Hôm nay,  

Con Khỉ Nhà Trắng

08/02/202610:56:00(Xem: 3153)

Tiểu luận Hư cấu.

 

tuan
Ảnh do Gemini minh họa. 

 

 

Anh Tuấn ngồi trong quán phở ở Little Saigon, Orange County, ngón tay lướt điên cuồng trên màn hình điện thoại. Mồm miệng anh cười khẩy: "Hahaha, Obama the monkey! Trump nói đúng đấy!" Anh bấm "share". Bấm like. Bấm "comment" thêm vài dòng tiếng Việt pha tiếng Anh. Xung quanh bàn, bảy người bạn cùng tuổi gật gù, cười theo.

Nhưng khi ai đó "tag" anh vào một post giả định—"What if Obama called Trump a monkey?"—mặt anh đỏ bừng như người ta vừa tát vào má anh giữa chợ. Máu dồn lên đầu. Tim đập loạn nhịp. Nhóm bạn hó hét, thúc giục. Những ngón tay Tuấn gõ loạn: "Racism! Sue him! He must apologize!"

Anh không thấy mình vừa làm gì. Hoặc thấy nhưng không muốn thấy. Hoặc thấy mà giả vờ không thấy. Ba kiểu mù loà này—mù tự nhiên, mù cố ý, mù vì sợ—đều dẫn đến cùng một chỗ: bóng tối.

Có một loại gương mà con người không bao giờ muốn nhìn vào: gương phản chiếu nguyên trạng của bản thân. Chúng ta thích gương tô vẽ, gương photoshop, gương nghiêng một góc để che khuyết điểm. Và đối với một số người Việt—đặc biệt những người sống lưu vong trong tâm trí, dù thân xác họ ở California, ở Sydney, ở Paris hay ngay tại Sài Gòn—Trump không phải là chính khách. Trump là tấm gương được tô vẽ hoàn hảo.

Họ không yêu Trump vì chính sách của ông. Họ yêu Trump vì ông là phiên bản thỏa mãn ước mơ ngầm của chính họ.

Nhưng trước khi đi sâu vào anh Tuấn, hãy dừng lại một chút. Vì câu chuyện này không chỉ về người Việt hải ngoại. Nó còn về những người Việt trong nước—những người đáng lẽ là "bên thắng cuộc."

 

Ở Hà Nội, anh Hùng—con của một cán bộ cấp trung—cũng "share" những bài viết tương tự. Anh cũng cười khi Trump chửi Obama. Anh cũng phẫn nộ khi tưởng tượng chiều ngược lại.

Nhưng anh Hùng đâu có "thua" năm 1975? Gia đình anh ở phía thắng. Tại sao anh lại có cùng dạng tâm lý với anh Tuấn—người mang trong mình chấn thương của thua cuộc và tị nạn?

Bởi vì có một loại thua cuộc không được ghi vào sách lịch sử: thua trong tâm lý khi so sánh toàn cầu.

Anh Hùng lớn lên được dạy rằng miền Bắc chiến thắng, đất nước thống nhất, chế độ xã hội chủ nghĩa ưu việt. Nhưng khi anh lớn lên, khi internet mở ra, anh thấy Việt Nam vẫn nghèo. Vẫn yếu. Vẫn phải "học tập" Trung Quốc. Vẫn phải cúi đầu trước Mỹ để xin đầu tư.

Chiến thắng quân sự không dịch thành chiến thắng kinh tế, văn hóa, hay tâm lý. Khi một người đàn ông Việt Nam—dù Bắc hay Nam, trong nước hay hải ngoại—nhìn thấy mình trên bản đồ quyền lực toàn cầu, anh thấy mình ở đáy. Thay vì xấu hổ, họ tìm cách để tự hào.

Nên Trump—người đàn ông da trắng không cần xin phép ai, không cần lịch sự, không cần "văn minh hóa" bản thân—trở thành hoang tưởng chung. Bất kể anh ta có coi bạn là "shithole" hay không.

