Hôm nay,  

Đọc Tổ Quốc Trăm Năm (Lê Lạc Giao) Ký Ức Chống Lại Sự Hấp Thụ của Lịch Sử

02/09/202621:31:00(Xem: 297)
blank

Đọc Tổ Quốc Trăm Năm (Lê Lạc Giao)
Ký Ức Chống Lại Sự Hấp Thụ của Lịch Sử
 
Tô Đăng Khoa

 

Mỗi cuối tuần, nếu không có việc gì đặc biệt, tôi thường gặp anh Lê Lạc Giao bên ly cà phê quen thuộc. Chúng tôi ít khi nói trực tiếp về cuốn sách anh đang viết. Câu chuyện thường có tính tản mạn. Anh thường kể về một người bạn vừa mất, một bài thơ cũ bất chợt được nhắc lại, kỷ niệm ở Sài Gòn trước 1975, một lần trò chuyện với Nguyễn Lương Vỵ, một bài thơ tình của  Du Tử Lê, rồi từ đó mới lan sang những điều khác. Nhiều năm qua, tôi vẫn có cảm giác những cuốn sách của Lê Lạc Giao cũng được hình thành theo cách ấy. Chúng lớn dần lên từ những con người, những cuộc gặp gỡ, những ký ức tưởng như rất riêng tư nhưng bằng cách nào đó lại chạm vào một phần ký ức rộng hơn của cả một thế hệ.

Khi đọc Tổ Quốc Trăm Năm, tôi có cảm giác gần gũi như gặp lại một dòng chảy đã hiện diện từ rất lâu trong văn nghiệp của anh. Tôi từng bắt gặp nó trong Có Một Thời Nhân Chứng, trong Nụ Cười Buồn Mùa Hè, trong Dòng Đời. Những cuốn sách ấy khác nhau về nhân vật, khác nhau về bối cảnh, về thời gian, nhưng vẫn có một điều gì đó âm thầm nối chúng lại với nhau. Nhiều năm trước tôi nghĩ điều ấy nằm ở chiến tranh. Sau này tôi nghĩ nó nằm ở thân phận. Đọc Tổ Quốc Trăm Năm, tôi không còn chắc nữa. Có những lúc ngồi với cuốn sách, tôi cảm thấy mình đang đứng trước những khuôn mặt hơn là trước những ý niệm.

Có cả một kệ sách đã hình thành quanh giai đoạn này: những năm tháng tù cải tạo sau 1975, những cuộc chuyển trại trong đêm, những năm dài ở các trại miền Bắc. Trong số đó có những cuốn ghi lại hệ thống, phơi bày cơ chế, muốn lịch sử biết điều gì đã xảy ra; có những cuốn đi sâu vào tâm lý chịu đựng, nhìn người tù như chứng nhân của chính mình; cũng có những cuốn muốn lịch sử hóa một giai đoạn chưa được ghi chép đầy đủ, muốn đưa những năm tháng ấy vào hồ sơ. Tổ Quốc Trăm Năm ra đời muộn, đi giữa các vùng ấy nhưng vẫn giữ một dáng riêng. Những trang sách về những đêm chuyển trại, về tiếng giọng Nghệ An khô khốc của cán bộ giám thị, về những buổi thuyết trình chính trị lặp đi lặp lại như đĩa hát mòn kim, đều hiện diện rất rõ. Tuy vậy, sức sống của cuốn sách nằm nhiều hơn ở những người đang sống trong hệ thống đó: cụ thể, không thể thay thế, không tan hết vào vai trò mà lịch sử gán cho họ. Đình ngồi dưới gốc bã đậu mỗi chiều nhìn về hướng Sài Gòn là Đình, người đàn ông ấy, với nỗi ngóng chờ ấy, trong chiều tà ấy. Ba Răng vàng nói với những tù nhân mới: “Gọi tôi là anh Ba cho tiện,” vì đó là cách một người cụ thể, trong một tình huống cụ thể, chọn cách nói với những người khác. Nghiệp chen lên tai Hảo nói nhỏ về tin chuyển trại, vì đó là điều Nghiệp đã làm, một lần, vào buổi chiều đó.

