Hôm nay,  

Đọc Tổ Quốc Trăm Năm (Lê Lạc Giao) Ký Ức Chống Lại Sự Hấp Thụ của Lịch Sử

02/09/202621:31:00(Xem: 291)
blank

Đọc Tổ Quốc Trăm Năm (Lê Lạc Giao)
Ký Ức Chống Lại Sự Hấp Thụ của Lịch Sử
 
Tô Đăng Khoa

 

Mỗi cuối tuần, nếu không có việc gì đặc biệt, tôi thường gặp anh Lê Lạc Giao bên ly cà phê quen thuộc. Chúng tôi ít khi nói trực tiếp về cuốn sách anh đang viết. Câu chuyện thường có tính tản mạn. Anh thường kể về một người bạn vừa mất, một bài thơ cũ bất chợt được nhắc lại, kỷ niệm ở Sài Gòn trước 1975, một lần trò chuyện với Nguyễn Lương Vỵ, một bài thơ tình của  Du Tử Lê, rồi từ đó mới lan sang những điều khác. Nhiều năm qua, tôi vẫn có cảm giác những cuốn sách của Lê Lạc Giao cũng được hình thành theo cách ấy. Chúng lớn dần lên từ những con người, những cuộc gặp gỡ, những ký ức tưởng như rất riêng tư nhưng bằng cách nào đó lại chạm vào một phần ký ức rộng hơn của cả một thế hệ.

Khi đọc Tổ Quốc Trăm Năm, tôi có cảm giác gần gũi như gặp lại một dòng chảy đã hiện diện từ rất lâu trong văn nghiệp của anh. Tôi từng bắt gặp nó trong Có Một Thời Nhân Chứng, trong Nụ Cười Buồn Mùa Hè, trong Dòng Đời. Những cuốn sách ấy khác nhau về nhân vật, khác nhau về bối cảnh, về thời gian, nhưng vẫn có một điều gì đó âm thầm nối chúng lại với nhau. Nhiều năm trước tôi nghĩ điều ấy nằm ở chiến tranh. Sau này tôi nghĩ nó nằm ở thân phận. Đọc Tổ Quốc Trăm Năm, tôi không còn chắc nữa. Có những lúc ngồi với cuốn sách, tôi cảm thấy mình đang đứng trước những khuôn mặt hơn là trước những ý niệm.

Có cả một kệ sách đã hình thành quanh giai đoạn này: những năm tháng tù cải tạo sau 1975, những cuộc chuyển trại trong đêm, những năm dài ở các trại miền Bắc. Trong số đó có những cuốn ghi lại hệ thống, phơi bày cơ chế, muốn lịch sử biết điều gì đã xảy ra; có những cuốn đi sâu vào tâm lý chịu đựng, nhìn người tù như chứng nhân của chính mình; cũng có những cuốn muốn lịch sử hóa một giai đoạn chưa được ghi chép đầy đủ, muốn đưa những năm tháng ấy vào hồ sơ. Tổ Quốc Trăm Năm ra đời muộn, đi giữa các vùng ấy nhưng vẫn giữ một dáng riêng. Những trang sách về những đêm chuyển trại, về tiếng giọng Nghệ An khô khốc của cán bộ giám thị, về những buổi thuyết trình chính trị lặp đi lặp lại như đĩa hát mòn kim, đều hiện diện rất rõ. Tuy vậy, sức sống của cuốn sách nằm nhiều hơn ở những người đang sống trong hệ thống đó: cụ thể, không thể thay thế, không tan hết vào vai trò mà lịch sử gán cho họ. Đình ngồi dưới gốc bã đậu mỗi chiều nhìn về hướng Sài Gòn là Đình, người đàn ông ấy, với nỗi ngóng chờ ấy, trong chiều tà ấy. Ba Răng vàng nói với những tù nhân mới: “Gọi tôi là anh Ba cho tiện,” vì đó là cách một người cụ thể, trong một tình huống cụ thể, chọn cách nói với những người khác. Nghiệp chen lên tai Hảo nói nhỏ về tin chuyển trại, vì đó là điều Nghiệp đã làm, một lần, vào buổi chiều đó.

