Hôm nay,  

Quốc Kỳ Đang Bay Cao, Nhưng Chiến Tranh Chưa Kết Thúc

25/05/202616:16:00(Xem: 466)

blank

Người cựu chiến binh quỳ gối, gục đầu trước tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam. (Hình: Việt Báo)

 

Quốc Kỳ Đang Bay Cao, Nhưng Chiến Tranh Chưa Kết Thúc
 

Kalynh Ngô
 

Cứ mỗi thứ Hai cuối tháng Năm, nước Mỹ dừng lại, một nhịp.

Không phải dừng theo nghĩa đen. Trên đường phố, dòng xe vẫn lưu thông. Hàng quán vẫn mở cửa. Các khu mua sắm vẫn tấp nập. Chỉ có trường học, công sở, được nghỉ theo luật liên bang. Nhưng có một sự dừng lại khác, lặng lẽ hơn, nằm ở phía bên trong lồng ngực của những người hiểu được ngày này là gì. Cờ được kéo xuống nửa cột, trong nửa ngày. Những hàng mộ bia trắng trải dài trên bãi cỏ xanh mướt của Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington, điểm tô thêm những lá quốc kỳ trước mỗi tảng bia trắng. Đều tăm tắp đến ám ảnh, và đẹp đến nao lòng. Trời hay đổ mưa vào ngày này hằng năm.

Tại Bức Tường Đen hình chữ V nổi tiếng ở Washington DC, còn gọi là Đài Tưởng Niệm Cựu Chiến Binh Chiến Tranh Việt Nam, trên đó khắc tên hơn 58,000 binh sĩ Mỹ đã tử trận hoặc mất tích, có những cựu chiến binh lặng im theo cách mà không cần ai giải thích thêm. Những đứa trẻ đặt hoa lên những tấm bia mà chúng chưa đủ lớn để đọc hiểu.

blank

           Hình: Việt Báo
 

Memorial Day sinh ra từ tang thương. Từ một quốc gia bị cuộc nội chiến xé toạc đến mức các cộng đồng ở cả miền Bắc lẫn miền Nam, khởi thủy là riêng lẻ, rồi sau đó là cùng nhau, dành riêng một ngày để tôn vinh những người đã chết. Hơn một thế kỷ trôi qua, ngày ấy đã gánh thêm tên tuổi của mọi người lính Mỹ hy sinh trong mọi cuộc chiến kể từ đó. Một ngày thấm đầy trong sự kính cẩn, biết ơn, và bên dưới tất cả những điều đó, là một nỗi đau không bao giờ thật sự lành.

Nhưng năm nay, Memorial Day năm 2026 này, những lá cờ có vẻ nặng nề hơn thường lệ. Bởi vì thế giới bên ngoài biên giới, và ngay trong lòng nước Mỹ vẫn không yên. Bởi vì những câu hỏi chúng ta đặt ra cho những người lính đã ngã xuống: Điều đó có xứng đáng không? Thế giới an toàn hơn chưa? Nhân bản hơn chưa? Và bởi vì đâu đó ở phía kia trái đất, những bà mẹ khác cũng đang đứng trên những nấm mộ, hỏi cùng một câu bằng những ngôn ngữ mà chúng ta không nói được, nhưng bằng một nỗi đau mà cả nhân loại đều hiểu.
 

‘Imaging’

Năm 1971, John Lennon đã cầu xin thế giới hãy thử cùng nhau tưởng tượng…

Ông kêu gọi ta hình dung một thế giới không còn những ranh giới vô hình đẩy con người vào chỗ chém giết nhau. Một thế giới mà ý thức hệ, biên giới và hận thù cổ xưa không còn đủ quyền lực để bắt một chàng trai 19 tuổi cầm súng, chĩa vào một chàng trai 19 tuổi khác, người cũng chỉ muốn được già đi bình thường theo luật thời gian, được cùng người yêu dạo bước những mùa lễ hội, được ngồi ăn sáng với gia đình mỗi buổi sáng không có tiếng bom.

