Hôm nay,  

Một Chút Tài Liệu Cận Đại. Bạn Đồng Minh Và Quân Thù

15/02/199900:00:00(Xem: 11227)
Phan Lê
Đi ngược lại con đường vong quốc của chúng ta- của cả
miền Nam VN - ôn lại quá khứ ta thấy đã vấp phải bao nhiêu nguyên
ủy khắc nghiệt từ nhỏ tới lớn, để đến nỗi giờ đây chúng ta phải
tha hương, tạm dung thân nơi đất lạ.
Hôm nay chúng ta đề cập đến một người bạn, mà mối giao
tình nông nổi giữa ta và họ là một trong những nguyên nhân đưa
ta đến con đường vong quốc.
Khi Mỹ giúp ta hất cẳng Pháp ra khỏi đất nước, VN ta trở
thành một nưới độc lập, có chủ quyền, Mỹ được ta xem như một đồng
minh lớn, mang sứ mạng giúp nước ta hùng mạnh về quốc phòng, hưng
thịnh về kinh tế, xã hội, y tế, giáo dục, v.v..., để cùng đứng
chung với họ trên một chiến tuyến chống Cộng Sản quốc tế. Nhưng
trên thực tế, người bạn mới này giúp đỡ ta không phải vì lòng hào
hiệp, vì tình bằng hữu, mà chủ tâm buộc ta phải lệ thuộc họ về
mọi phương diện, theo ý đồ toàn cầu của họ. Không cứ gì nước ta,
mà cả các nước "đồng minh" khác của Mỹ cũng cùng chung số phận.
Những người lèo lái quốc gia có lòng tự trọng, muốn giữ
quốc hồn quốc thể, muốn người bạn đồng minh chỉ nên giúp họ điều
hành xứ sở, tự bảo vệ độc lập chủ quyền, thì vị thế hoặc sinh
mạng những người đó khó tồn tại. Bằng chứng là TT Ngô Đình Diệm
bị hạ bệ và giết chết. Trường hợp tương tự xảy ra cho TT
Macsaysay ở Phi Luật Tân và TT Phác Chính Hy ở Nam Triều Tiên.
Nói tóm lại, mọi ngõ ngách, mọi đường lối nhỏ lớn, ngắn
dài đều phải rập khuôn theo sự chỉ đạo của kẻ chi tiền. Họ chỉ
muốn ta hùng mạnh, tốt đẹp ở một mô thức và mức độ được cho phép.
Nêu một ví dụ nhỏ. Ở một đơn vị trung cấp QLVNCH, ban Cố
Vấn cấp cho đơn vị một số vật liệu dư thừa của cơ quan họ, và
buộc đơn vị trường phải cho lập hồ sơ kế toán theo mẫu của QĐ Mỹ
bằng chữ Anh. Ông đơn vị trưởng đưa ý kiến là VN có mẫu kế toán
riêng cho cả QĐ, xin cho nhập theo thể thức của ta; còn việc xuất
vật liệu ra khỏi kho của họ, dĩ nhiên Mỹ làm theo thể thức riêng
là quyền của họ. Nhưng tay cố vấn trưởng từ chối. Và bên ta cũng
khắc phục nhu cầu, quyết không nhượng bộ.
Một chuyện khác. Khoảng năm 1960, trường VBQG Đà Lạt có
vài sĩ quan ưu tú nghiên cứu và thực hành tập dượt một lối thao
diễn súng trong một đội hình theo cơ bản thao diễn đặc biệt VN.
Toán thao diễn đã đi trình diễn ở nhiều cơ quan và đơn vị, được
công nhận là rất ngoạn mục, có bản sắc Việt Nam và được hoan
nghênh nhiệt liệt. Trước kia QĐ ta theo cơ bản thao diễn của QĐ
Pháp, và sau này theo Mỹ. Khi cấp lãnh đạo QĐ ta hội ý hàng ngang
với cố vấn Mỹ, để được xử dụng cơ bản thao diễn VN, thì bị từ
chối, lý do thật đơn giản; súng Mỹ chỉ dùng cho cơ bản thao diễn
Mỹ: Cả QĐ ta đều được cấp phát vũ khí Mỹ. Thế là ta co vòi và duy
trì cơ bản thao diễn Mỹ cho đến ngày mất nước.
Người viết xin bàn tới một lãnh vực rộng lớn hơn. Và muốn
nêu lên một vấn đề liên quan đến kinh tế và tài chính.
