Hôm nay,  

Con Khỉ Nhà Trắng

08/02/202610:56:00(Xem: 3152)

Tiểu luận Hư cấu.

 

tuan
Ảnh do Gemini minh họa. 

 

 

Anh Tuấn ngồi trong quán phở ở Little Saigon, Orange County, ngón tay lướt điên cuồng trên màn hình điện thoại. Mồm miệng anh cười khẩy: "Hahaha, Obama the monkey! Trump nói đúng đấy!" Anh bấm "share". Bấm like. Bấm "comment" thêm vài dòng tiếng Việt pha tiếng Anh. Xung quanh bàn, bảy người bạn cùng tuổi gật gù, cười theo.

Nhưng khi ai đó "tag" anh vào một post giả định—"What if Obama called Trump a monkey?"—mặt anh đỏ bừng như người ta vừa tát vào má anh giữa chợ. Máu dồn lên đầu. Tim đập loạn nhịp. Nhóm bạn hó hét, thúc giục. Những ngón tay Tuấn gõ loạn: "Racism! Sue him! He must apologize!"

Anh không thấy mình vừa làm gì. Hoặc thấy nhưng không muốn thấy. Hoặc thấy mà giả vờ không thấy. Ba kiểu mù loà này—mù tự nhiên, mù cố ý, mù vì sợ—đều dẫn đến cùng một chỗ: bóng tối.

Có một loại gương mà con người không bao giờ muốn nhìn vào: gương phản chiếu nguyên trạng của bản thân. Chúng ta thích gương tô vẽ, gương photoshop, gương nghiêng một góc để che khuyết điểm. Và đối với một số người Việt—đặc biệt những người sống lưu vong trong tâm trí, dù thân xác họ ở California, ở Sydney, ở Paris hay ngay tại Sài Gòn—Trump không phải là chính khách. Trump là tấm gương được tô vẽ hoàn hảo.

Họ không yêu Trump vì chính sách của ông. Họ yêu Trump vì ông là phiên bản thỏa mãn ước mơ ngầm của chính họ.

Nhưng trước khi đi sâu vào anh Tuấn, hãy dừng lại một chút. Vì câu chuyện này không chỉ về người Việt hải ngoại. Nó còn về những người Việt trong nước—những người đáng lẽ là "bên thắng cuộc."

 

Ở Hà Nội, anh Hùng—con của một cán bộ cấp trung—cũng "share" những bài viết tương tự. Anh cũng cười khi Trump chửi Obama. Anh cũng phẫn nộ khi tưởng tượng chiều ngược lại.

Nhưng anh Hùng đâu có "thua" năm 1975? Gia đình anh ở phía thắng. Tại sao anh lại có cùng dạng tâm lý với anh Tuấn—người mang trong mình chấn thương của thua cuộc và tị nạn?

Bởi vì có một loại thua cuộc không được ghi vào sách lịch sử: thua trong tâm lý khi so sánh toàn cầu.

Anh Hùng lớn lên được dạy rằng miền Bắc chiến thắng, đất nước thống nhất, chế độ xã hội chủ nghĩa ưu việt. Nhưng khi anh lớn lên, khi internet mở ra, anh thấy Việt Nam vẫn nghèo. Vẫn yếu. Vẫn phải "học tập" Trung Quốc. Vẫn phải cúi đầu trước Mỹ để xin đầu tư.

Chiến thắng quân sự không dịch thành chiến thắng kinh tế, văn hóa, hay tâm lý. Khi một người đàn ông Việt Nam—dù Bắc hay Nam, trong nước hay hải ngoại—nhìn thấy mình trên bản đồ quyền lực toàn cầu, anh thấy mình ở đáy. Thay vì xấu hổ, họ tìm cách để tự hào.

Nên Trump—người đàn ông da trắng không cần xin phép ai, không cần lịch sự, không cần "văn minh hóa" bản thân—trở thành hoang tưởng chung. Bất kể anh ta có coi bạn là "shithole" hay không.

Đây chính là điểm chung giữa anh Tuấn và anh Hùng: cả hai đều sống trong sự tự ti ẩn sau lớp mặt nạ tự tôn. Cả hai đều khao khát quyền lực mà họ không bao giờ có. Nên họ mượn quyền lực. Họ hóa trang nhập vai quyền lực. Họ đội mũ MAGA như đội vương miện.

