Hôm nay,  

Mạ Thủ & Cò Mù

06/09/202400:00:00(Xem: 2072)

Ma thu

Thỉnh thoảng, tôi vẫn nghe cư dân mạng than phiền về những dư luận viên (DLV) của chế độ hiện hành:

-         Nguyễn Tiến Dân: “Trong đám Tuyên giáo, thành phần lưu manh nhất – cặn bã nhất, chính là cái lũ, mà CS gọi là dư luận viên”.
-         Võ Văn Tạo: “Vì họ kém văn hóa nên họ có kiểu viết lách khiêu khích, cục cằn, thô bỉ lắm”.
-         Trương Huy San: “Lâu nay, cứ đọc những tin nhắn tục tĩu, những cmts khiên cưỡng, ngờ nghệch mà không biết ở đâu ra.”
-         Tuấn Khanh: “Nuôi dưỡng những kẻ giòi bọ đó, như bôi tro trát trấu mặt cả chủ nuôi, liệu có ích lợi gì”?

Cá nhân tôi – hàng tuần – cũng vẫn đọc được những bài viết của các bạn DLV (dành cho riêng mình) với những lời lẽ không mấy ôn hòa, hay nhã nhặn:
-         Tưởng Năng Tiến Không xứng là nhà văn

Tôi đã xem qua cả trăm bài viết với với nội dung và ngôn từ (“đầu đường xó chợ”) tương tự nhưng chưa bao giờ bận tâm hay phiền hà gì sất. Phần lớn, nếu không muốn nói là tất cả, các bạn DLV đều không quen cầm bút nên viết lách hơi bị khó khăn, và vô cùng khó đọc.
Họ hoàn toàn không có khái niệm chi về câu cú và văn phạm cả nên hành văn lủng củng, vụng về, dài dòng, lan man trích dẫn đủ thứ nghị quyết (vớ vẩn) để chứng minh là đường lối chính sách của Đảng và Nhà Nước luôn luôn đúng đắn. Họ cũng sẵn sàng thóa mạ bất cứ ai không “nhận thức được sự đúng đắn” này, chứ không thể lập luận hay phản bác bất cứ một cáo buộc nào ráo trọi.
Khả năng, thái độ, cũng như lời lẽ của các bạn DLV khiến nhiều người liên tưởng đến một giới người có tên gọi là mạ thủ, ở nước Trung Hoa, ngày trước. G.S Nguyễn Văn Tuấn cho biết:

“Tôi mới học được một danh từ mới: mạ thủ. Một cách ngắn gọn, mạ thủ là một kẻ chuyên nghề chửi. … Danh từ này xuất phát từ thời Hán Sở tranh hùng và Tam Quốc Chí bên Tàu. Thời đó, nhà cầm quyền huy động những người có lá phổi lớn, tiếng nói vang, và có cách chửi độc địa để làm ‘mạ thủ’…
Tàu ngày xưa là nơi sản sanh ra những mạ thủ, thì Tàu ngày nay cũng có những đội quân mạ thủ, nhưng họ mang một danh xưng văn hoa hơn: dư luận viên… Nói tóm lại, bọn mạ thủ là những kẻ không có khả năng đánh giá đúng sai, họ chỉ đơn giản là những cái máy phun ra những câu chữ mà có khi họ không hiểu”.

Tôi ít học (và ít đọc) nên không rõ lắm về bối cảnh xã hội vào cái “thời thời Hán Sở tranh hùng và Tam Quốc Chí bên Tàu”. Còn tình cảnh của các bạn DLV hiện nay (ở Việt Nam) thì hoàn toàn không được sáng sủa gì cho lắm .

Ở xứ sở này, cỡ cử nhân hay thạc sỹ còn chạy xe ôm (nhan nhản) thì nói chi đến những người không nghề nghiệp và trình độ học vấn chỉ ở mức biết đọc và biết viết. Muốn tham gia vào lực lượng xuất khẩu lao động thì cũng phải có ít nhiều vốn liếng (hay tài sản thế chấp) mới có thể vay mượn để lo lót cho một xuất đi.

Còn làm cửu vạn, bán hoa, bán vé số, lao động phổ thông … chả những quá nhọc nhằn mà chắc gì đã kiếm được “ba củ” (ba trăm đô la) mỗi tháng – như lương bổng hiện nay của các bạn DLV. Tuy chỉ là đồng lương vô cùng khiêm tốn nhưng có còn hơn không, chớ không có đồng nào thì biết sống làm sao?
Trong thư gửi một dư luận viên của tác giả Dương Quốc Chính, ông tâm sự: “Chỉ vì những người lớn như các bác quá hèn, nên các cháu mới ra nông nỗi này”.

