Hôm nay,  

Quốc Kỳ Đang Bay Cao, Nhưng Chiến Tranh Chưa Kết Thúc

25/05/202616:16:00(Xem: 458)

blank

Người cựu chiến binh quỳ gối, gục đầu trước tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam. (Hình: Việt Báo)

 

Quốc Kỳ Đang Bay Cao, Nhưng Chiến Tranh Chưa Kết Thúc
 

Kalynh Ngô
 

Cứ mỗi thứ Hai cuối tháng Năm, nước Mỹ dừng lại, một nhịp.

Không phải dừng theo nghĩa đen. Trên đường phố, dòng xe vẫn lưu thông. Hàng quán vẫn mở cửa. Các khu mua sắm vẫn tấp nập. Chỉ có trường học, công sở, được nghỉ theo luật liên bang. Nhưng có một sự dừng lại khác, lặng lẽ hơn, nằm ở phía bên trong lồng ngực của những người hiểu được ngày này là gì. Cờ được kéo xuống nửa cột, trong nửa ngày. Những hàng mộ bia trắng trải dài trên bãi cỏ xanh mướt của Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington, điểm tô thêm những lá quốc kỳ trước mỗi tảng bia trắng. Đều tăm tắp đến ám ảnh, và đẹp đến nao lòng. Trời hay đổ mưa vào ngày này hằng năm.

Tại Bức Tường Đen hình chữ V nổi tiếng ở Washington DC, còn gọi là Đài Tưởng Niệm Cựu Chiến Binh Chiến Tranh Việt Nam, trên đó khắc tên hơn 58,000 binh sĩ Mỹ đã tử trận hoặc mất tích, có những cựu chiến binh lặng im theo cách mà không cần ai giải thích thêm. Những đứa trẻ đặt hoa lên những tấm bia mà chúng chưa đủ lớn để đọc hiểu.

blank

           Hình: Việt Báo
 

Memorial Day sinh ra từ tang thương. Từ một quốc gia bị cuộc nội chiến xé toạc đến mức các cộng đồng ở cả miền Bắc lẫn miền Nam, khởi thủy là riêng lẻ, rồi sau đó là cùng nhau, dành riêng một ngày để tôn vinh những người đã chết. Hơn một thế kỷ trôi qua, ngày ấy đã gánh thêm tên tuổi của mọi người lính Mỹ hy sinh trong mọi cuộc chiến kể từ đó. Một ngày thấm đầy trong sự kính cẩn, biết ơn, và bên dưới tất cả những điều đó, là một nỗi đau không bao giờ thật sự lành.

Nhưng năm nay, Memorial Day năm 2026 này, những lá cờ có vẻ nặng nề hơn thường lệ. Bởi vì thế giới bên ngoài biên giới, và ngay trong lòng nước Mỹ vẫn không yên. Bởi vì những câu hỏi chúng ta đặt ra cho những người lính đã ngã xuống: Điều đó có xứng đáng không? Thế giới an toàn hơn chưa? Nhân bản hơn chưa? Và bởi vì đâu đó ở phía kia trái đất, những bà mẹ khác cũng đang đứng trên những nấm mộ, hỏi cùng một câu bằng những ngôn ngữ mà chúng ta không nói được, nhưng bằng một nỗi đau mà cả nhân loại đều hiểu.
 

‘Imaging’

Năm 1971, John Lennon đã cầu xin thế giới hãy thử cùng nhau tưởng tượng…

Ông kêu gọi ta hình dung một thế giới không còn những ranh giới vô hình đẩy con người vào chỗ chém giết nhau. Một thế giới mà ý thức hệ, biên giới và hận thù cổ xưa không còn đủ quyền lực để bắt một chàng trai 19 tuổi cầm súng, chĩa vào một chàng trai 19 tuổi khác, người cũng chỉ muốn được già đi bình thường theo luật thời gian, được cùng người yêu dạo bước những mùa lễ hội, được ngồi ăn sáng với gia đình mỗi buổi sáng không có tiếng bom.

Bài hát của Lennon không phải là ảo tưởng. Đó là tiếng kêu của sự tuyệt vọng được khoác lên chiếc áo của một bài hát ru, một lời cầu nguyện thì thầm bên trong giai điệu. Có lẽ vì cầu nguyện bằng tiếng thét vào khoảng không đã chưa bao giờ có tác dụng.