Bài hát của Lennon không phải là ảo tưởng. Đó là tiếng kêu của sự tuyệt vọng được khoác lên chiếc áo của một bài hát ru, một lời cầu nguyện thì thầm bên trong giai điệu. Có lẽ vì cầu nguyện bằng tiếng thét vào khoảng không đã chưa bao giờ có tác dụng.

Hơn nửa thế kỷ sau, bài hát ấy vẫn vang lên trên đài phát thanh. Và hơn nửa thế kỷ sau, thế giới mà nó tưởng tượng vẫn chưa tồn tại.

Hãy nghĩ đến Ukraine. Đã hơn bốn năm kể từ khi xe tăng Nga vượt qua biên giới, và cuộc giết chóc vẫn tiếp diễn. Những người đàn ông trẻ Ukraine, họ đâu đó là nông dân, giáo viên, kỹ sư phần mềm, những người cha, bị huy động vào một cuộc chiến họ không chọn. Họ chiến đấu vì ngôi nhà của họ đang bị ném bom, vì những đứa con của họ cần chỗ ngủ an toàn, vì rút lui đồng nghĩa với bị xóa sổ. Nhưng họ có muốn điều này không? Hỏi bất kỳ người lính nào đang ngồi thu mình trong chiến hào ở Kyiv, câu trả lời gần như chắc chắn là không. Họ muốn chiến tranh kết thúc. Họ muốn về nhà.

Và ở phía đối nghịch? Cũng có những chàng trai trẻ, đến từ những vùng quê đẹp yên bình của nước Nga, từ chối lệnh nhập ngũ là điều gần như không thể được. Người ta buộc họ khoác lên người bộ quân phục. Và bây giờ họ đang chết trong một cuộc chiến mà chính phủ của họ gọi là "chiến dịch quân sự đặc biệt" – như thể đặt lại tên cho sự tàn sát có thể biến nó thành thứ gì đó khác. Gia đình họ khóc thương trong im lặng, đôi khi bị cấm ngay cả việc nói ra từ chiến tranh.

Hãy nghĩ đến Gaza. Dù người ta có tin vào điều gì đó gọi là chính trị, về lịch sử dài và rắc rối, về trách nhiệm của bên này bên kia, thì nỗi đau khổ của những người dân thường là điều không thể tranh cãi. Những gia đình chẳng có liên quan gì đến bất kỳ quyết định nào của bất kỳ chính phủ nào đã mất tất cả. Một người phụ nữ ở Gaza thức dậy vào một buổi sáng chỉ muốn nuôi con, không phải để trở thành biểu tượng của bất cứ điều gì. Bà ấy không chọn gì cả, không chọn phe nào, không chọn lực lượng nào. Nhưng chiến tranh lại chọn bà.

Hãy nghĩ đến Iran. Trong cái bóng của thần quyền và trừng phạt kinh tế, là những người Iran bình thường, nhiều người trẻ, học thức, mơ về một tương lai khác tốt đẹp hơn. Nhưng họ đang sống dưới mối đe dọa thường trực của việc bị cuốn vào một cuộc xung đột họ không phải tác giả. Những cuộc biểu tình, những đợt đàn áp, mối đe dọa của không kích trả đũa và leo thang… Tất cả đè nặng lên những con người chỉ muốn được sống, được thở, được hy vọng. Một đứa trẻ ở Tehran không nằm thức đêm nghĩ đến địa chính trị. Nó nghĩ đến ngày mai có được đến trường gặp bè bạn hay không.

