Hôm nay,  

Đọc Tổ Quốc Trăm Năm (Lê Lạc Giao) Ký Ức Chống Lại Sự Hấp Thụ của Lịch Sử

02/09/202621:31:00(Xem: 301)
blank

Đọc Tổ Quốc Trăm Năm (Lê Lạc Giao)
Ký Ức Chống Lại Sự Hấp Thụ của Lịch Sử
 
Tô Đăng Khoa

 

Mỗi cuối tuần, nếu không có việc gì đặc biệt, tôi thường gặp anh Lê Lạc Giao bên ly cà phê quen thuộc. Chúng tôi ít khi nói trực tiếp về cuốn sách anh đang viết. Câu chuyện thường có tính tản mạn. Anh thường kể về một người bạn vừa mất, một bài thơ cũ bất chợt được nhắc lại, kỷ niệm ở Sài Gòn trước 1975, một lần trò chuyện với Nguyễn Lương Vỵ, một bài thơ tình của  Du Tử Lê, rồi từ đó mới lan sang những điều khác. Nhiều năm qua, tôi vẫn có cảm giác những cuốn sách của Lê Lạc Giao cũng được hình thành theo cách ấy. Chúng lớn dần lên từ những con người, những cuộc gặp gỡ, những ký ức tưởng như rất riêng tư nhưng bằng cách nào đó lại chạm vào một phần ký ức rộng hơn của cả một thế hệ.

Khi đọc Tổ Quốc Trăm Năm, tôi có cảm giác gần gũi như gặp lại một dòng chảy đã hiện diện từ rất lâu trong văn nghiệp của anh. Tôi từng bắt gặp nó trong Có Một Thời Nhân Chứng, trong Nụ Cười Buồn Mùa Hè, trong Dòng Đời. Những cuốn sách ấy khác nhau về nhân vật, khác nhau về bối cảnh, về thời gian, nhưng vẫn có một điều gì đó âm thầm nối chúng lại với nhau. Nhiều năm trước tôi nghĩ điều ấy nằm ở chiến tranh. Sau này tôi nghĩ nó nằm ở thân phận. Đọc Tổ Quốc Trăm Năm, tôi không còn chắc nữa. Có những lúc ngồi với cuốn sách, tôi cảm thấy mình đang đứng trước những khuôn mặt hơn là trước những ý niệm.

Có cả một kệ sách đã hình thành quanh giai đoạn này: những năm tháng tù cải tạo sau 1975, những cuộc chuyển trại trong đêm, những năm dài ở các trại miền Bắc. Trong số đó có những cuốn ghi lại hệ thống, phơi bày cơ chế, muốn lịch sử biết điều gì đã xảy ra; có những cuốn đi sâu vào tâm lý chịu đựng, nhìn người tù như chứng nhân của chính mình; cũng có những cuốn muốn lịch sử hóa một giai đoạn chưa được ghi chép đầy đủ, muốn đưa những năm tháng ấy vào hồ sơ. Tổ Quốc Trăm Năm ra đời muộn, đi giữa các vùng ấy nhưng vẫn giữ một dáng riêng. Những trang sách về những đêm chuyển trại, về tiếng giọng Nghệ An khô khốc của cán bộ giám thị, về những buổi thuyết trình chính trị lặp đi lặp lại như đĩa hát mòn kim, đều hiện diện rất rõ. Tuy vậy, sức sống của cuốn sách nằm nhiều hơn ở những người đang sống trong hệ thống đó: cụ thể, không thể thay thế, không tan hết vào vai trò mà lịch sử gán cho họ. Đình ngồi dưới gốc bã đậu mỗi chiều nhìn về hướng Sài Gòn là Đình, người đàn ông ấy, với nỗi ngóng chờ ấy, trong chiều tà ấy. Ba Răng vàng nói với những tù nhân mới: “Gọi tôi là anh Ba cho tiện,” vì đó là cách một người cụ thể, trong một tình huống cụ thể, chọn cách nói với những người khác. Nghiệp chen lên tai Hảo nói nhỏ về tin chuyển trại, vì đó là điều Nghiệp đã làm, một lần, vào buổi chiều đó.