Tôi bị ám ảnh đoạn Hảo nhận ổ bánh mì sau nhiều năm ngoài Bắc. Lê Lạc Giao viết: “Anh chăm chú nhìn nó như gặp lại người thân bấy lâu xa cách của mình.” Tôi đánh dấu vào mép trang rồi đọc tiếp. Mấy hôm sau mở sách ra, mắt tôi lại dừng đúng chỗ ấy. Có điều gì đó xảy ra trong khoảnh khắc đó mà tôi muốn nói cho rõ hơn. Một ổ bánh mì vốn là chuyện rất nhỏ. Trong bảy trăm trang sách còn biết bao chuyện lớn hơn. Thế nhưng chính chi tiết này lại ở lại lâu nhất — ở lại trong trang sách sau khi tôi đã đọc qua, rồi ở lại trong ký ức tôi sau khi đã gấp sách lại. Và chính cái cách nó ở lại ấy là điều tôi muốn gọi bằng nhan đề bài viết này.
 

Lịch sử không giữ lại ổ bánh mì theo cách mà văn chương giữ lại nó. Khi đi qua lịch sử, những chi tiết như thế thường được đặt vào những phạm vi rộng hơn: thiếu thốn vật chất thời hậu chiến, sự khác biệt văn hóa Nam Bắc, chấn thương tâm lý của người tù cải tạo. Những cách nhìn ấy đều có giá trị của chúng. Chúng giúp người đọc thấy được bối cảnh lớn hơn mà chi tiết đang nằm trong đó. Tuy vậy, càng nghĩ về đoạn văn này, tôi càng thấy có một điều gì đó vẫn còn ở bên ngoài những phạm vi ấy. Đó là cái nhìn của Hảo khi nhìn ổ bánh mì. Cái nhìn của người đàn ông cụ thể này, vào buổi chiều cụ thể, sau những năm tháng mà chỉ riêng anh đã sống qua.

Khi mắt tôi dừng lại ở đoạn ấy lần thứ hai —không chủ đích — tôi bắt đầu nghĩ đến một khả năng khác. Có thể ký ức người đọc cũng vận hành theo một cách tương tự ký ức nhân vật. Hảo nhìn ổ bánh mì và nhận ra một điều gì đó vượt khỏi chính ổ bánh mì. Tôi đọc câu văn ấy rồi quay lại với nó nhiều ngày sau. Cảm giác ấy khó giải thích. Giống như có một điểm nào đó trên trang sách giữ lại lực hút riêng của nó. Điều gì xảy ra trong quá trình ấy, tôi không chắc mình hiểu hết. Nhưng dường như có một thứ được truyền đi từ kinh nghiệm sống, qua câu văn, đến người đọc mà không cần đi ngang qua nhiều tầng giải thích.

Cũng như mùi hoa xoan trong buổi sáng đầu tiên trên đất Bắc, như hũ dưa cải được gửi từ quê nhà, như người cha già lặn lội đi thăm con sau nhiều năm xa cách:  Mỗi chi tiết đều mang một đời sống riêng. Khi đọc chúng, tôi thường có cảm giác mình đang đứng trước một điều gì đó rất khó thay thế. Chỉ cần dịch nó lên một tầng khái quát hơn, một phần nào đó của nó bắt đầu nhạt đi. Có lẽ vì vậy mà những chi tiết ấy vẫn còn ở lại rất lâu sau khi câu chuyện đã đi qua những trang khác.
 