Đêm đó, anh Tuấn nằm trên giường, vẫn cầm điện thoại. Vợ anh đã ngủ say, miệng há nhẹ, thở đều. Bên ngoài cửa sổ, đèn đường Little Saigon vẫn sáng—những biển hiệu tiếng Việt trong một thành phố không phải của họ.

Đôi lúc anh bực mình vì vợ anh không nhiệt liệt theo Trump mắng chửi phe đối lập. Vợ anh là người phụ nữ hiền lành, đạo đức, đi lễ mỗi ngày Chủ Nhật. và chơi với những người chống Trump. Anh cảm thấy xấu hổ với bạn anh. Đã có lần anh nghĩ đến li dị người đàn bà ngu ngốc này.

Anh lướt qua những bài viết ca ngợi Trump—"strong leader," "tells it like it is," "không sợ ai"—và trong từng dòng chữ đó, anh thấy hình bóng mơ hồ của một người đàn ông mà anh luôn muốn trở thành nhưng không bao giờ làm được.

Một người đàn ông dám nói thẳng với sếp mà không sợ bị sa thải.

Một người đàn ông bước vào phòng và mọi người đều phải im lặng.

Một người đàn ông không cần xin lỗi, không cần giải thích, không cần khúm núm.

Một người đàn ông được phép tức giận.

Câu cuối cùng này quan trọng nhất. Bởi vì giận dữ là đặc quyền. Trong hệ thống phân cấp xã hội, chỉ những người ở trên mới được phép giận. Sếp giận nhân viên—bình thường. Nhân viên giận sếp—bị đuổi việc. Người da trắng giận người da màu—"he's passionate." Người da màu giận người da trắng—"aggressive," "dangerous," "deport him."

Anh Tuấn biết điều này. Anh sống điều này mỗi ngày.

Nhưng sáng mai, anh Tuấn vẫn sẽ thức dậy, vẫn lái xe đi làm ở tiệm nail, vẫn cúi đầu khi khách hàng da trắng hét vào mặt vì màu sơn không đúng ý. Vẫn cười gượng. Vẫn nói "sorry, sorry." Vẫn nuốt cục tức xuống bụng.

Trump là người anh Tuấn không thể nào trở thành.

Nhưng khi anh "share" một "post" của Trump chửi ai đó, trong giây phút đó, anh cảm thấy như mình là Trump. Đó là liều "morphine", thêm sức thích thú. Đó là bạch phiến cho tâm lý. Và giống như mọi loại ma túy, nó không giải quyết vấn đề. Nó chỉ làm cho cơn đau tạm thời không còn đau.

Đây không phải hội chứng mới. Chuyên gia tâm lý gọi nó là authoritarian personality (Nhân cách độc tài) —khao khát một người đàn ông mạnh mẽ, một người cha quyền lực tuyệt đối, một người mẹ uy quyền, ngay cả chồng cũng không dám trái ý, bởi vì khi bản thân cảm thấy yếu đuối, việc gắn mình vào một hình tượng mạnh mẽ trở thành cách duy nhất để cảm thấy mình cũng có giá trị.

Theodor Adorno và nhóm nghiên cứu của ông ở Berkeley đã phát triển khái niệm này sau Thế chiến II, cố gắng hiểu tại sao người Đức bình thường lại ủng hộ Hitler. Họ phát hiện ra một dạng kiểu mẫu: những người có nhân cách độc tài thường:

  • Tuân thủ mù quáng trước uy quyền (authority)
  • Thù địch với người ngoài nhóm (outgroups)
  • Phản đối sự yếu đuối trong chính họ bằng cách chiếu nó lên người khác
  • Nghĩ theo kiểu đen trắng, thiện ác, không có vùng xám
  • Đặc biệt dễ bị thu hút bởi "thần tượng" hứa hẹn trật tự và trừng phạt kẻ thù


Đọc danh sách này, anh Tuấn sẽ thấy mình. Nhưng anh sẽ không thừa nhận. Vì thừa nhận nghĩa là đối mặt với câu hỏi tiếp theo: Tại sao tôi lại như vậy?

Và câu trả lời—bị chấn thương, hèn yếu, hổ thẹn, tự ti-quá đau để nhìn thẳng vào.

