Hôm nay,  

Lịch Sử và Bàn Tay... Thúi

08/09/202613:57:00(Xem: 265)
GettyImages-2262709064
Ông Lonnie Bunch, người đứng đầu Smithsonian Institution, phát biểu tại Bảo Tàng Quốc Gia Lịch Sử Hoa Kỳ ở Washington, D.C., ngày 20 tháng Hai, 2026. Trong thời gian qua, ông Bunch phải đối phó với áp lực ngày càng tăng từ Bạch Ốc trong khi cố bảo vệ tính độc lập của Smithsonian. Ảnh: Anna Moneymaker/Getty Images.



Hôm nay, Thứ Ba, 8 tháng Chín, Lonnie G. Bunch III loan báo ông sẽ rời chức người đứng đầu Viện Bảo Tàng Lịch Sử Quốc Gia 'Smithsonian Institution' vào cuối năm. Ông Bunch, 73 tuổi, đã lãnh đạo hệ thống viện bảo tàng lớn nhất nước Mỹ suốt bảy năm. Nhưng năm cuối cùng của ông lại phải dành khá nhiều thì giờ cho một công việc không có trong nghề sử học: đối phó với Bạch Ốc.

Chính quyền Trump muốn dạy Smithsonian cách kể lịch sử.

Ông Bunch nói Trump không ép ông nghỉ. Nhưng “Đến lúc rồi,” ông nói. Ông còn bảo mình là người thích chiến đấu, nhưng rồi thú nhận công việc đã quá mệt, có lúc ông chỉ muốn sáng thức dậy mà khỏi phải nhìn điện thoại xem hôm nay lại có chuyện gì.

Cũng phải thông cảm.

Ông Bunch có gần 40 năm gắn bó với Smithsonian, đi qua bảy đời tổng thống Mỹ, từ Jimmy Carter cho tới Donald Trump lần thứ hai. Ông từng lãnh đạo công cuộc xây dựng Bảo Tàng Quốc Gia về Lịch Sử và Văn Hóa Người Mỹ Gốc Phi, một công trình phải mất nhiều năm vận động Quốc Hội, gây quỹ và dung hòa đủ mọi khuynh hướng mới thành hình. Năm 2019, ông trở thành người da đen đầu tiên đứng đầu Smithsonian.

Rắc rối đến khi Donald Trump cho rằng các viện bảo tàng quốc gia đang kể lịch sử nước Mỹ không đúng ý ông.

Trump từng nổi giận trên mạng xã hội rằng Smithsonian đã “mất kiểm soát,” vì ở đó người ta cứ nói nước Mỹ tệ ra sao, chế độ nô lệ xấu thế nào, những người bị áp bức đã chịu những gì, mà không nói đủ về thành công, ánh sáng và tương lai.

Khổ một điều, viện bảo tàng lịch sử lại chuyên làm cái việc ấy: giữ những chuyện đã xảy ra.

Lịch sử Hoa Kỳ có George Washington thì cũng có chế độ nô lệ. Có Gettysburg thì có Jim Crow. Có cuộc đổ bộ Normandy thì có những trại giam người Mỹ gốc Nhật. Có Martin Luther King Jr. thì phải có lý do tại sao ông phải xuống đường. Không thể chỉ lưu giữ phần đẹp dấu đi cái xấu rồi gọi đó là “lịch sử ái quốc.”

Nhưng Trump không dừng ở chỗ chê, mà còn cáo buộc Smithsonian cổ võ quan điểm cho rằng các giá trị Hoa Kỳ và Tây phương mang tính áp bức. Bạch Ốc sau đó đòi Smithsonian giao tài liệu về các cuộc triển lãm để chính quyền xem xét. Hội đồng Smithsonian phải yêu cầu 21 viện bảo tàng rà lại nội dung xem có thiên vị chính trị hay không. Chưa đủ, chính quyền còn mở cuộc kiểm duyệt riêng, soi từng lời chú thích trên tường, cách trình bày lịch sử và nội dung trên mạng xã hội có phù hợp với “các lý tưởng Hoa Kỳ” hay không.