Đây là điều về chiến tranh mà những bài diễn văn trong ngày Memorial Day đôi khi quên nói đủ rõ: Hầu hết những người chết trong chiến tranh đều không muốn ở đó.

blank

        Hình: Việt Báo
 

Memorial Day tôn vinh những người đã phục vụ và hy sinh vì sự tồn vong của quê hương của họ. Sự tôn vinh đó không có giới hạn. Nhưng tôn vinh người đã khuất không nên nhầm lẫn với việc tán dương những điều kiện đã dẫn đến huy chương anh hùng của họ. Để thật sự tưởng nhớ một người lính đã ngã xuống, nên chăng hãy thử ước ao, tưởng tượng, bằng tất cả những gì mình có: rằng thế giới lẽ ra có thể tìm ra một con đường khác.

Có một sự thật khôi hài khi trong cùng một tuần, vừa nhìn thấy lễ tưởng niệm tại Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington, vừa thấy những thước phim mới nhất từ một bệnh viện bị ném bom ở đâu đó xa xôi trên thế giới. Đó là nỗi đau của việc nhận ra rằng chúng ta vẫn chưa học được điều ta cứ nói mình đã học. Rằng "không bao giờ được để xảy ra nữa" là một câu nhân loại đã nói quá nhiều lần đến mức nó bắt đầu mất đi hình dạng.

Trong bài hát đã trở thành bất hủ và gây nhiều tranh cãi, John Lennon đã tưởng tượng về một thế giới sống trong hòa bình. Ông không tuyên bố điều đó sẽ dễ dàng. “Freedom Is Not Free.” Ông chỉ xin chúng ta hãy thử tưởng tượng – hãy giữ lấy khả năng đó, hãy để nó sống, hãy từ chối để sự hoài nghi thuyết phục ta rằng chiến tranh là điều kiện đoạt lấy chiến thắng, quyền lực vĩnh cửu của loài người.

 

blank

Một người lính Mỹ mất tích trong chiến tranh Việt Nam. Hình của ông đặt tại Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam (Hình: Việt Báo)
 

Không phải như vậy.

Memorial Day năm nay, như nhiều năm khác, quốc gia hãy tưởng nhớ những người Mỹ đã ngã xuống. Đó là những thanh niên đã thở hơi thở cuối cùng ở những địa danh vốn đã phai mờ trên các trang báo cũ. Nhưng sự hy sinh của họ, với tất cả sự trang nghiêm xứng đáng, là bất tử.

Rồi sau đó, nếu bạn có thể, hãy mở rộng sự tưởng nhớ đó ra xa hơn. Đến những người lính đã ngã xuống ở Ukraine. Đến người phụ nữ và gia đình ở Gaza. Đến những gia đình Iran nằm thức trong đêm vì nhớ người thân của mình đã chết trong phận pháo kích của kẻ thù. Đến những người dân bình thường đang bị kẹt trong một cuộc xung đột mà họ không thiết kế và không thể thoát ra.

Những người ấy không phải kẻ thù của chúng ta. Họ không khác gì mấy so với những người lính có tên được khắc trên tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam, hay được khắc trên đá cẩm thạch ở Normandy American Cemetery, hay được những bậc cha mẹ già thì thầm bên những nấm mộ ở những thị trấn nhỏ nước Mỹ. Họ là những con người muốn được sống.

Người cựu chiến binh quỳ gối, gục đầu trước tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam.

Đôi vợ chồng già đưa tay lần tìm những cái tên quen, rồi nhẹ nhàng đặt một cành hoa hồng bên dưới.

Điều tối thiểu chúng ta có thể làm hôm nay, tối thiểu thôi, là hình dung về một thế giới không bom đạn, không chiến tranh, và nỗ lực làm những gì mình có thể.

