Hôm nay,  

Biển Thiên Đường

09/04/202016:49:00(Xem: 4051)


 Biển mùa hạ xanh biếc, màu xanh tưởng chừng như thông suốt từ đáy biển lên tận bầu trời, cái màu xanh mát mắt lạ thường, chỉ nhìn thôi đủ thấy khoan khoái, bao nhiêu bực dọc và phiền não như tan trong làn gió. Hàng ngàn người đang vùng vẫy trong làn nước xanh mát ấy. Những anh chàng lướt ván điệu nghệ cứ như đứng trên đầu ngọn sóng. Những cô nàng tóc vàng rơm nằm phơi nắng trên bãi cát , tấm thân kiều diễm đỏ lên dưới ánh nắng mùa hè, những kẻ đi qua dù có vô tâm đến mấy cũng quay mắt nhìn. Cũng có không thiếu những ánh mắt nhìn chằm chặp, không che dấu sự ái mộ thèm khát của bản năng. Có những người lịch sự hơn, chỉ nhìn lướt qua nhưng trong ánh mắt vẫn thể hiện sự thích thú. 

 Biển mùa hạ tuyệt vời, đẹp lắm, những con diều đủ màu sắc và hình dáng bay phất phới giữa biển trời bao la. Nước biển maù ngọc bích, bầu trời xanh lơ, nắng vàng như rót mật. Cái nắng hè như một phòng tan”*” khổng lồ lộ thiên. Các anh chàng và cô nàng phơi sấp rồi phơi ngửa để có được một làn da rám nắng đầy hấp dẫn. Bọn họ cởi bỏ quần áo, chỉ mặt đồ lót, khi làn da rám nắng đủ độ thì những vệt trắng của đồ lót trên thân thể họ trở nên đẹp và rất gợi dục. 

 Jimmy T nằm mơ màng mang mắt kiếng râm, thỉnh thoảng trở mình trên cát để phần kia của thân thể được rám nắng đều. Dường như có linh tính, bất chợt Jimmy T nhổm dậy và nhìn ra biển, anh thấy một bức tường nước ước chừng cao vượt quá cái khách sạn mà anh đang ở, bức tường từ ngoài khơi xa tít tắp đang lừng lững tiến vào bờ. Jimmy bật dậy như cái lò xo , những người xung quanh cũng đã thấy nên cùng bật dậy cả. Anh hét to:

 - Sóng thần, sóng thần!

 Tiếng hét của anh như loãng trong hư không, tan trong vô số tiếng hét khác. Cả bãi biển trở nên kinh hoàng hoảng loạn, ngàn vạn tiếng hét khác cùng kêu sóng thần, tiếng réo gọi cuả mọi người, tiếng khóc la inh ỏi…Người người cuống cuồng chạy ngược vào bờ, có kẻ cố sức kéo lê hay dìu người thân, có kẻ thì bỏ chạy thục mạng. Trên mặt mọi người hiện rõ sự sợ hãi thất kinh đến tột độ. Mới phút trước còn bình yên xinh đẹp, cả bãi biển Southeast này được mệnh danh là thiên đường, vậy giờ như địa ngục đang mở cữa ra. Người ta sợ đến nỗi bỏ chạy quên cả con cái mình. Có nhiều người hoảng loạn đến độ tinh thần đông cứng, họ đứng chết trân tại chỗ, mặc cho bức tường nước đang tiến vào càng lúc càng gần hơn . Jimmy quáng quàng chạy, té nhủi laị đứng lên chạy tiếp, cái bóng của bức tường nước đã che tối sầm sau lưng. Anh lên đến bậc tam cấp của khách sạn thì bức tường nước đã cận kề lắm rồi, đỉnh của nó cong vòng như cần câu cá dính phải con cá lớn, nó sắp đổ ập xuống rồi. Jimmy tự nhủ mình phải sống, chỉ cần ráng thêm vài bước nữa thôi. Anh chạy ào đến sát cây cột lớn của tiền sảnh, đứng phiá sau và ôm chặt cứng cứ như con nhái bén ôm gốc bần vậy! Bức tường nước ập xuống, như một con quái vật nuốt muôn thứ trên mặt đất vào lòng của nó. Jimmy ôm chặt cây cột, mặc dù ngạt trong làn nước tối đen nhưng quyết không buông tay ra. Nước rút ra cuồn cuộn cuốn theo mọi vật trên đường đi của nó, lổn ngổn trong dòng nước nào là bàn, ghế, va li, vật dụng...và những hình nhân lóp ngóp trồi hụp. Jimmy sống sót nhờ cây cột Gothic ở tiền sảnh, bình thường anh vốn thích những cây cột hình múi khế này, nó là kiểu thức kiến trúc của nền văn minh Hy Lạp. Khi anh ôm chặt cây cột đá, nó đã chắn đỡ sức mạnh của cơn sóng thần ập xuống, nhờ đó mà sống sót, nếu không có cây cột này thì anh đã chết ngay lập tức, hoặc giả có sống cũng bị nó cuốn ra ngoài biển rồi. Nước rút ra, mực nước vẫn còn ngập tận cằm, anh quyết định phải bò lên tầng trên, trước khi nước laị ập vào. Anh ráng hết sức để bò lên tầng thứ năm, đã đuối lắm rồi nhưng bản năng sinh tồn không cho phép dừng laị, tiếp tục bò thêm năm tầng nữa thì kiệt sức, trong đầu Jimmy có tiếng thầm thì:” Mình phải sống”, thế là anh bò thêm năm tầng nữa mới tin chắc rằng đã an toàn. Đứng trên ban công nhìn ra biển, anh thấy nước từ đaị dương laị ùn ùn kéo vô, nước ùn lên cứ như mối đùn, làn nước laị rút ra kéo theo vô số đồ vật, có những bóng người chới với. Trong thoáng chốc anh chợt liên tưởng có lần giận dữ bưng thau nước lớn tạt vào ổ kiến lửa, lũ kiến lửa lóp ngóp trong dòng nước không khác chi cảnh tượng lúc này! 