Hơn nửa thế kỷ sau, bài hát ấy vẫn vang lên trên đài phát thanh. Và hơn nửa thế kỷ sau, thế giới mà nó tưởng tượng vẫn chưa tồn tại.

Hãy nghĩ đến Ukraine. Đã hơn bốn năm kể từ khi xe tăng Nga vượt qua biên giới, và cuộc giết chóc vẫn tiếp diễn. Những người đàn ông trẻ Ukraine, họ đâu đó là nông dân, giáo viên, kỹ sư phần mềm, những người cha, bị huy động vào một cuộc chiến họ không chọn. Họ chiến đấu vì ngôi nhà của họ đang bị ném bom, vì những đứa con của họ cần chỗ ngủ an toàn, vì rút lui đồng nghĩa với bị xóa sổ. Nhưng họ có muốn điều này không? Hỏi bất kỳ người lính nào đang ngồi thu mình trong chiến hào ở Kyiv, câu trả lời gần như chắc chắn là không. Họ muốn chiến tranh kết thúc. Họ muốn về nhà.

Và ở phía đối nghịch? Cũng có những chàng trai trẻ, đến từ những vùng quê đẹp yên bình của nước Nga, từ chối lệnh nhập ngũ là điều gần như không thể được. Người ta buộc họ khoác lên người bộ quân phục. Và bây giờ họ đang chết trong một cuộc chiến mà chính phủ của họ gọi là "chiến dịch quân sự đặc biệt" – như thể đặt lại tên cho sự tàn sát có thể biến nó thành thứ gì đó khác. Gia đình họ khóc thương trong im lặng, đôi khi bị cấm ngay cả việc nói ra từ chiến tranh.

Hãy nghĩ đến Gaza. Dù người ta có tin vào điều gì đó gọi là chính trị, về lịch sử dài và rắc rối, về trách nhiệm của bên này bên kia, thì nỗi đau khổ của những người dân thường là điều không thể tranh cãi. Những gia đình chẳng có liên quan gì đến bất kỳ quyết định nào của bất kỳ chính phủ nào đã mất tất cả. Một người phụ nữ ở Gaza thức dậy vào một buổi sáng chỉ muốn nuôi con, không phải để trở thành biểu tượng của bất cứ điều gì. Bà ấy không chọn gì cả, không chọn phe nào, không chọn lực lượng nào. Nhưng chiến tranh lại chọn bà.

Hãy nghĩ đến Iran. Trong cái bóng của thần quyền và trừng phạt kinh tế, là những người Iran bình thường, nhiều người trẻ, học thức, mơ về một tương lai khác tốt đẹp hơn. Nhưng họ đang sống dưới mối đe dọa thường trực của việc bị cuốn vào một cuộc xung đột họ không phải tác giả. Những cuộc biểu tình, những đợt đàn áp, mối đe dọa của không kích trả đũa và leo thang… Tất cả đè nặng lên những con người chỉ muốn được sống, được thở, được hy vọng. Một đứa trẻ ở Tehran không nằm thức đêm nghĩ đến địa chính trị. Nó nghĩ đến ngày mai có được đến trường gặp bè bạn hay không.

Đây là điều về chiến tranh mà những bài diễn văn trong ngày Memorial Day đôi khi quên nói đủ rõ: Hầu hết những người chết trong chiến tranh đều không muốn ở đó.

blank

        Hình: Việt Báo
 

Memorial Day tôn vinh những người đã phục vụ và hy sinh vì sự tồn vong của quê hương của họ. Sự tôn vinh đó không có giới hạn. Nhưng tôn vinh người đã khuất không nên nhầm lẫn với việc tán dương những điều kiện đã dẫn đến huy chương anh hùng của họ. Để thật sự tưởng nhớ một người lính đã ngã xuống, nên chăng hãy thử ước ao, tưởng tượng, bằng tất cả những gì mình có: rằng thế giới lẽ ra có thể tìm ra một con đường khác.

