Hôm nay,  

Quốc Kỳ Đang Bay Cao, Nhưng Chiến Tranh Chưa Kết Thúc

25/05/202616:16:00(Xem: 442)

blank

Người cựu chiến binh quỳ gối, gục đầu trước tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam. (Hình: Việt Báo)

 

Quốc Kỳ Đang Bay Cao, Nhưng Chiến Tranh Chưa Kết Thúc
 

Kalynh Ngô
 

Cứ mỗi thứ Hai cuối tháng Năm, nước Mỹ dừng lại, một nhịp.

Không phải dừng theo nghĩa đen. Trên đường phố, dòng xe vẫn lưu thông. Hàng quán vẫn mở cửa. Các khu mua sắm vẫn tấp nập. Chỉ có trường học, công sở, được nghỉ theo luật liên bang. Nhưng có một sự dừng lại khác, lặng lẽ hơn, nằm ở phía bên trong lồng ngực của những người hiểu được ngày này là gì. Cờ được kéo xuống nửa cột, trong nửa ngày. Những hàng mộ bia trắng trải dài trên bãi cỏ xanh mướt của Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington, điểm tô thêm những lá quốc kỳ trước mỗi tảng bia trắng. Đều tăm tắp đến ám ảnh, và đẹp đến nao lòng. Trời hay đổ mưa vào ngày này hằng năm.

Tại Bức Tường Đen hình chữ V nổi tiếng ở Washington DC, còn gọi là Đài Tưởng Niệm Cựu Chiến Binh Chiến Tranh Việt Nam, trên đó khắc tên hơn 58,000 binh sĩ Mỹ đã tử trận hoặc mất tích, có những cựu chiến binh lặng im theo cách mà không cần ai giải thích thêm. Những đứa trẻ đặt hoa lên những tấm bia mà chúng chưa đủ lớn để đọc hiểu.

blank

           Hình: Việt Báo
 

Memorial Day sinh ra từ tang thương. Từ một quốc gia bị cuộc nội chiến xé toạc đến mức các cộng đồng ở cả miền Bắc lẫn miền Nam, khởi thủy là riêng lẻ, rồi sau đó là cùng nhau, dành riêng một ngày để tôn vinh những người đã chết. Hơn một thế kỷ trôi qua, ngày ấy đã gánh thêm tên tuổi của mọi người lính Mỹ hy sinh trong mọi cuộc chiến kể từ đó. Một ngày thấm đầy trong sự kính cẩn, biết ơn, và bên dưới tất cả những điều đó, là một nỗi đau không bao giờ thật sự lành.

Nhưng năm nay, Memorial Day năm 2026 này, những lá cờ có vẻ nặng nề hơn thường lệ. Bởi vì thế giới bên ngoài biên giới, và ngay trong lòng nước Mỹ vẫn không yên. Bởi vì những câu hỏi chúng ta đặt ra cho những người lính đã ngã xuống: Điều đó có xứng đáng không? Thế giới an toàn hơn chưa? Nhân bản hơn chưa? Và bởi vì đâu đó ở phía kia trái đất, những bà mẹ khác cũng đang đứng trên những nấm mộ, hỏi cùng một câu bằng những ngôn ngữ mà chúng ta không nói được, nhưng bằng một nỗi đau mà cả nhân loại đều hiểu.
 

‘Imaging’

Năm 1971, John Lennon đã cầu xin thế giới hãy thử cùng nhau tưởng tượng…

Ông kêu gọi ta hình dung một thế giới không còn những ranh giới vô hình đẩy con người vào chỗ chém giết nhau. Một thế giới mà ý thức hệ, biên giới và hận thù cổ xưa không còn đủ quyền lực để bắt một chàng trai 19 tuổi cầm súng, chĩa vào một chàng trai 19 tuổi khác, người cũng chỉ muốn được già đi bình thường theo luật thời gian, được cùng người yêu dạo bước những mùa lễ hội, được ngồi ăn sáng với gia đình mỗi buổi sáng không có tiếng bom.

Bài hát của Lennon không phải là ảo tưởng. Đó là tiếng kêu của sự tuyệt vọng được khoác lên chiếc áo của một bài hát ru, một lời cầu nguyện thì thầm bên trong giai điệu. Có lẽ vì cầu nguyện bằng tiếng thét vào khoảng không đã chưa bao giờ có tác dụng.

