thời "trẻ thơ" tuy mệt vì tập trong 2 giờ, hát khan cả cổ, nhưng lòng vẫn rất vui, nên ai cũng cố gắng đến và không muốn mất 1 buổi tập nào. Do đó mời các bạn đến để nghe chúng tôi hát "tuyệt vời" như thế nào, vì chúng tôi hát bằng cả com tim của mình. Và bạn, bạn cũng sẽ hát như thế! Cuối cùng, xin mời các bạn hãy cùng hát thật to với chúng tôi:

"Hát với tôi nào, hát với tôi nào
Hát với nhau những lời của người VIỆT NAM"

Đó là lời "thương người như thể thương thân"của tổ tiên ta để lại. Nó cũng phù hợp với tôn chỉ của đoàn Du Ca Việt Nam:

"Đoàn chúng tôi, đem tình thương đến cho muôn người
Cùng khắp nơi, chân dừng bên khắp bờ non nước
Quyết chí ra đi mưa nắng không nề chi"

Thông Báo Của Đoàn Du Ca Nam California

Suốt 50 năm qua, Du Ca Việt Nam đã mang tiếng hát để hàn gắn vết thương của chiến tranh, của thiên tai, của thời cuộc.

Ngày nay, vẫn trong tinh thần phục vụ tha nhân, Đoàn Du Ca Nam California sẽ phối hợp với các Liên Đoàn Hướng Đạo Việt Nam Miền Tây Nam Hoa Kỳ tổ chức một buổi văn nghệ Du Ca với chủ đề: “tình nhân loại và tình quê hương”, gây quỹ cứu trợ nạn nhân động đất Nepal.

Thời gian: 7:30PM-10PM - Thứ Bảy, ngày 27 tháng 6 năm 2015
Địa điểm: Hội trường ENT
17075 Newhope, suite C, Fountain Valley, CA 92708
(góc đường Newhope & Warner)

VÀO CỬA TỰ DO

Chương trình không bán vé, mà chỉ kêu gọi lòng hảo tâm của các nhà mạnh thường quânÂu ng hộ theo khả năng của riêng mình.

Trong tinh thần "lá lành đùm lá rách", chúng tôi tha thiết kêu gọi sự đóng góp vật chất và hỗ trợ tinh thần của tất cả quí vị, những anh chị em Du Ca và những người yêu mến Du Ca, cụ thể là:

1. Phổ biến và tham dự chương trình văn nghệ. Hãy đến để góp tiếng hát với chúng tôi.

2. Bảo trợ và giúp xin bảo trợ từ các nhà hảo tâm: bà con, bạn bè, người làm cùng sở, hàng xóm v.v..., và các cơ sở thương mại.

Chi phiếu xin đề:

LIEN DOAN HUONG VIET*

Memo: NEPAL RELIEF FUND

và gửi về 14251 Euclid St. #F101, Garden Grove, CA 92843

*Lien Doan Huong Viet là 501(c)3 Organization,

sẽ chuyển toàn bộ số tiền quyên góp đến Habitat For Humanity Nepal và cung cấp biên nhận để quí vị khai thuế.

Thành thật cám ơn và mong gặp lại quí vị để chúng ta sẽ cùng hát, cùng làm việc nghĩa.

Thay mặt anh chị em Du Ca Nam Cali,

Phạm Đỗ Thiên Hương
[email protected]

