Hôm nay,  

Bà già giết giặc

06/09/202310:35:00(Xem: 3176)
Truyện

phunuVN 


Ở một nơi có toàn đàn bà, toàn con gái thì phải, mà toàn là những cô gái đẹp, chẳng có ai xấu cả; họ cao lớn, thân hình mình dây chắc chắn, cân đối, khỏe mạnh. Họ lanh lẹ, tháo vát nhịp nhàng mà rất trong sáng, không xô đẩy, gạt chân nhau, không muốn ăn gian mánh khóe mà vẫn rất duyên dáng làm sao họ đẹp thiệt, da dẻ trắng hồng, mắt to xanh lơ màu trời, tóc blond vàng áng như tơ. Họ thiệt đẹp, chẳng có một khuyết điểm nào. Cứ nhìn họ mà mê mẩn cả người, có bát cơm trên tay ăn mãi không hết.
    Đó là những nữ cầu thủ bóng đá thế giới 2023 người các nước đủ loại như Đức, Mỹ, Canada, Hà Lan… Những ứng cử viên hàng đầu lần lượt rời sân chơi sau những pha so tài cao thấp.
    Có những đội bóng nhỏ, của những nước mà bóng đá nữ ít phát triển, ít được quan tâm, lần đầu tiên này dẫn nhau đến sân khấu thế giới, vậy mà họ vẫn cố gắng gây ảnh hưởng và tạo khá khó khăn cho các đội banh đối thủ vượt trộì, như Jamaica, Maroc, Nigéria, Colombia, Phi Luật Tân và Việt Nam. Dĩ nhiên người da màu thì đậm đà hơn dân Bắc Âu, Anh, Pháp, Úc… nhưng nhìn họ vẫn mặn mà tươi mát. Họ có thua có thắng nhưng ít có gay cấn xô đẩy, ít bị phạt lỗi, phạt đền… tinh thần thể thao trong sáng nên y tế ít phải can thiệp, cáng cũng ít khi mang ra sân cỏ khênh đi.
    Kết quả sau cùng, mạnh được yếu thua, và phải khéo léo lành nghề, có tài vượt trội, nên đội banh Tây Ban Nha đã đăng quang chức vô địch thế giới với tỉ số 1-0 trước đội tuyển Anh. Coupe thế giới bóng đá nữ năm nay 2023, trở nên hấp dẫn khán giả khác thường. Ơ hay, đàn bà đá banh coi lạ và đẹp hơn đàn ông? Tùy, dù gì World Cup 2023 đã đánh dấu một sự tiến bộ mau chóng của bóng đá nữ. Biết đâu có khi còn có một vị nữ cầu thủ nào đó đã để con nhỏ ở nhà mà đi đá banh…?
    Cứ nhìn họ say mê chạy trên sân cỏ, mà tôi hồi tưởng lại cái sân vận động Hoa Lư ở Saïgon,  một nơi xa xăm và xưa lắm rồi. Cũng là một nơi toàn thấy đàn bà con gái. Ở quê Việt Nam, bên kia bờ Thái Bình Dương. Một thời đó, chúng tôi toàn là nữ giới, lúc đó thì đàn bà con gái chưa văn minh và chưa có khả năng đá banh! Chúng tôi, một tập thể nữ sinh các lớp 10 của các trường trung học công lập, đi tập bán quân sự ở sân vận động Hoa Lư Saïgon. Sân vận động khá rộng, ở đây có ít dẫy nhà cho chúng tôi tập lau chùi, tháo ráp súng M16, rồi học lý thuyết, nhắm bò lui bò tới, mang theo mỗi đứa một khẩu súng Carbine M16. Ở ngoài sân rộng, có nhiều lối đi vòng vòng và khá là xa, quay ngang, quay dọc là nơi chúng tôi tập thao diễn cơ bản.