Hơn nửa thế kỷ sau, bài hát ấy vẫn vang lên trên đài phát thanh. Và hơn nửa thế kỷ sau, thế giới mà nó tưởng tượng vẫn chưa tồn tại.

Hãy nghĩ đến Ukraine. Đã hơn bốn năm kể từ khi xe tăng Nga vượt qua biên giới, và cuộc giết chóc vẫn tiếp diễn. Những người đàn ông trẻ Ukraine, họ đâu đó là nông dân, giáo viên, kỹ sư phần mềm, những người cha, bị huy động vào một cuộc chiến họ không chọn. Họ chiến đấu vì ngôi nhà của họ đang bị ném bom, vì những đứa con của họ cần chỗ ngủ an toàn, vì rút lui đồng nghĩa với bị xóa sổ. Nhưng họ có muốn điều này không? Hỏi bất kỳ người lính nào đang ngồi thu mình trong chiến hào ở Kyiv, câu trả lời gần như chắc chắn là không. Họ muốn chiến tranh kết thúc. Họ muốn về nhà.

Và ở phía đối nghịch? Cũng có những chàng trai trẻ, đến từ những vùng quê đẹp yên bình của nước Nga, từ chối lệnh nhập ngũ là điều gần như không thể được. Người ta buộc họ khoác lên người bộ quân phục. Và bây giờ họ đang chết trong một cuộc chiến mà chính phủ của họ gọi là "chiến dịch quân sự đặc biệt" – như thể đặt lại tên cho sự tàn sát có thể biến nó thành thứ gì đó khác. Gia đình họ khóc thương trong im lặng, đôi khi bị cấm ngay cả việc nói ra từ chiến tranh.

Hãy nghĩ đến Gaza. Dù người ta có tin vào điều gì đó gọi là chính trị, về lịch sử dài và rắc rối, về trách nhiệm của bên này bên kia, thì nỗi đau khổ của những người dân thường là điều không thể tranh cãi. Những gia đình chẳng có liên quan gì đến bất kỳ quyết định nào của bất kỳ chính phủ nào đã mất tất cả. Một người phụ nữ ở Gaza thức dậy vào một buổi sáng chỉ muốn nuôi con, không phải để trở thành biểu tượng của bất cứ điều gì. Bà ấy không chọn gì cả, không chọn phe nào, không chọn lực lượng nào. Nhưng chiến tranh lại chọn bà.

Hãy nghĩ đến Iran. Trong cái bóng của thần quyền và trừng phạt kinh tế, là những người Iran bình thường, nhiều người trẻ, học thức, mơ về một tương lai khác tốt đẹp hơn. Nhưng họ đang sống dưới mối đe dọa thường trực của việc bị cuốn vào một cuộc xung đột họ không phải tác giả. Những cuộc biểu tình, những đợt đàn áp, mối đe dọa của không kích trả đũa và leo thang… Tất cả đè nặng lên những con người chỉ muốn được sống, được thở, được hy vọng. Một đứa trẻ ở Tehran không nằm thức đêm nghĩ đến địa chính trị. Nó nghĩ đến ngày mai có được đến trường gặp bè bạn hay không.

Đây là điều về chiến tranh mà những bài diễn văn trong ngày Memorial Day đôi khi quên nói đủ rõ: Hầu hết những người chết trong chiến tranh đều không muốn ở đó.

blank

        Hình: Việt Báo
 

Memorial Day tôn vinh những người đã phục vụ và hy sinh vì sự tồn vong của quê hương của họ. Sự tôn vinh đó không có giới hạn. Nhưng tôn vinh người đã khuất không nên nhầm lẫn với việc tán dương những điều kiện đã dẫn đến huy chương anh hùng của họ. Để thật sự tưởng nhớ một người lính đã ngã xuống, nên chăng hãy thử ước ao, tưởng tượng, bằng tất cả những gì mình có: rằng thế giới lẽ ra có thể tìm ra một con đường khác.