Tôi cũng là một công dân lão hạng, và cũng là một kẻ hèn nên không cách chi chối bỏ được trách nhiệm của mình trước hiện trạng bi đát của cả một thế hệ đến sau. Cũng vì cái mặc cảm này nên dù bị các bạn mạt DLV mạt sát đều đều, cả chục năm nay, tôi vẫn luôn lấy bồ hòn làm ngọt!

Ma thu 2

Vấn đề, tuy thế, không chỉ có thế mà thôi. Các bạn DLV mỗi lúc một đi quá xa khiến cho thiên hạ rất phiền hà và lo ngại.

Hôm 26 tháng 8 năm 2024, Nguyên Tống than phiền: “Mình thấy cần có đôi lời cần phải nói với những kẻ mà mình coi là vô học và dốt nát trên fb này… Chỉ cần có một chút tư duy thôi là họ sẽ đặt được câu hỏi: vì sao những người đang có cuộc sống hơn họ rất nhiều kia lại lên tiếng về những bất công xã hội?
 
Những người đó có được lợi ích gì cho cá nhân họ không? Hay chính những kẻ bần cùng khốn nạn và vô học kia đang được hưởng? Chẳng lẽ họ đã mất khả năng tư duy của một con người mà chỉ biết sủa theo hiệu lệnh chủ để kiếm khúc xương còm cõi mà gặm cho qua ngày đoạn tháng?! Cuộc sống của họ đơn giản không hơn gì con vật như vậy ư?
 
Cùng ngày, Bùi Thanh Hiếu thêm:
 
“Điều đáng lo ngại nhất từ mâu thuẫn giữa người Việt về hệ tư tưởng không chỉ giới hạn giữa việc hai bên người Việt thoá mạ nhau, mà nó dẫn tới sự căm thù chế độ tư bản của những người thanh niên trong nước, mà ta tạm gọi là thanh niên cờ đỏ. Sự căm thù chế độ tư bản, tức căm ghét các nước tư bản của thanh niên cờ đỏ đang có nguy cơ trở thành một phong trào lan rộng, nó có thể tác động đến quan hệ đối ngoại...
 
Đáng nói đây không còn là sự căm thù mang tính cảm xúc nhất thời, mà dường như nó đang được thế lực nào đó thúc đẩy một cách có bài bản mang tính chuyên nghiệp, có sự tài trợ, hỗ trợ về mọi phương tiện như kinh tế hay những chính sách ưu đãi trên các nền tảng mạng xã hội.”
 
Nỗi “lo ngại” trên được không ít người tán đồng, và chia sẻ:
 
-         Ngô Vưu: “Thực ra bọn đó là bọn AK47 ăn lương để quậy chửi bới trên mạng ... Dân nghèo họ lo cày cuốc, làm ăn, thời gian đâu, khả năng đâu mà phá rối”.
-         Trường An : “Hiếu viết bài này đúng như suy nghĩ của mình. Nhiều khi tự hỏi, nếu không có động lực nào từ phía sau, lẽ nào bọn ấy lên đồng tập thể vậy được”.
-         Thảo Dân: “Chắc chắn khựa đứng sau dùng mạng tiktok để kích động rồi anh. Chúng không muốn người Việt đoàn kết, không muốn Việt Nam phát triển.”
-         Trần Toàn: “Não bị nhồi đậu hũ vào nên sáng tối chẳng nhận ra mù màu tịt cả mùi Anh ạ”.
 
Tôi thực sự không có được cái tầm nhìn xa rộng như quý vị thức giả thượng dẫn. Cung cách và thái độ của cá bạn DLV chỉ khiến tôi nhớ đến một hiện tượng rất đáng ngại, đang diễn ra tại nơi ở đất nước mình – theo thông tin của giới truyền thông:      

 
Báo Vietnamnet cho biết thêm đôi ba chi tiết:
 
Cứ vào mùa từ tháng 3 đến mùa tháng 8, tại cánh đồng thuộc xã Xuân Liên, rất nhiều hình nộm chim giả để nhử chim thật, nhiều cây cối được trồng để làm chỗ đậu cho các loài chim trời…
Theo chân người săn chim, chúng tôi vào sâu các cánh đồng. Ở đó, ám ảnh nhất là những con chim bị khâu mắt lại. Từ những con chim bình thường, chúng bị biến thành những con chim mù, bị buộc chân giữa nắng để làm mỗi nhử đồng loại.
Theo lý giải của họ:“Sở dĩ cò bị móc mắt, hoặc lấy kim chỉ khâu mắt, biến thành cò mù vì tiếng cò bị mù mắt sẽ kêu to hơn cò bình thường nhằm gọi được đàn cò khác đến dính bẫy”.