Đây chính là điểm chung giữa anh Tuấn và anh Hùng: cả hai đều sống trong sự tự ti ẩn sau lớp mặt nạ tự tôn. Cả hai đều khao khát quyền lực mà họ không bao giờ có. Nên họ mượn quyền lực. Họ hóa trang nhập vai quyền lực. Họ đội mũ MAGA như đội vương miện.

Đêm đó, anh Tuấn nằm trên giường, vẫn cầm điện thoại. Vợ anh đã ngủ say, miệng há nhẹ, thở đều. Bên ngoài cửa sổ, đèn đường Little Saigon vẫn sáng—những biển hiệu tiếng Việt trong một thành phố không phải của họ.

Đôi lúc anh bực mình vì vợ anh không nhiệt liệt theo Trump mắng chửi phe đối lập. Vợ anh là người phụ nữ hiền lành, đạo đức, đi lễ mỗi ngày Chủ Nhật. và chơi với những người chống Trump. Anh cảm thấy xấu hổ với bạn anh. Đã có lần anh nghĩ đến li dị người đàn bà ngu ngốc này.

Anh lướt qua những bài viết ca ngợi Trump—"strong leader," "tells it like it is," "không sợ ai"—và trong từng dòng chữ đó, anh thấy hình bóng mơ hồ của một người đàn ông mà anh luôn muốn trở thành nhưng không bao giờ làm được.

Một người đàn ông dám nói thẳng với sếp mà không sợ bị sa thải.

Một người đàn ông bước vào phòng và mọi người đều phải im lặng.

Một người đàn ông không cần xin lỗi, không cần giải thích, không cần khúm núm.

Một người đàn ông được phép tức giận.

Câu cuối cùng này quan trọng nhất. Bởi vì giận dữ là đặc quyền. Trong hệ thống phân cấp xã hội, chỉ những người ở trên mới được phép giận. Sếp giận nhân viên—bình thường. Nhân viên giận sếp—bị đuổi việc. Người da trắng giận người da màu—"he's passionate." Người da màu giận người da trắng—"aggressive," "dangerous," "deport him."

Anh Tuấn biết điều này. Anh sống điều này mỗi ngày.

Nhưng sáng mai, anh Tuấn vẫn sẽ thức dậy, vẫn lái xe đi làm ở tiệm nail, vẫn cúi đầu khi khách hàng da trắng hét vào mặt vì màu sơn không đúng ý. Vẫn cười gượng. Vẫn nói "sorry, sorry." Vẫn nuốt cục tức xuống bụng.

Trump là người anh Tuấn không thể nào trở thành.

Nhưng khi anh "share" một "post" của Trump chửi ai đó, trong giây phút đó, anh cảm thấy như mình là Trump. Đó là liều "morphine", thêm sức thích thú. Đó là bạch phiến cho tâm lý. Và giống như mọi loại ma túy, nó không giải quyết vấn đề. Nó chỉ làm cho cơn đau tạm thời không còn đau.

Đây không phải hội chứng mới. Chuyên gia tâm lý gọi nó là authoritarian personality (Nhân cách độc tài) —khao khát một người đàn ông mạnh mẽ, một người cha quyền lực tuyệt đối, một người mẹ uy quyền, ngay cả chồng cũng không dám trái ý, bởi vì khi bản thân cảm thấy yếu đuối, việc gắn mình vào một hình tượng mạnh mẽ trở thành cách duy nhất để cảm thấy mình cũng có giá trị.

Theodor Adorno và nhóm nghiên cứu của ông ở Berkeley đã phát triển khái niệm này sau Thế chiến II, cố gắng hiểu tại sao người Đức bình thường lại ủng hộ Hitler. Họ phát hiện ra một dạng kiểu mẫu: những người có nhân cách độc tài thường:

  • Tuân thủ mù quáng trước uy quyền (authority)
  • Thù địch với người ngoài nhóm (outgroups)
  • Phản đối sự yếu đuối trong chính họ bằng cách chiếu nó lên người khác
  • Nghĩ theo kiểu đen trắng, thiện ác, không có vùng xám
  • Đặc biệt dễ bị thu hút bởi "thần tượng" hứa hẹn trật tự và trừng phạt kẻ thù


Đọc danh sách này, anh Tuấn sẽ thấy mình. Nhưng anh sẽ không thừa nhận. Vì thừa nhận nghĩa là đối mặt với câu hỏi tiếp theo: Tại sao tôi lại như vậy?