Vì quen biết Lê Lạc Giao ngoài đời nên tôi đọc cuốn sách theo một cách khác. Tôi biết nhiều nhân vật trong sách không xuất hiện từ trí tưởng tượng đơn thuần. Phía sau họ thường có một con người thật, một cuộc đời thật, một cuộc gặp thật nào đó. Điều ấy tạo cho tác phẩm một sức nặng riêng. Khi đọc, tôi nhiều lần có cảm giác người viết đang mang theo ký ức của những người đã từng ngồi trước mặt mình kể chuyện. Họ không hiện ra như tư liệu. Họ hiện ra như những con người mà sự hiện diện của họ đã để lại một món nợ ký ức nào đó trong người kể.

Những diễn giải về chiến tranh Việt Nam và hậu chiến sẽ tiếp tục thay đổi. Mỗi thế hệ sẽ đọc lại giai đoạn này theo ngữ cảnh mới. Những cách gọi tên, những đánh giá chính trị rồi cũng sẽ thay đổi. Nhưng có những thứ không thể thay đổi được bởi bất kỳ diễn giải nào, vì chúng tồn tại ở một tầng trước khi diễn giải đặt tên. Đình ngồi dưới gốc bã đậu nhìn về hướng Sài Gòn không cần ai diễn giải để tồn tại. Hảo nghe giọng Nghệ An khô khốc và hình dung ra một cái gì đó khô cằn, quắt queo trong đầu; chi tiết ấy tự mang theo sức nặng của nó. Ba Răng vàng cảnh báo nhóm tù mới về việc liên lạc với nhau, vào buổi trưa đó, trên con đường xuống bếp. Câu nói ấy ở lại như dấu vết của một người, một giọng nói, một hoàn cảnh.

Chữ “hấp thụ” trong tiêu đề “Ký Ức chống lại sự hấp thụ của Lịch Sử” đến với tôi khá muộn, sau khi đọc xong sách nhiều ngày. Tôi dùng nó theo một nghĩa rất giản dị. Lịch sử cần khái quát hóa để có thể trở thành lịch sử. Nó cần những mô thức, những phạm trù, những đường nét lớn. Nhờ vậy mà người đọc có thể nhìn thấy cả một thời kỳ. Nhưng trong quá trình ấy, những gì chỉ xảy ra một lần, với một con người cụ thể, thường khó giữ nguyên hình dạng ban đầu của nó. Chúng không mất đi mà sống dưới một tên gọi rộng hơn chính mình.
 

Đó là di sản của Tổ Quốc Trăm Năm. Những con người được giữ lại trong tính cụ thể không thể thay thế của họ, trước khi lịch sử kịp đồng hóa họ vào một danh mục. Lê Lạc Giao viết về giai đoạn này như người đã ngồi nghe — một nhân chứng của một thời điêu linh nghe những người thật kể về những năm tháng thật, rồi cúi xuống nhặt lại từng chi tiết nhỏ trước khi chúng biến mất. Ông không cần lớn tiếng với lịch sử. Có lẽ chỉ cần giữ cho những chi tiết ấy chưa mất đi quá nhanh vào trường khái niệm cũng đã là một việc rất khó.

Bởi vậy, nếu phải nói điều gì làm Tổ Quốc Trăm Năm đứng riêng trong số rất nhiều tác phẩm viết về cùng một giai đoạn, tôi nghĩ câu trả lời không nằm ở tư liệu, ở quan điểm. Điều còn ở lại sau khi gấp sách — ít nhất đối với tôi — là cảm giác vừa gặp thêm vài con người mà lẽ ra mình đã không bao giờ có cơ hội gặp. Họ bước ra từ những trang sách với đầy đủ những vui buồn, chờ đợi, thương nhớ và giới hạn của một đời người. Rồi họ ở lại đâu đó trong ký ức người đọc — theo cách một ổ bánh mì ở lại, theo cách mắt người đọc dừng lại ở một trang sách mấy hôm sau mà không biết tại sao.