Khâu mắt cò đã là việc làm dã man khiến lắm người cảm thấy bị “xót xa” và “ám ảnh”, nói chi đến chuyện nhẫn tâm khâu cả mắt con người để biến họ thành một “lực lượng” thông tin mù quáng và lớn họng!
 
Tưởng Năng Tiến

Vào một buổi sáng Tháng Sáu năm 2025, dân biểu, cựu chủ tịch Hạ Viện đảng Dân Chủ tiểu bang Minnesota, Melissa Hortman, một trong những nhà lập pháp được kính trọng nhất của tiểu bang, và chồng của bà bị bắn chết tại nhà riêng. Chú chó cảnh sát lông vàng của họ, Gilbert, cũng ra đi với chủ. Vụ giết người này không phải là ngẫu nhiên. Thượng nghị sĩ John Hoffman và vợ cũng bị tấn công cùng ngày, nhưng may mắn sống sót. Chính quyền sớm tiết lộ thủ phạm, Vance Boelter, 57 tuổi, người theo chủ nghĩa cực hữu, đã viết bà Hortman vào “danh sách mục tiêu” bao gồm các nhà lập pháp Đảng Dân Chủ khác.
Ngày đi phỏng vấn thẻ xanh để trở thành thường trú nhân Hoa Kỳ thường là một ngày tràn đầy hy vọng và đáng nhớ, đặc biệt đối với những đôi vợ chồng, hoặc những hôn phu, hôn thê. Lễ Tạ Ơn tưởng đâu là ngày họ sum vầy, nói câu “Tạ ơn nước Mỹ” với những hy vọng về một tương lai tốt đẹp. Nhưng điều đó không xảy ra trong thời này, ở Hoa Kỳ. Khi bước cuối cùng trong quá trình xin thường trú nhân Hoa Kỳ, là cuộc phỏng vấn với viên chức di trú kết thúc, các đặc vụ liên bang lại ập đến, còng tay người vợ/chồng người ngoại quốc và đưa họ đi. Hy vọng trở thành ác mộng.
Dự thảo Hòa ước Ukraine do Hoa Kỳ và Nga đề ra gồm có 28 điểm đã được công bố gần đây. Kết quả của diễn biến này khá bất thường vì không có sự tham gia đàm phán của Ukraine và Liên minh châu Âu (EU)...
Trong một nghiên cứu phối hợp giữa đại học Hồng Kông và đại học Rutgers tại Mỹ cùng một số khoa học gia trong khu vực hồi tháng 8 năm 2024, báo cáo này chỉ ra rằng vị trí của Việt nam sẽ là một "điểm nóng" của những cơn bão nhiệt đới với cường độ dữ dội và thường xuyên hơn trước sự biến đổi khí hậu toàn cầu, với rủi ro cao là ngay Hải Phòng.
Chủ quyền tại Biển Đông là một vấn đề tranh chấp lâu đời và phức tạp nhất giữa Việt Nam và Trung Quốc. Đây sẽ còn là một thách thức trọng yếu trong chính sách đối ngoại của Việt Nam trong nhiều thập niên tới. Hiện nay, dù tình hình Biển Đông vẫn âm ỉ căng thẳng nhưng chưa bùng phát thành xung đột nghiêm trọng, song tình trạng cạnh tranh chiến lược giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc trong khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương đang ngày càng gia tăng...
Ngay chính cái tên “Tôi, Không Là Của Ai” đã là một tiếng kêu vừa thẳng thắn, vừa đau đớn. Tôi không là của ai trong cuộc đời này. Tôi không là con của cha tôi. Nhà văn, ký giả Amy Wallace từng lên tiếng, Virginia cũng từng bị chính cha mình ức hiếp khi cô 7 tuổi. Cô khước từ cái quyền sở hữu của những kẻ đã lạm dụng mình. Cô bị khước từ quyền được sống và được làm người, dù đó là những ngày hạnh phúc muộn màng của hơn 20 năm sau ngày cô thoát khỏi Jeffrey Epstein và Ghislaine Maxwell. Khi Virginia viết cuốn tự truyện này là lúc cô đã được hưởng 22 năm tự do. Tự do khỏi Epstein, Maxwell, đường dây mua bán tình dục trẻ em mà cô là một trong những nô lệ tình dục của Epstein. Hai mươi hai năm đó, cô tự thú, “không dễ dàng chút nào.” Không bao giờ có vết thương nào không để lại vết sẹo. Không bao giờ có sự hồi phục nào không để lại trầm tích.