 Đêm tối dần buông, nằm trong lều dã chiến của các tổ chức từ thiện dựng lên. Jimmy rấm rức khóc, lòng hối hận vô cùng. Anh không cứu được Jenny, cô bồ xinh đẹp và nóng bỏng. Khi Jimmy ngẩn lên thấy sóng thần thì Jenny và mấy cô bạn đang chơi đùa dưới nước. Anh chạy xuống nhưng chỉ chừng mươi bước là phải quay ngoắc laị vì tất cả đã biến mất trong bức tường nước ấy, lý trí cho biết việc cứu Jenny là không thể nhưng lương tâm anh đau xót và giằng xé dữ dội. 

 Hôm qua đến đây với bạn gái, anh lái chiếc Tesla mới cáu,  giờ thì bạn gái biến mất trong dòng nước và cả chiếc xe luôn, quần áo tư trang đều bị nước cuốn trôi sạch. Trên người anh chỉ còn mỗi cái quần bơi, quấn mình trong chiếc áo choàng mà hội từ thiện trao cho. Jimmy kiệt sức, thân thể và tâm thần đều rã rượi. Anh thiếp đi, chập chờn cơn mộng:

 Anh và Jenny đang hưởng kỳ nghỉ tuyệt vời ở vùng biển nhiệt đới, bãi biển Blue Paradise mệnh danh đẹp nhất hành tinh này. Ở đây có những khách sạn bên bờ biển đẹp như mơ, thức ăn ngon phải biết và bao nhiêu dịch vụ đủ làm cho du khách sung sướng như ông hoàng.  Anh sống những phút giây đẹp nhất của cuộc đời, tận hưởng mật ngọt với cô bồ xinh đẹp, trên bãi biển này không ít những tấm thân nóng bỏng và hấp dẫn đã khiến cho Jimmy quay nhìn. Jenny ghen:

 - Anh ở bên em mà còn nhìn ngó những tấm thân khác, vậy khi vắng em chắc anh chẳng chừa ai! 

 Jimmy chống đỡ:

 - Em yêu, trong tim anh chỉ có mình em thôi! Có đôi khi cái đẹp nó lồ lộ trước mắt thì  nhìn, ai cũng vậy thôi, đâu cứ nhìn là có tình ý hay nảy sinh ý muốn làm tình! 

 Jenny ngúng ngẩy nũng nịu:

 - Ai mà biết trong đầu anh nghĩ gì.

 - Nghĩ về em chứ còn nghĩ gì! Jimmy cười

 - Nhưng em nào? Jenney hất mái tóc làm duyên và chu môi

 Jimmy ôm Jenny thật chặt, cố gắng hôn nhưng cô ta đẩy ra

 - Anh đi mà hôn những cái đẹp lồ lộ trước mắt ấy! 