 

Tô Đăng Khoa

blank



Trong các thí nghiệm tại phòng nghiên cứu, loại dế nuôi ở nhà/phòng thí nghiệm được ghi nhận đã tự chải một chiếc râu sau khi chiếc râu này bị chạm bằng mỏ hàn nóng. Quan sát ấy góp phần củng cố một nhận định ngày càng được chú ý: dế, cũng như một số loài sinh vật khác không phải con người, có thể trải qua những cảm giác tương tự như đau đớn.
Phoenix, Arizona — Gian triển lãm của Hội chợ An ninh Biên giới (Border Security Expo) tổ chức tháng này trông chẳng khác nào bối cảnh một cuốn phim khoa học giả tưởng u ám. Tháp giám sát chớp sáng liên hồi. Máy bay không người lái vo ve trên đầu. Có hãng đem tới một “chó robot” tuần tra biên giới; hãng khác phô diễn máy ảnh nhiệt có thể phát hiện chuyển động từ xa hàng cây số. Trên sân khấu, ông Tom Homan, người phụ trách biên giới của Tổng thống Donald Trump, ca ngợi các công ty kỹ thuật là lực lượng góp phần dựng nên “đường biên an ninh nhất trong lịch sử”.
Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) hôm Chủ Nhật tuyên bố đợt dịch Ebola tại Cộng hòa Dân chủ Congo và Uganda là “tình trạng khẩn cấp y tế quốc tế,” sau khi dịch đã làm thiệt mạng gần 90 người và lan ra nhiều nơi, kể cả vượt biên giới và xuất hiện tại các thành phố lớn. (Theo WHO) Dịch được phát hiện đầu tiên tại tỉnh Ituri, miền đông Congo, đến nay đã làm chết ít nhất 88 người và có hơn 300 trường hợp nghi nhiễm, theo giới chức y tế. Tại Uganda, có ít nhất hai ca được xác nhận trong phòng thí nghiệm, liên quan đến người đi từ Congo, trong đó có một người đã tử vong tại thủ đô Kampala.
• Thứ Hai, Ngày 29 Tháng 06, 2026 o 10:30 pm- 12:30 pm • Thuyết Trình Viên: o Hạnh Nguyệt Lê, Chuyên Viên Hỗ Trợ Bệnh Nhân • Địa chỉ: Huệ Quang Temple o 4918 Westminster Ave, Santa Ana CA 92703 • Sẽ có xổ số • Gọi giữ chỗ -- (714) 417-2327 OR (714) 725-7000
Mỗi thế hệ Phật tử có một môi trường trưởng thành riêng. Thế hệ trẻ hiện nay khác với thế hệ cao niên thế kỷ trước. Những người cao niên đã lớn lên bên cạnh các ngôi chùa trong các đường hẻm Sài Gòn thời kỳ 1950s và 1960s hẳn là khác với các Phật tử trưởng thành bên cạnh các ngôi chùa xây từ nhiều thế kỷ ở Huế. Và bây giờ, thế hệ của giới trẻ học Phật pháp từ Internet, từ YouTube của thế kỷ 21 hẳn là khác với những người chỉ quen với các trang sách cần học thuộc lòng của thế kỷ 20. Nam Hàn cũng tương tự như thế. Sau đây, là các bản tin trong tuần này cho thấy một khuôn mặt Phật Giáo đa dạng và đang chuyển biến ở Nam Hàn
