Thơ Lê Hưng Tiến

25/09/202216:42:00(Xem: 3169)

Hoi_An

Phố và thơ

(Trong thời đại chuyển đổi số)

 

Tôi muốn định danh cho mỗi riêng phố

Đôi mắt số không chuyển được thời đại

Mỗi bước đi cũng chẳng có gì khác biệt

Dẫu phố đã thay đổi nhiều áo hoa mới

 

Tôi lần theo vệt sáng nở trong ngày

Những ý nghĩ rụng trên từng khuôn mặt người người người

Nhưng trong sâu mắt đã mở đường bí mật

Không có thơ trú mình trong bóng tối

 

Ngàn năm trong một tiếng nói bảo tàng

Hàng hàng thế kỷ vượt bao nhiêu thời đại

Vận mình kiếp kiếp vòng quay đổi mới

Phố chưa thức mình trong mỗi cái tên tên

 

Đất trời mỗi khi vó ngựa

Tư duy đến lúc bê-tông rừng núi

Mỗi bước đi làm vỡ đôi mắt số

Phố không thời đại. Thơ cũng chẳng là thời đại.

 

*

 

Hội An phố

      

Tôi đi tìm phố cho riêng tên mình

Những tiếng nói chào nghiêng cánh vẫy

Mỗi bước thậm thình trong phế tích

Âm xưa nhỏ giọt giọt trên từng cây số nhạc ngựa

 

Tôi hỏi bao người về đường ngói đỏ

Nơi sầm uất không phải là đô thị phố

Tên mỗi cây gọi vào núi quên lãng

Gọi vào địa chỉ không nhà không số

 

Tôi hỏi phố không mùa không ướt

Phố trả lời không phải trước và cũng không phải sau

Tên mình lẫn vào dòng chảy mới

Mỗi cuốc phố là mỗi cái tên quên mùa.

-- Lê Hưng Tiến

Đây không phải một tuyển tập theo nghĩa gom góp cơ học, mà là một sự chắt lọc công phu từ mười lăm tập thơ đã xuất bản cùng hàng trăm bài thơ lẻ rải rác trên các tạp chí và trang mạng văn học hải ngoại, do người biên tập Michelle Đặng thực hiện. Đáng chú ý, ấn bản đặc biệt này hoàn toàn không có sự tham gia trực tiếp của tác giả trong quá trình tuyển chọn, khiến nó mang dáng dấp của một cái nhìn từ bên ngoài, một tổng kết khách quan về hành trình sáng tác của chính người đã viết ra chúng.
Khi buồn | chữ hóa đá | Khi nhớ | chữ mọc rêu | Khi yêu | chữ nhắc... Tôi làm thơ tức tôi thú tội.
Đá banh từ ngày tuổi nhỏ / chơi với mấy bạn sân ga / mỗi lần xe lửa còi hụ / là tan trận để về nhà / cùng bạn dợt banh góc phố / tiếng la, tiếng hú, tiếng cười / vang dậy tháng năm rất nhớ / kỷ niệm theo khắp chân trời / rồi tới một thời lặng lẽ / ôm banh về góc phô xưa / còn mấy bức tường là bạn / dội banh qua lại ban trưa
tôi ăn mặn tôi ngủ chay | một nửa tôi cũng là tu sĩ | một nửa kia tôi không biết là gì
đi qua và trở về | những cảnh đời hư ảo vô thường | thấm thía lời đạo sư và hiền giả
Lòng anh chờ em im ỉm khóa | Mặc nước trôi mặc sương rơi mặc cành lê trắng muộn | Ai biết người ở lại buồn hơn hay người ra đi buồn hơn? Ai có thể ngủ ngon khi lòng rưng nhớ
Tôi đục bỏ nóc nhà vì cô đơn cần lan rộng | nửa đêm | nó là bóng tối, và | một bầu trời.
Xấu đẹp các thứ ai cũng có | Chỉ là một việc làm đơn giản | Mở hết ra những cánh cửa
Mưa Mưa Mưa Mưa Mưa Mưa Bên kia biển Sonate Moonlight Piano, đôi tay gầy tham lam phủ không gian cô quạnh Dòng sông trăng chảy xuống đời giọt lệ từ bi
Iran là nơi của bom và thơ. Iran là nơi của phép màu tới trễ. Iran là nơi của một dân tộc bị giám sát thường trực. Nhà thơ Shams Langeroodi, 76 tuổi, vẫn ở thủ đô Tehran trong những tháng gần đây. Nhiều người quan sát thi ca Iran vẫn theo dõi các chuyển biến từ thủ đô Iran, hy vọng nhà thơ sẽ vẫn còn sống sót sau các cuộc đán áp biểu tình và sau những trận bom của Hoa Kỳ và Israel dội xuống. Nhà thơ Shams Langeroodi đã trải qua rất nhiều chuyển biến đau đớn của dân tộc Iran, và ngòi bút thi ca của ông là một trong những trang thơ đẹp nhất của đất nước đau khổ này.
Nhà thơ nữ Vladislava Simonova, 27 tuổi, nổi tiếng với thể thơ Haiku và được vinh danh tại Nhật Bản nhưng gần như vô danh ngay trên chính quê hương Ukraine của cô. Bản tin AFP ghi lời nhà thơ Simonova rằng trong nhiều năm, cô đã nghiên cứu các bậc thầy Nhật Bản — Basho, Buson, Issa — và sáng tác hơn 600 bài thơ Haiku. Một chiếc thang máy hay "trở chứng" dẫn lối đến căn hộ chung cư ở miền trung Ukraine của một nữ thi sĩ 27 tuổi — người được vinh danh tại Nhật Bản nhưng lại gần như vô danh ngay trên chính quê hương mình. Với mái tóc màu hồng, chiếc áo len màu tím hoa cà cùng đôi tất đồng màu, Vladislava Simonova kể lại câu chuyện về sự nghiệp đang thăng hoa của mình tại một đất nước cách quê nhà cô 7.800 km (4.850 dặm) — nơi mà cô chưa từng một lần đặt chân tới.
Trong trái tim em | Anh không bao giờ chết | Anh chỉ nằm xuống | gối đầu trên mảnh đất quê nhà
Ru chiếc võng nằm yên | Trời thở dài trưa nắng | Anh cúi nhặt bóng mình
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.