Một tổng thống có quyền chê một viện bảo tàng. Chê dở, chê thiên lệch, chê treo tranh xấu. Nhưng dùng quyền hành và ngân sách để bảo sử gia phải kể lịch sử đúng ý lại là chuyện khác.


Smithsonian không phải phòng thông tin của Bạch Ốc. Quốc Hội lập ra Smithsonian từ năm 1846 dưới hình thức một định chế tín thác. Từ lâu nó vẫn được xem là độc lập đối với hành pháp. Tổng thống ở bốn năm, tám năm rồi đi. Những thứ Smithsonian lưu giữ phải sống lâu hơn tổng thống.

Ông Bunch đã cố sống giữa hai “làn đạn”. Ông vừa thương lượng, vừa chống. Có lúc nhượng bộ, có lúc từ chối. Ông giải thích khá rõ rằng mục tiêu không phải để mình cảm thấy anh hùng, mà cốt để giữ Smithsonian. “Có lúc tôi phải chiến đấu, phải nói rõ lằn ranh. Có lúc tôi bỏ qua.”

Phe chống Trump chê ông nhịn quá nhiều. Phe Trump lại cho rằng Smithsonian vẫn quá cấp tiến. Đứng giữa hai bên, ông Bunch, như một số người khác, cuối cùng chọn rút lui.

Nhưng chuyện đáng nói không phải một ông Bunch đi hay ở. Người này nghỉ sẽ có người khác lên. Điều đáng nói là cái ý nghĩ đứng phía sau tất cả chuyện này.

Người Việt có câu: “Dốt hay nói chữ.”  Khi cái dốt nắm quyền, nó không chỉ nói chữ, nó còn muốn sửa chữ, sửa tranh, sửa bảo tàng, sửa cả lịch sử. Và đây không phải lần đầu.

Kennedy Center, một trong những trung tâm văn hóa nghệ thuật danh tiếng nhất nước Mỹ, đã phải thử thuốc dốt trước. Trump thay ban lãnh đạo, đưa “băng đảng” của mình vào hội đồng quản trị rồi tự ngồi ghế chủ tịch. Hàng loạt văn nghệ sĩ và chương trình nghệ thuật lớn rút lui; Hamilton cũng bỏ diễn. Khán giả thưa dần, tiền vé và tiền quyên góp lao dốc, đến mức dự toán nội bộ cho thấy tổng thu có thể hụt gần $100 triệu so với mục tiêu. Trong lúc ấy, hội đồng do Trump kiểm soát lại lo chuyện gắn tên ông lên một trung tâm vốn được Quốc Hội dành làm đài tưởng niệm John F. Kennedy, rồi biểu quyết đóng cửa hai năm để trùng tu.

Chuyện văn hóa không thiếu những bàn tay đụng đâu thơm đó. Nhưng đây là thứ bàn tay khác. Thò tay vào Kennedy Center, nhà hát danh tiếng biến thành màn “diễn dở”. Bàn tay ấy giờ mò tới viện Smithsonian, biến lịch sử thành tuồng chính trị.

Ông Bunch vì vậy trước khi ra đi đã nhắn gửi người Mỹ đủ can đảm để làm nên nhiều điều lớn lao, thì cũng phải đủ can đảm để nhìn thẳng vào lịch sử của mình. Ông nói ông luôn chống lại việc lịch sử bị xóa đi, làm nhẹ hoặc sửa lại cho dễ nuốt.

Người Mỹ có câu “You can put lipstick on a pig, it’s still a pig.” Có tô son, khoác áo nhung lụa thì “heo vẫn hoàn heo”. Người kém văn hóa bước vào chốn văn hóa chỉ càng lộ thêm cái dốt.

Lịch sử cũng vậy. Quyền lực có thể đẩy sử gia ra khỏi cửa, tháo gỡ triển lãm, xé sách, bắt tô vẽ quá khứ theo ý mình. Nhưng rồi cũng có ngày chính bàn tay thò vào sửa lịch sử ấy được chính lịch sử đóng khung ghi lại, nguyên vẹn một bàn tay... thúi.

Nina HB Lê

Tham khảo: Robin Pogrebin và Graham Bowley, The New York Times, ngày 8 tháng Chín, 2026; Reuters.