. VinFast dự kiến ​​bán các nhà máy cho nhóm nhà đầu tư trong nước có mối liên hệ với công ty mẹ. . Thương vụ làm dấy lên những lo ngại về quản trị doanh nghiệp, đồng thời giúp chuyển khoản nợ ra khỏi bảng cân đối kế toán của VinFast. . Giao dịch quy mô hàng tỷ đô la, bao gồm nhiều hợp phần, dự kiến ​​sẽ hoàn tất trong quý III. . VinFast khẳng định sẽ trở thành doanh nghiệp "sạch nợ" sau thương vụ này, đồng thời phủ nhận các kế hoạch bán lại cho một nhà sản xuất khác.
• Đêm Nay Đêm Cuối Cùng” - Stephen Colbert Khép Màn ‘The Late Show’ • Bộ Tư Pháp Mỹ Truy Tố Cựu Chủ Tịch Cuba Raúl Castro Về Tội Giết Người • Massachusetts Bị Kiện Vì Duy Trì Hệ Thống Trường Học Phân Biệt Chủng Tộc • Bác Sĩ California Lừa Đảo 45 Triệu Đô La Qua Hoá Đơn Botox Giả • Cựu Công Tố Viên Bị Truy Tố Vì Đánh Cắp Hồ Sơ Mật Về Điều Tra Trump • Bộ Y Tế Cảnh Báo Thời Gian Dùng Màn Hình Ảnh Hưởng Giấc Ngủ Và Tâm Thần Trẻ Em • Giám Đốc WHO Bác Bỏ Lời Chỉ Trích Của Ngoại Trưởng Rubio Về Dịch Ebola • Thượng Viện Cộng Hoà Từ Chối Cấp 1 Tỷ Đô La Xây Phòng Khiêu Vũ Cho Trump • Cựu Lãnh Đạo Bạo Loạn Proud Boys Đòi Bồi Thường 5 Triệu Đô La Từ Quỹ Trump • Trump tăng tốc văng tục, sử gia cảnh báo: “Mỗi câu chửi là một lời đe dọa” • SpaceX chuẩn bị IPO “khổng lồ” dù đang lỗ nặng • Thuốc thử nghiệm mới của Eli Lilly cho kết quả giảm cân “chưa từng thấy” • Đức đề nghị cho Ukraine “thành viên liên kết” EU, mở đường vai trò đàm phán riêng với Nga • Google Cải Cách Hộp “Search Box”
Cử tri Dân Chủ chỉ mới 5,1% gửi phiếu bầu, Cộng Hòa tỷ lệ 8,3% đã gửi. California còn hơn 21 triệu phiếu bầu chưa gửi. - DB Derek Tran (Dân Chủ): bênh vực Medicare, cứng rắn với nhập cư lậu, đã mang về 1 triệu USD cho địa phương phòng chống bão lụt, nhưng đang bị MAGA bao vây
Chính quyền bang Tennessee đồng ý bồi thường 835.000 USD cho một người đàn ông từng bị giam hơn một tháng chỉ vì một bài đăng Facebook liên quan đến vụ sát hại nhà hoạt động bảo thủ Charlie Kirk.
Giá vé trên trời: vé hạng sang xem trận chung kết tới 32.970 USD/vé. - AHLA: đặt chỗ khách sạn thấp hơn kỳ vọng. 70% số phòng mà FIFA đã đặt giữ tại các thành phố lớn ở Mỹ bị hủy. - FIFA cấm khán giả phất cờ Iran thời trước cách mạng, cấm mặc áo, mang biểu ngữ chính trị đối kháng - Đội tuyển Iran đã vào Thổ Nhĩ Kỳ, chờ Mỹ cấp visa để vào tham dự World Cup. - Các thầy bàn: không thể đoán chắc, nhưng một trong ba đội Tây Ban Nha, Pháp và Anh có thể là vô địch World Cup 2026. Theo AI: Brazil nhiều phần sẽ là vô địch.