Tôi bị ám ảnh đoạn Hảo nhận ổ bánh mì sau nhiều năm ngoài Bắc. Lê Lạc Giao viết: “Anh chăm chú nhìn nó như gặp lại người thân bấy lâu xa cách của mình.” Tôi đánh dấu vào mép trang rồi đọc tiếp. Mấy hôm sau mở sách ra, mắt tôi lại dừng đúng chỗ ấy. Có điều gì đó xảy ra trong khoảnh khắc đó mà tôi muốn nói cho rõ hơn. Một ổ bánh mì vốn là chuyện rất nhỏ. Trong bảy trăm trang sách còn biết bao chuyện lớn hơn. Thế nhưng chính chi tiết này lại ở lại lâu nhất — ở lại trong trang sách sau khi tôi đã đọc qua, rồi ở lại trong ký ức tôi sau khi đã gấp sách lại. Và chính cái cách nó ở lại ấy là điều tôi muốn gọi bằng nhan đề bài viết này.
 

Lịch sử không giữ lại ổ bánh mì theo cách mà văn chương giữ lại nó. Khi đi qua lịch sử, những chi tiết như thế thường được đặt vào những phạm vi rộng hơn: thiếu thốn vật chất thời hậu chiến, sự khác biệt văn hóa Nam Bắc, chấn thương tâm lý của người tù cải tạo. Những cách nhìn ấy đều có giá trị của chúng. Chúng giúp người đọc thấy được bối cảnh lớn hơn mà chi tiết đang nằm trong đó. Tuy vậy, càng nghĩ về đoạn văn này, tôi càng thấy có một điều gì đó vẫn còn ở bên ngoài những phạm vi ấy. Đó là cái nhìn của Hảo khi nhìn ổ bánh mì. Cái nhìn của người đàn ông cụ thể này, vào buổi chiều cụ thể, sau những năm tháng mà chỉ riêng anh đã sống qua.

Khi mắt tôi dừng lại ở đoạn ấy lần thứ hai —không chủ đích — tôi bắt đầu nghĩ đến một khả năng khác. Có thể ký ức người đọc cũng vận hành theo một cách tương tự ký ức nhân vật. Hảo nhìn ổ bánh mì và nhận ra một điều gì đó vượt khỏi chính ổ bánh mì. Tôi đọc câu văn ấy rồi quay lại với nó nhiều ngày sau. Cảm giác ấy khó giải thích. Giống như có một điểm nào đó trên trang sách giữ lại lực hút riêng của nó. Điều gì xảy ra trong quá trình ấy, tôi không chắc mình hiểu hết. Nhưng dường như có một thứ được truyền đi từ kinh nghiệm sống, qua câu văn, đến người đọc mà không cần đi ngang qua nhiều tầng giải thích.

Cũng như mùi hoa xoan trong buổi sáng đầu tiên trên đất Bắc, như hũ dưa cải được gửi từ quê nhà, như người cha già lặn lội đi thăm con sau nhiều năm xa cách:  Mỗi chi tiết đều mang một đời sống riêng. Khi đọc chúng, tôi thường có cảm giác mình đang đứng trước một điều gì đó rất khó thay thế. Chỉ cần dịch nó lên một tầng khái quát hơn, một phần nào đó của nó bắt đầu nhạt đi. Có lẽ vì vậy mà những chi tiết ấy vẫn còn ở lại rất lâu sau khi câu chuyện đã đi qua những trang khác.
 

Vì quen biết Lê Lạc Giao ngoài đời nên tôi đọc cuốn sách theo một cách khác. Tôi biết nhiều nhân vật trong sách không xuất hiện từ trí tưởng tượng đơn thuần. Phía sau họ thường có một con người thật, một cuộc đời thật, một cuộc gặp thật nào đó. Điều ấy tạo cho tác phẩm một sức nặng riêng. Khi đọc, tôi nhiều lần có cảm giác người viết đang mang theo ký ức của những người đã từng ngồi trước mặt mình kể chuyện. Họ không hiện ra như tư liệu. Họ hiện ra như những con người mà sự hiện diện của họ đã để lại một món nợ ký ức nào đó trong người kể.

Những diễn giải về chiến tranh Việt Nam và hậu chiến sẽ tiếp tục thay đổi. Mỗi thế hệ sẽ đọc lại giai đoạn này theo ngữ cảnh mới. Những cách gọi tên, những đánh giá chính trị rồi cũng sẽ thay đổi. Nhưng có những thứ không thể thay đổi được bởi bất kỳ diễn giải nào, vì chúng tồn tại ở một tầng trước khi diễn giải đặt tên. Đình ngồi dưới gốc bã đậu nhìn về hướng Sài Gòn không cần ai diễn giải để tồn tại. Hảo nghe giọng Nghệ An khô khốc và hình dung ra một cái gì đó khô cằn, quắt queo trong đầu; chi tiết ấy tự mang theo sức nặng của nó. Ba Răng vàng cảnh báo nhóm tù mới về việc liên lạc với nhau, vào buổi trưa đó, trên con đường xuống bếp. Câu nói ấy ở lại như dấu vết của một người, một giọng nói, một hoàn cảnh.