 

Nhưng có một thứ sâu hơn trong trường hợp này: projection. Họ chiếu những gì họ ghét ở chính mình lên người khác.

Obama—trí thức, điềm tĩnh, suy tính, thận trọng, nói năng lưu loát —là mọi thứ xã hội Mỹ thưởng cho người da đen nếu họ "thuần hóa" bản thân. Nhưng với anh Tuấn và những người như anh, Obama là hình ảnh của sự nhục nhã: một người di dân (dù sinh ở Mỹ) phải cố gắng gấp mười lần để được chấp nhận.

Phải nói chuẩn. Phải ăn mặc đúng mực. Phải học trường danh giá. Phải không bao giờ tức giận. Phải cười ngay cả khi bị xúc phạm. Phải "twice as good to get half as far"—tốt gấp đôi để được đi được nửa quãng đường.

Giống hệt như anh Tuấn mỗi ngày.

Nên khi Trump—người đàn ông da trắng giàu có, sinh ra đã có quyền lực—gọi Obama là "monkey," đó không phải là racism đối với anh Tuấn. Không hề. Đó là giải phóng. Đó là giấc mơ được làm kẻ áp bức thay vì kẻ bị áp bức. Đó là sự trả thù hoang tưởng: "Kệ mày, Obama, mày giỏi thì giỏi, nhưng mày vẫn chỉ là con khỉ."

Và trong giây phút đó, anh Tuấn không còn là người da vàng phải cúi đầu ở tiệm nail. Anh là người được phép khinh thường. Anh là người ở phía trên.

Nhưng khi Obama gọi Trump là "monkey"? Thế giới đảo lộn.

Bởi vì lúc đó, Obama trở thành kẻ có quyền lực hơn. Và anh Tuấn, một lần nữa, trở thành kẻ thua cuộc. Trump—hình ảnh chiếu của anh—bị tấn công, nghĩa là chính anh bị tấn công.

Sự phẫn nộ bộc phát không phải vì đạo đức. Mà vì khủng hoảng hiện sinh: nếu cả Trump còn có thể bị sỉ nhục, thì anh Tuấn là ai chứ? Nếu cả Trump—người đàn ông quyền lực nhất thế giới—còn có thể bị gọi là con khỉ, thì liệu có an toàn nào cho một người như anh Tuấn không?

Đó là lý do tại sao phản ứng của anh Tuấn lại mãnh liệt đến vậy. Không phải vì anh quan tâm đến Trump. Mà vì anh đang tự vệ cho chính mình.

Nhưng còn những người da đen ủng hộ Trump thì sao? Họ không có chấn thương của người tị nạn. Họ không phải người ngoài cuộc trong xã hội Mỹ theo nghĩa anh Tuấn. Vậy tại sao?

Câu trả lời: cùng một cơ chế tâm lý, khác nguồn gốc.

Với một số người da đen—đặc biệt là đàn ông da đen—việc ủng hộ Trump là cách để tách mình ra khỏi "victim narrative." Là cách để nói: "Tôi không yếu đuối. Tôi không cần ai bảo vệ. Tôi không phải là nạn nhân của kỳ thị."

Đó là loại biểu diễn nam tính—thể hiện nam tính—bằng cách từ chối bất kỳ sự đồng cảm nào, bất kỳ tổn thương nào. Nó giống như một người đàn ông bị bố đánh hồi nhỏ, lớn lên nói: "Tôi ổn. Tôi mạnh mẽ. Đàn ông phải như vậy."

Nó cũng là một loại projection khác: chiếu sự tự ghét (kỳ thị nội tâm) ra ngoài bằng cách trở thành "one of the good ones"—một trong những người tốt, người khác biệt, người "not like other Blacks."

Trump cho phép họ để làm điều đó. Bởi vì nếu Trump—người từng bị kiện vì kỳ thị "housing discrimination" đối với người da đen—có thể chấp nhận họ (hoặc giả vờ chấp nhận), thì có lẽ họ đã "make it." Có lẽ họ đã vượt qua.

Nhưng vấn đề là: Trump không chấp nhận họ. Trump dùng họ. Và sâu thẳm bên trong, họ biết điều đó. Nhưng giống như anh Tuấn, họ không muốn nhìn vào gương đó.