Có một sự thật khôi hài khi trong cùng một tuần, vừa nhìn thấy lễ tưởng niệm tại Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington, vừa thấy những thước phim mới nhất từ một bệnh viện bị ném bom ở đâu đó xa xôi trên thế giới. Đó là nỗi đau của việc nhận ra rằng chúng ta vẫn chưa học được điều ta cứ nói mình đã học. Rằng "không bao giờ được để xảy ra nữa" là một câu nhân loại đã nói quá nhiều lần đến mức nó bắt đầu mất đi hình dạng.

Trong bài hát đã trở thành bất hủ và gây nhiều tranh cãi, John Lennon đã tưởng tượng về một thế giới sống trong hòa bình. Ông không tuyên bố điều đó sẽ dễ dàng. “Freedom Is Not Free.” Ông chỉ xin chúng ta hãy thử tưởng tượng – hãy giữ lấy khả năng đó, hãy để nó sống, hãy từ chối để sự hoài nghi thuyết phục ta rằng chiến tranh là điều kiện đoạt lấy chiến thắng, quyền lực vĩnh cửu của loài người.

 

blank

Một người lính Mỹ mất tích trong chiến tranh Việt Nam. Hình của ông đặt tại Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam (Hình: Việt Báo)
 

Không phải như vậy.

Memorial Day năm nay, như nhiều năm khác, quốc gia hãy tưởng nhớ những người Mỹ đã ngã xuống. Đó là những thanh niên đã thở hơi thở cuối cùng ở những địa danh vốn đã phai mờ trên các trang báo cũ. Nhưng sự hy sinh của họ, với tất cả sự trang nghiêm xứng đáng, là bất tử.

Rồi sau đó, nếu bạn có thể, hãy mở rộng sự tưởng nhớ đó ra xa hơn. Đến những người lính đã ngã xuống ở Ukraine. Đến người phụ nữ và gia đình ở Gaza. Đến những gia đình Iran nằm thức trong đêm vì nhớ người thân của mình đã chết trong phận pháo kích của kẻ thù. Đến những người dân bình thường đang bị kẹt trong một cuộc xung đột mà họ không thiết kế và không thể thoát ra.

Những người ấy không phải kẻ thù của chúng ta. Họ không khác gì mấy so với những người lính có tên được khắc trên tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam, hay được khắc trên đá cẩm thạch ở Normandy American Cemetery, hay được những bậc cha mẹ già thì thầm bên những nấm mộ ở những thị trấn nhỏ nước Mỹ. Họ là những con người muốn được sống.

Người cựu chiến binh quỳ gối, gục đầu trước tấm đá hoa cương đen của Đài Tưởng Niệm Chiến Tranh Việt Nam.

Đôi vợ chồng già đưa tay lần tìm những cái tên quen, rồi nhẹ nhàng đặt một cành hoa hồng bên dưới.

Điều tối thiểu chúng ta có thể làm hôm nay, tối thiểu thôi, là hình dung về một thế giới không bom đạn, không chiến tranh, và nỗ lực làm những gì mình có thể.

 

