Hôm nay,  

Đọc Tổ Quốc Trăm Năm (Lê Lạc Giao) Ký Ức Chống Lại Sự Hấp Thụ của Lịch Sử

02/09/202621:31:00(Xem: 298)
blank

Đọc Tổ Quốc Trăm Năm (Lê Lạc Giao)
Ký Ức Chống Lại Sự Hấp Thụ của Lịch Sử
 
Tô Đăng Khoa

 

Mỗi cuối tuần, nếu không có việc gì đặc biệt, tôi thường gặp anh Lê Lạc Giao bên ly cà phê quen thuộc. Chúng tôi ít khi nói trực tiếp về cuốn sách anh đang viết. Câu chuyện thường có tính tản mạn. Anh thường kể về một người bạn vừa mất, một bài thơ cũ bất chợt được nhắc lại, kỷ niệm ở Sài Gòn trước 1975, một lần trò chuyện với Nguyễn Lương Vỵ, một bài thơ tình của  Du Tử Lê, rồi từ đó mới lan sang những điều khác. Nhiều năm qua, tôi vẫn có cảm giác những cuốn sách của Lê Lạc Giao cũng được hình thành theo cách ấy. Chúng lớn dần lên từ những con người, những cuộc gặp gỡ, những ký ức tưởng như rất riêng tư nhưng bằng cách nào đó lại chạm vào một phần ký ức rộng hơn của cả một thế hệ.

Khi đọc Tổ Quốc Trăm Năm, tôi có cảm giác gần gũi như gặp lại một dòng chảy đã hiện diện từ rất lâu trong văn nghiệp của anh. Tôi từng bắt gặp nó trong Có Một Thời Nhân Chứng, trong Nụ Cười Buồn Mùa Hè, trong Dòng Đời. Những cuốn sách ấy khác nhau về nhân vật, khác nhau về bối cảnh, về thời gian, nhưng vẫn có một điều gì đó âm thầm nối chúng lại với nhau. Nhiều năm trước tôi nghĩ điều ấy nằm ở chiến tranh. Sau này tôi nghĩ nó nằm ở thân phận. Đọc Tổ Quốc Trăm Năm, tôi không còn chắc nữa. Có những lúc ngồi với cuốn sách, tôi cảm thấy mình đang đứng trước những khuôn mặt hơn là trước những ý niệm.

Có cả một kệ sách đã hình thành quanh giai đoạn này: những năm tháng tù cải tạo sau 1975, những cuộc chuyển trại trong đêm, những năm dài ở các trại miền Bắc. Trong số đó có những cuốn ghi lại hệ thống, phơi bày cơ chế, muốn lịch sử biết điều gì đã xảy ra; có những cuốn đi sâu vào tâm lý chịu đựng, nhìn người tù như chứng nhân của chính mình; cũng có những cuốn muốn lịch sử hóa một giai đoạn chưa được ghi chép đầy đủ, muốn đưa những năm tháng ấy vào hồ sơ. Tổ Quốc Trăm Năm ra đời muộn, đi giữa các vùng ấy nhưng vẫn giữ một dáng riêng. Những trang sách về những đêm chuyển trại, về tiếng giọng Nghệ An khô khốc của cán bộ giám thị, về những buổi thuyết trình chính trị lặp đi lặp lại như đĩa hát mòn kim, đều hiện diện rất rõ. Tuy vậy, sức sống của cuốn sách nằm nhiều hơn ở những người đang sống trong hệ thống đó: cụ thể, không thể thay thế, không tan hết vào vai trò mà lịch sử gán cho họ. Đình ngồi dưới gốc bã đậu mỗi chiều nhìn về hướng Sài Gòn là Đình, người đàn ông ấy, với nỗi ngóng chờ ấy, trong chiều tà ấy. Ba Răng vàng nói với những tù nhân mới: “Gọi tôi là anh Ba cho tiện,” vì đó là cách một người cụ thể, trong một tình huống cụ thể, chọn cách nói với những người khác. Nghiệp chen lên tai Hảo nói nhỏ về tin chuyển trại, vì đó là điều Nghiệp đã làm, một lần, vào buổi chiều đó.

