Hôm nay,  

Đọc Tổ Quốc Trăm Năm (Lê Lạc Giao) Ký Ức Chống Lại Sự Hấp Thụ của Lịch Sử

02/09/202621:31:00(Xem: 299)
blank

Đọc Tổ Quốc Trăm Năm (Lê Lạc Giao)
Ký Ức Chống Lại Sự Hấp Thụ của Lịch Sử
 
Tô Đăng Khoa

 

Mỗi cuối tuần, nếu không có việc gì đặc biệt, tôi thường gặp anh Lê Lạc Giao bên ly cà phê quen thuộc. Chúng tôi ít khi nói trực tiếp về cuốn sách anh đang viết. Câu chuyện thường có tính tản mạn. Anh thường kể về một người bạn vừa mất, một bài thơ cũ bất chợt được nhắc lại, kỷ niệm ở Sài Gòn trước 1975, một lần trò chuyện với Nguyễn Lương Vỵ, một bài thơ tình của  Du Tử Lê, rồi từ đó mới lan sang những điều khác. Nhiều năm qua, tôi vẫn có cảm giác những cuốn sách của Lê Lạc Giao cũng được hình thành theo cách ấy. Chúng lớn dần lên từ những con người, những cuộc gặp gỡ, những ký ức tưởng như rất riêng tư nhưng bằng cách nào đó lại chạm vào một phần ký ức rộng hơn của cả một thế hệ.

Khi đọc Tổ Quốc Trăm Năm, tôi có cảm giác gần gũi như gặp lại một dòng chảy đã hiện diện từ rất lâu trong văn nghiệp của anh. Tôi từng bắt gặp nó trong Có Một Thời Nhân Chứng, trong Nụ Cười Buồn Mùa Hè, trong Dòng Đời. Những cuốn sách ấy khác nhau về nhân vật, khác nhau về bối cảnh, về thời gian, nhưng vẫn có một điều gì đó âm thầm nối chúng lại với nhau. Nhiều năm trước tôi nghĩ điều ấy nằm ở chiến tranh. Sau này tôi nghĩ nó nằm ở thân phận. Đọc Tổ Quốc Trăm Năm, tôi không còn chắc nữa. Có những lúc ngồi với cuốn sách, tôi cảm thấy mình đang đứng trước những khuôn mặt hơn là trước những ý niệm.

Có cả một kệ sách đã hình thành quanh giai đoạn này: những năm tháng tù cải tạo sau 1975, những cuộc chuyển trại trong đêm, những năm dài ở các trại miền Bắc. Trong số đó có những cuốn ghi lại hệ thống, phơi bày cơ chế, muốn lịch sử biết điều gì đã xảy ra; có những cuốn đi sâu vào tâm lý chịu đựng, nhìn người tù như chứng nhân của chính mình; cũng có những cuốn muốn lịch sử hóa một giai đoạn chưa được ghi chép đầy đủ, muốn đưa những năm tháng ấy vào hồ sơ. Tổ Quốc Trăm Năm ra đời muộn, đi giữa các vùng ấy nhưng vẫn giữ một dáng riêng. Những trang sách về những đêm chuyển trại, về tiếng giọng Nghệ An khô khốc của cán bộ giám thị, về những buổi thuyết trình chính trị lặp đi lặp lại như đĩa hát mòn kim, đều hiện diện rất rõ. Tuy vậy, sức sống của cuốn sách nằm nhiều hơn ở những người đang sống trong hệ thống đó: cụ thể, không thể thay thế, không tan hết vào vai trò mà lịch sử gán cho họ. Đình ngồi dưới gốc bã đậu mỗi chiều nhìn về hướng Sài Gòn là Đình, người đàn ông ấy, với nỗi ngóng chờ ấy, trong chiều tà ấy. Ba Răng vàng nói với những tù nhân mới: “Gọi tôi là anh Ba cho tiện,” vì đó là cách một người cụ thể, trong một tình huống cụ thể, chọn cách nói với những người khác. Nghiệp chen lên tai Hảo nói nhỏ về tin chuyển trại, vì đó là điều Nghiệp đã làm, một lần, vào buổi chiều đó.