    Chúng tôi lúc đó chỉ có tuổi trẻ hồn nhiên, áo quần màu xanh dương đậm đồng phục. Tập đi, đứng, nằm, bò đến mệt nhoài, tháo mồ hôi, thở có lúc phì phò, vậy thì chẳng có mấy đẹp, chỉ còn thấy mệt, mệt cầm canh; tại vì cái thân dài lưng tốn vải học trò ít vận động khi nay. Chẳng biết sao trường học và bộ giáo dục lại bầy ra cái trò chơi có lúc cười bò ra như vầy?    Tập rất mệt vì không quen, nhưng rồi cũng có lúc vui vui vì những cái bất cập đến bất ngờ. Và khi tập tác xạ, thì chúng tôi phải di chuyển xuống xạ trường Phú Lâm, ngoại thành.
    Suốt mùa hè 1960-1961, chúng tôi có được nghỉ nóng ngày nào đâu. Toàn là đi tập bán quân sự. Cùng với mấy đứa nữ sinh chúng tôi, có một, vài, đến năm vị nữ dân biểu cùng đến dự khóa học. Họ thuộc phong trào phụ nữ liên đới của bà Nhu đến tập. Không phải là mấy bà  đến cho có mặt rồi về đâu, có ba vị ra sân tập đều đặn mỗi buổi với các nữ sinh. Các vị đó thiệt là chịu khó chịu cực, vì họ đã ngoài 50 gần 60 tuổi cả rồi. Vậy mà họ can đảm chạy bộ với lũ con nít chúng tôi. Cũng bò, nằm, tập lấy hình nhắm đúng và đường nhắm đúng. Có vị học mãi học lẩm nhẩm một mình, vừa đi vừa đọc, vừa học thầm mà không sao nhớ được cái định nghĩa “… đường nhắm đúng là một đường thẳng tưởng tượng đi từ trung tâm lỗ chiếu môn đến giữa đỉnh đầu ruồi”.
    Bà rất chăm chỉ, đọc bài như niệm chú, chỉ tội nghiệp là bà phát âm chữ r (ruồi) không chuẩn, mà luôn đọc trại ra chữ b thành thử lúc bà phát biểu lớn lên, mọi người há miệng ngạc nhiên tưởng mình nghe lộn, chừng hiểu ra, mọi người cười lăn cười bò, cười đau cả bụng.
    Phải nói là các vị lớn tuổi đó có nhiều thiện chí và cố gắng, nhưng ngặt nỗi khó tập trung nên hay quên và lâu hiểu. Tôi vẫn chưa thể nào quên bà L. Bà rất vui tánh và rất chăm chú theo dõi sự giảng dậy của các nữ hướng dẫn viên, chị Chung, chị đại đội trưởng xuất thân từ trường nữ quân nhân, chị đến sân vận động, chỉ dậy cho một môn duy nhất là tập đi, thao diễn cơ bản, nghiêm, nghỉ, và đi trong hàng binh, 1-2, 1-2, một chân trái, hai chân phải… cứ thế mà bước đều theo nhịp đếm của người hướng dẫn. Nhưng kẹt là bác L, bác quá vội vàng, hình như thêm lo sợ và lúng túng, nên khi người đếm vừa đếm 1, là bác đã bước lẹ thật lẹ đi ba bốn bước. Nên không thể nào bác đi trong hàng được. Chị Chung kiên nhẫn dắt bác ra khỏi hàng, nói rất nhỏ nhẹ:
    – Giờ con đếm, rất chậm chậm nhe, con hô 1, bác bước chân trái lên một bước, rồi đợi một lát, khi con hô 2, bác mới bước chân phải lên, nào, chúng ta cùng đếm cùng đi.
    Vậy mà không thể nào hai người này đồng hành cùng một nhịp được, bác L. không nghe không chú ý, chị vừa nói một là bác lẹ cẳng tiến lên lùi lũi ba bốn bước liền không ngừng! “Đi như vậy có ông nội ai đếm nhịp được!” Không biết có đứa nào vô ý vô tứ vừa nói vậy, là bác mắc cỡ đi lẹ hơn chúi nhũi về phía trước như tên bắn. Tiếng cười lại rộ lên, chị Chung lừ mắt nhìn chúng tôi ra hiệu im lặng. “Chúng ta ngừng tập ở đây!” Sau đó chị hô tập họp, nghiêm, chào, tan hàng.