Đầu tháng 8 năm 2025, Tổng thống Donald Trump đã ký một mệnh lệnh đặc biệt, chỉ đạo các cơ quan hữu trách lập kế hoạch đưa quân đội Hoa Kỳ đi trấn áp các tổ chức tội phạm ở Mỹ Latinh. Khoảng hai tuần sau, mệnh lệnh đã thành hiện thực. Ba khu trục hạm có gắn phi đạn viễn khiển (guided-missile destroyers) của Hoa Kỳ đã được khai triển tới vùng biển Venezuela, đảm trách việc chặn giữ các chuyến hàng ma túy.
Một góc khuôn viên của Đồi Capitol sáng Thứ Tư là những câu chuyện tưởng đã bị chôn vùi, nay được kể ra trong sự run rẩy, xúc động và cả nước mắt. Trước hàng chục ống kính truyền thông chiếu trực tiếp trên toàn quốc, khoảng mười người phụ nữ lần lượt kể ra câu chuyện của chính mình – nạn nhân của Jeffrey Epstein, tỷ phú tội phạm tình dục và buôn bán mại dâm trẻ vị thành niên. Ngày đó, những phụ nữ này chỉ vừa 16, 18 tuổi, nhỏ nhất là Marina Lacerda, 14 tuổi.
Ở đời, chẳng có ngai vàng nào là miễn phí. Muốn hỏi cưới công chúa thì phải có sính lễ. Làm gì có chuyện đi tay không mà cuỗm được gái đẹp — trừ trường hợp dùng quyền lực bẩn thỉu cưỡng hiếp gái tơ (nghe quen quen). Muốn làm đàng anh đàng chị không thể vừa keo kiệt vừa đòi được người ta kính nể. Quy luật xưa nay không đổi ăn khế thì phải trả vàng. Ngai vàng toàn cầu cũng vậy -- không chỉ làm bằng vàng, mà còn bằng chi phí, lời hứa, và trên hết, là sự tín nhiệm.
Tháng Năm, 2024, trong phiên tòa xét xử bị cáo, tức cựu Tổng thống Donald Trump, liên quan các khoản chi phí cho nữ diễn viên phim khiêu dâm Stormy Daniels dưới dạng tiền bịt miệng, có một cựu công tố viên, bộ trưởng tư pháp từ Flordia đến tòa New York. Bà ngồi bên dưới theo dõi để ủng hộ Trump. Đó là Pam Bondi. Sau khi bồi thẩm đoàn phán quyết Trump có tội trong 34 tội danh, Bondi đã xuất hiện trên Fox News, cùng với Kash Patel, phát biểu rằng “một niềm tin rất lớn đã bị mất vào hệ thống tư pháp tối nay.” Bà còn nói thêm: “Người dân Mỹ đã nhìn thấu điều đó.”
Chiều thứ Sáu, chúng tôi ăn trưa với một người bạn mới ở Huntington Beach. Không biết vì men bia hay vì chọn quán giữa một thành phố “đỏ”, câu chuyện đang nhẹ nhàng bỗng rẽ thẳng vào chính trường. Nhắc đến những gì xảy ra kể từ ngày tổng thống Trump nắm quyền sinh sát, cô bạn tôi đề cập đến vật giá leo thang, vừa lạm phát vừa thuế quan, kinh tế bất ổn, đời sống bất an… Anh bạn mới của chúng tôi nghe đến đây lên tiếng cắt lời: “Dẫu có thế, so với nhiều người, nhiều xứ khác, người Mỹ vẫn còn đang sống trong may mắn. Và chúng ta nên biết ơn điều đó.” Anh khiến tôi liên tưởng đến thuyết “dân túy tàn bạo”, được Jay Kuo nhắc đến trong bài báo mới đăng của Ông trên Substack tuần qua.
Tuần trước, tình cờ tôi đọc được một bài viết của tác giả Vũ Kim Hạnh được chia sẻ lại qua Facebook. Bài viết có tựa đề là "Cơ hội vàng ở Mỹ sau mức thuế đối ứng 20%", trong đó bà nhắc riêng về kỹ nghệ xuất cảng gỗ của Việt Nam sang Hoa Kỳ và thế giới. Trước khi đi vào chi tiết của bài viết, có thể nhắc sơ về bà Vũ Kim Hạnh ắt đã quen thuộc với nhiều người trong nước. Bà từng là Tổng Biên Tập báo Tuổi Trẻ, cũng như nằm trong nhóm sáng lập tờ tuần báo Sài Gòn Tiếp Thị, từng là những tờ báo khá thành công tại Việt Nam.