Trước hết nói về một ngân hàng lớn và từ lâu rất thịnh
vượng, có chi nhánh cùng khắp các quận huyện nội ngoại thành
SàiGòn và các tỉnh miền Trung, miền Nam. Đó là Tín Nghĩa Ngân
Hàng (TNNH). Vào một năm đầu thập niên 70, đùng một cái ngân hàng
này tuyên bố vỡ nợ, bị niêm phong và điều tra. Lý do được biết là
bị thâm thủng vốn trầm trọng, nguyên cớ là ngân trái bị lén lút
lòn ra kinh doanh ở nước ngoài. Theo thể thức ngân hàng lúc bấy
giờ, thì các ngân hàng nội địa không được lấy tiền của trương chủ
để kinh doanh dưới mọi hình thức ở quốc ngoại. Theo tin tức bên
lề câu chuyện, nếu việc này không bị phát giác thì chỉ vài năm
sau, tiền lời của dịch vụ mới này sẽ đủ bồi hoàn vốn lại cho
TNNH, và việc điều hành vẫn tiếp tục êm xuôi. Cũng có tin đồn đại
là việc bất hợp lệ không phải mới, mà đã xảy ra từ lâu. Sở dĩ giữ
được kín nhẹm là nhờ mợt số chóp bu trong chính quyền bao che
bưng bít, vì họ cũng có xí phần trong đó. Chủ ngân hàng bị đưa an
trí ở "khách sạn" Chí Hòa chờ xét xử.

Vậy ai theo dõi phanh phui ra vụ này, đến nỗi chính quyền
phải bó tay" Xin nói ngay là Mỹ. Ta tạm gác qua việc làm bất hợp
pháp của TNNH. Hãy đặt vấn đề Mỹ can thiệp vào vụ này để làm gì"
Sẽ xin giải đáp chung ở phần dưới.
Bây giờ người viết xin nói tiếp đến một ngân hàng khác.
Đó là KỸ THƯƠNG NGÂN HÀNG (KTNH). Ngân hàng được thành lập với
vốn góp bằng trích số 100 đồng trong tiền lương hằng tháng của
mọi quân nhân có trong danh sách hưởng lương QĐ, quân số lúc đó
lên đến 1,000,000 người. Như vậy mỗi tháng tiền khấu thu được là
100,000,000 đồng, và tròn năm là 1,200,000,000 đồng. Số thu hàng
tháng cứ đều đều và tích lũy cho đến một thời hạn không biết
trước, cộng với vốn cũ và lời tính theo lũy tiến, thì KTNH không
bao lâu sẽ thành một ngân hàng kếch xù, nếu có thâm thủng chút ít


buổi đầu, sẽ được bổ sung để nuôi dài hạn. Theo điều lệ thì mỗi
năm chia lời một lần. Việc góp vốn đề thành lập ngân hàng, có qua
một cuộc trưng cầu ý kiến toàn quân và không có sự phản kháng
nào. Ngân hàng được Bộ QP chỉ đạo và quản trị.
KTNH bắt đầu xuất vốn đầu tư sinh lợi, trước tiên thành
lập một số cơ sở kinh doanh, rồi dần dần mở rộng thêm các chi
nhánh. Con đường đi lên phơi phới, bỗng một sáng trở trời ngân
hàng chết. Bao nhiêu cơ sở hoạch định xúc tiến dài hạn phải bỏ
dở, coi như bị mất trắng. Số vốn lại được hoàn trả cho trương chủ
chỉ là tượng trưng, không bằng nửa vốn nói gì đến lời. Bộ Trưởng
Quốc Phòng là Trung Tướng Nguyễn Văn Vỹ và một số thuộc hạ bị mất
chức, có vài người vào tù. Thống Đốc ngân hàng là ông Nguyễn Vạn
Lý bị quản thúc, điều tra. Ông này mới thật oan: đang là Phó Tổng
Giám Đốc Việt Nam Thương Tín, được bộ QP khẩn khoản mời sang
KTNH, để mất chỗ cũ lại lãnh tai họa mới. Vì sao KTNH bị giải
thế" Có sự những lạm hay bị thua lỗ" Không phải! Chỉ vì Mỹ không
muốn có ngân hàng này! Cái cớ để họ can thiệp: đồng
lương của lính được trả bằng ngân sách bộ QP, mà ngân sách QP do
Mỹ viện trợ toàn diện; Mỹ muốn đồng lương của lính, do Mỹ trả,
phải đến tay người lính đầy đủ không được thiếu một hào.
Đành rằng TNNH vi phạm nguyên tắc điều hành ngân hàng.
Đành rằng KTNH gây vốn bất hợp lệ bằng cách khấu trừ lương lính.