    Bữa nghỉ trưa đó, cô bé Dung tiến lại ngồi cạnh bác L, họ cùng ăn trưa, bác chia cho Dung một phần ăn khá ngon. Bác phàn nàn, học kiểu này, không tiến bộ, ngày mai “qua” ở nhà luôn. Dung trợn mắt: “Ý, nghỉ ngang vậy sao được?” Rồi chừng ăn xong, 15 phút sau, Dung chịu khó lôi bác L. đứng lên, nó đưa bác ra sau gốc cây, nó chỉ lại, bác đi theo chân nó. OK. Được… Kỳ này bác đi đúng, từ tốn, ung dung lắm. À thì ra bả sợ cái đám đông. Sợ gì, Dung vung tay nói tiếp, mai mốt con dậy má, à con zợt má nhẩy Cha Cha Cha cho tụi nó lé mắt luôn!
    Rồi tiếp đó, sau một tháng đi đứng, chạy bò. Chúng tôi mang nhau xuống xạ trường Phú Lâm. Trước khi xuống bãi tập, chúng tôi tập lại các động tác lau chùi, tháo ráp, nạp đạn, đóng mở cơ bẩm, chốt an toàn, v.v… Chúng tôi xuống sân bắn nhằm một ngày mưa, mới đầu tưởng mưa nhỏ nhỏ, ai ngờ sau đó mưa rào lớn quá. Cả một nhóm học viên ướt như chuột, lạnh run. Bỗng nhiên chúng tôi thấy bác L. chạy ra ngoài mưa, khum hai bàn tay làm gáo hứng nước mưa uống ngon lành. Bà uống đủ ba lần nước mưa lạnh giữa trời.
    Tụi này, hỏi bác khát hả? “Không phải khát, mà nên uống nước mưa mát như vầy khi trời mưa lớn, lỡ mình đã ướt mem, thì không bị cảm lạnh!” Tụi tôi chạy ùa ra giữa trời làm theo, học được ở người lớn tuổi một kinh nghiệm tránh bị cảm lạnh khi đi trong mưa mà không có áo mưa.
    Rồi đến những ngày tiếp theo, một bữa trời quang mây tạnh, chúng tôi tiếp tục tới Phú Lâm thực tập tác xạ. Xạ trường có nhiều bia bắn, mỗi ụ bắn nhắm tới một bia có ghi số từ xa và đối diện. Ụ bắn của tôi mang số 15, cùng số với bia bắn số 15. Bác L. được xếp ở cạnh tôi, ụ bắn số 16, bia số 16 chúng tôi được phát và được bắn mỗi người 20 viên đạn. Học viên luôn luôn nhớ phải hướng mũi súng về phía bia bắn để giữ an toàn cho nhau, thực tập lại lần chót, kiểm tra cơ bẩm, khóa an toàn, nạp đạn vô súng. Với súng Carbine M16, chúng tôi sẽ phải bắn từng viên đạn một, mỗi lần báng súng giật lùi chạm mạnh vào vai, lại lấy lại đường nhắm rồi mới bắn viên đạn tiếp theo.
    Nói đúng ra, trình độ chúng tôi rất ấu trĩ, nên vấn đề kiểm soát an toàn là luôn đặt lên hàng đầu. Tuy vậy mỗi chúng tôi chăm chú hết sức vào hồng tâm, cẩn thận bấm cò súng, đứa nào cũng hy vọng được 20/20 điểm.
    Xạ trường nổ vang oàng oàng một hồi rồi cũng êm.
    Được lệnh, mọi người khoan khoái lồm cồm bò dậy, chạy lên xem kết quả. Vậy là ai cũng làm xong bài tập, không có lỗi kỹ thuật hay kẹt đạn. Vỏ cartouches rơi vãi đầy mặt đất, xung quanh các ụ súng.
    Cũng như mọi người, tôi chỉ có 20 viên đạn, vậy mà khi lên cùng xem kết quả, bia của tôi thủng tới 40 chỗ. Hôm ấy chị Chung cười cười nhìn bác L. Chị ôn tồn giải thích là: cả hai học viên số 15 và số 16 cùng nhắm và bắn chung nhau vào bia số 15 làm bia gần như bị rách toang. Đúng là bác L. để quên kiếng mắt đâu đó hay nhắm lộn sao đó, bác đã đặt trọn 20 viên đạn vào bia số 15 một cách rất yên trí và cẩn thận.