Tôi bị ám ảnh đoạn Hảo nhận ổ bánh mì sau nhiều năm ngoài Bắc. Lê Lạc Giao viết: “Anh chăm chú nhìn nó như gặp lại người thân bấy lâu xa cách của mình.” Tôi đánh dấu vào mép trang rồi đọc tiếp. Mấy hôm sau mở sách ra, mắt tôi lại dừng đúng chỗ ấy. Có điều gì đó xảy ra trong khoảnh khắc đó mà tôi muốn nói cho rõ hơn. Một ổ bánh mì vốn là chuyện rất nhỏ. Trong bảy trăm trang sách còn biết bao chuyện lớn hơn. Thế nhưng chính chi tiết này lại ở lại lâu nhất — ở lại trong trang sách sau khi tôi đã đọc qua, rồi ở lại trong ký ức tôi sau khi đã gấp sách lại. Và chính cái cách nó ở lại ấy là điều tôi muốn gọi bằng nhan đề bài viết này.
 

Lịch sử không giữ lại ổ bánh mì theo cách mà văn chương giữ lại nó. Khi đi qua lịch sử, những chi tiết như thế thường được đặt vào những phạm vi rộng hơn: thiếu thốn vật chất thời hậu chiến, sự khác biệt văn hóa Nam Bắc, chấn thương tâm lý của người tù cải tạo. Những cách nhìn ấy đều có giá trị của chúng. Chúng giúp người đọc thấy được bối cảnh lớn hơn mà chi tiết đang nằm trong đó. Tuy vậy, càng nghĩ về đoạn văn này, tôi càng thấy có một điều gì đó vẫn còn ở bên ngoài những phạm vi ấy. Đó là cái nhìn của Hảo khi nhìn ổ bánh mì. Cái nhìn của người đàn ông cụ thể này, vào buổi chiều cụ thể, sau những năm tháng mà chỉ riêng anh đã sống qua.

Khi mắt tôi dừng lại ở đoạn ấy lần thứ hai —không chủ đích — tôi bắt đầu nghĩ đến một khả năng khác. Có thể ký ức người đọc cũng vận hành theo một cách tương tự ký ức nhân vật. Hảo nhìn ổ bánh mì và nhận ra một điều gì đó vượt khỏi chính ổ bánh mì. Tôi đọc câu văn ấy rồi quay lại với nó nhiều ngày sau. Cảm giác ấy khó giải thích. Giống như có một điểm nào đó trên trang sách giữ lại lực hút riêng của nó. Điều gì xảy ra trong quá trình ấy, tôi không chắc mình hiểu hết. Nhưng dường như có một thứ được truyền đi từ kinh nghiệm sống, qua câu văn, đến người đọc mà không cần đi ngang qua nhiều tầng giải thích.

Cũng như mùi hoa xoan trong buổi sáng đầu tiên trên đất Bắc, như hũ dưa cải được gửi từ quê nhà, như người cha già lặn lội đi thăm con sau nhiều năm xa cách:  Mỗi chi tiết đều mang một đời sống riêng. Khi đọc chúng, tôi thường có cảm giác mình đang đứng trước một điều gì đó rất khó thay thế. Chỉ cần dịch nó lên một tầng khái quát hơn, một phần nào đó của nó bắt đầu nhạt đi. Có lẽ vì vậy mà những chi tiết ấy vẫn còn ở lại rất lâu sau khi câu chuyện đã đi qua những trang khác.
 