Franklin D. Roosevelt (1882-1945), Tổng Thống Hoa Kỳ thứ 32 và là vị tổng thống Mỹ duy nhất phục vụ hơn 2 nhiệm kỳ, đã từng nói rằng, “Tự do của nền dân chủ không an toàn nếu người dân dung túng sự gia tăng của quyền lực cá nhân tới mức trở thành mạnh hơn chính nhà nước dân chủ đó. Điều đó trong bản chất là chủ nghĩa phát xít: quyền sở hữu của chính phủ thuộc về một cá nhân, một nhóm người, hay bất cứ thế lực cá nhân nào đang kiểm soát.” Lời cảnh giác đó của TT Roosevelt quả thật đã trở thành lời tiên tri đang ứng nghiệm trong thời đại hiện nay của nước Mỹ. Tổng Thống Donald Trump trong nhiệm kỳ đầu và gần 8 tháng của nhiệm kỳ hai đã thể hiện rõ ý chí và hành động của một nhà lãnh đạo muốn thâu tóm mọi quyền lực trong tay mình bất chấp những việc làm này có phá vỡ nền tảng tự do và dân chủ mà nước Mỹ đã nỗ lực không ngừng để tạo dựng và giữ gìn trong suốt hai trăm năm mươi năm qua hay không!
Từ lâu trong chính trị Mỹ vẫn tồn tại một quy tắc bất thành văn, khi thì nói lên to rõ “chúng ta tốt đẹp hơn như thế này,” hoặc có khi chỉ thì thầm, nhẹ nhàng, rằng đảng Dân Chủ không nên sa vào bùn lầy. Nhiều thập niên qua, “quy tắc” này đã định hình cả vận động tranh cử lẫn cách cầm quyền lãnh đạo. Tổng thống Barack Obama, bằng sự điềm tĩnh, được xem là bậc thầy về nghệ thuật này, ngay cả khi Donald Trump mở màn thuyết âm mưu “giấy khai sinh giả.” Tổng thống Joe Biden cũng vậy. Ông lèo lái đất nước sau đại dịch bằng chiến lược đặt niềm tin vào sự văn minh, đoàn kết, tin rằng lời kêu gọi phẩm giá có thể giữ thăng bằng cho con thuyền trong cơn chao đảo vì sóng dữ.
Trong nhiều tháng qua, các tài khoản chính thức của Bạch Ốc và Bộ Nội An trên mạng X liên tục tung ra hình ảnh và video (meme) dị hợm: từ ảnh ghép kèm âm thanh chế giễu, những đoạn đăng kiểu TikTok, cho đến tranh vẽ bằng trí tuệ nhân tạo. Đây không phải trò vui của vài nhân viên rảnh rỗi, mà là một chiến dịch có chủ ý, lặp đi lặp lại, như muốn răn: ai mới thực sự được coi là người Mỹ. Trang NPR ngày 18 tháng 8 nhận định: “Các tài khoản chính thức của chính quyền Trump đang khai thác đủ kiểu meme, hình ảnh AI với giọng điệu đầy thách thức trong các bài đăng trên mạng xã hội.”
Trước khi quay lại cùng cuộc họp song phương giữa Trump và Putin tại Alaska, hãy quay lại những cuộc họp giữa Donald Trump và lãnh tụ Bắc Hàn Kim Jong Un trong nhiệm kỳ đầu của Donald Trump. Lần đầu tiên, một đương kim tổng thống Hoa Kỳ đã hạ mình sang Châu Á đến ba lần, lần đầu tại Singapore, rồi Việt Nam và cuối cùng ngay tại khu phi quân sự giữa Nam-Bắc Hàn, để gặp và nâng cao vị thế một tay "Chí Phèo" cộng sản mặt sữa nhưng khét tiếng độc ác lên vị thế chính thức ngang hàng với Hoa Kỳ trên chính trường quốc tế.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.