    Ban giám khảo có phê bình vu vơ:
    – Ô hay, ra bãi bắn mà bắn lộn bia, có thể ra chiến trận, thay vì nhắm kẻ thù, dám nhắm bắn lộn đồng đội, nguy hiểm quá!
    Ôi, bà già chạy theo con nít cho vui, như đi tập thể dục thể thao, vả lại để khích lệ tinh thần giới trẻ, có đâu bà già xung trận bao giờ?
    Thế rồi, bẵng đi mấy chục năm, sau 1975, có một dịp tình cờ chúng tôi gặp lại bác L. ở một nơi thật xa Việt Nam. Hàn huyên to nhỏ một hồi, bác lại cười, cười ra nước mắt:
    – Ôi ba cái ông Việt Cộng ăn cướp, chúng nó mà nghe nói bác đi tập bắn súng, không chừng nó còn mò vô lấn chiếm miền Nam sớm hơn không chừng, để coi tận mắt mấy “bà già giết giặc”.
    Thiệt ra, người ta hay nói cho vui là bà già giết giặc, chớ có thấy bà già giết giặc nào đâu, chỉ thấy giặc nó giết, không chỉ bà già, mà nó còn giết cả bà con, dòng họ và cả quê hương của bà già, đặng hoàn thành cái lý tưởng cộng sản của chúng nó. Mấy đứa có nghe chuyện bà Nguyễn Thị Năm ở ngoài Bắc khi Việt Minh cướp chính quyền xong, bả hiến tặng cho đảng của ông Hồ cả ngàn lượng vàng, rồi sau đó, cái đội cải cách ruộng đất của ổng vẫn mang bà Năm đi sát hại, giết không nương tay. Cộng Sản là thế đó!
 

– Chúc Thanh

Août 2023

 

Những chiếc đèn lồng đỏ lơ lửng trên đường Nguyễn Huệ như những giọt máu đông cứng trong hổ phách. Don Washington đứng ở rìa Chợ Tết, bàn tay nhẹ nhàng đặt trên eo Helen, cảm nhận hơi ấm từ lớp da tổng hợp của vợ mình—98.6 độ F, luôn hoàn hảo, luôn như người thật. Đám đông chen chúc xung quanh họ: những gia đình mặc cả mua cây quất, cành mai, chậu cúc. Trẻ con đuổi nhau giữa các gian hàng hạt sen, mức sấy, bánh kẹo. Xe máy bóp còi luồn qua những khe hở bất khả thi.
Tháng Chạp bắt đầu với những làn gió nhẹ, đã nghe thoang thoảng mùi hương xuân, chẳng biết có phải là vì cô Thuỷ Tiên giàu tưởng tượng hay không. Cả ấp Trà Cuôn đã rộn ràng chuẩn bị đón Tết, làm cô cũng thấy nao nao trong dạ. Nhạc xuân tưng bừng cất tiếng từ những máy truyền thanh bên hàng xóm. Bên thì réo rắt tân nhạc, Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa/Một chiều xuân ai đã hẹn hò...1, bên thì bùi ngùi vọng cổ, Tết năm nay chắc nhà mình buồn lắm/Ngõ trước vườn sau tiêu điều vắng lặng/Xuân đã về chưa mà con của Mẹ vẫn chưa về...2 Tết sắp về ai lại chẳng nôn nao, nhưng riêng cô Thuỷ Tiên còn thêm nỗi niềm xa nhà nên nghe mấy bài hát đó cô cũng buồn nẫu ruột. Mùa xuân sắp tới, đánh dấu một năm tròn hương lửa mặn nồng giữa Minh Anh và cô, tình yêu còn phơi phới như đoá hoa bừng thắm. Nhưng mùa xuân cũng gợi cho cô những ngày Tết thời con gái vui tươi, hồn nhiên với gia đình ở Sài Gòn.