Có một sự thật khôi hài khi trong cùng một tuần, vừa nhìn thấy lễ tưởng niệm tại Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington, vừa thấy những thước phim mới nhất từ một bệnh viện bị ném bom ở đâu đó xa xôi trên thế giới. Đó là nỗi đau của việc nhận ra rằng chúng ta vẫn chưa học được điều ta cứ nói mình đã học. Rằng "không bao giờ được để xảy ra nữa" là một câu nhân loại đã nói quá nhiều lần đến mức nó bắt đầu mất đi hình dạng.

Trong bài hát đã trở thành bất hủ và gây nhiều tranh cãi, John Lennon đã tưởng tượng về một thế giới sống trong hòa bình. Ông không tuyên bố điều đó sẽ dễ dàng. “Freedom Is Not Free.” Ông chỉ xin chúng ta hãy thử tưởng tượng – hãy giữ lấy khả năng đó, hãy để nó sống, hãy từ chối để sự hoài nghi thuyết phục ta rằng chiến tranh là điều kiện đoạt lấy chiến thắng, quyền lực vĩnh cửu của loài người.

 

blank

Một người lính Mỹ mất tích trong chiến tranh Việt Nam. Hình của ông đặt tại Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam (Hình: Việt Báo)
 

Không phải như vậy.

Memorial Day năm nay, như nhiều năm khác, quốc gia hãy tưởng nhớ những người Mỹ đã ngã xuống. Đó là những thanh niên đã thở hơi thở cuối cùng ở những địa danh vốn đã phai mờ trên các trang báo cũ. Nhưng sự hy sinh của họ, với tất cả sự trang nghiêm xứng đáng, là bất tử.

Rồi sau đó, nếu bạn có thể, hãy mở rộng sự tưởng nhớ đó ra xa hơn. Đến những người lính đã ngã xuống ở Ukraine. Đến người phụ nữ và gia đình ở Gaza. Đến những gia đình Iran nằm thức trong đêm vì nhớ người thân của mình đã chết trong phận pháo kích của kẻ thù. Đến những người dân bình thường đang bị kẹt trong một cuộc xung đột mà họ không thiết kế và không thể thoát ra.

Những người ấy không phải kẻ thù của chúng ta. Họ không khác gì mấy so với những người lính có tên được khắc trên tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam, hay được khắc trên đá cẩm thạch ở Normandy American Cemetery, hay được những bậc cha mẹ già thì thầm bên những nấm mộ ở những thị trấn nhỏ nước Mỹ. Họ là những con người muốn được sống.

Người cựu chiến binh quỳ gối, gục đầu trước tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam.

Đôi vợ chồng già đưa tay lần tìm những cái tên quen, rồi nhẹ nhàng đặt một cành hoa hồng bên dưới.

Điều tối thiểu chúng ta có thể làm hôm nay, tối thiểu thôi, là hình dung về một thế giới không bom đạn, không chiến tranh, và nỗ lực làm những gì mình có thể.

 