Đa số những người Việt này giống nhau ở điểm nào?

Họ đều sống trong chấn thương của thua cuộc. Thua 1975. Thua người đồng tị nạn. Thua mãi mãi trong xã hội mới. Họ không bao giờ được phép tức giận đúng cách. Không được phép đòi hỏi. Không được phép lớn tiếng. Nên họ tìm một người được phép làm tất cả những điều đó thay họ.

Họ không yêu Trump. Họ yêu quyền năng mà họ nghĩ Trump đại diện. Và họ ghét Obama không vì ông làm gì sai, mà vì ông nhắc họ nhớ: ngay cả khi thành công, người di dân vẫn phải cúi đầu. Vẫn phải chứnh tỏ mình. Vẫn phải là "người tốt." Vẫn không bao giờ đủ.

Obama là gương phản chiếu sự thật đau đớn: bạn có thể tốt nghiệp Harvard, có thể thành Tổng thống, nhưng vẫn sẽ có người gọi bạn là con khỉ. Và bạn phải cười. Phải điềm tĩnh. Phải "go high when they go low."

Trong khi Trump? Trump được phép "go low." Và không ai làm gì được ông.

Theo họ, đó mới là quyền lực thực sự.

Có một triết lý giải thích chính xác về tâm trạng này: Ressentiment (oán hận tích lũy, uất hận dồn nén) của Nietzsche.

Ressentiment không phải là "resentment" (giận dữ) đơn thuần. Nó là một loại độc tố tâm lý sinh ra khi người yếu không thể trả thù người mạnh, nên họ đảo ngược giá trị: biến yếu đuối thành đức hạnh ("blessed are the meek"), biến quyền lực thành tội lỗi ("power corrupts").

Nhưng ressentiment cũng có thể đi theo hướng ngược lại. Thay vì thánh hóa sự yếu đuối, nó có thể thánh hóa sự tàn bạo—miễn là sự tàn bạo đó không nhắm vào bản thân.

Anh Tuấn sống trong ressentiment. Anh căm ghét sự bất lực, sự không thành công, sự thua sút của bản thân anh. Nhưng thay vì đối mặt với nó, anh tìm một người mạnh để thờ phượng. Một người được phép làm tất cả những gì anh không dám làm.

Và khi Trump tàn bạo với người khác—người Mexico, người Muslim, người da đen—anh Tuấn cảm thấy thỏa mãn. Vì nếu Trump có thể tàn bạo với họ, nghĩa là Trump đủ mạnh để bảo vệ anh Tuấn.

Anh không nhận ra trong mắt Trump, anh cũng thuộc nhóm "họ." Nhưng trong mắt anh Trump là tất cả.

Sáng hôm sau, có một "post" lan truyền trên mạng xã hội người Việt. Một video ngắn: Trump đang phát biểu, nói về "những người nhập cư bất hợp pháp từ shithole countries." Camera zoom vào một người đàn ông da vàng trong đám đông phía sau Trump, mặc áo "Make America Great Again," vỗ tay nhiệt tình.

Anh Tuấn nhìn kỹ.

Người đàn ông đó giống anh. Không— anh. Từ một buổi "rally" năm ngoái.

"Comment" đầu tiên dưới video: "Anh có biết Trump đang nói về mình không?"

Anh Tuấn nhìn chằm chằm vào màn hình. Ngón tay run run. Anh muốn "reply", muốn "defend", muốn giải thích. Nhưng lần đầu tiên, anh không biết phải nói gì.

Vì lần đầu tiên, anh nhìn thấy con khỉ.

Nó không phải là Obama.

Ngu Yên

 

 

 

 

 

 

 

 