Tôi bị ám ảnh đoạn Hảo nhận ổ bánh mì sau nhiều năm ngoài Bắc. Lê Lạc Giao viết: “Anh chăm chú nhìn nó như gặp lại người thân bấy lâu xa cách của mình.” Tôi đánh dấu vào mép trang rồi đọc tiếp. Mấy hôm sau mở sách ra, mắt tôi lại dừng đúng chỗ ấy. Có điều gì đó xảy ra trong khoảnh khắc đó mà tôi muốn nói cho rõ hơn. Một ổ bánh mì vốn là chuyện rất nhỏ. Trong bảy trăm trang sách còn biết bao chuyện lớn hơn. Thế nhưng chính chi tiết này lại ở lại lâu nhất — ở lại trong trang sách sau khi tôi đã đọc qua, rồi ở lại trong ký ức tôi sau khi đã gấp sách lại. Và chính cái cách nó ở lại ấy là điều tôi muốn gọi bằng nhan đề bài viết này.
 

Lịch sử không giữ lại ổ bánh mì theo cách mà văn chương giữ lại nó. Khi đi qua lịch sử, những chi tiết như thế thường được đặt vào những phạm vi rộng hơn: thiếu thốn vật chất thời hậu chiến, sự khác biệt văn hóa Nam Bắc, chấn thương tâm lý của người tù cải tạo. Những cách nhìn ấy đều có giá trị của chúng. Chúng giúp người đọc thấy được bối cảnh lớn hơn mà chi tiết đang nằm trong đó. Tuy vậy, càng nghĩ về đoạn văn này, tôi càng thấy có một điều gì đó vẫn còn ở bên ngoài những phạm vi ấy. Đó là cái nhìn của Hảo khi nhìn ổ bánh mì. Cái nhìn của người đàn ông cụ thể này, vào buổi chiều cụ thể, sau những năm tháng mà chỉ riêng anh đã sống qua.

Khi mắt tôi dừng lại ở đoạn ấy lần thứ hai —không chủ đích — tôi bắt đầu nghĩ đến một khả năng khác. Có thể ký ức người đọc cũng vận hành theo một cách tương tự ký ức nhân vật. Hảo nhìn ổ bánh mì và nhận ra một điều gì đó vượt khỏi chính ổ bánh mì. Tôi đọc câu văn ấy rồi quay lại với nó nhiều ngày sau. Cảm giác ấy khó giải thích. Giống như có một điểm nào đó trên trang sách giữ lại lực hút riêng của nó. Điều gì xảy ra trong quá trình ấy, tôi không chắc mình hiểu hết. Nhưng dường như có một thứ được truyền đi từ kinh nghiệm sống, qua câu văn, đến người đọc mà không cần đi ngang qua nhiều tầng giải thích.

Cũng như mùi hoa xoan trong buổi sáng đầu tiên trên đất Bắc, như hũ dưa cải được gửi từ quê nhà, như người cha già lặn lội đi thăm con sau nhiều năm xa cách:  Mỗi chi tiết đều mang một đời sống riêng. Khi đọc chúng, tôi thường có cảm giác mình đang đứng trước một điều gì đó rất khó thay thế. Chỉ cần dịch nó lên một tầng khái quát hơn, một phần nào đó của nó bắt đầu nhạt đi. Có lẽ vì vậy mà những chi tiết ấy vẫn còn ở lại rất lâu sau khi câu chuyện đã đi qua những trang khác.
 