Vì quen biết Lê Lạc Giao ngoài đời nên tôi đọc cuốn sách theo một cách khác. Tôi biết nhiều nhân vật trong sách không xuất hiện từ trí tưởng tượng đơn thuần. Phía sau họ thường có một con người thật, một cuộc đời thật, một cuộc gặp thật nào đó. Điều ấy tạo cho tác phẩm một sức nặng riêng. Khi đọc, tôi nhiều lần có cảm giác người viết đang mang theo ký ức của những người đã từng ngồi trước mặt mình kể chuyện. Họ không hiện ra như tư liệu. Họ hiện ra như những con người mà sự hiện diện của họ đã để lại một món nợ ký ức nào đó trong người kể.

Những diễn giải về chiến tranh Việt Nam và hậu chiến sẽ tiếp tục thay đổi. Mỗi thế hệ sẽ đọc lại giai đoạn này theo ngữ cảnh mới. Những cách gọi tên, những đánh giá chính trị rồi cũng sẽ thay đổi. Nhưng có những thứ không thể thay đổi được bởi bất kỳ diễn giải nào, vì chúng tồn tại ở một tầng trước khi diễn giải đặt tên. Đình ngồi dưới gốc bã đậu nhìn về hướng Sài Gòn không cần ai diễn giải để tồn tại. Hảo nghe giọng Nghệ An khô khốc và hình dung ra một cái gì đó khô cằn, quắt queo trong đầu; chi tiết ấy tự mang theo sức nặng của nó. Ba Răng vàng cảnh báo nhóm tù mới về việc liên lạc với nhau, vào buổi trưa đó, trên con đường xuống bếp. Câu nói ấy ở lại như dấu vết của một người, một giọng nói, một hoàn cảnh.

Chữ “hấp thụ” trong tiêu đề “Ký Ức chống lại sự hấp thụ của Lịch Sử” đến với tôi khá muộn, sau khi đọc xong sách nhiều ngày. Tôi dùng nó theo một nghĩa rất giản dị. Lịch sử cần khái quát hóa để có thể trở thành lịch sử. Nó cần những mô thức, những phạm trù, những đường nét lớn. Nhờ vậy mà người đọc có thể nhìn thấy cả một thời kỳ. Nhưng trong quá trình ấy, những gì chỉ xảy ra một lần, với một con người cụ thể, thường khó giữ nguyên hình dạng ban đầu của nó. Chúng không mất đi mà sống dưới một tên gọi rộng hơn chính mình.
 

Đó là di sản của Tổ Quốc Trăm Năm. Những con người được giữ lại trong tính cụ thể không thể thay thế của họ, trước khi lịch sử kịp đồng hóa họ vào một danh mục. Lê Lạc Giao viết về giai đoạn này như người đã ngồi nghe — một nhân chứng của một thời điêu linh nghe những người thật kể về những năm tháng thật, rồi cúi xuống nhặt lại từng chi tiết nhỏ trước khi chúng biến mất. Ông không cần lớn tiếng với lịch sử. Có lẽ chỉ cần giữ cho những chi tiết ấy chưa mất đi quá nhanh vào trường khái niệm cũng đã là một việc rất khó.

Bởi vậy, nếu phải nói điều gì làm Tổ Quốc Trăm Năm đứng riêng trong số rất nhiều tác phẩm viết về cùng một giai đoạn, tôi nghĩ câu trả lời không nằm ở tư liệu, ở quan điểm. Điều còn ở lại sau khi gấp sách — ít nhất đối với tôi — là cảm giác vừa gặp thêm vài con người mà lẽ ra mình đã không bao giờ có cơ hội gặp. Họ bước ra từ những trang sách với đầy đủ những vui buồn, chờ đợi, thương nhớ và giới hạn của một đời người. Rồi họ ở lại đâu đó trong ký ức người đọc — theo cách một ổ bánh mì ở lại, theo cách mắt người đọc dừng lại ở một trang sách mấy hôm sau mà không biết tại sao.