Tôi bị ám ảnh đoạn Hảo nhận ổ bánh mì sau nhiều năm ngoài Bắc. Lê Lạc Giao viết: “Anh chăm chú nhìn nó như gặp lại người thân bấy lâu xa cách của mình.” Tôi đánh dấu vào mép trang rồi đọc tiếp. Mấy hôm sau mở sách ra, mắt tôi lại dừng đúng chỗ ấy. Có điều gì đó xảy ra trong khoảnh khắc đó mà tôi muốn nói cho rõ hơn. Một ổ bánh mì vốn là chuyện rất nhỏ. Trong bảy trăm trang sách còn biết bao chuyện lớn hơn. Thế nhưng chính chi tiết này lại ở lại lâu nhất — ở lại trong trang sách sau khi tôi đã đọc qua, rồi ở lại trong ký ức tôi sau khi đã gấp sách lại. Và chính cái cách nó ở lại ấy là điều tôi muốn gọi bằng nhan đề bài viết này.
 

Lịch sử không giữ lại ổ bánh mì theo cách mà văn chương giữ lại nó. Khi đi qua lịch sử, những chi tiết như thế thường được đặt vào những phạm vi rộng hơn: thiếu thốn vật chất thời hậu chiến, sự khác biệt văn hóa Nam Bắc, chấn thương tâm lý của người tù cải tạo. Những cách nhìn ấy đều có giá trị của chúng. Chúng giúp người đọc thấy được bối cảnh lớn hơn mà chi tiết đang nằm trong đó. Tuy vậy, càng nghĩ về đoạn văn này, tôi càng thấy có một điều gì đó vẫn còn ở bên ngoài những phạm vi ấy. Đó là cái nhìn của Hảo khi nhìn ổ bánh mì. Cái nhìn của người đàn ông cụ thể này, vào buổi chiều cụ thể, sau những năm tháng mà chỉ riêng anh đã sống qua.

Khi mắt tôi dừng lại ở đoạn ấy lần thứ hai —không chủ đích — tôi bắt đầu nghĩ đến một khả năng khác. Có thể ký ức người đọc cũng vận hành theo một cách tương tự ký ức nhân vật. Hảo nhìn ổ bánh mì và nhận ra một điều gì đó vượt khỏi chính ổ bánh mì. Tôi đọc câu văn ấy rồi quay lại với nó nhiều ngày sau. Cảm giác ấy khó giải thích. Giống như có một điểm nào đó trên trang sách giữ lại lực hút riêng của nó. Điều gì xảy ra trong quá trình ấy, tôi không chắc mình hiểu hết. Nhưng dường như có một thứ được truyền đi từ kinh nghiệm sống, qua câu văn, đến người đọc mà không cần đi ngang qua nhiều tầng giải thích.

Cũng như mùi hoa xoan trong buổi sáng đầu tiên trên đất Bắc, như hũ dưa cải được gửi từ quê nhà, như người cha già lặn lội đi thăm con sau nhiều năm xa cách:  Mỗi chi tiết đều mang một đời sống riêng. Khi đọc chúng, tôi thường có cảm giác mình đang đứng trước một điều gì đó rất khó thay thế. Chỉ cần dịch nó lên một tầng khái quát hơn, một phần nào đó của nó bắt đầu nhạt đi. Có lẽ vì vậy mà những chi tiết ấy vẫn còn ở lại rất lâu sau khi câu chuyện đã đi qua những trang khác.
 

Vì quen biết Lê Lạc Giao ngoài đời nên tôi đọc cuốn sách theo một cách khác. Tôi biết nhiều nhân vật trong sách không xuất hiện từ trí tưởng tượng đơn thuần. Phía sau họ thường có một con người thật, một cuộc đời thật, một cuộc gặp thật nào đó. Điều ấy tạo cho tác phẩm một sức nặng riêng. Khi đọc, tôi nhiều lần có cảm giác người viết đang mang theo ký ức của những người đã từng ngồi trước mặt mình kể chuyện. Họ không hiện ra như tư liệu. Họ hiện ra như những con người mà sự hiện diện của họ đã để lại một món nợ ký ức nào đó trong người kể.

Những diễn giải về chiến tranh Việt Nam và hậu chiến sẽ tiếp tục thay đổi. Mỗi thế hệ sẽ đọc lại giai đoạn này theo ngữ cảnh mới. Những cách gọi tên, những đánh giá chính trị rồi cũng sẽ thay đổi. Nhưng có những thứ không thể thay đổi được bởi bất kỳ diễn giải nào, vì chúng tồn tại ở một tầng trước khi diễn giải đặt tên. Đình ngồi dưới gốc bã đậu nhìn về hướng Sài Gòn không cần ai diễn giải để tồn tại. Hảo nghe giọng Nghệ An khô khốc và hình dung ra một cái gì đó khô cằn, quắt queo trong đầu; chi tiết ấy tự mang theo sức nặng của nó. Ba Răng vàng cảnh báo nhóm tù mới về việc liên lạc với nhau, vào buổi trưa đó, trên con đường xuống bếp. Câu nói ấy ở lại như dấu vết của một người, một giọng nói, một hoàn cảnh.