Nhà Trắng muốn cắt bỏ các khoản ngân sách hỗ trợ nhà ở. Đảng Cộng hòa kiên quyết phản đối. Các nhà lập pháp thuộc Đảng Cộng hòa đang công khai chỉ trích các đề xuất của Nhà Trắng về việc bãi bỏ những chương trình liên bang hỗ trợ xây dựng và cải tạo nhà ở cho người Mỹ có thu nhập thấp, trong bối cảnh cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ sắp tới đang bị chi phối bởi những bức xúc liên quan đến khả năng chi trả cho nhà ở. Bản dự thảo ngân sách do Tổng thống Donald Trump đề xuất vào tháng trước đã gợi ý cắt giảm hoàn toàn các khoản ngân sách dành cho nhà ở và phát triển cộng đồng
Garden Grove — Khoảng 40.000 cư dân tại Garden Grove và các vùng phụ cận vẫn phải rời nhà sáng thứ Bảy, trong lúc giới chức theo dõi một bồn chứa hóa chất bị hư hại. Theo nhận định, bồn này hoặc sẽ nứt vỡ, làm thoát ra hàng ngàn gallon hóa chất độc hại, hoặc phát nổ.
Trump họp các tướng cuối tuần này bàn tấn công Iran, không dự lễ cưới của con trai - Tập nói có thể giúp Trump mở lại eo biển Hormuz, nhưng Trump từ chối. Trump nói tạm hoãn thương vụ vũ khí bán cho Đài Loan
- Mỹ cân nhắc tấn công thêm vào Iran. - Pentagon công bố đợt tài liệu thứ hai về UFO. - Nổ tại xưởng đóng tàu ở Staten Island, một người thiệt mạng, hơn 30 người bị thương. - Thẩm phán Mỹ bác cáo buộc buôn người với người đàn ông El Salvador bị trục xuất nhầm. - Nổ mỏ than tại Trung Quốc, ít nhất 90 người thiệt mạng, hàng trăm người mắc kẹt. - Bản đồ 3D mới về vũ trụ có thể thách thức thuyết của Einstein. - Đội bóng nữ Bắc Hàn sang Seoul thi đấu giữa lúc quan hệ hai bên căng thẳng. - Giáo hoàng Leo XIV thăm “Vùng đất lửa” ở Ý, gặp các gia đình nạn nhân ô nhiễm độc hại.
Kể từ khi đạo luật này được thông qua vào tháng 7 năm 2025 đến tháng 1 năm 2026, hơn 3 triệu người đã mất quyền hưởng các khoản trợ cấp từ SNAP, đa số là các gia đình nghèo, trẻ em, người khuyết tật, người cao niên, cựu chiến binh.
- Cựu Dân Biểu Cộng Hòa Greene: Trump có thể gây chiến ở Iran để hủy bỏ bầu cử 2028 - Thị trường cá độ thu tiền với câu hỏi: Trump thắng cử năm 2028?
Hãy quên cô Tiêu Nguyễn Bảo Ngọc Ashley. Bây giờ gây nhức nhối cho chính phủ Israel là một phụ nữ gốc Việt: Vivienne Nguyen, Chủ tịch của Victorian Multicultural Commission (Ủy ban Đa văn hóa tiểu bang Victoria tại Úc Châu). Vivienne Nguyen đang trở thành tâm điểm tranh luận tại Victoria sau khi bà chia sẻ trên Facebook hình ảnh từ một sự kiện cộng đồng Palestine. Vụ này đã nhanh chóng gây phản ứng mạnh từ các tổ chức Do Thái và những người ủng hộ Israel.
Theo tin độc quyền của báo Daily Caller: Chính quyền Trump đóng lại kẽ hở cho phép người di cư ở lại Mỹ trong khi chờ nhận Thẻ xanh. Chính quyền Tổng thống Trump đang tiến hành đóng lại điều mà họ mô tả là một kẽ hở, vốn cho phép người di cư (migrants) tiếp tục lưu trú tại Hoa Kỳ trong khi chờ được cấp quy chế thường trú nhân (permanent residency).
Do tình hình đang diễn ra trên đường Western Avenue, các trường học thuộc Học khu Thống nhất Garden Grove sau đây (và 2 cơ sở công quyền) sẽ đóng cửa cho đến khi có thông báo mới Thành phố Garden Grove, nơi đông cư dân gốc Việt, đưa ra lệnh di tản khẩn cấp: Hàng ngàn người lại phải di tản sau khi bồn chứa hóa chất độc hại bị rò rỉ tại Garden Grove, theo tin KTLA sáng Thứ Sáu 22/5/2026.