 

Tô Đăng Khoa

blank



- Mỹ chuẩn bị tấn công Iran đợt mới, dự kiến xóa sổ hạ tầng năng lượng Iran. - Iran: đàm phán không có nghĩa là đầu hàng Mỹ, Iran sẽ giữ gìn lợi ích và dan dự Iran. - Mỹ ra lệnh trừng phạt mới đối với Cuba
Siêu tàu dầu Agios Fanourios I chở dầu từ Iraq được Hải quân Mỹ gỡ phong tỏa, cho về VN - Các hãng hàng không VN đã cắt giảm 5.000 chuyến bay trong tháng 4 so với tháng 3 vì giá xăng tăng vọt - Quân Israel đột kích, bắt đoàn tàu cứu trợ hướng về Gaza ngoài khơi Cyprus, bị bắt có thiếu nữ thiện nguyện Ashley Bảo Ngọc, người Việt đầu tiên cứu trợ dân Palestine ở Gaza. - Cá cược Dân Chủ sẽ thắng ghế Thống Đốc California: Tỷ lệ dự đoán trên Polymarket cho thấy Becerra: 52%; Steyer: 32%; Hilton (Đảng Cộng hòa): 9%; Bianco: 3%; Porter: 2%. - Cố vấn Pháp Lý Thượng viện: xài 1 tỷ đô để xây phòng khiêu vũ cho Trump ở Nhà Trắng cần 60 phiếu vì vi phạm Quy tắc Byrd. - Trump nhượng bộ Tập: cho công dân TQ mua đất tại Hoa Kỳ. - Iran đồng ý đóng băng (nhưng không tháo gỡ) chương trình nguyên tử dài hạn, trao uranium cho Nga giữ (thay vì cho Mỹ), không đòi Mỹ bồi thường nhưng cần gỡ rào kinh tế, cần quốc tế (vì không tin Mỹ) bảo đảm hòa bình. - Iran cho 30 tàu, nhiều tàu của TQ, qua Eo biển
Ca sĩ Dara là quán quân đầu tiên của Giải âm nhạc Eurovision đến từ Bulgaria. Nữ ca sĩ Dara, người Bulgaria, đã giành chiến thắng tại Cuộc thi Ca khúc Eurovision lần thứ 70 vào đêm thứ Bảy 16/5/2026 với bản nhạc kêu gọi tiệc tùng quậy phá (và bạo loạn vì tự do) trong phong cách giới trẻ đầy lôi cuốn mang tên "Bangaranga", mang về cho quốc gia Đông Nam Âu này chiến thắng đầu tiên trong lịch sử cuộc thi.
- Tòa Mỹ truy tố Van Vu và Johnny Huynh tội nhập lậu 8 công dân VN từ Canada vào Mỹ. - Tập mời Putin thăm TQ hai ngày từ Thứ Ba 19-5. - Trump nói tiểu bang Maryland lộ ra 500.000 phiếu bầu qua thư giả mạo. Maryland nói Trump vu khống, vì 500.000 phiếu bị Maryland thu hồi để in lại vì nhầm đảng phái. - Bị đài MS Now tố cáo theo bố sang TQ móc nối mua chip TQ cho hãng ALT5 Sigma, Eric Trump hăm dọa kiện, nói không có tên trong ban giám đốc hãng này. Psaki đưa video cũ cho thấy Eric trong Ban quản trị.
- Trump: Lực lượng Mỹ và Nigeria tiêu diệt thủ lĩnh ISIS tại châu Phi. - Chỉ vài giờ sau cuộc gặp với Tập, Trump cảnh báo Đài Loan 'không nên tuyên bố độc lập. - Tòa án Tối cao Mỹ bác bản đồ bầu cử Virginia. - Công nhân đường sắt Long Island đình công, giao thông vào New York tê liệt. - Long Beach hủy lễ hội Pride phút chót vì thiếu giấy phép an toàn. - Di vật 800 năm nghi là hộp sọ thánh bị đánh cắp, hung thủ bị bắt.