Chữ “hấp thụ” trong tiêu đề “Ký Ức chống lại sự hấp thụ của Lịch Sử” đến với tôi khá muộn, sau khi đọc xong sách nhiều ngày. Tôi dùng nó theo một nghĩa rất giản dị. Lịch sử cần khái quát hóa để có thể trở thành lịch sử. Nó cần những mô thức, những phạm trù, những đường nét lớn. Nhờ vậy mà người đọc có thể nhìn thấy cả một thời kỳ. Nhưng trong quá trình ấy, những gì chỉ xảy ra một lần, với một con người cụ thể, thường khó giữ nguyên hình dạng ban đầu của nó. Chúng không mất đi mà sống dưới một tên gọi rộng hơn chính mình.
 

Đó là di sản của Tổ Quốc Trăm Năm. Những con người được giữ lại trong tính cụ thể không thể thay thế của họ, trước khi lịch sử kịp đồng hóa họ vào một danh mục. Lê Lạc Giao viết về giai đoạn này như người đã ngồi nghe — một nhân chứng của một thời điêu linh nghe những người thật kể về những năm tháng thật, rồi cúi xuống nhặt lại từng chi tiết nhỏ trước khi chúng biến mất. Ông không cần lớn tiếng với lịch sử. Có lẽ chỉ cần giữ cho những chi tiết ấy chưa mất đi quá nhanh vào trường khái niệm cũng đã là một việc rất khó.

Bởi vậy, nếu phải nói điều gì làm Tổ Quốc Trăm Năm đứng riêng trong số rất nhiều tác phẩm viết về cùng một giai đoạn, tôi nghĩ câu trả lời không nằm ở tư liệu, ở quan điểm. Điều còn ở lại sau khi gấp sách — ít nhất đối với tôi — là cảm giác vừa gặp thêm vài con người mà lẽ ra mình đã không bao giờ có cơ hội gặp. Họ bước ra từ những trang sách với đầy đủ những vui buồn, chờ đợi, thương nhớ và giới hạn của một đời người. Rồi họ ở lại đâu đó trong ký ức người đọc — theo cách một ổ bánh mì ở lại, theo cách mắt người đọc dừng lại ở một trang sách mấy hôm sau mà không biết tại sao.

 