Chữ “hấp thụ” trong tiêu đề “Ký Ức chống lại sự hấp thụ của Lịch Sử” đến với tôi khá muộn, sau khi đọc xong sách nhiều ngày. Tôi dùng nó theo một nghĩa rất giản dị. Lịch sử cần khái quát hóa để có thể trở thành lịch sử. Nó cần những mô thức, những phạm trù, những đường nét lớn. Nhờ vậy mà người đọc có thể nhìn thấy cả một thời kỳ. Nhưng trong quá trình ấy, những gì chỉ xảy ra một lần, với một con người cụ thể, thường khó giữ nguyên hình dạng ban đầu của nó. Chúng không mất đi mà sống dưới một tên gọi rộng hơn chính mình.
 

Đó là di sản của Tổ Quốc Trăm Năm. Những con người được giữ lại trong tính cụ thể không thể thay thế của họ, trước khi lịch sử kịp đồng hóa họ vào một danh mục. Lê Lạc Giao viết về giai đoạn này như người đã ngồi nghe — một nhân chứng của một thời điêu linh nghe những người thật kể về những năm tháng thật, rồi cúi xuống nhặt lại từng chi tiết nhỏ trước khi chúng biến mất. Ông không cần lớn tiếng với lịch sử. Có lẽ chỉ cần giữ cho những chi tiết ấy chưa mất đi quá nhanh vào trường khái niệm cũng đã là một việc rất khó.

Bởi vậy, nếu phải nói điều gì làm Tổ Quốc Trăm Năm đứng riêng trong số rất nhiều tác phẩm viết về cùng một giai đoạn, tôi nghĩ câu trả lời không nằm ở tư liệu, ở quan điểm. Điều còn ở lại sau khi gấp sách — ít nhất đối với tôi — là cảm giác vừa gặp thêm vài con người mà lẽ ra mình đã không bao giờ có cơ hội gặp. Họ bước ra từ những trang sách với đầy đủ những vui buồn, chờ đợi, thương nhớ và giới hạn của một đời người. Rồi họ ở lại đâu đó trong ký ức người đọc — theo cách một ổ bánh mì ở lại, theo cách mắt người đọc dừng lại ở một trang sách mấy hôm sau mà không biết tại sao.

 