Độc giả luôn công bình và người viết bài này cũng sẽ bỏ phiếu Kiều Phong nếu có cuộc thăm dò lần nữa. Vậy lý do gì Kiều Phong được mến mộ hơn so với các nhân vật kiệt xuất khác của Kim Dung? Nếu đọc nhiều truyện võ hiệp của nhiều tác giả khác nhau kể cả Kim Dung, bạn sẽ để ý thấy các cốt truyện đêu mang máng một bố cục giống nhau: Có một gia đình hay môn phái nào đó bị kẻ thù ác độc đang tâm tận diệt nhưng may mẵn có một đứa bé, thường là bé trai, may mắn trồn thoát. Đứa bé từ đó phải một mình lưu lạc và may mắn gặp được minh sư thu làm đệ tử truyền dạy võ công tuyệt thế. Nhiều khi cậu ta nhờ cơ duyên ăn được kỳ trân dị bảo nào đó nên có được công lực thâm hậu, võ học tuyệt vời, lớn lên thành một thanh niên khoảng 17, 18 tuổi đẹp trai, thông minh, giỏi võ.
Có một loại gương mà con người không bao giờ muốn nhìn vào: gương phản chiếu nguyên trạng của bản thân. Chúng ta thích gương tô vẽ, gương photoshop, gương nghiêng một góc để che khuyết điểm. Và đối với một số người Việt—đặc biệt những người sống lưu vong trong tâm trí, dù thân xác họ ở California, ở Sydney, ở Paris hay ngay tại Sài Gòn—Trump không phải là chính khách. Trump là tấm gương được tô vẽ hoàn hảo. Họ không yêu Trump vì chính sách của ông. Họ yêu Trump vì ông là phiên bản thỏa mãn ước mơ ngầm của chính họ. Nhưng trước khi đi sâu vào anh Tuấn, hãy dừng lại một chút. Vì câu chuyện này không chỉ về người Việt hải ngoại. Nó còn về những người Việt trong nước—những người đáng lẽ là "bên thắng cuộc."
Là lũ chúng tôi đấy, những con “ngựa” sinh năm Bính Ngọ 1966. Năm đầu tiên bước vào ngưỡng cửa cấp ba, chúng tôi còn ngơ ngác, nhìn nhau …phòng thủ nhiều hơn là thân thiện . Bởi đó là năm lớp 10, vừa mới chia tay bạn bè, thầy cô của mái trường cấp hai, lại nghe nói lớp 10A1 năm nay sẽ là “Lớp Điểm” dành cho những học sinh được tuyển thẳng từ lớp 9 lên lớp 10 và những học sinh đạt điểm cao trong kỳ thi lên lớp 10 .
Anh cầm cây đàn lên, dạo một đoạn theo ngẫu hứng, rồi anh hát. Bản nhạc mấy mươi năm chưa hoàn thành. Nó như thiếu một chất men. Anh đã từng sáng tác thơ, nhạc, trên mỗi bước đường. Duy chỉ có bài hát này, anh chưa thể viết trọn. Giọng của anh nghe kỳ kỳ. Anh thấy nó lạ với chính mình. Sau lần mổ cắt khối u ở thanh quản, anh đã bị mất giọng. Đúng ra là giọng bị thay đổi, khàn hơn, đục hơn. Và khi hát, anh không thể ngân dài như trước. Bác sĩ hỏi anh có dùng thuốc lá, cà phê không. Anh thành thật thú nhận, thuốc lá cũng thuốc lá, cà phê cũng cà phê. Xưa, đi lính, hầu như ai cũng hút thuốc lá, nhưng nay anh đã bỏ hút rồi. Còn cà phê thì… không thể thiếu, để thức đêm làm việc.
Khác với các tác giả khác, tất cả tình tiết và diễn biến của câu chuyện đều xoay quanh nhân vật chính, truyện của Kim Dung được tác giả lồng vào những câu chuyện khác, đầy đủ tình tiết éo le từ những nhân vật phụ chung quanh kết nối vào trong tác phẩm một cách khéo léo. Những “Truyện trong truyện” này đã làm cho tiểu thuyết Kim Dung vô cùng đa dạng. Thí dụ trong “Bích Huyết Kiếm”, mối tình giữa Viên Thừa Chí và Hạ Thanh Thanh rất tẻ nhạt, trong khi chuyện tình của cha mẹ Thanh Thanh là nàng Ôn Nghi và Kim Xà Lang Quân lại là một thiên tình sử đầy thương cảm.