 

Thị trường lao động Hoa Kỳ đang đổi chiều. Việc làm mới không còn mọc mạnh ở những ngành xưa nay nuôi nhiều sức lao động nam, mà chuyển dần sang các lãnh vực phụ nữ chiếm đa số, nhất là y tế và trợ giúp xã hội. Trong năm qua, gần như toàn bộ số việc làm mới ròng đến từ y tế và trợ giúp xã hội. Đây là lãnh vực phụ nữ đông hơn nam giới ba lần. Ngược lại, nhiều ngành sử dụng nhiều nam giới như sản xuất, vận chuyển, lưu kho, khai thác mỏ và xây dựng đang mất việc hoặc tăng trưởng yếu.
Sau ngày nhậm chức năm 2025, chính quyền Trump báo hiệu sẽ mở những cuộc bố ráp lớn của Cơ Quan Di Trú Và Quan Thuế Hoa Kỳ (ICE) tại Little Village, khu phố có đông người Mỹ gốc Mexico ở Chicago. Một nơi vốn tấp nập bỗng trở nên vắng lặng khác thường. Người dân ngại ra đường, ngại đi làm, ngại mua sắm, ngại ăn uống bên ngoài. Đời sống kinh tế tại địa phương bắt đầu co lại trước khi lệnh trục xuất thật sự gõ cửa từng nhà.
Tiếp tục chương trình giới thiệu các ứng cử viên cho chức vụ thống đốc California, trong một cuộc họp báo trên mạng do American Community Media tổ chức, ông Matt Mahan – thị trưởng thành phố San Jose- đã có buổi trả lời phỏng vấn với giới truyền thông về các chủ đề nhập cư, y tế và chi phí sinh hoạt. San Jose là một thành phố lớn và đa dạng, với 1 triệu cư dân, trong đó hơn 40% là người sinh ra ở nước ngoài; hơn một nửa cư dân sử dụng một ngôn ngữ khác ngoài tiếng Anh tại nhà. Mahan từ vai trò thị trưởng San Jose ra tranh cử chức thống đốc vì hiểu rõ những gì cần làm trong cuộc đua chính trị này. Ông hiểu một chính quyền hoạt động hiệu quả sẽ mang lại nền giáo dục tốt hơn; những khu dân cư an toàn hơn; cùng nhà ở và các tiện ích sinh hoạt với mức giá phải chăng hơn. Ông cũng hiểu rõ những tác động tiêu cực đối với các gia đình lao động khi bộ máy chính quyền hoạt động kém hiệu quả. Ông mong muốn mang tinh thần tập trung cao độ, sự minh bạch và tinh thần trách nhiệm đến với Sacramento.
• Công Du Bắc Kinh: Cờ Xí, Cảnh Báo của Tập và Lời Khen Nồng Nhiệt của Trump • Mỹ Bất Ngờ Hủy Kế Hoạch Điều 4,000 Quân Sang Ba Lan • Căng Thẳng Lại Dâng Cao Tại Eo Biển Hormuz: Tàu Bị Chiếm Giữa Lúc Iran Đặt Điều Kiện Đàm Phán • Thượng Viện Lại Chặn Đề Nghị Ngưng Chiến Ở Iran, Rạn Nứt Cộng Hòa Lộ Rõ • Thẩm Phán Liên Bang Chận Lệnh Cấm Vận Nhắm Đặc Phái Viên Nhân Quyền LHQ: Rubio Vi Phạm Quyền Tự Do Ngôn Luận • Thẩm Phán Ra Lệnh Đưa Phụ Nữ Colombia Bị Trục Xuất Sang Congo Trở Lại Hoa Kỳ • Vance Loan Báo Tạm Ngưng 1,3 Tỉ Mỹ Kim Trợ Cấp Medicaid Cho California - Ngưng Nhận Ghi Danh Medicare Mới Cho Cơ Sở Chăm Sóc Tại Nhà Và Hospice • Cộng Hòa Chặn Nỗ Lực Dân Chủ Muốn Hồi Phục Cơ Quan Bảo Vệ Tài Chánh • Denise Powell Thắng Sơ Bộ Dân Chủ Tại Địa Hạt Dân Chủ Hiếm Hoi Của Nebraska • Thượng Viện Chuẩn Thuận Kevin Warsh Làm Chủ Tịch Quỹ Dự Trữ Liên Bang Thay Jerome Powell • 18 Hành Khách Mỹ Có Nguy Cơ Nhiễm Hantavirus Tiếp Tục Bị Cách Ly • Tòa Kháng Án Cho Phép Ông Trump T
