Âm Vang Thu

18/11/202200:00:00(Xem: 5961)

Ann-Phong
Tranh Ann Phong.
  
Mùa thu dẫu vừa khảy đôi ba nhịp vàng trên tàn cây. Mùa thu dẫu đang đốt hết mình trên hàng cây maple đỏ lá suốt dặm dài. Và mùa thu cho dù cũng vừa khép cánh cửa để ra đi, khép rất nhẹ nhàng như sợ làm thức giấc ai đó đang say ngủ. Tất cả. Những bổng trầm của mùa thu đều rúng động mấy tầng cung bậc cảm xúc của ta.
 
Phiến lá vàng óng kia ẩn mật điều gì. Dấu chân vàng ố chiếc lá cuối thu như thể là những dấu chân cuối cùng để – nhẹ hẫng về mai sau – Ngọn gió của mùa thu ly tan nào vẫn thảng thốt trong nỗi chờ đợi. Hạt mưa nào xám tro quán phố. Và người ngồi nghe gió mùa thu về như – tiếng thổn thức của thời gian. Bạn ơi, xin lắng lòng trong buổi đêm tịch mịch để nghe cảm xúc bạn hòa âm thế nào với âm vang thu, để biết tác động mãnh liệt của thu – phù vân thôi cũng nát đời như chơi
 
*
 
Nguyễn Xuân Thiệp
 

Nhịp bước mùa thu

 
sáng nay. tôi lắng bước mùa xưa
chim nhỏ. năm nao. rộn khóm dừa
sông chớm đôi bờ thu quạnh quẽ
đường dài. son đỏ. quán lau thưa
 
nhà ai. phơi áo. ngoài hiên gió
nắng tắt trưa qua. lạnh bến chờ
cây ố. sắc tường. vương phủ ấy
trẻ nghèo. nhặt lá. ngói rơi. Hư
 
nghìn mùa. sương khói. dậy âm vang
lộp bộp. hiên sau. trái rụng vàng
bóng sậu. kêu qua bờ mía dại
xa nhau. mùa thu. mưa trong trăng
 
em đi. nhịp bước dạo đôi mùa
áo biếc. chìm trong dáng núi xa
trống lẻ. trường bên. hờ hững điểm
hoàng thành vừa chợp giấc mơ trưa
 
thời đại xây trên lòng quá khứ
tiếng mùa. hốt gió. rắc ly tan
này em. nhìn lại nương cày cũ
mặt đất. âm u. bặt tiếng đàn
(1954)
 
*
 
Nguyễn Lương Vỵ
 

Cuối Hạ Đầu Thu

 
I.
theo mộng về thăm sài gòn mưa
cuối hạ đầu thu chiều cũng vừa
trắng mù mưa bay trên phố chật
xám tro lá khóc bên quán xưa
vuốt mặt nhớ tri âm chìm khuất
đan tay nghe hồn vía đong đưa
bên đây mặt trời thức dậy sớm
sài gòn mưa em đã ngủ chưa?

II.
em đã ngủ chưa hay còn thức
đêm thẳm sâu dấu lệ ngàn trùng
chung cư gù lưng đứng rũ bóng
cửa sổ nhòe mắt tìm chân dung
mộ đời thinh không vang lục trúc
mồ ta địa tận réo hồng chung
giật mình tỉnh giấc còn ấm ngực
ngồi dậy ngoài hiên đã sáng trưng!
 
III.
theo mộng về thăm sài gòn em
đầu thu cuối hạ mưa dài thêm
trắng mù biệt khúc rơi tầm tã
xám tro cầm dương sầu lấm lem
nhớ quá hồn đường sá mệt lả
thương thay thân đất khách say mèm
giật mình đèn chưa tắt thở nhẹ
dứt mộng mà sao vẫn còn thèm?!