Nhưng đặt trường hợp giả dụ không vi phạm gì cả, Mỹ có hài lòng
sự có mặt của 2 ngân hàng này không" Hẳn là không. Vì đó là chỗ
dựa vững chắc của chính phủ, để có thể gằng co, chống đỡ với Mỹ
trong một vài trường hợp bị đè ép quá đáng, dưới áp lực trì hoãn
hay cúp viện trợ của họ. Nhà nước cũng đã từng kết thân với nhóm
tài phiệt Chợ Lớn như Lý Long Thân, Trần Thành, để khi kẹt tài
chính trong đoạn cầu giữa hai tài khóa viện trợ Mỹ, hai tiên sinh
này vận động cho có thể vay tạm các ngân hàng Tàu khỏi lãi hoặc
lãi nhẹ.
Nói tóm lại, Mỹ không muốn cho ta vươn lên quá chiều cao
mà họ cho phép trong mọi phương diện, cả những nhỏ nhặt như đã
nêu trên. Ngay những thứ cần kiếp cho việc quốc phòng, cho sự
sống còn của QĐ, họ vẫn hạn chế, không cho ta mạnh thật sự. Những
chiến cụ như súng ống, phi cơ, xe tăng, chiến hạm họ viện trợ cho
ta, là những thứ đã lỗi thời hồi đệ II thế chiến, khi đụng độ với
quân thù ta bị lép về, nếu không có sự dũng cảm và lòng hy sinh,
ta khó đương đầu với VC. Chờ khi nước đến trôn, họ mới chịu lè ra
cho ta những thứ khá hơn. Bằng chứng ta đã thấy hồi trận chiến
Mậu Thân và mùa hè đỏ lửa.
Mỹ tính toán rất kỹ mọi việc để ta phải lệ thuộc họ, như
đứa trẻ nít rời vú mẹ là chết đói. Họ cũng đã tính kỹ đến các món
tiền hao hụt do sự nhũng lạm của những tay chóp bu trong chính
quyền và QĐ. Họ làm ngơ để đặt một cái vòng kim cô niệt đầu những
tay đó để tiện bề thao túng. Chỉ tội nghiệp cho những người yêu
nước, đem thân ra giữ nước, bị ngoại bang và những quân trục lợi
bán đứng họ cho tai họa, cho thần chết.
VC đã gây điêu linh tang tóc cho quân dân miền Nam bằng
một cuộc chiến tranh xâm lược dai dẳng. Bạn đồng minh Mỹ của ta
mang danh nghĩa là sang giúp ta chống Cộng, giữ nước, nhưng đã
kếm chế, làm khó dễ, tước mất một phần lớn chủ quyền của ta; làm
tổn thương đến quốc thể và phong hóa của dân tộc, qua việc làm
suy đồi xã hội ta bằng tiền tài, vật chất. Nhưng dù sao ta cũng
còn vùng vẫy thoát ra khó khăn, để đấu tranh cho sự tồn vong của
đất nước. Cho đến khi bạn đồng minh của ta, vì quyền lợi riêng
của họ, trở mặt bắt tay với kẻ thù của ta, thì ta tất nhiên mất
nước không phương cứu vãn.
Bài học trước mắt khiến ta phải suy ngẫm nhiều. Ta sang
đây tị nạn CS, vẫn mong một ngày trở về lại quê hương. Trong khi
chờ đợi, ta vẫn hướng về Tổ Quốc, đồng bào, đấu tranh bằng cách
này cách khác, để mong sớm giải thể bọn CS trong nước. Ta vẫn
mong đón nhận sự giúp đỡ chân tình của bạn bè ở khắp năm châu bốn
biển. Nhưng ta vẫn còn ngán ngẫm, đúng hơn là ghê sợ, loại bạn
đồng minh mà ta đã kết nghĩa lầm. Nguyễn Văn Thiệu hồi chế độ sắp
tan rã, đã oán than (thật hay giã vờ") là nước ta làm tiền đồn
ngăn chận làn sóng đỏ của cả tập đoàn CS từ phương Bắc tràn xuống
cho Thế Giới Tự do, mà Mỹ buông rơi ta trong lúc dầu sôi lửa bỏng
thì thật là bất nhân.
Chúng ta nguyện hồn thiêng đất nước độ trì cho chúng ta
sau này có ngày phục quốc thì chớ bao giờ một lẫn nữa làm tiền
đồn chống giặc Cộng, hay bất cứ giặc nào, với bạn đồng minh kiểu
đó. Đánh giặc Tàu còn dễ, rơi vào tay những bạn độc đoán, dân tộc
mãi khó ngóc đầu lên. Tình huống thảm thương của 2 nền Cộng Hòa
đã quá vãng là tấm gương treo cho ta nhìn ngắm.