Và câu trả lời—bị chấn thương, hèn yếu, hổ thẹn, tự ti-quá đau để nhìn thẳng vào.

 

Nhưng có một thứ sâu hơn trong trường hợp này: projection. Họ chiếu những gì họ ghét ở chính mình lên người khác.

Obama—trí thức, điềm tĩnh, suy tính, thận trọng, nói năng lưu loát —là mọi thứ xã hội Mỹ thưởng cho người da đen nếu họ "thuần hóa" bản thân. Nhưng với anh Tuấn và những người như anh, Obama là hình ảnh của sự nhục nhã: một người di dân (dù sinh ở Mỹ) phải cố gắng gấp mười lần để được chấp nhận.

Phải nói chuẩn. Phải ăn mặc đúng mực. Phải học trường danh giá. Phải không bao giờ tức giận. Phải cười ngay cả khi bị xúc phạm. Phải "twice as good to get half as far"—tốt gấp đôi để được đi được nửa quãng đường.

Giống hệt như anh Tuấn mỗi ngày.

Nên khi Trump—người đàn ông da trắng giàu có, sinh ra đã có quyền lực—gọi Obama là "monkey," đó không phải là racism đối với anh Tuấn. Không hề. Đó là giải phóng. Đó là giấc mơ được làm kẻ áp bức thay vì kẻ bị áp bức. Đó là sự trả thù hoang tưởng: "Kệ mày, Obama, mày giỏi thì giỏi, nhưng mày vẫn chỉ là con khỉ."

Và trong giây phút đó, anh Tuấn không còn là người da vàng phải cúi đầu ở tiệm nail. Anh là người được phép khinh thường. Anh là người ở phía trên.

Nhưng khi Obama gọi Trump là "monkey"? Thế giới đảo lộn.

Bởi vì lúc đó, Obama trở thành kẻ có quyền lực hơn. Và anh Tuấn, một lần nữa, trở thành kẻ thua cuộc. Trump—hình ảnh chiếu của anh—bị tấn công, nghĩa là chính anh bị tấn công.

Sự phẫn nộ bộc phát không phải vì đạo đức. Mà vì khủng hoảng hiện sinh: nếu cả Trump còn có thể bị sỉ nhục, thì anh Tuấn là ai chứ? Nếu cả Trump—người đàn ông quyền lực nhất thế giới—còn có thể bị gọi là con khỉ, thì liệu có an toàn nào cho một người như anh Tuấn không?

Đó là lý do tại sao phản ứng của anh Tuấn lại mãnh liệt đến vậy. Không phải vì anh quan tâm đến Trump. Mà vì anh đang tự vệ cho chính mình.

Nhưng còn những người da đen ủng hộ Trump thì sao? Họ không có chấn thương của người tị nạn. Họ không phải người ngoài cuộc trong xã hội Mỹ theo nghĩa anh Tuấn. Vậy tại sao?

Câu trả lời: cùng một cơ chế tâm lý, khác nguồn gốc.

Với một số người da đen—đặc biệt là đàn ông da đen—việc ủng hộ Trump là cách để tách mình ra khỏi "victim narrative." Là cách để nói: "Tôi không yếu đuối. Tôi không cần ai bảo vệ. Tôi không phải là nạn nhân của kỳ thị."

Đó là loại biểu diễn nam tính—thể hiện nam tính—bằng cách từ chối bất kỳ sự đồng cảm nào, bất kỳ tổn thương nào. Nó giống như một người đàn ông bị bố đánh hồi nhỏ, lớn lên nói: "Tôi ổn. Tôi mạnh mẽ. Đàn ông phải như vậy."