(7.2017)
 
*
 
Nguyên Yên
 
Dứt
 
đóng chặt cánh cửa,
để lại tất cả sau lưng
như thời nào đẩy mái ngược dòng
ra đi nhắm mắt hòng thoát
 
đóng chặt cánh cửa
nhốt từng giấc mơ sao trời
khóa trái mọi trối trăng
những hồn ma hệ lụy
 
đóng chặt cánh cửa và quăng đi chìa khóa
chiếc rương của một thời châu báu
bầu rượu tràn hớp say
căn nhà có huyễn tưởng bóng mát
 
đóng chặt cánh cửa
vứt bỏ mẩu quen thuộc cuối cùng nào sót lại
ngoài kia những chiếc lá ố vàng đang rụng
mùa thu cũng bỏ đi
 
đi như một linh hồn rút lui không định trở lại
đi chuyến nhẹ hẫng về mai sau
 
cầu cho trót lọt
 
*
 
Trần Hoàng Phố
 

Gương mặt ký ức

 
1.
Bạn hãy dịu dàng lấy cây cọ và vẽ
Vào trái tim rực lửa lá phong mùa thu
dấu vết cuộc đời phù du chúng ta
Trên khuôn mặt của gió
và sự lặng yên cây cối
Bạn như nghe thấy
tiếng
thổn thức của thời gian
và sự chảy trôi của ký ức
 
2.
Bạn hãy cầm lấy cọ và vẽ
Vào khung
tấm toan màu trắng ước muốn
Một khuôn mặt
nồng nàn say mê dự phóng
Trên những chiếc mặt nạ ngày rơi
Bạn như nghe thấy
bước đi lạ lùng bóng tối hoài niệm
 
3.
Bạn hãy cầm lấy cọ và vẽ
Vào gương mặt đổi thay
của năm tháng và sự lãng xẹt kiếp người
Bóng tối ký ức
Và bước chân chậm chậm của các vì sao
Trên thảo nguyên mênh mông bầu trời đầu hạ
 
4.
Bạn cầm lấy cọ vào vẽ vào khung tấm toan thời gian
Gió thổi làm mắt bạn cay
Giọt bùi ngùi 
như giọt sương rơi thảng thốt vào giữa trái tim bạn
Khuôn mặt sáng dịu dàng vầng trăng hạ tuần tháng tám
như linh hồn đợi chờ
đâm xuyên ký ức bạn đớn đau
 
*
 
Phạm Thiên Thư
 

Áo Thu

 
Xưa em phơi áo giữa thu phong
Lá vàng cài trên lụa rực hồng
Nay áo đã cuốn về thiên cổ
Lá vàng bay lạnh nỗi niềm không.
 
*
 
Vũ Hoàng Thư
 

Lá Thu

 
em là thu
       hay thinh không
gọi mùa tôi
       tiếng chuông đồng
vực âm
bay
        bay
                bay
        ghé
âm thầm
rũ trong thân phận
tiếng trầm cội rơi
Áo khoe buổi sớm
         sương mời
phù vân
thôi cũng nát đời như chơi
một âm ngang
lời kinh rời
ở đây
          đi đến
                    thường thôi
cõi này
 
*
 
Trịnh Y Thư
 

13 Bài HOKKU: Giọt Thu

 
1.
Cành táo oằn oài ngả
     Sẻ nghiêng đầu
          Giọt Thu lặng lẽ rơi.
 
2.
Sân nhà cũ
     Gió bạt – lá phong đỏ hiên sau
          Lặng im bờ tường rêu phủ.
 
3.
Mưa xóa nhòa ô kính
     Cẩm chướng và thược dược
          Căm căm trong màn đêm.
4.
Gió mùa Thu
     Lẻn qua khung cửa hẹp
          Dừng lại chân giường.
 