PHAN LÊ

Tối 5 tháng Hai năm 1930, nhà phê bình văn nghệ Paul Fechter bước lên diễn đàn của Liên Minh Người Do Thái Đức Theo Chủ Nghĩa Quốc Gia tại Berlin. Ông biết đề tài mình sắp nói sẽ khó nghe. Fechter nói rằng người Đức từ lâu đã quá “sợ hãi và dè dặt” khi nói công khai về người Do Thái. Ông đặc biệt công kích Kurt Tucholsky, một nhà văn trào phúng Do Thái nổi tiếng, vì cuốn Deutschland, Deutschland über alles (Nước Đức, Nước Đức Trên Hết), trong đó Tucholsky châm biếm quân đội, cảnh sát, công chức, quốc ca và nhiều biểu tượng chủ nghĩa quốc gia của nước Đức.Nhưng Fechter không dừng ở một nhà văn. Ông nói một phần lớn giới văn chương và nghệ thuật Đức “nằm trong tay người Do Thái”; các nhà hát, nhà xuất bản lớn và giới buôn tranh đều ít nhiều “dưới sự kiểm soát của người Do Thái.” Ông trách các nhà buôn tranh Do Thái chuộng Manet, Monet, Renoir, Gauguin, Picasso và Cézanne — những họa sĩ Pháp và hiện đại — hơn hội họa truyền thống Đức.
Tính đến thời điểm hiện tại của tài khóa 2026 (tháng 10, 2025 – tháng 9, 2026), thiếu hụt ngân sách liên bang Hoa Kỳ đã lên tới khoảng 1.8 nghìn tỷ USD, trong đó mức thiếu hụt của riêng tháng 7 là 432 tỷ USD, cao nhất kể từ tháng 3, 2021. Medicare tăng mạnh đã góp phần đẩy tổng con số lên cao, trong khi chính quyền vay nợ vẫn là một yếu tố đóng góp đáng kể. Tình trạng này đã đẩy tổng nợ quốc gia lần đầu tiên vượt mốc 40 nghìn tỷ USD, chủ yếu do chi phí lãi vay ròng gia tăng, các khoản chi cho chương trình phúc lợi bắt buộc và tác động từ các đạo luật chi tiêu mới được ban hành. Văn Phòng Ngân Sách Quốc Hội (Congressional Budget Office - CBO) dự đoán thâm hụt ngân sách cả tài khóa 2026 sẽ ở mức gần 1.9 nghìn tỷ USD.
Cách tốt nhất để giết một con chim | là thế này: dù nó đang cãi cọ hay cất tiếng kêu, | bạn hãy viết rằng chú chim nhỏ đang hót.
Tư tưởng gia người Mỹ George Santayana (1863-1952) đã từng viết trong tác phẩm “The Life of Reason: Reason in Common Sense” được xuất bản năm 1905 rằng, “Những ai không thể nhớ quá khứ thì bị buộc phải lập lại nó.” Có lẽ ý của ông Santayana là nếu ai không học được những bài học của quá khứ thì sẽ phải tiếp tục dẫm lên vết xe đổ. Một con người đánh mất quá khứ tức là mất đi ký ức thì sẽ không nhận biết mình là ai, do đó cũng sẽ không biết mình phải làm gì để xây dựng tương lai. Tương tự như vậy, một dân tộc đánh mất quá khứ lịch sử thì dân tộc đó sẽ không có tương lai. Quá khứ dù có xấu xa cỡ nào thì cũng là những gì mà chính con người hay một dân tộc đã từng làm. Trên thế gian này không một ai và không một dân tộc nào đã không từng một lần phạm phải sai lầm. Nhưng những sai lầm đó trong một ý nghĩa nào đó chính là những điều quý giá mà một con người hay một dân tộc có thể rút ra được bài học để có thể không tái phạm và làm điều tốt đẹp hơn ở hiện tại và tương lai.
Giữa khoảng không mênh mông của vũ trụ, Trái Đất hiện lên như một phép màu xanh thẳm. Hành tinh ấy có nước trong lành, bầu khí quyển dịu dàng, đất đai màu mỡ, rừng núi, sông hồ, biển cả và muôn loài cùng chung sống. Con người sinh ra, lớn lên trong vòng tay bao dung của thiên nhiên, uống từng giọt nước, hít từng hơi thở, bước đi trên mặt đất và được nuôi dưỡng bằng phù sa, nắng gió. Vậy mà, đáng buồn thay, chính loài người — đứa con được cưu mang nhiều nhất — lại đang từng ngày làm tổn thương người mẹ đã nuôi mình.