Nó cũng là một loại projection khác: chiếu sự tự ghét (kỳ thị nội tâm) ra ngoài bằng cách trở thành "one of the good ones"—một trong những người tốt, người khác biệt, người "not like other Blacks."

Trump cho phép họ để làm điều đó. Bởi vì nếu Trump—người từng bị kiện vì kỳ thị "housing discrimination" đối với người da đen—có thể chấp nhận họ (hoặc giả vờ chấp nhận), thì có lẽ họ đã "make it." Có lẽ họ đã vượt qua.

Nhưng vấn đề là: Trump không chấp nhận họ. Trump dùng họ. Và sâu thẳm bên trong, họ biết điều đó. Nhưng giống như anh Tuấn, họ không muốn nhìn vào gương đó.

Đa số những người Việt này giống nhau ở điểm nào?

Họ đều sống trong chấn thương của thua cuộc. Thua 1975. Thua người đồng tị nạn. Thua mãi mãi trong xã hội mới. Họ không bao giờ được phép tức giận đúng cách. Không được phép đòi hỏi. Không được phép lớn tiếng. Nên họ tìm một người được phép làm tất cả những điều đó thay họ.

Họ không yêu Trump. Họ yêu quyền năng mà họ nghĩ Trump đại diện. Và họ ghét Obama không vì ông làm gì sai, mà vì ông nhắc họ nhớ: ngay cả khi thành công, người di dân vẫn phải cúi đầu. Vẫn phải chứnh tỏ mình. Vẫn phải là "người tốt." Vẫn không bao giờ đủ.

Obama là gương phản chiếu sự thật đau đớn: bạn có thể tốt nghiệp Harvard, có thể thành Tổng thống, nhưng vẫn sẽ có người gọi bạn là con khỉ. Và bạn phải cười. Phải điềm tĩnh. Phải "go high when they go low."

Trong khi Trump? Trump được phép "go low." Và không ai làm gì được ông.

Theo họ, đó mới là quyền lực thực sự.

Có một triết lý giải thích chính xác về tâm trạng này: Ressentiment (oán hận tích lũy, uất hận dồn nén) của Nietzsche.

Ressentiment không phải là "resentment" (giận dữ) đơn thuần. Nó là một loại độc tố tâm lý sinh ra khi người yếu không thể trả thù người mạnh, nên họ đảo ngược giá trị: biến yếu đuối thành đức hạnh ("blessed are the meek"), biến quyền lực thành tội lỗi ("power corrupts").

Nhưng ressentiment cũng có thể đi theo hướng ngược lại. Thay vì thánh hóa sự yếu đuối, nó có thể thánh hóa sự tàn bạo—miễn là sự tàn bạo đó không nhắm vào bản thân.

Anh Tuấn sống trong ressentiment. Anh căm ghét sự bất lực, sự không thành công, sự thua sút của bản thân anh. Nhưng thay vì đối mặt với nó, anh tìm một người mạnh để thờ phượng. Một người được phép làm tất cả những gì anh không dám làm.

Và khi Trump tàn bạo với người khác—người Mexico, người Muslim, người da đen—anh Tuấn cảm thấy thỏa mãn. Vì nếu Trump có thể tàn bạo với họ, nghĩa là Trump đủ mạnh để bảo vệ anh Tuấn.

Anh không nhận ra trong mắt Trump, anh cũng thuộc nhóm "họ." Nhưng trong mắt anh Trump là tất cả.

Sáng hôm sau, có một "post" lan truyền trên mạng xã hội người Việt. Một video ngắn: Trump đang phát biểu, nói về "những người nhập cư bất hợp pháp từ shithole countries." Camera zoom vào một người đàn ông da vàng trong đám đông phía sau Trump, mặc áo "Make America Great Again," vỗ tay nhiệt tình.

Anh Tuấn nhìn kỹ.

Người đàn ông đó giống anh. Không— anh. Từ một buổi "rally" năm ngoái.

"Comment" đầu tiên dưới video: "Anh có biết Trump đang nói về mình không?"

Anh Tuấn nhìn chằm chằm vào màn hình. Ngón tay run run. Anh muốn "reply", muốn "defend", muốn giải thích. Nhưng lần đầu tiên, anh không biết phải nói gì.