5.
Mây đùn bia mộ xám
     Lũ nhạn bay đã xa
          Mưa trong chiều ảo vọng.
 
6.
Tiếng mưa gõ đều đặn
     Lên mặt kính cửa sổ
          Thi thoảng có tiếng – chíp.
 
7.
Mưa nơi này
     Mưa Hà Nội
          Một ngàn năm – mùa Thu
 
8.
Tảng đá vườn sau nhà
     Vì sao mi khóc?
          Ôi mưa Thu.
 
9.
Cây ổi sau nhà
     Ra hoa ra trái
          Mưa Thu ưu ái vỗ về.
 
10.
Băng thảo ủ dột
     Cựa mình bên phiến đá
          Ẩn nhẫn đợi chờ.
 
11.
Vần vũ đám mây dị hình
     Xao động góc trời
          Trận bão lá.
 
12.
Hãy kêu lên thật to
     Chú ếch bạn tôi
          Mưa trong lòng trần thế.
 
13.
Duềnh nước tràn về
     Cơn lũ một đời
          Nước nước nước.
 

Mưa Mưa Mưa Bên kia biển Mưa có lạnh không em Dúi ngón chân son dưới lòng cát ấm Cát sẽ phủ chân em Biển vuốt ve trìu mến Sóng nhấp nhô mưa đời
Tam quan mái lạnh người không tới | Cả ngôi chùa đứng khóc trong mưa.
Trước khi là một bài thơ, "Hòn Đá Làm Ra Lửa" đã là một hành vi kỳ lạ đối với chính khái niệm văn bản. Nó ra đời không trên trang giấy mà trong trí nhớ, giữa hai trại tù Gia Trung và Hàm Tân, suốt gần một thập niên, chỉ được ghi thành chữ lần đầu khi tác giả đã đặt chân tới Thụy Điển, theo tài liệu, nhưng tôi nghĩ, phải trước đó, khi ra khỏi tù hay đến chốn an toàn, phải ghi lại dù không được tề chỉnh như sau này. Phần đông người đọc dừng lại tắc lưỡi, xem đây là một chi tiết cảm động về nghị lực.
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi / Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng / Chó sủa đêm trăng.
Như đứa trẻ nghịch ngợm xé ra trên mặt nước những vòng tròn quấn quít trăm điểm mở
buổi chiều trở về từ cuộc đi bộ | nghe chút hương thơm của hoa jasmin | trắng như bạch ngọc
Cách tốt nhất để giết một con chim | là thế này: dù nó đang cãi cọ hay cất tiếng kêu, | bạn hãy viết rằng chú chim nhỏ đang hót.
Thưa Công nương mắt hương thu u uất Mùa thu không trở lại trong đôi mắt đại dương xanh đầy móng vuốt và, tiếng hát của nàng rắc hoa trên đường về quê cũ xa xăm. Công nương không tin ư
Chuỗi hạt mẹ nằm trên trang | Ý thờ sâu lắng miên man niệm tình
Trận Mậu Thân xãy ra, đơn vị tôi đánh nhau với vc ngay sân nhà.Trận Gò Me Biên Hòa cách hậu cứ tôi chừng 500 mét. Thằng em tôi, thằng em… tôi vừa cưới vợ cho nó nằm lại cùng chiến trường. Vợ nó đón đơn vị quay về ngay tại sân cờ, nhìn quanh không thấy nó, mang cái bầu, xông thẳng đến tôi, không một giọt nước mắt đấm vào ngực tôi bình bịch ‘chồng em đâu, mất rồi hả anh hai’. Vâng đời lính là vậy, vợ lính là vậy.
Để hiểu một nhà thơ, đôi khi phải bắt đầu từ chỗ thân xác họ đã đi qua. Với Nguyễn Hoàng Nam, chỗ ấy là một chiếc ghe đánh cá ra cửa biển Rạch Giá. Trong bài Về nguồn (1990), ông ghi lại khoảnh khắc mửa thốc mật xanh trong hầm ghe, và chính trong cơn say sóng kinh hoàng đó, ký ức quê nhà bật lên: xứ Bưởi Biên Hòa, căn nhà số 66 đường Phan Đình Phùng nơi người mẹ mang ông trong lòng. Rồi đến trại tị nạn Songkhla ở Thái Lan với nắng cháy tóc và sứa lửa phỏng da, sau những bữa ăn cá sình rau vụn. Rồi đến Bolsa, đến tượng Phước Lộc Thọ, đến những bãi biển California.
Môi thầm ngậm nửa lời kinh | Tưởng như thập giá ẩn mình trong sương | Trả lại Chúa những vết thương
tâm trí và khói lang thang | bên này, bên kia trái đất | hồ nước cạn, con đường ngập | cánh rừng tự thiêu | tảng băng bắc cực lững lờ