Tôi có đứa em gái… không cùng cha mẹ, nhưng đủ thân để nhiều chuyện trong đời tôi nó biết trước người khác. Nó gọi tôi bằng chị, thỉnh thoảng ghé ăn cơm, vui vẻ và thân thiết. Cho tới một ngày, bạn tôi chuyển cho tôi một email chung, trong đó “em gái” gửi đi tố cáo tôi làm báo mà thiên lệch. Tờ báo cũng bị em buộc tội thiếu trung lập, không đáng tin cậy.Lời em tố đúng sai hoãn bàn, chỉ biết là sau đó, chúng tôi bị một số thân chủ, thân hữu tẩy chay. Nếu chuyện này xảy ra hồi tôi mới lò dò vào nghề, chắc tôi sẽ cuống lên: “Chết rồi, mình đã lỡ không trung lập ở chỗ nào? Làm báo mà bị chê là ‘take side’ kỳ quá.” Có thể tôi đã phải viết một bài thanh minh về sự khách quan để chứng minh mình hết mực công bằng với trai gái, chó mèo, đen trắng, các bên đồng đều.
Việc bà Lori Chavez-DeRemer tuyên bố từ chức Bộ trưởng Lao động trong nội các ông Donald Trump nhiệm kỳ hai đánh dấu nhân vật thứ ba rời ghế, và điểm chung đáng chú ý: cả ba đều là phụ nữ. Tên tuổi bà Chavez-DeRemer, thú thật, không mấy ai trong giới theo dõi chính trị Hoa Kỳ buộc phải thuộc nằm lòng, bởi suốt thời gian ngồi ghế bộ trưởng, bà ít được nhắc đến về công việc chuyên môn hơn là về những tiện nghi, đặc quyền mà chức vụ mang lại. Về khoản đó, người ta thấy bà không khác mấy với bà Kristi Noem trước đây – cùng một lớp người bước vào chính quyền với một kho tham vọng lẫn sở thích “hưởng lộc công”. Tòa Bạch Ốc thông báo vắn tắt: bà rời chính phủ để “nhận một chức vụ trong khu vực tư nhân” – thứ câu chữ đã trở thành lối nói quanh quen thuộc, từng được dùng cho cả bà Noem lẫn bà Pam Bondi khi hai người này bị gạt sang bên lề. Luật sư của bà cũng không quên lời tuyên bố “theo sách vở”: việc ra đi không dính dáng gì đến “vi phạm pháp luật”, chỉ là “quyết định cá nhân
Có vẻ như ngày Thứ Hai của tuần mới không phải là một “Good Day” cho Tổng thống Trump. Cuộc đàm phán vòng hai với Iran chưa biết sẽ ra sao. Iran vẫn “cứng cựa” không chịu cho Trump cái mà ông ta muốn: chiến thắng. Do đó, ông lại phải mượn Truth Social để tấn công vào những nơi mà ông ta cho là an toàn nhất và “đã” nhất. Bởi vì ít nhất họ cũng chấp nhận im lặng như đã từng trong suốt thời gian qua. Trong hai bài đăng trên mạng xã hội, Trump đã gay gắt chỉ trích các thành viên Đảng Dân Chủ, gọi họ là “TẤT CẢ ĐỀU LÀ KẺ PHẢN BỘI” cũng như giới truyền thông vì những lời phê bình và sự hoài nghi của họ đối với cách ông ta xử lý cuộc chiến tại Iran.
Có những hành động mà tần suất và cường độ kỳ lạ của nó tăng dần theo thời gian, tỷ lệ thuận với sự phá hủy xã hội và cả sinh mạng, nhưng cộng đồng chung quanh vẫn im lặng, thì vấn đề không còn ở người thể hiện nữa. Nó đã trở thành cáo buộc chung cho sự “im lặng của bầy cừu.” Những hành vi thất thường cùng các phát ngôn cực đoan, bạo lực, gần như không thể kiểm soát, của Donald Trump trong thời gian gần đây đã thổi bùng lên cuộc tranh luận dai dẳng. Những bài phát biểu của Tổng thống Donald Trump ngày càng dài, tăm tối và lan man. Từ bài diễn văn thông điệp liên bang cho đến những lần trả lời báo giới. Trump có thể trôi từ chủ đề này sang chủ đề khác, từ nhập cư sang cối xay gió, cá mập, giá cổ phiếu, rồi đến câu chuyện cây bút Sharpie. Bất kỳ buổi họp báo nào, Trump cũng có thể trở thành “spotlight.”
Xin nói ngay cho khỏi mất công nghiêm mặt: đây không phải bài thần học, cũng chẳng phải sớ tâu lên Vatican, lại càng không phải bản tự kiểm của ban vận động tranh cử nào. Đây chỉ là một mẩu tạp ghi nhỏ, viết trong lúc thiên hạ đang cãi nhau đỏ mặt và người viết đang nghe một câu hát quen thuộc: Yêu tôi hay yêu đàn? Hay hợp thời hơn: Yêu Trump hay Yêu Ngài?