• Người Đầu Tiên Gửi Đơn Yêu Cầu Bồi Thường ‘Quỹ Đen’ Của Trump Là Ai? • Bộ Tư Pháp Ra Văn Bản ‘Cấm Vĩnh Viễn’ IRS Kiểm Toán Thuế Trump Và Gia Đình • Cộng Hòa Tức Giận Sau Khi Trump Ủng Hộ Ứng Cử Viên Tham Nhũng • Cựu Dân Biểu Barney Frank, Thành Viên Quốc Hội Đầu Tiên Công Khai Giới Tính, Qua Đời, Thọ 86 Tuổi • Giá Dầu Giảm 1% Sau Khi Trump Nói ‘Sẽ Kết Thúc Chiến Tranh Iran Nhanh Chóng’ • Ngũ Giác Đài: Mỹ Sẽ Rút Hàng Ngàn Quân Đội Ra Khỏi Châu Âu • Vài Giờ Sau Khi Trump Rời Bắc Kinh, Trung Quốc Cấm Chip Nvidia • Tập Và Putin Gặp Nhau • Iran Đe Dọa Mở Rộng Xung Đột ‘Ngoài Khu Vực’ Nếu Mỹ Và Israel Tái Tục Các Cuộc Tấn Công • Trump Ký Sắc Lệnh Đòi Ngân Hàng Soát Kỹ Quốc Tịch Khách Hàng
DB Massie thua sơ bộ Cộng Hòa vì đòi công bố hồ sơ ấu dâm Epstein và vì đòi Israel ngưng thảm sát Gaza. Một ngày trước bầu cử, nữ mục sư Loomer (từng là cố vấn của Trump) cạy miệng "bồ cũ" của DB góa vợ Massie tố cáo (hay bịa đặt?) Massie "ngủ với 1 nữ Dân biểu" Hạ viện [độc thân]. Quảng cáo AI bịa đặt bôi nhọ Massie đủ thứ.
An ninh sứ quán Mỹ thu hồi quà tặng từ TQ, và không có hình ảnh thùng rác nào trong buổi lễ rầm rộ tiễn Trump về. Đó là các hình ảnh thùng rác giả do AI tạo ra, cho thấy phái đoàn Trump quăng bỏ quà tặng từ TQ. Thực tế, các quà tặng, quà lưu niệm từ TQ đã bị nhân viên an ninh phái đoàn Trump thu hồi trước khi phái đoàn lên phi cơ, nhưng không thấy hình ảnh thùng rác nào trong buổi lễ tiễn Trump bước lên phi cơ: Không có hình ảnh thùng rác nào trong các video về buổi lễ rầm rộ tiễn đưa phái đoàn Trump bước lên Air Force One để bay về Mỹ. Và cũng không có hình ảnh thùng rác nào trong các bản tin, hình ảnh, video từ các hãng tin như AP, AFP, Reuters...
• Thỏa Thuận ‘Quỹ Đen’ $1,8 Tỷ Của Trump Ra Quốc Hội • Vừa Tiễn Trump, Tập Đón Putin Đến Bắc Kinh • Luật Sư Hàng Đầu Của Bộ Tài Chính Từ Chức Sau Khi DOJ Công Bố ‘Quỹ Đen’ • Cơ Quan Giám Sát Nội Bộ Ngũ Giác Đài Điều Tra Các Cuộc Tấn Công Của Mỹ Vào Tàu Nghi Chở Ma Túy • Nancy Pelosi Ủng Hộ Bà Connie Chan Làm Người Kế Nhiệm • Chánh Án Liên Bang Cấm ICE Bắt Giữ Người Tại Các Tòa Di Trú Ở New York • Bầu Cử Sơ Bộ Của Đảng Cộng Hòa Ở Kentucky Là Một Phép Thử Nữa Về Quyền Lực Của Trump • Số Ca Tử Vong Vì Ebola Tăng Lên 131, WHO Lo Ngại Nguy Cơ Bùng Phát • Financial Times: Tập Nói Với Trump ‘Putin Có Thể Hối Hận Vì Tấn Công Ukraine’ • Vụ Xả Súng Ở Nhà Thờ Hồi Giáo Có Thể Là Tội Ác Thù Hận
Cảnh sát San Diego cho biết: Các thanh thiếu niên đã nổ súng tại một nhà thờ Hồi giáo, khiến 3 người thiệt mạng. Các điều tra viên báo cáo rằng các nghi phạm đã được tìm thấy đã chết bên trong một chiếc xe. Cảnh sát cho biết hai thanh thiếu niên đã nổ súng tại một nhà thờ Hồi giáo ở San Diego vào thứ Hai, giết ít nhất ba người. Cảnh sát trưởng San Diego, ông Scott Wahl, cho biết các nạn nhân là những nam giới trưởng thành, được tìm thấy ngay bên ngoài Trung tâm Hồi giáo San Diego.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.