Một Chút Nào Đó

10/08/202117:29:24(Xem: 3591)
69
Minh họa Cao Bá Minh

 

*

chút bóng tối trong tim

che không gian đời người

và phần tư còn lại

sẽ dành cho mong manh

lời gọi của những ô cửa

một sớm mai nào đó

mở ra đón vệt nắng hiền lành

đã một thời mang nỗi buồn của em và nỗi nhớ của ta

*

chút muộn phiền trên cành lá

long lanh giọt mưa khuya

thời gian là cả một nhẫn nhục

và tháng năm chồng chất hoài nghi

cộng thêm bao nhiêu hoài niệm

đời người vẫn là những nhiệm mầu cần khai phá

và khuôn mặt chúng ta tiếp tục già đi…

Euclide với những định đề

Einstein với phương trình huyền bí

Marie Curie trọn đời cho khoa học

Victor Hugo xồm xoàm lãng mạn

quyển truyện dài không bao giờ đọc hết

như chuyện đời và chuyện quê hương

*

chút hư không đem lại thanh thản

khi chung quanh cảnh, người biến dạng

chiếc cầu, khu phố, ngôi trường

tất cả sẽ trở thành cổ tích

tháng 7 nhắn qua những hạt mưa

mùa hè của chim và hoa

của hơi thở ngập ngừng cành lá

những buổi sáng mặn tình

những buổi chiều khát vọng

trùng khơi gọi cơn mưa trở về từ mông lung

*

chút ánh sáng của núi rạng đông

phương đó quê hương là mặt trời

rót chén rượu ân tình nắng ấm

lòng xao xuyến như lần đầu tìm nhau

tấm lòng như con nước dâng cao

hạnh phúc như đến từ vũ trụ

giấc mơ vẽ lên bức tranh trăm nỗi

cuộc tương phùng cuối đời

*

em bay trên cánh đồng châu thổ

trân quý bên những hủy hoại của thời gian…

*

ta về ôm niềm thương cùng đất

đất kể ta nghe bao nhiêu chuyện

rồi ghi vào lòng

một chút nào đó

buổi chiều tà huy thương thân

tiếng người xưa ân cần

tha thiết như hạ vàng đúng hẹn…

*

 thy an

 

lời chào từ thân cây mùa đông những cành khô đen màu xanh diệp lục đã mất trong thăm thẳm của ánh mắt vẫn ngôi nhà nóc đỏ cười với cơn mưa về đây ngồi trên phiến đá ngẫm lại bao ngu si, háo thắng, tự kiêu thương cho bản thân buồn cho số phận nghìn năm vẫn là cát sỏi phân vân
nhẵn tròn viên sỏi trắng / nằm cạnh tảng đá xanh / lượm lên là dỗ dành / trên tay thành hạt ngọc / gió mùa thu trên tóc / bay qua ngõ phố mềm / nhìn nhau sương lặng lẽ / chiều nay sao thật êm
Rồi ngày ngày, sau này Khi rời xa, ở một miền đất khác / Trong giấc mơ em nơi xa xôi / Sự cách biệt làm ta gần nhau hơn / Và em, em không hề quên tôi.
Bọn độc tài quân phiệt Myanmar đã giết em rồi Kyal Sin ơi! / tuổi mười chín non tơ ngực em tràn máu đỏ / nụ cười vẫn nở trên môi tới khi em mãi mãi ra đi / chiếc áo với dòng chữ tin tưởng ngây thơ 'Everything will be OK’ còn đỏ
Ô, các anh chị em, / thuở xa xưa, đã có lần, / phải chăng các người / đã từng giống tôi, / trước khi được làm nhân loại? / Phải chăng các người / đã tự nguyện / hiến thân ít nhất một lần, / rồi không bao giờ / dâng hiến lần nữa?
chiều nay / nơi chốn này anh gặp lại em / đóa hoa tulips em / rực rỡ trong màu áo vàng thanh khiết mảnh mai như hạt mưa bụi chiều đông / và dường như nụ cười trên môi em / có chút gì hao gầy, se sắt.
uy nghiêm chuông mõ ngân vang / dõng mãnh lời kinh dát đá vàng / người đến mím môi cười oan nghiệt / kẻ đi nghiên mực diễn ngàn trang.
Có thể chúng ta ghiền cà phê, không ghiền quê hương. Cả hai đều đắng. Một bên có thể pha đường. Một bên cần pha máu. Đứt tay đã đau. Huống gì bứt ruột xé gan.
--- từ biệt nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ (1952-2021) Đêm lặng lẽ, chờ năm uẩn tan theo nghiệp, bạn về đâu kêu giữa trời nghiêng cánh nhạn nguyện qua bờ dứt thảm sầu. Mở trang kinh, đọc lời Phật vô lượng khổ ngàn kiếp xưa chờ nến tàn theo lửa tắt nguyện chúng sinh khắp qua bờ
̶ ̶ ̶ ấu trùng sâu trong cuộc hóa thân làm bướm / một sáng cây liễu rủ trước sân tươm từng giọt / từng giọt sương mai lả chả trên tóc trên trán / hai má man mác ửng hồng buổi hừng đông / nhẹ nhàng nàng chấp cánh bay về phía mặt trời / lãng đãng ngút ngàn trên nền mây ám khói / rồi mất hút trong cuộc thử nghiệm xã hội thô bạo
Mồng Hai ngửa bàn tay ra hứng / Tuyết trắng như đường giữa kẽ tay / Nếm vị thời gian nghe chút mặn / Mặn ngọt chia chung nỗi vơi đầy.
Có phải em về theo nắng / bay vào khuya giấc chiêm bao / thức dậy chờ đêm tóc rũ / mấy thuở thức với trăng sao / Có phải anh từ trăm kiếp / về tìm em bạc mái đầu / dặm ngàn mưa khuya còn thức / chim buồn nghiêng cánh về đâu / Có phải tình nhân về gọi / ẩn lời cổ ngữ ngàn năm / chép vào dòng thơ nước mắt / hát theo lạc khúc cổ cầm
Ồ bé ngoan, anh biết dù bé có làu bàu vài tiếng với mẹ khi bị phá giấc ngủ nhưng rồi bé cũng mau mắn rửa mặt, đeo đèn lên đầu, tay xách bị, tay xách cây dùi sắt được ba trang bị rất tốt, và chạy ù về hướng ấy/ Đây, vườn hoa em: núi rác khổng lồ ở ngoại ô tập trung tất cả cặn bã của thành phố đông dân nhất nước/ Người phố thị dạo chơi vườn hoa xuân trăm sắc thì nơi đây em có rác rến muôn nghìn màu