trí huệ như hải?

21/06/202110:55:00(Xem: 3837)
88
Minh họa: Cao Bá Minh

 

 

oải  ̶  ̶ ̶  trí huệ như hạt cải hạt đậu hạt bí hạt bầu

mòn mỏi teo tóp theo ngày lại ngày qua

trí huệ như hạt cát trong đại dương mênh mông

 

một ngày trôi giạt theo sóng vào bờ

một ngày quấn quýt từng bước chân trần

tuổi trẻ bềnh bồng không định hướng

 

một ngày câm nín xao động ôm trái tim mình

bay cao ngang ngửa trên ngọn cây mộc lan

trập trùng những nụ búp xanh tươi mơn mởn

 

oải  ̶  ̶ ̶  trái tim rỉ máu từng giọt từng giọt

rỉ rả rỉ rả từng giọt từng giọt đỏ thắm tươi rói

 ̶ ̶ ̶  đừng, đừng lại gần, xin đừng, đừng

 

người hốt nhiên thăng hoa lạc vào thinh không

không một dấu tích của sự hiện hữu

trừ ly cà-phê còn một nửa lạnh tanh đóng váng

 

và màn hình ti-vi thản nhiên trình chiếu

khách mặt tro ngồi lắc lư hệ thần kinh bỏ ngỏ

trí huệ như hải?   như cột đèn ù lì miễn nhiễm

 

lắng nghe từng đợt sóng tản mạn vỗ về ký ức

phù du cánh bướm chập chờn vượt thoát

bên kia tường cao tư duy ngất ngư thui chột

 

trí huệ như hải?   như hạt cải hạt đậu hạt bí hạt bầu

xướng ngôn viên vồ vập từng lời dính mắc trên kẽm gai

trống không chơi vơi trong nắng và gió ngày hè vô tận. 



Quảng Tánh Trần Cầm 

(gửi em tôi, theo mây ngàn)

 

 

Tôi lắng nghe tiếng khóc đâu / đó nấc lên ngày tháng tư lắng / nghe từng âm âm ức ức mà / phỏng đoán tiếng khóc / ấy là khóc mừng vui sum / họp hay tủi hờn chia ly.
khi tiếng đàn chìm vào khuya tối nhường lại cho đàn dế đen / huyên náo gọi nhau / tuyên bố kẻ thua người thắng / vì còn quá nhiều tranh đấu suốt ngày / đài chưa kịp loan tin tức
Ngày ấy, nơi nơi hưởng thái bình / Vì đâu đất nước phải điêu linh? / Triệu người lưu lạc, xa lìa xứ / Giờ giỗ Hùng Vương, khóc một mình....
cho những người chết xa không phải chỉ trên đường hồ chí minh cay nghiệt / nhưng bất cứ đường nào / đưa ra khỏi nước / những xác khô / những hồn ma luẩn quẩn ngơ ngơ ngác ngác / bên Miên bên Việt / chỗ nào là quê hương?
Con số 30 nở / Rung một chùm sương mai / Hạt sương như hạt ngọc / Tan vào nỗi ngậm ngùi
Bạn thân tôi là quân nhân xuất sắc. Anh vào cuộc chiến với quân hàm thiếu úy. / Sau sáu năm, rời chiến tranh bằng cố thiếu tá / Trở về nhà, lạnh lùng, câm lặng, / trong hộp gỗ, anh chỉ còn một cánh tay.
Quán tưởng Thượng tọa Thích Tuệ Giác, Trụ trì Thiền viện Trúc Lâm Đại Đăng vừa viên tịch lúc 4:30 chiều thứ Bảy ngày 10-4-2021 tại Thiền Viện Đại Đăng, San Diego, California, Hoa Kỳ.
tháng tư / vợ chồng già dẫn nhau ra phố / nắm chặt tay nhau sợ ngã / leo lên chiếc xe điện màu vàng / Bruxelles êm đềm mùa dịch / một câu hỏi không nghe trả lời câu hỏi thứ hai bắt đầu bực dọc / tình yêu xế chiều luôn gai góc và đầy những khắc phục / vẫn chứa nhiều câu hỏi / với những trả lời không cần thiết
Người đàn ông Á Châu đi bộ, / đội mũ sụp che đầu. / Bốn thanh niên da trắng xuất hiện, vây quanh. / Người đàn ông quỳ xuống, / rồi bất chợt phóng lên, / tay đấm, tay chặt, / đá song phi. / Bốn thanh niên ngã nhào, bất động.
Khi mặt trăng làm mặt trời nửa khuya. Tất cả mọi thứ cần đảo ngược. Con người đã sai từ sơ sinh. Nhân loại đã lầm từ tiền sử. Chúng ta thật sự không biết mình là ai?
con chim én kiên trì vượt châu lục / bay về đồng bằng đúng hẹn / mang thông điệp mùa xuân cho cả bầu trời / niềm vui thắp sáng cùng mây / rồi tan vào hư không
Lơ lửng trời cao dõi mắt trông / Cánh dù ra biển nhớ phương đông / Ngày qua tháng lại nhiều mơ ước / Đêm đến rồi đi những đợi mong / Đất khách tha phương sầu viễn xứ / Nước người lưu lạc nhớ non sông / Một thời ngang dọc còn chưa dứt / Quê cũ ngày về hết lưu vong
Tôi đoán chừng / sẽ có một lần, / Tôi thích đêm hơn ngày, / khi hé cửa / nhìn ra, / người ấy đã ngồi sẵn, / Đội mũ che kín mặt. Áo dài trùm kín tay chân. Một bóng đen trong bóng tối. Bất động đợi chờ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.