Vì lần đầu tiên, anh nhìn thấy con khỉ.

Nó không phải là Obama.

Ngu Yên

 

 

 

 

 

 

 

 

Vào đêm Ông nội mất, các gia đình con cháu đã tề tựu hầu như đông đủ. Các cháu còn quá nhỏ, không được cho đến gần. Một chục đứa con nít đứng lúp xúp trên các bậc cầu thang, nhìn Ông từ đàng xa. Ông đã đi dần trong tiếng niệm kinh. Người lớn nói với nhau “Ông đi rồi!” và đám nhỏ cũng nói “đi” như vậy. Ông “đi” nhưng Ông vẫn nằm đó. Mi không nhớ lúc ấy mình có thắc mắc gì không, chỉ nhớ là trong những ngày làm đám cho Ông, các anh chị em thường tụ hết vào một phòng, ngồi thắp những khúc đèn cầy ngắn, xin được sau những buổi cúng. Khi nến chảy hết xuống bàn, bọn nhỏ lại bóc những mảnh sáp vụn dồn vào một cái chén, nung chảy ra, cho mấy sợi tim vào, tiếp tục làm thành một cây đèn cầy mới. Cứ như thế mà hết đêm. Người ta nói trẻ con vui chơi, không biết buồn. Nhưng có đấy! Anh chị em có lúc hỏi nhau: “Ông đã đi đâu rồi?”
Với đấng mày râu, hầu như quen thuộc với cà phê từ cuộc sống đến văn chương. Từ thời còn học sinh nơi phố cổ Hội An cho đến nay đã trên, dưới sáu, bảy thập niên, thuộc dân “ghiền” cà phê, vì vậy khi có bài viết nào về cà phê, thích đọc cho biết sự tình. Vài quyển sách tiêu biểu như The Pleasures and Pains of Coffee của văn hào Pháp Honoré de Balzac, tôn vinh cà phê là nguồn cảm hứng khơi nguồn sáng tạo vô tận. The World Atlas of Coffee của James Hoffmann về các vùng trồng cà phê, giống hạt và phương pháp pha chế. The little Coffee know-it-all của Shawn Steiman bàn về mọi khía cạnh trong cà phê trong cuộc sống…
Vào dịp lễ Vu Lan, mùa báo hiếu, Má của Mi thường nhắc lại tích Mục Liên Thanh Đề. Nhờ có phép thần thông nên Đức đại hiếu Mục Kiền Liên có thể nhìn thấy mẹ của ngài là bà Thanh Đề đang bị đày ải ở địa ngục, do lúc sống bà đã làm nhiều điều ác.
Hôm ấy đất trời quang đãng, bầu trời Colorado trong xanh như thể chưa từng xanh như thế, mây trắng lững lờ trôi trùng trùng vô tận, thảo nguyên mênh mông bát ngát.
Tôi rất thích bút danh "Hoàng Thị Cỏ May" mà chị Phi Loan dùng cho những bài thơ của chị, nhưng chưa có dịp hỏi chị tại sao chị lại chọn tên này. Hình ảnh "Cỏ May" gợi lên sự mộc mạc, bền bỉ, mang nét đẹp bình dị và phảng phất nỗi buồn quê hương và có lẽ đó là lý do chị thích cái tên này.
Thưa, chuyện là sư cô Chân Hiếu xuất gia đã hơn 10 năm với sư bà Huệ Chơn, một ngày kia cô thấy xa gia đình đã lâu, cô có ý muốn xin phép sư thầy về thăm mẹ già đã cả năm cô chưa gặp lại. Rồi được phép, cô về gặp mẹ, mẹ con mừng mừng tủi tủi hội ngộ, rồi cũng trong một buổi đó, hàn huyên vui vầy, nhân lúc vui vui câu chuyện mẹ mẹ con con. Bà mẹ già đã ngoài 80 tuổi, có lúc nhớ nhớ, có lúc đã quên quên ít nhiều.