 Bất chợt những tiếng hét kinh hoàng khắp bãi biển, Jimmy và Jenny quay nhìn thì thấy một bức tường nước khổng lồ đang lừng lững sau lưng . Jimmy kéo Jenny chạy thục mạng, Jenny ngã, anh laị kéo Jenny đứng lên và chạy tiếp, laị té ngã, laị đứng lên chạy. Bóng của bức tường nước đã đem thẫm sau lưng, lọt được vào trong khách sạn, dưới bậc tam cấp có mấy cô gái với tay kêu cứu. Bức tường nước sắp ập xuống rồi, Jimmy ngần ngừ trong một khắc bèn nhào ra kéo được một người nữa vào trong thì  làn nước vừa ập xuống. 

 Tiếng thét kinh hoàng, mở mắt ra thấy mình đang nằm trong trại cứu tế. Một nhân viên cứu trợ đến gần an ủi:

 - Ác mộng thôi, anh đã an toàn rồi! 

 Jimmy ngơ ngác, toát mồ hôi vừa run, lát sau laị thiếp đi thấy Jenny đang chỉ tay về hướng núi và gọi:

 - Honey, xem kìa, cả vùng núi non đẹp quá! 

 Jimmy nhìn theo hướng tay của Jenny, quả thật là kỳ diệu, ở đây sao giống như hẻm vực Canyon quá vậy! Hôn qua ở đây cây cỏ xanh rì, vậy mà một cơn sóng lớn đã bóc tách toàn bộ lớp đất bề mặt, làm lộ ra những vách đá với màu đỏ thẫm và nhiều hình dáng kỳ lạ, những vân đá đẹp như có bàn tay hoạ sĩ nào đó vẽ nên, những vân đá như mây, laị như thớ gỗ trắc, cẩm lai…Cơn sóng tạo ra những khe vực vô cùng hiểm trở và ngoạn mục, trông còn đẹp hơn cả vùng Canyon bội phần. Jimmy ngẩn ngơ sững sờ trước vẻ đẹp của thiên nhiên, anh thì thầm: “ Quả là vật đổi sao dời, bãi bể hoá nương dâu là đây! sự biến đổi thật không sao lường được, thế gian vốn vô thường, thay đổi trong mỗi phút giây” 

 Tiếng Jenny lai kêu:

 - Honey, nhìn kìa 

 Anh nhìn theo ngón tay chỉ của Jenny thì thấy trước mắt là một bãi cát dài và rộng mênh mông mà mới hôm qua anh vẫn nằm phơi nắng, giờ thì là một vịnh biển sâu thẳm, khách sạn nằm trên mỏn đá sát mép nước, trông đẹp lắm, vừa nên thơ laị vừa hùng vĩ. Jimmy và Jenny tung tăng nắm tay nhảy xuống vịnh biển xanh màu ngọc bích.

 Nhân viên chữ thập đỏ lay Jimmy:

 - Tỉnh nào, tỉnh nào! Sóng thần đã qua rồi, an toàn rồi!  Anh bị khủng hoảng tâm lý nặng nề, hãy nghỉ ngơi nhé! 

 Jimmy nằm trên chiếc giường dã chiến ú ớ. Anh nhân viên cứu trợ nói gì đấy với người đội trưởng rồi anh ta quay laị chích cho Jimmy một liều thuốc an thần. 

 Ngày hôm sau Jimmy ra khỏi trại, trước mắt anh là cả một vùng đất chết, ngổn ngang vật dụng gãy bể, xe cộ móp méo, cây cối gãy đổ thậm chí xác người còn khắp nơi. Khách sạn nơi anh ở hôm qua vốn sang trọng và lộng lẫy bậc nhất bãi biển này, vậy mà giờ trống huơ trống hoác, những bức từng bê tông nham nhở cứ như vừa mới khởi công xây.  Đây đó những bóng người lang thang như hình nhân, tất cả lặng im đến rợn người. Jimmy lang thang đi tìm, nhìn từng mặt người, hy vọng sẽ thấy xác Jenny, dù anh tận mắt thấy Jenny mất hút trong bức tường nước khổng lồ ngày hôm qua. Jimmy thất thiểu quờ quạng bước đi giữa vùng biển vừa tận thế, mặc dù mới hôm qua được mệnh danh là biển thiên đường.


“*” Tan: Những cái máy dùng đèn halogen hoặc đèn cực tím để làm cho làn da sậm màu.