Vì quen biết Lê Lạc Giao ngoài đời nên tôi đọc cuốn sách theo một cách khác. Tôi biết nhiều nhân vật trong sách không xuất hiện từ trí tưởng tượng đơn thuần. Phía sau họ thường có một con người thật, một cuộc đời thật, một cuộc gặp thật nào đó. Điều ấy tạo cho tác phẩm một sức nặng riêng. Khi đọc, tôi nhiều lần có cảm giác người viết đang mang theo ký ức của những người đã từng ngồi trước mặt mình kể chuyện. Họ không hiện ra như tư liệu. Họ hiện ra như những con người mà sự hiện diện của họ đã để lại một món nợ ký ức nào đó trong người kể.

Những diễn giải về chiến tranh Việt Nam và hậu chiến sẽ tiếp tục thay đổi. Mỗi thế hệ sẽ đọc lại giai đoạn này theo ngữ cảnh mới. Những cách gọi tên, những đánh giá chính trị rồi cũng sẽ thay đổi. Nhưng có những thứ không thể thay đổi được bởi bất kỳ diễn giải nào, vì chúng tồn tại ở một tầng trước khi diễn giải đặt tên. Đình ngồi dưới gốc bã đậu nhìn về hướng Sài Gòn không cần ai diễn giải để tồn tại. Hảo nghe giọng Nghệ An khô khốc và hình dung ra một cái gì đó khô cằn, quắt queo trong đầu; chi tiết ấy tự mang theo sức nặng của nó. Ba Răng vàng cảnh báo nhóm tù mới về việc liên lạc với nhau, vào buổi trưa đó, trên con đường xuống bếp. Câu nói ấy ở lại như dấu vết của một người, một giọng nói, một hoàn cảnh.

Chữ “hấp thụ” trong tiêu đề “Ký Ức chống lại sự hấp thụ của Lịch Sử” đến với tôi khá muộn, sau khi đọc xong sách nhiều ngày. Tôi dùng nó theo một nghĩa rất giản dị. Lịch sử cần khái quát hóa để có thể trở thành lịch sử. Nó cần những mô thức, những phạm trù, những đường nét lớn. Nhờ vậy mà người đọc có thể nhìn thấy cả một thời kỳ. Nhưng trong quá trình ấy, những gì chỉ xảy ra một lần, với một con người cụ thể, thường khó giữ nguyên hình dạng ban đầu của nó. Chúng không mất đi mà sống dưới một tên gọi rộng hơn chính mình.
 

Đó là di sản của Tổ Quốc Trăm Năm. Những con người được giữ lại trong tính cụ thể không thể thay thế của họ, trước khi lịch sử kịp đồng hóa họ vào một danh mục. Lê Lạc Giao viết về giai đoạn này như người đã ngồi nghe — một nhân chứng của một thời điêu linh nghe những người thật kể về những năm tháng thật, rồi cúi xuống nhặt lại từng chi tiết nhỏ trước khi chúng biến mất. Ông không cần lớn tiếng với lịch sử. Có lẽ chỉ cần giữ cho những chi tiết ấy chưa mất đi quá nhanh vào trường khái niệm cũng đã là một việc rất khó.

Bởi vậy, nếu phải nói điều gì làm Tổ Quốc Trăm Năm đứng riêng trong số rất nhiều tác phẩm viết về cùng một giai đoạn, tôi nghĩ câu trả lời không nằm ở tư liệu, ở quan điểm. Điều còn ở lại sau khi gấp sách — ít nhất đối với tôi — là cảm giác vừa gặp thêm vài con người mà lẽ ra mình đã không bao giờ có cơ hội gặp. Họ bước ra từ những trang sách với đầy đủ những vui buồn, chờ đợi, thương nhớ và giới hạn của một đời người. Rồi họ ở lại đâu đó trong ký ức người đọc — theo cách một ổ bánh mì ở lại, theo cách mắt người đọc dừng lại ở một trang sách mấy hôm sau mà không biết tại sao.

