Xin Liên Lạc Trực Tiếp Với Tôi: 713-249-1133 / Mẹ Ơi, Con Không Ngăn Mẹ Nữa.

22/08/202014:11:00(Xem: 4637)

118166810_10223706453308320_4893148377610859487_n
Minh họa: Đinh Trường Chinh



Xin Liên Lạc Trực Tiếp Với Tôi:

713-249-1133.

 

Ông email,

bà gọi điện thoại,

anh nhắn facebook,

chị gửi twitter,

thuyết phục tôi bầu phiếu cho ông này.

Xin cảm phục sức siêng năng và hăng hái.

Không hiểu các bạn có lãnh thù lao?

Tôi xin lỗi, nếu xúc phạm.

Các bạn làm thiện nguyện, vì lý tưởng.

 

Nếu cổ động chống Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam,

xin liên lạc trực tiếp với tôi.

 

Ông liên tục email,

Bà liên tục nhắn điện thoại,

Anh liên tục đăng bài facebook,

Chị liên tục gửi twitter,

yêu cầu bỏ phiếu cho ông này làm tổng thống,

Xin cảm phục sức tận tụy của người yêu Hoa Kỳ.

Tôi cũng yêu quê, nhưng quê Việt.

 

Tôi thuộc thế hệ thứ nhất lưu vong.

Nếu cổ động chống Cộng sản đàn áp dân Việt,

xin liên lạc trực tiếp với tôi:

713-249-1133.

 


Mẹ Ơi, Con Không Ngăn Mẹ Nữa.

 

Đây em của mày.

bịt miệng nhận chìm xuống nước.

Đây anh của mày,

treo cổ lên cây.

Đây cô dì chú bác con cháu,

bắn đi.

Mẹ Việt ơi!

Con không ngăn mẹ nữa.

 

Đây bạn bè thân thiết,

đánh vỡ mặt nhau.

Đây bà con xa gần,

chửi rủa không tiếc lời.

Ai biểu trái ý tao bênh vực Obama.

Ai biểu trái ý tao bênh vực Trump.

Từ bỏ hết, không nhìn mặt.

Giết chết hết, khỏi thấy mặt.

Mẹ Việt ơi!

Con không ngăn mẹ nữa.

 

Mẹ hãy khóc đi,

con cái mẹ thờ ông da đen da trắng làm tổ phụ.

Còn ông da vàng đang lang thang buồn rầu.

Mẹ phải khóc thật lớn

vì con cái tuổi đời điếc tai mang kính lão.

Trẻ không sống chết bảo vệ quê nhà.

Già hung hăng bảo vệ Cộng hòa Dân chủ

Mẹ ơi, khóc đi mẹ.                     

Tôi đoán chừng / sẽ có một lần, / Tôi thích đêm hơn ngày, / khi hé cửa / nhìn ra, / người ấy đã ngồi sẵn, / Đội mũ che kín mặt. Áo dài trùm kín tay chân. Một bóng đen trong bóng tối. Bất động đợi chờ.
lời chào từ thân cây mùa đông những cành khô đen màu xanh diệp lục đã mất trong thăm thẳm của ánh mắt vẫn ngôi nhà nóc đỏ cười với cơn mưa về đây ngồi trên phiến đá ngẫm lại bao ngu si, háo thắng, tự kiêu thương cho bản thân buồn cho số phận nghìn năm vẫn là cát sỏi phân vân
nhẵn tròn viên sỏi trắng / nằm cạnh tảng đá xanh / lượm lên là dỗ dành / trên tay thành hạt ngọc / gió mùa thu trên tóc / bay qua ngõ phố mềm / nhìn nhau sương lặng lẽ / chiều nay sao thật êm
Rồi ngày ngày, sau này Khi rời xa, ở một miền đất khác / Trong giấc mơ em nơi xa xôi / Sự cách biệt làm ta gần nhau hơn / Và em, em không hề quên tôi.
Bọn độc tài quân phiệt Myanmar đã giết em rồi Kyal Sin ơi! / tuổi mười chín non tơ ngực em tràn máu đỏ / nụ cười vẫn nở trên môi tới khi em mãi mãi ra đi / chiếc áo với dòng chữ tin tưởng ngây thơ 'Everything will be OK’ còn đỏ
Ô, các anh chị em, / thuở xa xưa, đã có lần, / phải chăng các người / đã từng giống tôi, / trước khi được làm nhân loại? / Phải chăng các người / đã tự nguyện / hiến thân ít nhất một lần, / rồi không bao giờ / dâng hiến lần nữa?
chiều nay / nơi chốn này anh gặp lại em / đóa hoa tulips em / rực rỡ trong màu áo vàng thanh khiết mảnh mai như hạt mưa bụi chiều đông / và dường như nụ cười trên môi em / có chút gì hao gầy, se sắt.
uy nghiêm chuông mõ ngân vang / dõng mãnh lời kinh dát đá vàng / người đến mím môi cười oan nghiệt / kẻ đi nghiên mực diễn ngàn trang.
Có thể chúng ta ghiền cà phê, không ghiền quê hương. Cả hai đều đắng. Một bên có thể pha đường. Một bên cần pha máu. Đứt tay đã đau. Huống gì bứt ruột xé gan.
--- từ biệt nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ (1952-2021) Đêm lặng lẽ, chờ năm uẩn tan theo nghiệp, bạn về đâu kêu giữa trời nghiêng cánh nhạn nguyện qua bờ dứt thảm sầu. Mở trang kinh, đọc lời Phật vô lượng khổ ngàn kiếp xưa chờ nến tàn theo lửa tắt nguyện chúng sinh khắp qua bờ
̶ ̶ ̶ ấu trùng sâu trong cuộc hóa thân làm bướm / một sáng cây liễu rủ trước sân tươm từng giọt / từng giọt sương mai lả chả trên tóc trên trán / hai má man mác ửng hồng buổi hừng đông / nhẹ nhàng nàng chấp cánh bay về phía mặt trời / lãng đãng ngút ngàn trên nền mây ám khói / rồi mất hút trong cuộc thử nghiệm xã hội thô bạo
Mồng Hai ngửa bàn tay ra hứng / Tuyết trắng như đường giữa kẽ tay / Nếm vị thời gian nghe chút mặn / Mặn ngọt chia chung nỗi vơi đầy.
Có phải em về theo nắng / bay vào khuya giấc chiêm bao / thức dậy chờ đêm tóc rũ / mấy thuở thức với trăng sao / Có phải anh từ trăm kiếp / về tìm em bạc mái đầu / dặm ngàn mưa khuya còn thức / chim buồn nghiêng cánh về đâu / Có phải tình nhân về gọi / ẩn lời cổ ngữ ngàn năm / chép vào dòng thơ nước mắt / hát theo lạc khúc cổ cầm