Theo một bài phân tích đăng trên The Conversation ngày 13 tháng 4 năm 2026, thất bại bầu cử của Viktor Orbán tại Hung Gia Lợi không chỉ khép lại 16 năm cầm quyền của một chính thể ngày càng thiên về độc đoán, mà còn vang dội ra ngoài biên giới nước này, từ Mạc Tư Khoa đến Hoa Thịnh Đốn, như một lời cảnh cáo đối với thứ chính trị đặt trên chia rẽ, bất mãn và chủ nghĩa dân tộc cực đoan.
Diễn biến chính trị gần đây tại Việt Nam đang đặt ra một vấn đề nền tảng của mọi nhà nước hiện đại, rằng quyền lực chính trị quyền lực đang được kiểm soát bằng cơ chế nào? Và liệu còn tồn tại bất kỳ không gian nào cho việc kiểm soát đó hay không? Sau Đại hội đảng Cộng Sản, việc Tô Lâm trở thành Tổng Bí thư, rồi mới đây, tiếp tục được Quốc hội bầu kiêm nhiệm thêm chức vụ Chủ tịch nước, không đơn thuần là một sự sắp xếp nhân sự. Mà đây là một bước dịch chuyển mang tính nền tảng, làm thay đổi hoàn toàn cách thức vận hành quyền lực trong hệ thống chính trị Việt Nam theo chiều hướng đầy rủi ro. Nếu nhìn bề ngoài, đây có thể được diễn giải như một bước tăng hiệu quả lãnh đạo. Nhưng dưới lăng kính chính trị học, đó là một bước tiến rõ rệt của quá trình tập trung quyền lực. Khi hai vị trí vốn đại diện cho hai trục quyền lực, gồm đảng và nhà nước được hợp nhất vào một cá nhân, thì câu chuyện không còn là phân công nữa, mà là hội tụ quyền lực vào một điểm gần như tuyệt đối.
Tháng Tư đến, như sự chờ đợi hàng năm từ một thế giới đang oằn mình chống chọi với những vết thương do chiến tranh tàn khốc gây ra. Họ mong mỏi dù chỉ vài ngày, vài giờ ngắn ngủi, không có tiếng súng, bom rơi, đạn nổ, để thật sự được hít thở không khí hòa bình, nhất là vào dịp Lễ Phục Sinh – một mùa lễ tràn đầy thông điệp của hy vọng. Thế nhưng có những âm thanh lạc điệu, chói tai đã len lỏi vào niềm vui thiêng liêng nhất của người Kitô giáo vào buổi sáng ngày Chúa Nhật Phục Sinh, 5/4/2026. Âm thanh đó khiến bất kỳ ai nghe thấy cũng sững sờ.
Ngay trước khi tối hậu thư của Mỹ gởi cho Iran hết hạn, Mỹ và Iran đã đồng ý về một lệnh ngừng bắn tạm thời cùng kế hoạch đàm phán cho một hòa ước dài hạn. Công luận và giới chính trị trên toàn thế giới thở phào nhẹ nhõm khi một thảm họa nhân đạo quy mô lớn đã được tránh khỏi, và nền văn minh rực rỡ của Iran không bị phá hủy như những lời đe dọa trước đó. Một niềm hy vọng mong manh về hòa bình cho Iran đã được nhen nhúm. Tuy nhiên, các chuyên gia cảnh báo rằng không nên kỳ vọng quá mức...
Ngày xưa bên bờ sông Dịch Thủy nước Triệu, có một con bạng (sò) leo lên bờ mở to miệng nằm phơi nắng, con duật (cò) bay ngang liền sà xuống mổ lấy hạt ngọc trai. Con sò kẹp chặt lấy mỏ cò, đôi bên giằng co không ai chịu nhường ai. Đúng lúc ấy ngư ông đi qua, thản nhiên thò tay bắt cả hai vào rọ. Từ đó có câu “bạng duật tương trì, ngư ông đắc lợi”, nêu cảnh hai bên tranh chấp, tiêu diệt lẫn nhau, còn kẻ thứ ba ung dung thò tay hưởng lời. Trong cuộc chiến Iran hôm nay, Trump dùng sức mạnh hỏa lực và lời đe dọa tiêu diệt để ép đối phương, tưởng rằng chỉ cần ra tay siết cổ là có thể buộc thiên hạ phải khuất phục. Nhưng thế cục không vận hành đơn giản như vậy. Hai bên càng đối đầu, càng tự làm tổn hao sức lực, còn những nước đứng ngoài lại có cơ hội tranh thủ trục lợi. Người hiểu thời cuộc nhìn không khó đoán ra rằng trên bàn cờ này, bàn tay thứ ba đang chờ thâu tóm là ai.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.