Những vụ thù hận nhắm vào người gốc Á gần đây liên tục được ghi nhận."Tao nóng lòng chờ đến lúc Trump trục xuất bọn mày như đã hứa!"—một khách hàng tại một cửa hàng thức ăn nhanh ở Nam California đã hét lên như vậy với một phụ nữ Mỹ gốc Hàn, trước khi xô ngã cô xuống đất.
- Bộ trưởng Nông nghiệp Mỹ bị kiện vì nhồi sọ Ky tô giáo cho công chức liên bang, phạm luật tách rời tôn giáo và nhà nước. - Một cựu Mục sư da trắng gửi thư ngỏ: người Cộng Hòa da trắng tự nhận là Ky tô giáo sẽ xuống địa ngục vì đã bán linh hồn cho tên tội phạm hiếp dâm
Phát ngôn viên chính của Bộ trưởng Y tế Robert F. Kennedy Jr., ông Rich Danker, gửi đơn từ nhiệm hôm thứ Tư, 13/5, để phản đối nỗ lực của chính quyền Trump muốn cho phép các công ty thuốc lá lớn bán các loại thuốc lá điện tử có hương vị thu hút trẻ em, tờ The New York Times loan tin.
Hiệp Hội Phát Huy Công Lý Người Mỹ gốc Á Nam California (AJSOCAL) nhận được nhiều câu hỏi của cộng đồng Việt liên quan đến các điều kiện đủ để nộp hồ sơ xin nhập tịch Hoa Kỳ. AJSOCAL cung cấp một số thông tin hữu ích sau đây để giúp cư dân chuẩn bị trong tiến trình làm hồ sơ xin nhập tịch.
- Có vẻ chuẩn bị tái chiến: Mỹ nói Iran vài tuần nữa là có đủ uranium cho bom hạt nhân - Iran: doanh thu dầu mỏ tăng gấp 2 nhờ siết eo biển Hormuz - Tướng Iran: Iran sẵn sàng tác chiến, không lùi. Iran: không bận tâm chuyện Trump tới TQ. - LHQ: bó tay, không mở lại nổi eo biển Hormuz, vì TQ & Nga phủ quyết - Tình báo Mỹ: Bom Mỹ chưa đủ tàn phá. Iran phục hồi 30/33 căn cứ tên lửa dọc o biển Hormuz, 90% cơ sở phóng tên lửa toàn quốc, 70% số bệ phóng tên lửa cơ động, và bổ sung tới mức 120% tên lửa so với khi chưa chiến tranh. Trump: chỉ có báo chí phản quốc mới nói tốt cho Iran. - Trump: tôi không bận tâm về tình hình tài chính dân Mỹ, khi báo chí hỏi về chiến phí 29 tỷ USD vẫn chưa đánh xong Iran. Cuộc chiến sẽ có tên mới "Chiếc búa tạ" để Trump né luật 60 ngày trình Quốc hội.