Biết bao nhiêu bài viết về Mẹ, công ơn sinh thành, hy sinh của người Mẹ vào ngày lễ Mẹ, nhưng hôm nay là ngày Father’s Day, ngày của CHA, tôi tìm mãi chỉ được một vài bài đếm trên đầu ngón tay thôi. Tại sao vậy?
Hôm nay giống như một ngày tựu trường. Đơn giản, vắng một thời gian không ngồi ở lớp học, nay trở lại, thế là tựu trường. Ngày còn bé, mỗi lần nghỉ hè xong, lên lớp mới, trong lòng vừa hồi hộp vừa vui sướng. Có bao nhiêu chuyện để dành chờ gặp bạn là kể tíu tít. Nhưng bên cạnh đó là nỗi lo khi sắp gặp các thầy cô mới… Mỗi năm đều có ngày tựu trường như vậy, nói chung là khá giống nhau, trong đời học sinh. Nhưng cái ngày tựu trường này thật quá khác. Người ta nhìn nhau không dám cười, không dám chào hỏi. Sự e dè này, dường như mỗi người đã được tập luyện qua một năm. Một năm “học chính trị” trong cái gọi là hội trường mà tiền thân là cái rạp hát.
Cái tên Michelin không xa lạ gì với chúng ta. Vỏ lốp chiếc xe tôi đang dùng cũng mang tên Michelin. Sao hai thứ chẳng có liên quan chi lại trùng tên. Nếu tôi nói chúng tuy hai mà một chắc mọi người sẽ ngây người tưởng tôi… phiếm.
Phi là một người bạn đạt được những điều trong đời mà biết bao người không có. Là một tấm gương sống sao cho ra sống để chết đi không có gì hối tiếc. Là một niềm hy vọng cho sự tử tế vốn ngày càng trở nên xa xỉ ở nước Mỹ mà tôi đang tiếp tục sống.
Có một lần đó thầy kể lại chuyện rằng, thầy có một phật tử chăm chỉ tu học, đã hơn 10 năm, theo thầy đi khắp nơi, qua nhiều đạo tràng, chuyên tu chuyên nghe rất thành kính. Nhưng có một lần đó phật tử đứng gần thầy, nghe thầy giảng về phát bồ đề tâm, sau thầy có đặt một vài câu hỏi kiểm tra coi thính chúng hiểu bài tới đâu? Cô vội xua xua tay, “bạch thầy, những điều thầy giảng, con hiểu hết, con hiểu hết mà. Con nhớ nhập tâm. Nhưng đừng, thầy đừng có hỏi, bị là con không biết trả lời làm sao đâu.” Có lẽ là cô hiểu ý mà cô chưa sẵn sàng hệ thống sắp xếp thứ tự lại các ý tưởng.
Ở xứ ấy, người ta ngủ đến trưa mới dậy. Chàng nhớ thế khi nghĩ về mùa xuân, mùa hạ, mùa thu khi còn bé, mỗi lần nghĩ thế, đều lấy làm ngạc nhiên, và lấy làm ngạc nhiên về sự ngạc nhiên ấy. Thế mà giữa một thành phố châu Âu, chàng lại gặp chúng. Trên nền tường trắng và mặt biển xanh, giữa những màu xanh và trắng, chỉ hai màu ấy, đôi khi xanh và đỏ, chàng gặp lại chúng, hồ hởi, tưng bừng, nó và chàng như hai thằng bạn thời mặc quần xà lỏn nay gặp nhau
Lơ đảng nhìn mây trời và đèn đường, tôi từ tốn chuyển xe sang tuyến trái để cua. Cha tôi thường nói, “Con phải tập bỏ tính lơ đểnh, nếu không, sẽ có ngày gặp phiền phức.” Nhưng lơ đểnh là nơi nghệ sĩ lang thang, ngẫu hứng tìm thấy những sáng tạo không ngờ. Chợt thoáng trong hộp kính nhìn lui, thấy chiếc xe đen nhỏ bắn lên với tốc độ nguy hiểm, tôi chuyển xe về lại bên phải, sau gáy dựng lên theo tiếng rít bánh xe thắng gấp chà xát mặt đường, trong kính chiếu hậu, một chiếc xe hạng trung màu xám đang chao đảo, trơn trợt, trờ tới, chết rồi, một áp lực kinh khiếp đập vào tâm trí trống rỗng, chỉ còn phản xạ tự động hiện diện. Chợt tiếng cha tôi vang lên: “đạp ga đi luôn.” Chân nhấn xuống, chiếc xe lồng lên, chồm tới như con cọp phóng chụp mồi. Giữa mơ hồ mất kiểm soát, tử sinh tích tắc, tôi thoáng nhận ra trước mặt là thành cây cầu bắt qua sông.