• Cộng Hòa Nhấn Chìm Dự Luật Ngân Sách Vì Quỹ “Chống Vũ Khí Hóa” Của Trump • Gallup: Niềm Tin Cử Tri Vào Kinh Tế Rơi Xuống Mức Thấp Nhất Trong Gần 4 Năm • Cộng Hòa Hoãn Phiếu Nghị Quyết Buộc Trump Rút Khỏi Cuộc Chiến Với Iran • Trump Chửi Colbert Là ‘Xác Chết’ Sau Đêm Cuối Cùng Của Late Show • Hung Cao Nói Mỹ Tạm Ngưng Bán 14 Tỷ Đô Vũ Khí Cho Đài Loan • Trump Nới Lỏng Luật Chất Làm Lạnh Để Giảm Giá Chợ, Giới Chuyên Gia Lo Khí Hậu Lãnh Đủ • Trump Điều Thêm 5.000 Quân Sang Ba Lan Sau Khi Phe Cộng Hòa Nổi Giận • Waymo Tạm Ngưng Xe Tự Lái Trên Xa Lộ Để Rà Lại An Toàn • Cựu Bác Sĩ Dịch Tễ Của Cdc: Dịch Ebola Sẽ Nặng Thêm Trước Khi Dịu Lại • Chất Bảo Quản Thông Dụng Tăng Nguy Cơ Cao Huyết Áp, Đau Tim, Đột Quỵ • Liên Hiệp Quốc Lo Luật Taliban Cho Gả Chồng Trẻ Em Gái • Kẹo Dẻo Gummy Trader Joe’s Rượt Khách Vào Toilet
Sáu người đã chết trong các trung tâm giam giữ di dân tại California trong năm qua, giữa lúc số người bị giam tăng mạnh vì chiến dịch trục xuất của chính phủ Trump, theo một phúc trình điều tra mới của tiểu bang. Phúc trình dài 175 trang, do Bộ Tư Pháp California công bố hôm thứ Sáu, cho thấy các trung tâm giam giữ di dân tại tiểu bang đang gặp nhiều vấn đề nghiêm trọng về chăm sóc y tế, điều kiện sinh hoạt và quyền căn bản của người bị giam. Đây là con số tử vong cao nhất kể từ khi California bắt đầu thanh tra các cơ sở này bảy năm trước. Năm 2024, tiểu bang không ghi nhận trường hợp tử vong nào trong các trung tâm giam giữ di dân.
Các cuộc bố ráp của ICE và những chuyến bay trục xuất thường chiếm phần lớn sự chú ý. Nhưng theo nhiều chuyên viên di trú, chính sách di dân của chính phủ Trump không chỉ nhắm vào người không có giấy tờ. Một phần lớn khác đang diễn ra âm thầm hơn: thu hẹp các con đường di dân hợp pháp vào Hoa Kỳ, từ chiếu khán, thẻ xanh, tị nạn, giấy phép làm việc cho đến quốc tịch.
ICE nói rằng họ đang nhắm đến “những người tệ nhất trong số những kẻ tồi tệ nhất”, nghĩa là những người có tiền án tiền sự nghiêm trọng. Nhưng dữ liệu gần đây cho thấy điều này thường không đúng. Trước khi Tổng thống Donald Trump quay trở lại nắm quyền vào cuối năm 2024, ICE thực hiện khoảng 300 vụ bắt giữ mỗi ngày. Hầu hết những người này đã ở trong tù hoặc trại giam, và nhiều người trong số này có tiền án tiền sự. Chỉ khoảng 16% là không có tiền án tiền sự. Giờ thì ngược lại: Chỉ khoảng 16% số người bị bắt là có tiền án tiền sự. Còn lại hầu hết đều tuân thủ pháp luật.
Khoảng 5 triệu người mua bảo hiểm y tế qua các chương trình bảo hiểm của Affordable Care Act, thường gọi là Obamacare, có thể bỏ bảo hiểm trong năm nay, theo phân tích mới của KFF, một tổ chức nghiên cứu y tế phi đảng phái. Con số này cho thấy tình hình nghiêm trọng hơn nhiều so với dữ kiện ghi danh ban đầu. Lúc đầu, số người chọn mua bảo hiểm qua các chợ ACA trong năm nay chỉ giảm khoảng 1 triệu so với năm trước. Nhưng các hãng bảo hiểm, giới điều hành chương trình và chuyên viên chính sách y tế đã sớm cảnh cáo rằng con số thật có thể còn xấu hơn, vì nhiều người lúc ghi danh chưa thấy hết mức tăng chi phí, hoặc sau đó mới nhận ra họ không đủ sức giữ chương trình.
Một ngày chưa ai biết rõ sẽ đến khi nào, nhưng giới chuyên môn đã đặt tên cho nó: Q-Day. Đó là ngày máy điện toán lượng tử đủ mạnh để phá vỡ nhiều hệ thống mật mã đang bảo vệ đời sống trên mạng hiện nay. Mật mã điện toán là lớp khóa vô hình giữ an toàn cho giao dịch ngân hàng, hồ sơ y tế, email, tin nhắn, ví tiền điện tử, lịch sử vị trí và nhiều dữ kiện riêng tư khác. Khi vào một trang web có hình ổ khóa nhỏ trên trình duyệt, người dùng đang tin vào hệ thống ấy.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.