Tô Đăng Khoa

blank



Trưa Chủ Nhật 31-5-2026, nhằm ngày Rằm Tháng Tư Bính Ngọ, chùa Đạo Tràng Nhân Quả tại Quận Cam, cử hành lễ Phật Đản Phật Lịch 2570, trong không khí ấm cúng trang nghiêm với đông đảo khách tham dự. Ni sư Thích Nữ Quảng Bác, trụ trì chùa Đạo Tràng Nhân Quả chào mừng chư tăng và Phật tử đến dự, nói về ý nghĩa của Phật Đản.
Ông Xavier Becerra nói với cử tri rằng là con của một gia đình di dân, ông cảm thấy mình may mắn có được ngày hôm nay. Ông muốn nuôi dưỡng Giấc Mơ California cho tất cả những cư dân lương thiện, làm việc chăm chỉ để nuôi gia đình và đóng góp cho nước Mỹ. Ông đã làm được điều này, và sẽ tiếp tục thực hiện trong vai trò thống đốc California.
California: Nhớ đi bầu ngày mai, nếu bạn chưa bầu qua thư. Câu hỏi của cử tri gốc Việt (địa hạt 45) có thể diễn dịch là: nên giữ DB Derek Trần (Dân Chủ) hay ai từ Cộng Hòa? - Ngày mai, Thứ Ba ngày 2 tháng 6/2026, là bầu cử sơ bộ ở California, cháy thùng phiếu ở Los Angeles. - Iran: ngưng đàm phán với Mỹ vì Mỹ tấn công Iran, vi phạm ngưng bắn. Iran sẽ phong tỏa Eo biển Hormuz. Giá dầu tăng 5%. - Giá dầu WTI tăng hơn 4% trong khi hỏa tiễn Mỹ và Iran "bắn nhau để tự vệ" giữa lúc ngưng bắn - Iran nói đã tấn công 1 căn cứ Mỹ, nơi tấn công 1 tháp viễn thông Iran ở đảo Sirik. Kuwait nói Iran tấn công lãnh thổ Kuwait tàn bạo và liên tiếp. Mỹ: bắn rớt 2 tên lửa Iran - Iran: 15 tàu đã đi qua Eo biển Hormuz trong 24 giờ trước đó. - Iran: lệnh ngừng bắn giữa Iran-Mỹ cũng phải là ngừng bắn giữa Israel và Lebanon. Israel nói vừa giết 3 lính Hezbollah ở Lebanon. - Israel: vừa giết 1 chỉ huy của Hamas ở Gaza - Chiến dịch diệt chủng của Israel tại Gaza châm ngòi cho làn sóng hôn nhân trẻ em Pa
Phải tự im lặng, hễ mở miệng là sẽ bị sa thải. Bản tin The Hill cho biết: Đề xuất về NDA (thỏa thuận bảo mật thông tin) đối với nhân viên liên bang gây ra làn sóng phản đối đa chiều. Một đề xuất của chính quyền Trump nhằm buộc các nhân viên liên bang ký các thỏa thuận bảo mật thông tin (NDA) đã châm ngòi cho những cáo buộc rằng Nhà Trắng đang cố gắng bịt miệng đội ngũ nhân sự của mình, bao gồm cả những người đã và đang tiếp xúc với báo chí.
Phó Chánh văn phòng Nhà Trắng Stephen Miller đã bị kiểm chứng thực tế gần như ngay lập tức sau khi tuyên bố với các phóng viên rằng các khoản trợ cấp thuộc Chương trình Hỗ trợ Dinh dưỡng Bổ sung (SNAP) được phát một cách tùy tiện tại hầu hết các tiểu bang mà không cần bất kỳ giấy tờ chứng minh nhu cầu nào.
Chỉ còn ít ngày nữa là Giải Bóng Đá Thế Giới (World Cup) sẽ bắt đầu từ ngày 11/6 cho đến 19/7/2026. Năm nay có ba nước được FIFA – Fédération Internationale de Football Association – viết theo tiếng Pháp (Liên Đoàn Bóng Đá Thế Giới, thành lập năm 1930) giao cho đứng ra tổ chức, đó là Hoa Kỳ, Canada và Mễ Tây Cơ, nhưng chính yếu là Hoa Kỳ.
Nếu bạn đang xin thẻ xanh, hãy an tâm, đừng vội rời Mỹ, và bây giờ đọc 2 bản tin sau đây. Bản tin AFP viết như sau: Theo tờ The New York Times, chính quyền Tổng thống Trump đã rút lại tuyên bố trước đó, vốn yêu cầu những người không mang quốc tịch Hoa Kỳ đang tìm kiếm quyền thường trú tại Hoa Kỳ – thường được gọi là Thẻ xanh – phải trở về quê hương để nộp đơn xin cấp Thẻ xanh.
Khi mùa hè đang cận kề, tình trạng giá cả leo thang cùng những hệ lụy khác từ cuộc chiến với Iran đang gây áp lực nặng nề lên nền kinh tế vốn phụ thuộc vào du lịch của các quốc gia Đông Nam Á, bao gồm Thái Lan và Việt Nam. Mùa cao điểm du lịch hè của khu vực này đang gặp rủi ro, khi chi phí nhiên liệu máy bay tăng cao kết hợp với sự bất định về lệnh ngừng bắn dẫn đến việc hủy chuyến bay và đẩy giá vé lên mức cao hơn.