Các khoa học gia tại Đại học New York theo dõi hoạt động não của 23 người thông thạo cả Anh ngữ lẫn Tây Ban Nha. Họ nhận thấy những mẫu hoạt động thần kinh gần như giống nhau khi người tham dự biến một danh từ từ số ít sang số nhiều trong cả hai thứ tiếng. Phát hiện này cho thấy não không nhất thiết phải dựng nên một hệ thống ngữ pháp riêng cho từng ngôn ngữ. Thay vào đó, nó có thể dùng chung một cơ chế căn bản, rồi điều chỉnh cơ chế ấy theo quy tắc của mỗi tiếng.
Một cuộc thăm dò mới của CNN do SSRS thực hiện cho thấy tỷ lệ ủng hộ chung đối với Tổng thống Donald Trump đã sụt giảm mạnh xuống còn 34%, ngang bằng mức thấp nhất trong sự nghiệp của ông. Ngoài ra, con số kỷ lục 73% người trưởng thành tại Mỹ cho rằng ông chưa dành đủ sự quan tâm cho những vấn đề quan trọng nhất của đất nước. Cuộc thăm dò, được thực hiện từ ngày 23 đến 27 tháng 7 năm 2026, cho thấy sự bất mãn lan rộng trên nhiều nhóm nhân khẩu học và các vấn đề khác nhau. Cử tri da trắng đóng vai trò then chốt trong thành công chính trị của ông Trump suốt hơn một thập kỷ qua. Theo truyền thống, Trump thường đạt kết quả tốt hơn nhiều trong nhóm cử tri da trắng so với toàn thể cử tri. Mức độ ủng hộ của nhóm này cũng đã giảm đáng kể trước thềm cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ năm 2026. Tỷ lệ ủng hộ ròng của ông Trump—được tính bằng cách lấy tỷ lệ ủng hộ trừ đi tỷ lệ không ủng hộ—trong nhóm cử tri da trắng đang ở mức âm 20, mức thấp nhất từng được ghi nhận.
Con người từ thuở hồng hoang đã không chỉ sống bằng điều mình biết. Người mẹ sinh con chưa biết đứa trẻ mai này sẽ ra sao. Người gieo hạt chưa lường được kết quả vụ mùa. Kẻ xuống thuyền vượt biển không thấy được bờ bến. Người ta vẫn cắm cúi đi. Không vì cái biết, mà vì lòng tin. Biết thuộc về ánh sáng, tin thường khởi sự nơi tối tăm. Tin một điều có nghĩa là chấp nhận điều ấy có thật. Tin một người là trao vào tay người ấy một phần sinh mệnh của chính mình. Tin một lý tưởng là lấy đó làm lẽ sống, làm phương hướng.
Vào những năm 1520, 1530, có một người tên Esteban de Dorantes, người đời quen gọi là Estevanico, đã một mình băng qua sa mạc mênh mông của vùng đất nay là Texas, New Mexico và Arizona — trước khi người Anh dựng nên Jamestown năm 1607 gần một thế kỷ, và trước khi đoàn di dân Pilgrim đặt chân lên Plymouth năm 1620 tròn một trăm năm. Ông sinh ra ở Azemmour, một thị trấn ven Đại Tây Dương của Ma Rốc, bị bắt làm nô lệ, đưa sang Tây Ban Nha rồi vượt biển sang Tân Thế Giới. Trong một chuyến viễn chinh bi thảm khiến gần như cả đoàn bỏ mạng, Estevanico là một trong số ít người sống sót. Ông học được nhiều thứ tiếng bản địa và trở thành một trong những người đầu tiên của "Old World" đặt chân xuyên suốt miền nam nội địa của nước Mỹ sau này.
Trung Quốc coi thương mại là một trong những thành tựu nổi bật của Cơ chế Hợp tác Lancang – Mekong (LMC), với tổng kim ngạch giữa Trung Quốc và năm quốc gia hạ nguồn đạt khoảng 500 tỷ USD trong năm 2025. Tuy nhiên, đằng sau con số ấn tượng đó là một thực tế đáng lo ngại: Lợi ích từ thương mại không được phân bổ đồng đều. Chỉ trong năm 2025, Việt Nam đã ghi nhận mức thâm hụt thương mại với Trung Quốc lên tới 115,6 tỷ USD, trong khi Campuchia và Thái Lan cũng chịu mức nhập siêu rất lớn.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.