Tháng Năm hằng năm được chọn là Tháng Di sản Người Mỹ gốc Á, Người bản địa Hawaii và các đảo Thái Bình Dương (AANHPI) — là dịp để tôn vinh những nền văn hóa, lịch sử cùng các đóng góp đã góp phần hình thành cộng đồng chúng ta hôm nay. Đây cũng là lúc để mỗi người suy ngẫm về những giá trị chung, thường được nuôi dưỡng qua những việc làm giản dị và ý thức trong đời sống hằng ngày.
Có hiệu lực từ ngày 30 tháng 3, các lãnh sự quán Hoa Kỳ đã mở rộng việc “kiểm tra mạng xã hội” thêm cho các đương đơn diện chiếu khán không di dân, chẳng hạn như những người phụ thuộc diện H-3 và H-4, K-1, K-2, K-3, và R-1. Những diện này được thêm vào ngoài đương đơn H-1B và người phụ thuộc của họ, cùng với những người xin chiếu khán diện F, M, và J dành cho sinh viên và khách trao đổi vốn đã phải chịu sự kiểm tra mạng xã hội.
Thị trường chứng khoán Hoa Kỳ đang cho thấy một hình ảnh gần như trái ngược với đời sống kinh tế của nhiều người Mỹ: chiến sự Hoa Kỳ–Iran làm nghẽn nguồn dầu, giá xăng tăng, lạm phát trở lại trên 3%, niềm tin của người tiêu thụ sa sút, nhưng chỉ số S&P 500 vẫn tăng 29% trong 12 tháng qua và vừa chạm mức cao kỷ lục, theo James Surowiecki viết trên The Atlantic ngày 4 tháng 5 năm 2026. Thoạt nhìn, thị trường có vẻ xa rời thực tế. Sau đợt bán tháo lúc chiến tranh bắt đầu, cổ phiếu lại tăng 13% chỉ trong 30 ngày. Dầu bị chặn, giá cả leo thang, dân chúng bi quan, nhưng giới đầu tư vẫn mua vào.
Tờ Washington Post đã đoạt Giải Pulitzer phục vụ công chúng nhờ loạt bài tường thuật về nỗ lực sâu rộng của Tổng thống Donald Trump trong nhiệm kỳ thứ hai nhằm thu nhỏ bộ máy công chức liên bang và cải tổ chính quyền qua U.S. DOGE Service, cơ quan do Elon Musk dẫn dắt. Giải phục vụ công chúng được xem là phần thưởng cao quý nhất trong hệ thống Pulitzer dành cho báo chí Hoa Kỳ. Đây là lần thứ hai trong vòng năm năm Washington Post nhận giải này. Trước đó, tờ báo từng đoạt giải phục vụ công chúng năm 2022 nhờ loạt bài về cuộc tấn công Quốc Hội ngày 6 tháng 1, 2021.
Mỹ sẽ tịch thu hộ chiếu (passport) các bậc cha/mẹ còn nợ tiền cấp dưỡng nuôi con từ 2.500 USD trở lên. Nếu người nợ đang ở ngoài nước khi hộ chiếu bị thu hồi phải tới Đại sứ quán xin giấy về Mỹ ngay
- Trump gây chiến, làm Mỹ phá sản, mọi thứ tăng giá, kinh tế Mỹ mất hơn 10.000 việc làm mỗi tháng. Cộng Hòa: Mỹ không đủ tiền để tiếp tục trợ cấp y tế cho 22 triệu người Mỹ gặp phí bảo hiểm tăng - Thượng Viện Mỹ cảm ơn TQ đã thúc giục Iran mở lại eo biển Hormuz. - Hốt bạc bằng iao dịch nội gián: hàng trăm triệu đô lệnh bán khống dầu thô bán ra hay mua vài phút trước khi Trump nói sẽ tăng dội bom, hay nói đã có thỏa thuận - Cựu nữ Dân Biểu Marjorie Taylor Greene: các lệnh bán khống dầu thô trị giá 920 triệu USD vài phút trước khi Trump tuyên bố về chiến tranh lúc nóng lúc lạnh thực chất chỉ là "Giao dịch nội gián"
Tony Thurmond là Giám đốc Sở Giáo dục Công lập tiểu bang, năm nay 57 tuổi, đã khẳng định lập trường cấp tiến qua những mục tiêu như thiết lập hệ thống y tế một pháp nhân chi trả (single-payer), xây dựng hai triệu đơn vị nhà ở vào năm 2030, và giải thể Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan (ICE).