Danh đi làm lúc 5 giờ sáng, ra về lúc 2 giờ trưa, từ sở làm đến đây khoảng 10 phút đường phi thuyền bay. Giờ này vắng khách. Những lúc khác, buôn bán khá bận rộn. Áo quần lót ở đây khắn khít thời trang, từ đồ ngủ may bằng vải lụa trong suốt, nhìn xuyên qua, cho đến hàng bằng kim loại nhẹ, mặc lên giống chiến sĩ thời xưa mang áo giáp nhưng chỉ lên giường. Hầu hết khách hàng đến đây vì Emily và Christopher. Người bàn hàng độc đáo. Họ đẹp, lịch sự, làm việc nhanh nhẹn, không lầm lỗi. Cả hai có trí nhớ phi thường. Không bao giờ quên tên khách. Nhớ tất cả món hàng của mỗi người đã mua. Nhớ luôn ngày sinh nhật và sở thích riêng. Ngoài ra, họ có thể trò chuyện với khách về mọi lãnh vực từ triết lý đến khoa học, từ chính trị đến luật pháp, từ du lịch đến nấu ăn… Khách hàng vô cùng hài lòng
Sau hơn ba mươi năm gắn bó với cuộc sống ở Mỹ, ông Hải và bà Lan quyết định về hưu và bắt đầu một chương mới của cuộc đời. Quyết định này, mặc dù bất ngờ với những người xung quanh, lại xuất phát từ một ước mơ giản dị-sống những ngày cuối đời an nhàn tại quê hương. Hai ông bà đã dành dụm được một khoản lương hưu kha khá, cộng thêm số tiền đầu tư từ kế hoạch lương hưu 401k, đủ để họ cảm thấy có thể an tâm sống thoải mái ở Việt Nam.
Mẹ chị vừa bước qua tuổi 90, cụ đã bắt đầu lẫn, không tự săn sóc mình và không dùng máy móc được nữa. Bố chị mới mất cách đây hai năm và Mẹ chị xuống tinh thần rất nhanh sau khi Bố mất. Bắt đầu là buồn bã, bỏ ăn, thiếu ngủ, sau đi tới trầm cảm. Chị đi làm bán thời gian, giờ còn lại cả ngày chạy xe ngoài đường đưa đón mấy đứa nhỏ, hết trường lớp thì sinh hoạt sau giờ học. Chị không thể luôn ở bên Mẹ. Chị tìm được nhà già cho Mẹ rất gần trường học của con, lại gần nhà nữa, nên ngày nào cũng ghé Mẹ được, Mẹ chị chỉ cần trông thấy chị là cụ yên lòng.
Má ơi! Thế giới vô thường, thay đổi và biến hoại trong từng phút giây nhưng lòng con thương má thì không biến hoại, không thay đổi, không suy hao. Nguyện cầu ngày đêm cho má, hướng phước lành đến cho má. Cầu chư Phật, chư Bồ Tát, chư hiền thánh tăng ba đời mười phương gia hộ má vượt qua đau bệnh để sống an lạc trong những ngày tháng tuổi già bóng xế.
Truyện đầu tiên kể nơi đây là kể về một tiền kiếp của Đức Phật Thích Ca. Khi đó, ngài được gọi là một vị Bồ Tát. Ngày xưa rất là xưa, có hai người thợ săn, là hai vị thủ lĩnh của hai ngôi làng gần nhau. Hai vị trưởng làng đã lập một giao ước rằng nếu con của họ tình cờ khác giới tính, họ sẽ sắp xếp cho hai đứa con này kết hôn với nhau. Đó là một thời phần lớn hôn nhân là do sắp xếp của ba mẹ. Một vị trưởng làng có một cậu con trai được đặt tên là Dukūlakumāra, vì cậu bé được sinh ra trong một tấm vải bọc đẹp; vị trưởng làng kia có một cô con gái tên là Pārikā, vì cô bé được sinh ra ở bên kia con sông. Khi chàng trai và cô gái lớn lên, cha mẹ hai bên đã kết hôn cho hai người con này. Tuy nhiên, chàng trai Dukūlakumāra và cô gái Pārikā đã có nhiều kiếp tu, cùng giữ hạnh trong sạch, cho nên cô dâu và chú rể cùng cam kết bí mật với nhau rằng hai người sẽ ở chung nhà như vợ chồng, sẽ yêu thương nhau như vợ chồng nhưng sẽ không làm mất hạnh trong sạch của nhau.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.