Tô Đăng Khoa

blank



Ngành tư pháp Hoa Kỳ đang áp dụng một phương thức mới nhằm đẩy nhanh tiến trình trục xuất di dân: gom nhiều hồ sơ vào các phiên xử tập thể quy mô lớn, với mục tiêu ban hành nhiều lệnh trục xuất hơn trong thời gian ngắn. Theo các luật sư di trú và Hiệp hội Luật sư Di trú Hoa Kỳ (AILA), những phiên xử sơ khởi — thường gọi là “master calendar hearings” — nay được tổ chức dưới dạng “đại phiên”, hay “phiên tòa tập thể”, có khi lên tới hơn 100 người trong một buổi. Trước đây, mỗi phiên như vậy chỉ có vài chục hồ sơ.
Sở Di trú và Nhập tịch Hoa Kỳ (USCIS) đã công bố một chính sách mới nhắc nhở mọi người rằng phần lớn người nước ngoài đang tạm thời ở Hoa Kỳ và muốn xin Thẻ Xanh nên nộp đơn thông qua lãnh sự quán Hoa Kỳ tại quốc gia quê nhà của họ, thay vì nộp bên trong Hoa Kỳ.
Ứng cử viên Đảng Cộng Hòa cho chức vị Thống đốc California, Steve Hilton (56 tuổi), đang nỗ lực giành một trong hai vị trí dẫn đầu trong kỳ bầu cử sơ bộ 2 tháng 6 tới đây. Theo cuộc thăm dò mới nhất do Đảng Dân Chủ California công bố vào ngày 19/05, ứng cử viên Steve Hilton và ứng cử viên Đảng Dân Chủ Xavier Becerra tiếp tục dẫn đầu cuộc đua. Chỉ có hai ứng cử viên đứng đầu được đi tiếp vào vòng bầu cử tháng 11, bất kể đảng phái. Cuộc đua sẽ kiểm chứng liệu Đảng Cộng Hòa có thể tạo nên một thách thức đáng kể tại California hay không. Tiểu bang chưa bầu chọn một thống đốc Cộng Hòa nào kể từ khi ông Arnold Schwarzenegger rời nhiệm sở vào năm 2011.
Vào ngày 29 tháng 4, Tối Cao Pháp Viện (TCPV) đưa ra phán quyết đa số (tỷ lệ 6-3) đã bác bỏ bản đồ phân chia khu vực bầu cử Quốc Hội của Louisiana, vốn bao gồm hai khu vực có đa số cử tri là người da đen. Phán quyết này đã vô hiệu hóa Điều 2 của Đạo luật Quyền bầu cử năm 1965 (VRA) nghiêm cấm các quy trình bầu cử làm suy giảm sự đại diện của các nhóm thiểu số. Phán quyết đặt ra tiêu chuẩn mới, yêu cầu các nguyên đơn phải chứng minh được rằng cơ quan lập pháp tiểu bang đã có hành vi phân biệt chủng tộc một cách có chủ ý khi vẽ lại bản đồ bầu cử. Đây là một yêu cầu gần như bất khả thi. Trước đây, tòa chỉ yêu cầu người kiện chứng minh rằng bản đồ phân chia khu vực bầu cử mới tước đi cơ hội của cử tri da đen trong việc bầu chọn các ứng viên mà họ chọn.
Sau hơn sáu năm sống chung với COVID-19, giới y khoa có thể sắp có thêm một phương tiện phòng ngừa mới: một loại thuốc uống dùng sau khi đã tiếp xúc với siêu vi khuẩn gây bệnh. Loại thuốc này tên là ensitrelvir, do công ty dược phẩm Nhật Bản Shionogi phát triển, hiện được bán tại Nhật dưới nhãn hiệu Xocova. Kết quả một cuộc thử nghiệm lâm sàng quốc tế, công bố ngày 13 tháng 5 trên New England Journal of Medicine, cho thấy thuốc có thể làm giảm đáng kể nguy cơ phát bệnh nơi những người sống chung nhà với người mắc COVID-19.
Một nhóm cựu chiến binh từng tham chiến Việt Nam đang đưa chính quyền Tổng thống Donald Trump ra tòa, nhằm chặn kế hoạch dựng một khải hoàn môn cao 250 foot tại vòng xoay giữa Nghĩa trang Quốc gia Arlington và Đài Tưởng niệm Lincoln. Trong đơn kiện nộp hồi tháng Hai, ba cựu binh Vietnam War cùng một sử gia kiến trúc, nhờ nhóm Public Citizen Litigation Group đại diện, yêu cầu tòa án liên bang ngưng dự án “Independence Arch” mà họ gọi mỉa là “Arc de Trump”. Họ lập luận rằng Tòa Bạch Ốc đã đốt giai đoạn, chưa có đạo luật riêng của Quốc hội cho phép xây một công trình tưởng niệm mới trên khu đất liên bang này, như luật hiện hành đòi hỏi.
Một nghiên cứu mới cho thấy phần lớn người nhận không hề nghĩ rằng những thông điệp cá nhân họ đọc có thể do trí tuệ nhân tạo (AI) tạo ra — ngay cả khi chính họ cũng đang sử dụng công cụ này. Nhóm thực hiện nghiên cứu đã khảo sát hơn 1.300 người tại Hoa Kỳ, tuổi từ 18 đến 84. Người tham gia được cho đọc nhiều thông điệp do AI soạn, như thư xin lỗi qua email.Họ được chia thành bốn nhóm: một nhóm không được cho biết ai là tác giả; các nhóm còn lại được thông báo rõ ràng rằng nội dung do con người viết, do AI viết, hoặc có thể do một trong hai.
