Có Lẽ Cũng Tuyệt Vời
Nằm cong trên sàn gác
Nệm không có dưới lưng
Trên đầu không có gối
Nỗi buồn rơi lưng chừng
Kéo chăn đắp lên mặt
Hay là chết thử chơi
Nếu chết năm ba bữa
Có lẽ cũng tuyệt vời
Bụng sẽ không phải ăn
Ngực thôi không thở nữa
Trái tim hết lơ mơ
Đầu mở tung cửa sổ
Thân như chiếc hộp rỗng
Không còn gì ở trong
Bài thơ đang viết giở
Chắc bay vào hư không
Hồn sẽ bước ra ngoài
Ngắm cái thân lạ lẫm
Suốt mấy chục năm trời
Giờ coi ngang lá rụng
Sách có in trăm cuốn
Đắp mặt chỉ một trang
Thơ có xếp đầy kệ
Còn lại chỉ một hàng
Một hàng Thơ nằm thẳng
Giữa vách gỗ thơm hơi
“Sử thế nhược đại mộng”
Tử sinh một tiếng cười
Nếu chết năm ba bữa
Có lẽ cũng tuyệt vời.
Chùa Dột
Giọt rơi thầm lặng trên vai Phật
Giọt len lén thấm vào trang kinh
Nhà sư giơ tay vuốt mặt ướt
Chú tiểu co ro ngồi lặng thinh
Giọt gõ trầm trầm theo nhịp mõ
Cánh sen lấp lánh giọt ngọc trai
Ngón tay Phật chỉ vầng trăng sáng
Cũng đầm đìa giọt ngắn giọt dài
Giọt xuống hậu liêu loang từng vũng
Giọt chan vào giữa bát cơm chay
Cọng rơm ngày trước qua bể khổ
Cũng giạt cổng chùa sáng hôm nay
Giọt kết thành tràng đeo trên cổ
Giây chuông ướt sũng giọt cam lồ
Tam quan mái lạnh người không tới
Cả ngôi chùa đứng khóc trong mưa.
Trần Mộng Tú