 

Tô Đăng Khoa

blank



• Ngày Càng Nhiều Người Bị ICE Giam Giữ Tự Tử Trong Trại Giam • Chính Quyền Trump Soạn Kế Hoạch Hoãn Thủ Tục Hải Quan Tại Phi Trường Của Các ‘Thành Phố Trú Ẩn’ • Cựu Tổng Thống Joe Biden Kiện Bộ Tư Pháp • Hai Nhà Lập Pháp Đương Nhiệm Đều Thua Trong Hai Cuộc Bầu Cử Sơ Bộ Ở Texas • Người Phụ Nữ Bị Đại Học Indiana Sa Thải Vì Đăng Bài Về Charlie Kirk Nhận Tiền Dàn Xếp $225,000 • Thượng Viện South Carolina Bác Nỗ Lực Phân Chia Lại Địa Hạt • Lãi Suất Mua Nhà Ở Mỹ Tăng Cao Nhất Trong 9 Tháng • Dự Thảo Thỏa Thuận Mới: Mỹ Chấm Dứt Phong Tỏa, Iran Khôi Phục Hoạt Động Ở Eo Biển Hormuz • Israel Tuyên Bố Đã Tiêu Diệt Tân Chỉ Huy Vũ Trang Của Hamas Tại Gaza • Chính quyền Trump dự tính buộc toàn thể công chức ký cam kết bảo mật • Trump chuyển công dân Mỹ có thể nhiễm Ebola sang Kenya điều trị • Khách Du Lịch Quốc Tế Tránh Mỹ Ở Mức Kỷ Lục Sau Khi Ông Trump Tái Nhiệm • Nasa Công Bố 3 Chuyến Bay Không Người Lái Lên Mặt Trăng Trong Năm Nay Để Chuẩn Bị Xây Căn Cứ
Lễ Tưởng niệm (Memorial Day) vốn dĩ mang lại cảm giác như một vòng đua chiến thắng để bước vào mùa hè: bình xăng đầy ắp, thùng giữ nhiệt chất đầy đồ ăn thức uống, vali đã nằm gọn trong cốp xe. Tuy nhiên, năm nay, cảm giác đó lại là một cú sốc về giá cả.
Theo bản tin NBC News: Tòa án Tối cao đã bác bỏ vụ kiện liên quan đến giấy phép lái xe cấp cho người nhập cư không có giấy tờ hợp pháp. Vào hôm thứ Ba 26/5/2026, Tòa án Tối cao đã bác bỏ một vụ kiện vốn ít có cơ hội thành công, trong đó tiểu bang Florida tìm cách khởi kiện các tiểu bang California và Washington vì cáo buộc cho phép những người nhập cảnh trái phép vào quốc gia này được cấp giấy phép lái xe tải thương mại.
Phật Giáo là tôn giáo thân thiện và bao dung nhất với những người giới tính thứ ba hay giới tính không rõ ràng, gọi tắt là LGBT+ (đồng tính nữ hay nam, song tính, chuyển giới, bất định tính, vô tính...). Đơn giản vì Phật tử nhìn thấu suốt và thấy rõ không hề có cái gì gọi là tôi hay giới tính của tôi, hay bất kỳ nhãn hiệu nào, dù là nam hay nữ, Tây hay Tàu, Ta hay Nhật, Bắc hay Nam. Khi thấy thân và tâm đều là không, thì sẽ thấy không có cái gì để kỳ thị hay thân thiện, mà hiển lộ chỉ là một tâm bình đẳng, một tâm từ bi sinh khởi khi thấy các chúng sinh tội nghiệp đang bị lôi cuốn, bị chấp trước. Do vậy, mà gọi là thân thiện và bao dung.
TNS Andy Kim Bị Xịt Hơi Cay Bên Ngoài Cơ Sở Giam Giữ Của ICE Phép Thử Kế Tiếp Cho Trump Tại Texas: Cornyn Vs Paxton Hôm Nay Trump Lại Đi Khám Sức Khỏe Tòa Chặn Kế Hoạch Của Cộng Hòa Chia Lại Bản Đồ Bầu Cử Ở Alabama Các Thượng Nghị Sĩ Cảnh Báo Về Bất Đồng Giữa Trump Và GOP USDA Cảnh Báo Về Loại Thịt Bò Bán Tại Các Nhà Hàng Kebab Shop Thị Trường Toàn Cầu Phản Ứng Trước Cuộc Chiến Iran Bắc Hàn Phóng Hỏa Tiễn Đạn Đạo Và Các Vũ Khí Khác Lào: Chiến Dịch Tìm Kiếm Dân Làng Trong Hang Ngập Nước Vẫn Đang Diễn Ra Các Nước Nhóm Quad Công Bố Những Sáng Kiến Mới Tại Khu Vực Châu Á Thái Bình Dương