 

TIỂU LỤC THẦN PHONG

Ất Lăng thành, 04/2020

 

Vuốt lại tấm khăn trải giường cho thẳng. Xoay chiếc gối cho ngay ngắn. Xong xuôi, hắn đứng thẳng người, nhìn chiếc giường kê sát vách tường. Có cái gì đó thật mảnh, như sợi chỉ, xuyên qua trái tim. Hắn vuốt nhẹ bàn tay lên mặt nệm. Cảm giác tê tê bám lên những đầu ngón tay. Nệm giường thẳng thớm, nhưng vết trũng chỗ nằm của một thân thể mềm mại vẫn hiện rõ trong trí. Hắn nuốt nước bọt, nhìn qua cái bàn nhỏ phía đầu giường. Một cuốn sách nằm ngay ngắn trên mặt bàn. Một tờ giấy cài phía trong đánh dấu chỗ đang đọc. Hắn xoay cuốn sách xem cái tựa. Tác phẩm dịch sang tiếng Việt của một nhà văn Pháp. Cái va li màu hồng nằm sát vách tường, phía chân giường. Hắn hít không khí căn phòng vào đầy lồng ngực. Thoáng hương lạ dịu dàng lan man khứu giác. Mùi hương rất quen, như mùi hương của tóc.
Biết bao nhiêu bài viết về Mẹ, công ơn sinh thành, hy sinh của người Mẹ vào ngày lễ Mẹ, nhưng hôm nay là ngày Father’s Day, ngày của CHA, tôi tìm mãi chỉ được một vài bài đếm trên đầu ngón tay thôi. Tại sao vậy?
Hôm nay giống như một ngày tựu trường. Đơn giản, vắng một thời gian không ngồi ở lớp học, nay trở lại, thế là tựu trường. Ngày còn bé, mỗi lần nghỉ hè xong, lên lớp mới, trong lòng vừa hồi hộp vừa vui sướng. Có bao nhiêu chuyện để dành chờ gặp bạn là kể tíu tít. Nhưng bên cạnh đó là nỗi lo khi sắp gặp các thầy cô mới… Mỗi năm đều có ngày tựu trường như vậy, nói chung là khá giống nhau, trong đời học sinh. Nhưng cái ngày tựu trường này thật quá khác. Người ta nhìn nhau không dám cười, không dám chào hỏi. Sự e dè này, dường như mỗi người đã được tập luyện qua một năm. Một năm “học chính trị” trong cái gọi là hội trường mà tiền thân là cái rạp hát.
Cái tên Michelin không xa lạ gì với chúng ta. Vỏ lốp chiếc xe tôi đang dùng cũng mang tên Michelin. Sao hai thứ chẳng có liên quan chi lại trùng tên. Nếu tôi nói chúng tuy hai mà một chắc mọi người sẽ ngây người tưởng tôi… phiếm.
Phi là một người bạn đạt được những điều trong đời mà biết bao người không có. Là một tấm gương sống sao cho ra sống để chết đi không có gì hối tiếc. Là một niềm hy vọng cho sự tử tế vốn ngày càng trở nên xa xỉ ở nước Mỹ mà tôi đang tiếp tục sống.
Có một lần đó thầy kể lại chuyện rằng, thầy có một phật tử chăm chỉ tu học, đã hơn 10 năm, theo thầy đi khắp nơi, qua nhiều đạo tràng, chuyên tu chuyên nghe rất thành kính. Nhưng có một lần đó phật tử đứng gần thầy, nghe thầy giảng về phát bồ đề tâm, sau thầy có đặt một vài câu hỏi kiểm tra coi thính chúng hiểu bài tới đâu? Cô vội xua xua tay, “bạch thầy, những điều thầy giảng, con hiểu hết, con hiểu hết mà. Con nhớ nhập tâm. Nhưng đừng, thầy đừng có hỏi, bị là con không biết trả lời làm sao đâu.” Có lẽ là cô hiểu ý mà cô chưa sẵn sàng hệ thống sắp xếp thứ tự lại các ý tưởng.
Ở xứ ấy, người ta ngủ đến trưa mới dậy. Chàng nhớ thế khi nghĩ về mùa xuân, mùa hạ, mùa thu khi còn bé, mỗi lần nghĩ thế, đều lấy làm ngạc nhiên, và lấy làm ngạc nhiên về sự ngạc nhiên ấy. Thế mà giữa một thành phố châu Âu, chàng lại gặp chúng. Trên nền tường trắng và mặt biển xanh, giữa những màu xanh và trắng, chỉ hai màu ấy, đôi khi xanh và đỏ, chàng gặp lại chúng, hồ hởi, tưng bừng, nó và chàng như hai thằng bạn thời mặc quần xà lỏn nay gặp nhau