Không có phương pháp tu hành nào giúp tìm ra câu trả lời, nỗi băn khoăn của thầy cứ kéo dài và tâm thầy hơi xao động. Không phải thầy nảy sinh ý nghĩ bất tịnh gì. Thầy chỉ tò mò thôi.
Chỉ có giữa nhà mình với nhà con hay mang thức ăn sang cho nhau mà tự dưng mất một cái nắp nồi. Tìm mãi cả hai bếp vẫn không ra. Chị của Nhàn bảo, cứ đo cái miệng nồi rồi ra tiệm Goodwill, cái gì cũng có hết. Nhàn nghe chị, đi Goodwill vào ngàyThứ Sáu, vì nghe nói Thứ Sáu lại được bớt 20% cho người trên 60 tuổi (Nhàn cười, nói khẽ một mình: 60 tuổi à? Dư sức qua cầu!)
Anh và tôi làm chung hãng với nhau khá lâu, rất thân, vừa là đồng nghiệp, vừa người Huế đồng hương. Một hôm anh mời đến nhà chơi. Nhân đang lúc rảnh rỗi bàn luận thế sự, tôi để ý trên bàn thờ nhà anh có treo bức tranh vẽ một ông quan đội mão rất uy nghi. Anh giới thiệu đó là ông Tổ nhà anh. Tôi tò mò hỏi cụ làm chức chi trong triều? Anh không trả lời, hỏi lại học sử có nhớ việc dưới triều nhà Nguyễn vua Thiệu Trị bỏ trưởng lập thứ là vua Tự Đức? Tôi nhớ có học điều đó, nhưng không biết gì thêm nữa. Anh trịnh trọng nói vị hoàng tử con trưởng vua Thiệu Trị đáng lẽ phải được chọn làm vua đó là: An Phong Công Nguyễn Phúc Hồng Bảo, là người trên bức chân dung đó. Và anh chính là hậu duệ của An Phong Công Hồng Bảo.
Chiến trận tuy ở xa nhưng đã như thật gần vì trong xóm có anh Đinh Văn Vũ mất xác trong một phi vụ tiếp vận miền Trung khi máy bay C-130 rớt xuống biển. Bạn thời tiểu học có Ngô Đắc Doanh tử trận, Nguyễn Văn Nam mất tích khi chưa tròn đôi mươi.
Sau một đêm lênh đênh trong vùng biển Aegean, thuộc lãnh hải của Athens, Greece, khi vầng đông vừa ló dạng, phía chân trời ửng một màu cam sáng rực rỡ, du thuyền MSC Lirica vừa cặp vào bến cảng Izmir, miền trung của Turkey. Trên tàu, hành khách ai nấy đều ăn sáng thật nhanh để chuẩn bị xuống tàu. Đây là điểm dừng chân đầu tiên trong chuyến hải hành bảy ngày quanh vùng biển Aegean, Địa Trung Hải, bắt đầu bằng đất nước Hồi giáo từng một thời oanh liệt dưới bóng cờ Đế quốc Ottoman. Đúng 09 giờ sáng, cầu tàu được thả xuống, mọi người phấn chấn sau một đêm ngủ ngon, sẵn sàng đi bộ vào trung tâm thành phố cách đó khoảng 30 phút đi bộ. Thành phố này không có gì đặc biệt để tham quan, nên chúng tôi thả bộ men theo con đường lót đá dọc bờ biển, tha hồ hít thở khí trời trong lành sau 4 ngày ngột ngạt ở Athens đầy khói xe, khói thuốc lá.
Chúng tôi ngồi, không nói gì với nhau nữa, cả hai cùng đăm chiêu nhìn xuống dòng kênh Đôi chảy lờ lững với những đám bèo giạt bám vào bờ, vào chân cây cầu sơn màu đỏ phía xa xa. Nơi chúng tôi ngồi là một khu dân cư mới thành hình khoảng hai chục năm nay, một khu dân cư đẹp vì thiết kế mới, những con đường cắt nhau vuông vức, các mảng cây xanh bên cạnh những căn nhà cấu trúc mới và đẹp...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.