Trump tắt CNN lúc ba giờ sáng. Không phải vì tức giận, mà vì ông vừa nảy ra ý tưởng điên rồ nhất đời mình. “Alexa, triệu tập Washington.” Câu lệnh vang lên trong bóng tối Phòng Bầu Dục như tiếng thần chú của một pháp sư già gọi linh hồn của quá khứ về để chứng minh rằng mình vẫn còn đúng. Thanksgiving năm nay, ông sẽ không ăn gà tây thật. Ông sẽ ăn ký ức. Phòng Bầu Dục rực ánh xanh lam – thứ ánh sáng lạnh của công nghệ và tự mãn. Trên bàn, con gà tây hologram vàng óng, chín hoàn hảo, không mùi, không khói, không có thịt thật. Một con gà tây ảo cho thời đại ai cũng sợ máu thật. Mọi thứ được lập trình để hoàn hảo: bàn tiệc dài, ly rượu đầy, bốn vị lập quốc hiện ra – George Washington, Benjamin Franklin, Thomas Jefferson, James Madison – được tái tạo bằng toàn bộ diễn văn, thư từ, và những câu họ chưa bao giờ nói. Bốn AI hoàn hảo.
Hội nghị khí hậu Liên Hiệp Quốc lần thứ ba mươi COP30 ở Belém, diễn ra trong bầu khí quyển nặng trĩu: trái đất nóng dần, còn các cường quốc vẫn cãi nhau về “mục tiêu” và “cam kết”. Biểu mức phát thải, phần trăm, hạn kỳ — tất cả lặp lại như những mùa họp cũ. Nhưng đằng sau lớp từ ngữ ấy, trật tự năng lượng của thế giới đã chuyển hướng. Cái trục quyền lực của thời đại đã dời khỏi phương Tây. Từ Tô Châu đến Quảng Đông, những nhà máy nối dài đã âm thầm định giá tương lai của mặt trời và gió. Trung Quốc không nói nhiều. Họ làm. Đến cuối năm 2024, Bắc Kinh vượt sớm mục tiêu 2030, đạt hơn một ngàn bốn trăm gigawatt gió và mặt trời — gấp bốn lần toàn Liên hiệp Âu châu. Tám phần mười chuỗi cung ứng quang điện nằm trong lãnh thổ của họ. Pin và xa điện xuất khẩu hàng chục tỉ Mỹ kim, kéo giá năng lượng sạch xuống một mức không còn cần trợ cấp.
Việc đình trệ gọi thầu dầu hỏa hai năm từ 1971 phải chờ qua 1973 rút cục đã giết chết chương trình tìm dầu của Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) và theo đó đã đốt cháy một cơ may lớn lao có nhiều triển vọng cứu vãn, duy trì và phát triển miền Nam. VNCH đã tìm được dầu hỏa ở Mỏ Bạch Hổ trong tháng Hai năm 1975. Thật nhiều dầu mà lại thật quá trễ.
“Tôi từ chức để có thể lên tiếng, ủng hộ các vụ kiện tụng và hợp tác với các cá nhân và tổ chức khác tận tâm bảo vệ pháp quyền và nền dân chủ Mỹ. Tôi cũng dự định sẽ bảo vệ những thẩm phán không thể công khai lên tiếng bảo vệ chính mình. Tôi không thể chắc chắn rằng mình sẽ tạo ra sự khác biệt. Tuy nhiên, tôi nhớ lại những gì Thượng nghị sĩ Robert F. Kennedy đã nói vào năm 1966 về việc chấm dứt chế độ phân biệt chủng tộc ở Nam Phi: “Mỗi khi một người đứng lên vì một lý tưởng, hoặc hành động để cải thiện cuộc sống của người khác, hoặc chống lại sự bất công, người đó sẽ tạo ra một đợt sóng hy vọng nhỏ bé.” Khi những đợt sóng nhỏ bé này hội tụ đủ, lúc đó có thể trở thành một cơn sóng thần.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.