Phật giáo tin vào tái sanh. Đời người khi mạng chung, sẽ bị tái sanh do nghiệp lực thúc đẩy. Hành động thiện trong kiếp này của chúng ta sẽ dẫn tới thiện nghiệp để tái sanh trong kiếp sau nơi an lành, dễ tu học, hoặc ở cõi trời hay cõi người. Ngược lại, hành động ác sẽ dẫn tới ác nghiệp, và sẽ tái sanh nơi đọa xứ. Tuy nhiên, để biết chắc rằng người này hay người kia là tái sanh của vị tôn túc nào trong kiếp trước lại là một nan đề lớn. Riêng Phật giáo Tây Tạng có truyền thống tìm những vị tôn túc tái sanh để sẽ hướng dẫn tu học từ thơ ấu. Hiện tượng này có chính xác hay không lại là chuyện khả vấn.
20 nhà báo Mỹ Latin tìm hiểu các vụ Mỹ dội bom các ghe đánh cá Mỹ giết 194 người, nói là chở ma túy, trong đó 13 người là ngư dân thật sự, không hề dính tới ma túy.
Quận Alameda bồi thường con của 2 nạn nhân 36 triệu đôla. Biện lý Quận trước đó dìm hồ sơ, bị 1 phóng viên kiện là kỳ thị dân gốc Á, phải bồi thường 800.000 đôla Bản tin Bay City News (của Vịnh Bắc California) ngày 14/5/2026 loan tin "Alameda Co. To Pay $36M To Family Of Couple Killed By Sheriff's Deputy" (Quận Alameda Sẽ Bồi Thường 36 Triệu Đô La Cho Gia Đình Cặp Vợ Chồng Bị 1 Cảnh Sát Bắn Chết). Quận Alameda sẽ chi trả 36 triệu đô la cho gia đình của một cặp vợ chồng bị sát hại v
Cô An Nguyen đã làm hai công việc, làm việc suốt bảy ngày một tuần trong suốt hai năm – chắt chiu tiền bạc cho tương lai của mình và để chi trả cho các khóa học nhằm cải thiện khả năng tiếng Anh. Nhưng chỉ trong chớp mắt, tất cả đã tan biến. Nguyen – người gốc Việt và đã sinh sống tại Whitehorse trong hai năm qua – cho biết cơn ác mộng của cô bắt đầu vào tháng Một, khi cô cố gắng thanh toán tiền cho một khóa học ôn tập cùng tài liệu chuẩn bị cho kỳ thi Chương trình Chỉ số Năng lực Tiếng Anh Canada (CELPIP: Canadian English Language Proficiency Index Program)
• Giá Dầu Tăng Vọt Vì Lo Ngại Khủng Hoảng Năng Lượng Lan Rộng • Trump Kết Thúc Chuyến Công Du Trung Quốc, Ít Thành Quả Cụ Thể • Hạ Viện Thông Qua Dự Luật Chi Tiêu Đầu Tiên Cho Năm Tài Khóa 2027 • Thượng Viện Chặn Một Phần Kế Hoạch Tăng 70 Tỉ Mỹ Kim Cho Ngành Di Trú • Tối Cao Pháp Viện Cho Phép Tiếp Tục Gửi Thuốc Phá Thai Qua Đường Bưu Điện • Hegseth Bất Ngờ Hủy Điều Quân Sang Ba Lan, Đồng Minh Âu Châu Lo Nga Được Khuyến Khích • Người Dẫn Chương Trình CNN Chỉ Trích Giới Chủ Truyền Thông “Tự Hạ Mình” Để Vừa Ý Trump • Hoa Kỳ Chuẩn Bị Truy Tố Cựu Chủ Tịch Cuba Raúl Castro • Trump Công Bố Địa Điểm Vườn Vinh Danh Anh Hùng Mỹ Tại Thủ Đô Washington • World Bank: Dự Báo Kinh Tế Việt Nam Năm 2026 Tăng 6,8%, Thấp Hơn Xa Mục Tiêu 10% • AI Robot Thay Vỏ Xe Chỉ Còn Nửa Thời Gian