Tại sao Mỹ cấm vận Cuba từ 65 năm qua trong khi Mỹ vẫn giao thương với các nước CS như Trung Quốc, Việt Nam và Nga, đầu tư, hỗ trợ khoa học và mở cửa đón du học sinh từ các nước này để giúp họ phát triển nhanh hơn? Có phải vì phiếu bầu của cử tri gốc Cuba ở Florida? Chúng ta không biết chính xác. Bây giờ thì Trump hăm dọa đưa quân xâm chiếm Cuba, và nhiều học giả đang lên tiếng ngăn cản.
Theo tin NBC Los Angeles sáng Thứ Năm 28/5/2026: Becerra và Hilton dẫn đầu cuộc đua giành ghế Thống đốc California đang được theo dõi sát sao, theo khảo sát mới nhất. Cuộc khảo sát của Viện Chính sách Công California (PPIC) được công bố chỉ vài ngày trước thềm cuộc bầu cử sơ bộ tại California vào ngày 2 tháng 6/2026, sự kiện sẽ giúp thu hẹp danh sách ứng viên xuống còn hai người nhiều phiếu nhất.
• Thẩm Phán Liên Bang Mở Đường Cho Sắc Lệnh Siết Phiếu Bưu Điện Của Trump • Ứng Dụng Trump Accounts Ra Mắt: Những Điều Cần Biết • Bộ Tư Pháp Mở Điều Tra Hình Sự Bà E. Jean Carroll • Hoa Kỳ Lên Án Iran Vi Phạm Lệnh Ngưng Bắn, Siết Thêm Trừng Phạt Chung Quanh Eo Biển Hormuz • Ebola Lan Rộng, Dư Luận Mỹ Lo Ngại Cách Ứng Phó Của Chính Quyền Trump • Phí Vào Cổng Công Viên National Park Bị Dồn Về Cho Các Công Trình Tại Washington • FBI Báo Động Thủ Đoạn Chiếm Quyền Truy Cập Tài Khoản Microsoft 365 Không Cần Mật Khẩu • Hơn Nửa Số Cử Tri Mỹ Nói Chắc Chắn Sẽ Đi Bầu Giữa Nhiệm Kỳ • Canada Chọn Phi Cơ Do Thám Thụy Điển Thay Vì Hàng Mỹ • New York Thông Qua Thuế Pied-A-Terre Đánh Vào Nhà Thứ Hai Hạng Sang • Tầm Soát Ung Thư Ruột Già Bằng Xét Nghiệm Máu • Illinois Thông Qua Dự Luật Lịch Sử Về Kiểm Soát Trí Tuệ Nhân Tạo
Có lẽ Hilton và Becerra sẽ vào vòng chót. Bầu sớm chỉ mới 8,6% cử tri. - Thăm dò bầu Dân Biểu địa hạt 45: nghiêng về Dân Biểu Derek Trần (Dân Chủ), nhưng vẫn có thể sẽ ngang ngửa
Theo đưa tin của tờ New York Times, vào hôm thứ Tư, một liên minh gồm 35 cựu thẩm phán liên bang đã kiến ​​nghị một thẩm phán liên bang tại Miami khôi phục và xem xét kỹ lưỡng một vụ kiện vừa bị bác bỏ gần đây—vụ kiện do Tổng thống Trump khởi xướng chống lại Sở Thuế vụ (IRS)—đồng thời đặt nghi vấn liệu việc vụ kiện được giải quyết nhanh chóng như vậy có cấu thành hành vi lừa dối tòa án hay không.
Bạn nghĩ rằng một ứng cử viên Dân Chủ sẽ thắng cử Tổng Thống 2028 và sẽ truy tố Trump và đàn em, sẽ mở hồ sơ gian thuế hai thập niên qua của Trump... Còn khuya. Trump đang suy tính cậu con Trump Jr. sẽ ra tranh cử 2028 để bảo vệ gia sản và dẹp hết mọi âm mưu truy tố gia đình Trump. Các tin này xuất hiện sau đám cưới của cậu Donald Trimp Jr. vì hình ảnh một người có vợ sẽ thích nghi với một Tổng Thống Mỹ đứng bên cạnh một Đệ nhất phu nhân xinh đẹp và khéo léo.
Hai nhân viên đến từ hai trong số những ngân hàng lớn nhất nước Úc đang bị cáo buộc là thành viên của một tập đoàn tội phạm, được cho là đã chiếm đoạt hàng trăm triệu đô la. Huy Tin Nguyen (34 tuổi) và vợ là Thu Huong Nguyen (35 tuổi) đã bị các thám tử chuyên án tội phạm tài chính bắt giữ tại nhà riêng ở Wentworth Point, Sydney, vào sáng thứ Ba 26/5/2026.
Chủ tịch Hội đồng Trường học Khu vực Độc lập Alief (Alief ISD), bà Darlene Breaux, đã đánh bại Dân biểu tiểu bang Hubert Vo trong vòng bầu cử phụ của Đảng Dân chủ tại Khu vực Hạ viện số 149 (HD 149) của Texas, qua đó khép lại sự nghiệp chính trị của vị dân cử gốc Việt Hubert Võ đến từ Houston này sau hơn hai thập niên phục vụ trong cơ quan lập pháp.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.