Theo bản tin của báo The Independent: Việt Nam di dời mộ phần để nhường chỗ cho sân golf của ông Trump, theo bài viết của phóng viên Brendan Rascius. Theo một báo cáo mới, những người nông dân Việt Nam đang tiến hành bốc mộ tổ tiên của họ nhằm giải phóng mặt bằng cho một khu phức hợp rộng lớn của Tổ chức Trump (Trump Organization) — dự kiến ​​bao gồm các khách sạn năm sao, biệt thự cao cấp và một sân golf.
. Mạng lưới các căn cứ lớn của Mỹ trải khắp châu Á — vốn là quân bài chủ chốt của Mỹ nhằm răn đe Trung Quốc — hiện nằm trọn trong tầm bắn của kho vũ khí khổng lồ gồm tên lửa, máy bay không người lái và vũ khí siêu thanh của Bắc Kinh; quy mô và sức mạnh của kho vũ khí này vượt xa bất cứ thứ gì mà Iran từng huy động trong cuộc chiến gần đây. . Các địa điểm trọng yếu như đảo Guam vẫn chưa được làm kiên cố đúng mức
Tom Steyer. là một nhà hoạt động cấp tiến, có bề dày thành tích giành nhiều thắng lợi cho tầng lớp lao động tại California, cho học sinh trường công, và cho môi trường. Trong hơn 15 năm qua, Tom đã đương đầu với các nhóm lợi ích quyền lực, mang lại những thành quả thiết thực cho California. Tom đã dẫn dắt các chiến dịch vận động bỏ phiếu nhằm đánh bại các tập đoàn dầu khí lớn trong vấn đề khí hậu, đối đầu với các tập đoàn thuốc lá lớn để tăng thuế thuốc lá.
- Cố vấn Khamenei: Trump đưa ra “yêu cầu phi lý”. - Nhân viên ICE trong vụ nổ súng tại Minnesota bị bắt giữ. - Chính quyền Trump cân nhắc bán các kho giam giữ nhập cư của ICE. - Mỹ chưa xác thực Iran rải thủy lôi ở eo biển Hormuz dù tăng cường tìm kiếm. - Marcia Lucas, biên tập phim ‘Star Wars’, qua đời ở tuổi 80. - Chuyến bay của United buộc phải chuyển hướng do hành khách gây rối. - Thái Bình Dương: Mỹ không kích tàu nghi buôn ma túy, 3 người thiệt mạng. - Xe buýt gây tai nạn liên hoàn trên cao tốc Virginia, ít nhất 5 người thiệt mạng. - Mỹ mở điều tra Việt Nam về quyền sở hữu trí tuệ theo Điều 301.
Theo tờ New York Times, dân số Nhật Bản từng đạt đỉnh 128 triệu người vào năm 2008 và hiện đã tụt về mức tương đương năm 1989; các dự báo cho thấy dân số nước này sẽ tiếp tục giảm xuống còn 87 triệu người vào năm 2070.
• Tòa Bạch Ốc Ra Mắt Trang ‘Aliens’ Để Gắn Mác Người Nhập Cư Là “Kẻ Lạ Xâm Nhập” • Thẩm Phán Liên Bang Tạm Ngăn Chi Tiền Từ Quỹ 1,8 Tỷ Mỹ Kim Của Trump • Hỏa Hoạn Trên Tàu Bảo Trì Ở Nhà Ga Penn: 5 Người Bị Thương, Tê Liệt Một Phần Mạng Lưới Tàu Hỏa • Mỹ – Iran Tạm Đạt Thỏa Thuận Gia Hạn Ngừng Bắn, Mở Đàm Phán Hạt Nhân • Drone Nga Rơi Vào Romania, Hai Người Bị Thương • Cuộc Điều Tra Hình Sự Nhắm Vào E. Jean Carroll Gây Nhức Đầu Cho Khối Cộng Hòa Tại Thượng Viện • Hội Đồng Cố Vấn Vaccine Của FDA Đề Nghị Cập Nhật Liều Tiêm Covid Mùa Tới • Phong Trào ‘No Kings’ Chuẩn Bị Biểu Tình Toàn Quốc Đúng Sinh Nhật 80 Tuổi Của Trump • Chính Quyền Trump Chuẩn Bị In Tờ 250 Đôla Có Hình Tổng Thống Đương Nhiệm • Con Trai Thẩm Phán Samuel Alito Âm Thầm Làm Luật Sư Cho Bộ Ngân Khố Của Trump • Ba Phi Hành Gia Trung Hoa Trở Về Trái Đất Sau Gần 7 Tháng Trên Quỹ Đạo • Hỏa Tiễn Không Gian Nổ Trên Bệ Phóng Trong Khi Thử Động Cơ, Không Ai Bị Thương • Virus Gây Ói Mửa Lây Lan Rộng Ở Nhiều Tiểu Bang Ho
Trong Thiền Tông, ý nghĩa của Phật đản không nằm ở một sự kiện cách đây hơn hai ngàn năm, mà ở nơi sinh khởi của tánh giác ngay trong tâm mỗi người. Các Thiền sư Trung Hoa, Nhật Bản, Việt Nam đều chỉ về một điểm: Phật sinh khi tâm sáng, Phật mất khi tâm mê. Do vậy, trong nhà Thiền, khi chúng ta mừng lễ hội Phật đản với thắp đèn tuần hành chỉ là mượn phương tiện để tiếp cận chúng sinh đời thường. Trong tận cùng, lễ Phật đản không chỉ đơn giản tưởng nhớ một đức Phật Thích Ca, mà còn để nhận ra ánh sáng tỉnh thức, xa lìa vọng tưởng trong tâm mỗi người.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.