Vào ngày 27 tháng 4, Sky River Casino đã đánh dấu một cột mốc quan trọng trong hành trình mở rộng không ngừng của mình bằng lễ động thổ với những chiếc xẻng vàng cho khu nghỉ dưỡng khách sạn được mong đợi từ lâu. Khách thăm được chào đón qua một trải nghiệm hình ảnh đầy cuốn hút, được thiết kế để hé lộ trước những thành phần của khu nghỉ dưỡng tương lai. Một lối đi trải thảm đỏ được viền bởi dây nhung đen đã dẫn lối các vị khách tham dự đến sân khấu sự kiện, nơi những bản phác họa kiến trúc của khu nghỉ dưỡng khách sạn đẳng cấp cao cùng các cột mốc lịch sử của Wilton Rancheria và Sky River Casino mang đến một cái nhìn sống động về hành trình phát triển của khuôn viên.
Pechanga Resort Casino hân hạnh giới thiệu chuyến lưu diễn "The Younger Me Concerts Tour 3.0" năm 2026 của Châu Hoa Kiện. Vào thứ Bảy, ngày 27 tháng 6, tại Pechanga Summit, Châu Hoa Kiện sẽ tái ngộ người hâm mộ một lần nữa. Đây không chỉ là một đêm hòa nhạc. Với Châu Hoa Kiện, đây là hành trình âm nhạc đầy riêng tư — lời tri ân chân thành gửi đến người hâm mộ, và là minh chứng cho một sự nghiệp nghệ thuật ngày càng sâu lắng theo thời gian.
Theo tờ The Guardian, bốn mươi dân biểu Dân Chủ tại Hạ Viện bày tỏ “quan ngại sâu xa” trước chương trình chuyến bay trục bí mật của chính phủ Trump, đồng thời yêu cầu Cơ Quan Hàng Không Liên Bang Hoa Kỳ (FAA) giải trình về các cáo buộc ngược đãi và điều kiện vô nhân đạo trên các phi cơ thuê riêng của Cơ Quan Thi Hành Di Trú và Quan Thuế Hoa Kỳ (ICE). Trong thư gởi giám đốc FAA Bryan Bedford, các dân biểu nói việc ICE mở rộng sử dụng phi cơ thương mại để chuyển di dân bị giam giữ cần được công khai hơn. Lá thư cũng chỉ trích việc che giấu các chuyến bay này khỏi hệ thống theo dõi công cộng là “không thích hợp và nguy hiểm.”
Ngày 14 tháng 4 năm 2026. Khi Quốc hội thông qua Đạo luật Cải tổ và Liêm chính EB-5 vào tháng 3 năm 2022, họ đã làm một điều mà chương trình chưa từng có trước đây: thiết lập một cơ chế tự động điều chỉnh. Luật này hiện yêu cầu số tiền đầu tư tối thiểu phải tự động điều chỉnh theo lạm phát sau mỗi 5 năm, bắt đầu từ ngày 1 tháng 1 năm 2027. Lần điều chỉnh đầu tiên chỉ còn chưa đầy chín tháng nữa, vào ngày 1 tháng 1 năm 2027.
Bạn có phải là người vừa nhức đầu, đau bụng, mất ngủ hay thấy một triệu chứng lạ là lập tức hỏi chatbot AI để tự chẩn bệnh? Nếu có, hãy cẩn thận. Một nghiên cứu mới cho thấy những câu trả lời nghe rất trôi chảy, rất chắc chắn ấy có thể sai hoặc thiếu sót đến mức nguy hiểm, theo bản tin của TIA, dẫn một nghiên cứu đăng trên BMJ Open. Các nhà nghiên cứu tại Hoa Kỳ, Canada và Anh đã thử nghiệm năm chatbot AI lớn, gồm ChatGPT, Gemini, Meta AI, Grok và DeepSeek. Họ đưa ra 10 câu hỏi thuộc năm lãnh vực sức khỏe khác nhau để xem các công cụ này trả lời ra sao.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.