Cư dân và các doanh nghiệp được phép trở về nhà tại khu vực phía bắc thành phố Westminster. WESTMINSTER, Calif. – Lệnh sơ tán bắt buộc tại một số khu vực thuộc Thành Phố Westminster đã được Sở Cứu Hỏa Quận Cam dỡ bỏ. Vào thời điểm hiện tại, cư dân và các cơ sở kinh doanh đã được phép quay trở lại những khu vực từng phải sơ tán tại Westminster, và các tuyến đường cũng đã được mở lại. Cư dân và các cơ sở kinh doanh tại Westminster đã phải di dời kể từ cuối buổi sáng thứ Sáu, do một sự cố liên quan đến việc rò rỉ vật liệu độc hại diễn ra tại Thành Phố Garden Grove. Như đã thông báo trong cuộc họp báo lúc 6 giờ tối nay, Sở Cứu Hỏa Quận Cam đã xác định rằng việc cư dân và các cơ sở kinh doanh quay trở lại những khu vực từng phải sơ tán tại Westminster là hoàn toàn an toàn.
Iran: nhiều tiếng nổ ở thành phố cảng Bandar Abbas, nhưng tình hình trong tầm kiểm soát. - Trump lặp lại: uranium đã làm giàu của Iran phải bị tiêu hủy. - Iran: xin đưa uranium sang TQ
Cứ mỗi thứ Hai cuối tháng Năm, nước Mỹ dừng lại, một nhịp. Không phải dừng theo nghĩa đen. Trên đường phố, dòng xe vẫn lưu thông. Hàng quán vẫn mở cửa. Các khu mua sắm vẫn tấp nập. Chỉ có trường học, công sở, được nghỉ theo luật liên bang. Nhưng có một sự dừng lại khác, lặng lẽ hơn, nằm ở phía bên trong lồng ngực của những người hiểu được ngày này là gì. Cờ được kéo xuống nửa cột, trong nửa ngày. Những hàng mộ bia trắng trải dài trên bãi cỏ xanh mướt của Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington, điểm tô thêm những lá quốc kỳ trước mỗi tảng bia trắng. Đều tăm tắp đến ám ảnh, và đẹp đến nao lòng. Trời hay đổ mưa vào ngày này hằng năm.
Năng lượng mặt trời (điện mặt trời) là hình thức sản xuất điện có chi phí lắp đặt rẻ nhất tại hầu hết các khu vực trên thế giới. Thuế quan do các công ty nhập cảng tại Hoa Kỳ chi trả, và họ sẽ chuyển các khoản chi phí này sang cho người tiêu dùng. Và việc những người không phải công dân đi bỏ phiếu là điều cực kỳ hiếm gặp. Ba tuyên bố vừa dẫn này đều là những sự thật khách quan. Bạn có thể kiểm chứng chúng bằng cách tham khảo các nghiên cứu khoa học, lắng nghe ý kiến ​​của các chuyên gia, hoặc đơn giản là đọc tin tức từ các cơ quan báo chí đáng tin cậy.