• Phạm Thiên Thư, Người “Mang Bụi Đỏ Đi Rồi” • Ngoại Trưởng Rubio Gặp Giáo Hoàng Giữa Lúc Căng Thẳng Mỹ-Vatican • Tòa Công Bố Thư Tuyệt Mệnh Được Cho Là Của Jeffrey Epstein • Người Dùng iPhone Có Thể Nhận Đến 95 Đô La Từ Vụ Kiện Apple • Trump Xin Hoãn Thi Hành Án Vụ E. Jean Carroll • Trung Quốc Nhấn Mạnh Vấn Đề Đài Loan Trước Cuộc Gặp Trump-Tập • Hoa Kỳ Mở Lại Thủ Tục Trục Xuất Sinh Viên Columbia Ủng Hộ Palestine • New York Thông Qua Ngân Sách 268 Tỷ Đô La, Có Thuế Mới Cho Nhà Thứ Hai • Trung Quốc Tuyên Án Tử Hình Treo Hai Cựu Bộ Trưởng Quốc Phòng
Các sở cảnh sát địa phương đang đóng vai trò ngày càng lớn trong việc thực thi luật di trú. Tuy nhiên, việc theo dõi các hoạt động này thường gặp khó khăn. Các hồ sơ thường không đầy đủ, công bố chậm trễ hoặc, khiến các nhà báo và cộng đồng không thể có bức tranh rõ ràng về cách thức ICE hoạt động ở địa phương.
Lúc 5:00g chiều Chủ Nhật, ngày 06/09/2026 (DL), tại Westminster, CA Kính thưa Chư Tôn Thiền Đức Tăng Ni cùng quý Phật tử đồng hương xa gần kính mến, Nhằm mục đích duy trì ngôi Tam Bảo và hỗ trợ các hoạt động hoằng pháp, Chùa Hương Sen chúng con trân trọng kính mời Chư Tôn Thiền Đức cùng quý Phật tử khắp nơi tham dự buổi Tiệc chay văn nghệ, Ngày Hội sách Phật giáo cộng đồng và Giới thiệu Pháp bảo 140 tác phẩm của Chùa Hương Sen.
- Saudi Arabia cấm Mỹ dùng căn cứ ở đây, cấm bay trên không phận Saudi Arabia để tấn công Iran - Iran: cần hòa bình bền vững, sẽ không đầu hàng; Trump lạc quan: sắp có thỏa thuận, nếu không thì Mỹ sẽ dội bom. - Phi cơ Mỹ bắn bể bánh lái 1 tàu dầu Iran tính thoát phong tỏa
- Nữ Dân Biểu Anna Paulina Luna: hồ sơ mật nói có người hành tinh, thì Kinh Enoch của Do Thái Giáo từ trước Công Nguyên đã nói rồi. - Cựu DB Matt Gaetz, và DB Tim Burchett: hồ sơ dĩa bay UFO sẽ long trời lở đất
• Trump Đăng Nội Dung Ngụ Ý Mỹ Và Iran Sắp Đạt Thỏa Thuận Hòa Bình • Ted Tuner, Tỷ Phú Sáng Lập CNN, Người Góp Phần Thay Đổi Truyền Hình Mỹ, Qua Đời • Trump ‘TACO’ Chiến Dịch Quân Sự Chưa Đến 2 Ngày Tuổi • Đức Giáo Hoàng Leo Bác Bỏ Cáo Buộc Của Trump • Người Dùng iPhone Có Thể Nhận Tiền Bồi Thường Đến $95 • FBI Điều Tra Phóng Viên The Atlantic Viết Bài Về Chứng Nghiện Rượu Của Kash Patel • Iran Tấn Công Nhiều Tài Sản Quân Sự Mỹ Hơn Những Gì Ngũ Giác Đài Thông Báo • Bộ Trưởng Thương Mại Điều Trần Vụ Epstein • Việt Nam: Bác Sĩ Viết Chữ Xấu Trong Đơn Thuốc Có Thể Bị Phạt Đến 2 Triệu Đồng
Ứng viên Thẩm phán John Marck do Trump đề cử từ chối xác nhận là Hiến Pháp chỉ cho 2 nhiệm kỳ, nói còn tùy. Và 3 ứng viên khác cũng từ chối trả lời khẳng định
Hai Dân Biểu Liên Bang Derek Trần (Dân Chủ-CA45) và Lou Correa (Dân Chủ-CA46) đã đồng giới thiệu một Đạo Luật mang tên “Honor Our Commitment Act” (Tôn Trọng Cam Kết Của Chúng Ta). Đạo luật này ngăn chặn việc trục xuất những người tị nạn Việt Nam đến Hoa Kỳ trước ngày 12 tháng 7, 1995, thời điểm bình thường hóa quan hệ ngoại giao Mỹ-Việt. Theo các dân biểu, nhóm tỵ nạn này hiện đang đối diện nguy cơ bị trục xuất dưới các chính sách di trú hà khắc của chính quyền đương nhiệm. Dân biểu Henry Johnson (Georgia-4) cùng tham gia đồng bảo trợ dự luật.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.