Vào những năm của thập niên 1960s và 70s, truyện võ hiệp kỳ tình là một phong trào ăn khách nhất của các tờ nhật báo thời bấy giờ. Có khá nhiều tác giả viết võ hiệp lúc đó, nhưng cái tên Kim Dung là sáng chói nhất. Ông là một hiện tượng nổi bật làm say mê hàng triệu độc giả và khán giả từ những trang tiểu thuyết của thế kỷ 20 kéo tiếp đến thế giới phim bộ Hồng Kông thế kỷ 21, không phải chỉ tạiViệt Nam, mà còn nhiếu nước khác ở Á châu.
Con đã nghe rất nhiều lần ở chùa, các thầy đọc: Quán tự tại Bồ Tát, hành thâm bát nhã ba la mật đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhứt thiết khổ ách…Con đã nhìn thấy ở các chánh điện các chùa, các tượng Quan Thế Âm, phật A Di Đà và Đại Thế Chí Bồ Tát, được đặt cạnh nhau, hợp thành bộ Tây Phương Tam Thánh để dẫn dắt chúng sinh vào thế giới cực lạc tịch tĩnh. Con cũng thấy tượng phật Quan Âm được đặt thờ ở cổng chính các chùa, ở các nơi trang nghiêm để chúng sanh chiêm bái và ngưỡng vọng lòng từ bi cứu khổ cứu nạn…
Tới đây, tôi lại nhớ cái ngày ấy, khi tôi ngồi bàn phỏng vấn đi Canada. Thực ra, chỉ là cuộc nói chuyện ngắn gọn, vui vẻ, vì tôi làm việc trong văn phòng Cao Ủy trại tỵ nạn, thường xuyên giúp đỡ phái đoàn Canada chuyện điền forms cho các gia đình đi Canada, nên ông trưởng phái đoàn quen mặt, thấy tôi bị phái đoàn Mỹ từ chối, ổng sẵn sàng nhận tôi đi Canada bất chấp trong hồ sơ lý lịch của tôi có đầy đủ anh chị em đang ở Mỹ
Trong thời đại nhân danh mọi thứ trừ sự thật, chữ “trung thực” vừa đắt giá vừa khả nghi – người ta nhân danh đạo lý che đậy quyền lợi, nhân danh hòa bình chuẩn bị chiến tranh, nhân danh “dám nói thẳng” biện minh cho mất nhân cách. “Người Trung Thực Nhất Thế Giới” mượn hai vị sứ giả hành tinh soi ranh giới giữa trung thực và bình phong mưu đồ: không trào lộng, dù tiếng cười khó thảnh thơi; không buộc tội ai, dù bóng ai đó thấp thoáng. Xin giới thiệu đến độc giả Việt Báo khúc văn suy tưởng này, bình thản giọng kể mà day dứt nỗi băn khoăn trước cái giá thế giới phải trả cho việc “dám” nói thực.
Sau 4 năm trong trại tù Cải Tạo, tôi trở về Vũng Tàu, tìm lại gia đình mình. Gia đình tôi đã thành cổ tích. Cha Mẹ tôi qua đời, anh em tôi thất lạc, ngôi nhà của chúng tôi đã thành nhà của một cán bộ cao cấp ngoài Bắc dọn vào. Tôi thành người tứ cố vô thân, tôi cố đi tìm gia đình anh tôi, nhưng tăm cá bóng chim. Người nói anh tôi bị bắt lại sau khi vượt biển không thành, người nói cả gia đình hình như đã sang tới Úc, có người lại nói chuyến tầu có gia đình anh tôi mất tích trên biển.Vì nếu bị bắt lại thì ở tù mấy tháng cũng ra. Sang đến Úc thì phải có tin về. Có người nói hình như anh tôi bỏ xót lại một đứa con nhỏ mới 7, 8 tuổi. Hôm cả nhà có người đến đón ra khơi thì thằng bé chơi ngủ lại ở nhà bạn, chủ thuyền không đợị được. Hứa là sẽ cho nó đi ngay chuyền sau. Nhưng chuyến sau không bao giờ có.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.