- Quy định mới về thủ tục thẻ xanh sẽ buộc 1 triệu người rời Mỹ để về quê hương mà nộp đơn. Nếu bạn đang xin thẻ xanh, thì đừng về, hãy hội ý luật sư vì có thể sẽ bị hủy hồ sơ. - Garden Grove: bồn hóa chất nứt, giảm nguy cơ nổ bình, nhưng sáng Thứ Hai vẫn giữ lệnh di tản, công ty GKN bị kiện. - Đức Giáo Hoàng Leo XIV xin lỗi và xin tha thứ vì các giáo hoàng quá khứ từ thế kỷ 15 đã hợp thức hóa việc xâm lược và "nô lệ hóa dân ngoại đạo". - Đức Giáo Hoàng: lý thuyết "chiến tranh chính nghĩa" đã lỗi thời, bây giờ là phải đối thoại, ngoại giao và tha thứ.
Theo Cơ Quan Cứu Hỏa Quận Cam (OCFA), cập nhật lúc 8 giờ 03 sáng cho biết mối đe dọa nổ lớn nay không còn nữa. Đại úy Nick Garton cho hay trước đó áp suất trong bồn gia tăng đến mức có thể gây hiện tượng nổ lớn kiểu BLEVE bất cứ lúc nào. Tuy nhiên, các toán công tác vào đêm qua phát hiện vết nứt trên bồn đã giúp xả bớt áp suất, do đó khả năng phát nổ nay hoàn toàn được loại trừ — một tin được xem là rất khả quan. Nhiệt độ trong bồn, đo được vào đêm qua, ở mức 93 độ và đang có khuynh hướng giảm. Nhà chức trách cho biết sẽ tiếp tục theo dõi sát trong suốt ngày. Dù vậy, lệnh di tản vẫn còn hiệu lực. Giới chức nhấn mạnh cần bảo đảm an toàn tuyệt đối trước khi cho cư dân hồi gia, nhất là khi nhiệt độ có thể tăng trở lại theo sức nóng ban ngày.
Toán cứu hỏa cho biết đã phát giác một đường nứt trên thành bồn, có thể giúp xả bớt áp suất trong bồn chứa khoảng 7.000 gallon methyl methacrylate đang quá nhiệt; Thống đốc Gavin Newsom đã chính thức yêu cầu Tổng thống Donald Trump ban bố tình trạng khẩn cấp liên bang, trong lúc hàng chục ngàn cư dân quanh khu Little Saigon tiếp tục sống cảnh di tản.
Hai cư dân của Garden Grove vào tối Thứ Bảy, 23/5, đã nộp đơn kiện tập thể chống lại công ty GKN Aerospace trong lúc hàng chục ngàn cư dân Nam California vẫn phải rời khỏi nhà vì một bồn chứa hóa chất không ổn định tại cơ sở của công ty ở Garden Grove. Lực lượng khẩn cấp đang cố ngăn chặn điều mà giới chức cảnh báo có thể trở thành một vụ tràn hóa chất độc hại lớn hoặc một vụ nổ.
- Mở lại eo biển Hormuz, miễn phí quá cảnh qua eo biển trong 60 ngày để bàn thêm về hạt nhân, Iran hứa không làm vũ khí hạt nhân và sẽ pha loãng uranium về dưới mức 20% với quốc tế giám sát, Mỹ sẽ trả lại Iran một số tiền đã siết - Phải đến quý I hoặc quý II của năm 2027 lượng dầu qua eo biển Hormuz mới bình thường như trước chiến trang, sẽ tốn 58 tỷ USD để sửa chữa các cơ sở năng lượng khu vực
Hiện nay, hơn 500.000 người thị thực tạm thời/năm nộp đơn xin thẻ xanh. Trong năm vừa qua, Mỹ lặng lẽ cắt 1/2 số lượng thẻ xanh cấp ra. GS Kanstroom: Trump muốn giảm số lượng thẻ xanh. Hội nhà thờ World Relief: nhiều gia đình sẽ ly tán, về nước làm thẻ xanh có thể mất cả thập niên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.