Lơ đảng nhìn mây trời và đèn đường, tôi từ tốn chuyển xe sang tuyến trái để cua. Cha tôi thường nói, “Con phải tập bỏ tính lơ đểnh, nếu không, sẽ có ngày gặp phiền phức.” Nhưng lơ đểnh là nơi nghệ sĩ lang thang, ngẫu hứng tìm thấy những sáng tạo không ngờ. Chợt thoáng trong hộp kính nhìn lui, thấy chiếc xe đen nhỏ bắn lên với tốc độ nguy hiểm, tôi chuyển xe về lại bên phải, sau gáy dựng lên theo tiếng rít bánh xe thắng gấp chà xát mặt đường, trong kính chiếu hậu, một chiếc xe hạng trung màu xám đang chao đảo, trơn trợt, trờ tới, chết rồi, một áp lực kinh khiếp đập vào tâm trí trống rỗng, chỉ còn phản xạ tự động hiện diện. Chợt tiếng cha tôi vang lên: “đạp ga đi luôn.” Chân nhấn xuống, chiếc xe lồng lên, chồm tới như con cọp phóng chụp mồi. Giữa mơ hồ mất kiểm soát, tử sinh tích tắc, tôi thoáng nhận ra trước mặt là thành cây cầu bắt qua sông.
Danh đi làm lúc 5 giờ sáng, ra về lúc 2 giờ trưa, từ sở làm đến đây khoảng 10 phút đường phi thuyền bay. Giờ này vắng khách. Những lúc khác, buôn bán khá bận rộn. Áo quần lót ở đây khắn khít thời trang, từ đồ ngủ may bằng vải lụa trong suốt, nhìn xuyên qua, cho đến hàng bằng kim loại nhẹ, mặc lên giống chiến sĩ thời xưa mang áo giáp nhưng chỉ lên giường. Hầu hết khách hàng đến đây vì Emily và Christopher. Người bàn hàng độc đáo. Họ đẹp, lịch sự, làm việc nhanh nhẹn, không lầm lỗi. Cả hai có trí nhớ phi thường. Không bao giờ quên tên khách. Nhớ tất cả món hàng của mỗi người đã mua. Nhớ luôn ngày sinh nhật và sở thích riêng. Ngoài ra, họ có thể trò chuyện với khách về mọi lãnh vực từ triết lý đến khoa học, từ chính trị đến luật pháp, từ du lịch đến nấu ăn… Khách hàng vô cùng hài lòng
Sau hơn ba mươi năm gắn bó với cuộc sống ở Mỹ, ông Hải và bà Lan quyết định về hưu và bắt đầu một chương mới của cuộc đời. Quyết định này, mặc dù bất ngờ với những người xung quanh, lại xuất phát từ một ước mơ giản dị-sống những ngày cuối đời an nhàn tại quê hương. Hai ông bà đã dành dụm được một khoản lương hưu kha khá, cộng thêm số tiền đầu tư từ kế hoạch lương hưu 401k, đủ để họ cảm thấy có thể an tâm sống thoải mái ở Việt Nam.
Mẹ chị vừa bước qua tuổi 90, cụ đã bắt đầu lẫn, không tự săn sóc mình và không dùng máy móc được nữa. Bố chị mới mất cách đây hai năm và Mẹ chị xuống tinh thần rất nhanh sau khi Bố mất. Bắt đầu là buồn bã, bỏ ăn, thiếu ngủ, sau đi tới trầm cảm. Chị đi làm bán thời gian, giờ còn lại cả ngày chạy xe ngoài đường đưa đón mấy đứa nhỏ, hết trường lớp thì sinh hoạt sau giờ học. Chị không thể luôn ở bên Mẹ. Chị tìm được nhà già cho Mẹ rất gần trường học của con, lại gần nhà nữa, nên ngày nào cũng ghé Mẹ được, Mẹ chị chỉ cần trông thấy chị là cụ yên lòng.
Má ơi! Thế giới vô thường, thay đổi và biến hoại trong từng phút giây nhưng lòng con thương má thì không biến hoại, không thay đổi, không suy hao. Nguyện cầu ngày đêm cho má, hướng phước lành đến cho má. Cầu chư Phật, chư Bồ Tát, chư hiền thánh tăng ba đời mười phương gia hộ má vượt qua đau bệnh để sống an lạc trong những ngày tháng tuổi già bóng xế.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.