• Trump Và Nội Các Tỷ Phú Tư Nhân Đến Bắc Kinh, Tham Dự Thượng Đỉnh Với Tập • Chính Quyền Trump Bị Kiện Vì Dùng Sai $100 Triệu Tiền Thuế Của Dân • Úc Từ Chối Xây Trump Tower Vì Thương Hiệu ‘Thối Quá’ • Trump Lại Đi Kiểm Tra Sức Khỏe • Cộng Hòa Thượng Viện Không ‘Nuốt’ Nổi Lý Do Chi $1 Tỷ An Ninh Phòng Khiêu Vũ Của Trump • Ngũ Giác Đài Muốn Đổi Tên Cuộc Chiến Iran Thành ‘Chiến Dịch Búa Tạ’ • ICE Có Lãnh Đạo Mới • Trẻ Em Đang Rơi Vào Tình Trạng ‘Suy Thoái Đọc Hiểu’ • Giá Thực Phẩm Tăng Cao Trong Tháng 4, Xăng Không Phải Là Lý Do Chính
Bản tin của báo Baird Maritime ngày 12 tháng 5/2026, ghi rằng Công ty dầu khí quốc doanh của Việt Nam kêu gọi Hải quân Mỹ: Hãy cho phép tàu chở dầu VN đi qua Eo biển Hormuz. Đơn vị thương mại thuộc công ty dầu khí quốc doanh của Việt Nam đã khẩn thiết đề nghị Hải quân Mỹ cho phép một tàu chở dầu thô, đang mang theo lượng dầu từ Iraq, đi qua vùng phong tỏa của lực lượng này tại khu vực Vịnh Trung Đông để cung cấp nguồn nguyên liệu thiết yếu cho một nhà máy lọc dầu của Việt Nam; thông tin này được PV OIL nêu trong một bức thư gửi đi vào hôm nay, thứ Ba.
Theo tin từ báo Korea Herald hôm 12/5/2026: Nghi phạm vụ án mạng tại Gwangju đã tấn công tình dục một thiếu nữ Việt Nam 2 ngày trước khi giết 1 nữ sinh trung học. Nghi phạm trong vụ sát hại một nữ sinh 17 tuổi tại Gwangju được cho là đã thực hiện hành vi tấn công tình dục đối với một thiếu nữ Việt Nam ở độ tuổi 20s, chỉ hai ngày trước khi thực hiện vụ giết người ngẫu nhiên vào ngày 5 tháng 5 — sự việc đã gây chấn động cả nước Nam Hàn.
Hien Thai nhờ luật sư kiện ICE, nói rằng ICE sai luật vì bắt bất ngờ, không gửi thư tho6ng ba1o, và vì Thai Hien 13 năm qua không hề phạm tội gì
• Trump Giựt Dây DOJ Điều Tra Các Phóng Viên Đưa Tin Mật Về Chiến Tranh Iran • Lạm Phát Chạm Mức 3.8%, Vượt Mức Tăng Lương Lần Đầu Tiên Từ 2023 • Iran Thề Không Bao Giờ Khuất Phục • Chính Quyền Trump Bị Kiện Đã Sơn Xanh Đáy Hồ Lincoln Memorial Reflecting Pool • Số Ca Nhiễm Hantavirus Tăng Lên 11, Hành Khách Tiếp Tục Bị Cách Ly • Trump Bổ Nhiệm Kari Lake Làm Đại Sứ Jamaica • Cộng Hòa Chia Rẽ Vì Ngân Sách An Ninh 1$ Tỷ Cho Trump Xây Phòng Khiêu Vũ • James Comey Nói Vụ Án Con Sò Minh Họa Cho ‘Khao Khát Trả Thù Vô Đáy’ Của Trump • Nhân Viên Của 8 Tàu Du Lịch Bị Điều Tra Liên Quan Tội Khiêu Dâm Trẻ Em
Theo tin của báo Los Angeles Times hôm Thứ Hai: Thị trưởng thành phố Arcadia, người bị cáo buộc làm đặc vụ nước ngoài cho Trung Quốc, đã đạt thỏa thuận với chính quyền liên bang và đã từ chức. Eileen Wang, một lãnh đạo thành phố Arcadia đang phải đối mặt với các cáo buộc về hành vi hoạt động như một đặc vụ nước ngoài bất hợp pháp cho Trung Quốc, đã từ chức vào hôm thứ Hai sau khi đạt được một thỏa thuận nhằm giải quyết vụ án cấp liên bang này.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.