TRANG THƠ THỨ BẨY

25/11/202310:01:00(Xem: 3055)
Jennifer Higgie
Tranh Jennifer Higgie.



SAN PHI

 

Ngọn núi đào hoa (Phần II)

 

Phất phơ trong gió một rừng cánh hồng đào hoa rơi lả tả, mùi hương tinh khiết của hoa đào những cơn gió thoảng dịu nhẹ ngọn tóc bồng bềnh, ta bàng hoàng ngây ngốc có phải chăng là anh?
 
Một cánh đào hồng khẽ đang mơn man lên từng phiến thịt da, ta chợt nhớ đến khúc tình thơ mà anh đã dệt, từng con chữ vuốt ve rờn rợn, ta nghe dường như trời thêm xanh, như hoa lá biết cười, cho lòng ta ngây dại trong cái chạm huyền ảo của một trời mà tha thiết, mà mông lung sâu trong trái tim…
 
Những con chữ của anh hoa cỏ biếc bật dậy đi tìm, là tinh hoa là chiếc nôi nuôi dưỡng tâm hồn ta. Mỗi ngày truyền tải tiếng lòng, bộc lộ được những cảm xúc chân thật nhất của nội tâm. Trong đáy mắt sâu luôn chất chứa một nhân hình, ta thiết nghĩ:
 
"Ta yêu anh và anh cũng yêu ta ". 
 
Ông trời thật biết trêu đùa thế gian, ngày ta gặp anh cũng là ngày thu vàng trong nắng, gió ngược hướng về hoa nở muộn xót xa, trong cái cồn cào vuốt ve, mảnh không gian cuồng si trong từng làn hơi thở, không gian hai chiều xa hơn một vầng trăng, thế nhưng lạ lùng trong cái khoảng xa, luồng rung cảm vô hình như mũi tên lao thẳng vào tâm điểm, hương yêu dậy men hút chặt quyến rũ nhau, khát khao cháy bỏng, trong bóng thiên đường từng giây từng phút…
 
Nắng. Chi(ề)u Ve vuốt nhẹ sâu 
Thầm thì…             
Cỏ lá xạc xào không gian 
Khiến cho ta dại khờ mang 
Suy tư. Đang mộng gối chăn thức niềm 
 
Ngày bình minh bên kia đêm 
Ngọn sóng thơ biết lục tìm thiết thao 
Tình thơ ta kết bện trào 
Khảy nồng nàn khúc xé rào.
                                             Hoan mê 
 
Trăng. hương trăng thướt ngọc. kề 
Tình bồng. ngọt chuỗi đam mê rực trời 
Giọt sương lung linh lên khơi 
Giấc sâu mường tượng khúc đời có.  nhau.
 
Ta vẫn không lý giải được tình yêu? 
Ta cũng chẳng thể hỏi ông trời phải chăng đang say ngủ. 
 
Anh vẫn thường bảo ta hãy cứ hân thưởng niềm hạnh phúc khôn cùng trong cái mong manh, hãy thì thầm vào tai anh. Ta cũng vẽ lên bức tranh sống động thiết tha trong cái ảo diệu, trong niềm tin, rồi thế nào cũng vỡ òa trong cái thực tại mà ta và anh vẫn từng giây nung nấu tan chảy trong nhau…
 
Ta tìm được anh tích tắc trong "Tuổi Vàng"* nắng chiều tà hương mật ngọt
Không ngờ…
Không ngờ, cỏ hoa nở rộ thể dậy rực trời. Thâm thiển một vùng trời yêu, gió thu đưa về quá khứ, nhớ xuân khi còn non tơ. 
 
Ta ngỡ ngàng ngớ ngẩn…
Ta khóc ngất khi bắt gặp dòng xúc cảm rung lên tràn dâng nỗi nhớ, sung sướng vỡ òa khi ngôn ngữ long lanh sóng tình phảng phất hình ảnh ta …
Ta nhận ra những dâng trào trong anh là nguồn sống mà ta đang thiết tha, mà ta đang tìm kiếm, những âm vang rạo rực cất lên lời thương tận phiến tim người, ta lục tìm những khoảnh khắc hư ảo kỳ diệu một tình yêu 
 
Ta tìm anh giữa chốn người 
Đãi vàng trong cát một trời phù vân 
Là hư huyễn.  giữa… 
                                Hồng trần 
Từ lần bắt sóng giăng giăng nỗi niềm 
Ánh nhìn len lỏi vào tim 
Một hình dung được khắc ghìm tóc tơ
 
Những vợt hờ trong anh, nó xé toang cả buồng ngực mỏng manh cánh hồng nhan nở muộn màng
"Người ơi gặp gỡ làm chi".*
 
Để rồi cái niềm đam mê níu ghì nhớ thương da diết, hai phương trời cách biệt, viễn thượng bạch vân gian, ta vẫn nghe lá hát lời xanh, ta vẫn nghe gió lộng ngân tiếng sáo thắm tơ lòng vương trải, ta vẫn ngỡ ngàng nhân ảnh hiện hữu, dáng anh từng đêm thao thức tìm trong cơn ngủ, khuôn trăng khóc trên bậc thềm phủ rêu xanh, vẫn đâu đó văng vẳng giọng ấm áp ngọt ngào khiến hồn ta tê tái
 
Hương vị của tình yêu dòng rung cảm muôn kiếp mềm mại vỡ òa, dòng suối tiên tắm mát lên làn da trần trụi.
 
Đã bao lần anh thì thầm vào tai…
"Cánh Bùa Hoa Anh Đào ".
Ta gặp nàng là Định mệnh, có phải thế chăng?
Những cánh đào hồng kết chặt lấy ta, ta như một gã tà huy mộng mị lao vào em, em giam chặt ta muôn kiếp không một lối thoát, những lời lẽ anh, ta như trúng phải bùa thiêng "anh dịu dàng nhìn ta với khoảng thinh không xa thẳm mà rằng trong tâm thức".
 
Ta biết yêu thương tột cùng rồi nếu phải xa anh sẽ đau thương tột độ, thượng đế người khéo an bài ta trong cái trường tình trớ trêu này…
 
Cánh hồn nhiên phất phơ lạc phương trời nào.
Nhưng… ta vẫn thầm cảm ơn người để ta tìm được anh, để ta cảm nhận được nỗi ngậm ngùi của mặt trời khi mưa những giọt lệ ngoại hôn trở lại, để ta cảm nhận được hương vị của tình yêu sao mà hạnh phúc đến lạ. 
 
Dù biết là mịt mờ như sương khói, như cánh chiều lơ lửng một rừng đồi giữa phong ba, những cánh đào hồng trong khu rừng ngàn dặm đợi chờ bước chân chàng lãng tử.  
 
Khảy đoạn khúc hồng trần!
Đoạn khúc thảo lục trường thiên rực sáng có anh, có ta, tuôn trào nỗi nhớ cuộn tròn ngày đêm để rồi bung tỏa niềm say mê như khúc điệu hoài u lãnh sắt, nỗi bàng hoàng ẩn chứa một tình yêu.
 
Phải không anh?
Khu rừng thập lý đào hoa bất tử một mối tình truyền kiếp trường lai chẩm thượng thiên tình tứ, lãng đãng ẩn chứa tình trời bất diệt, trở lại trong anh trong ta bí ẩn một truyện tình còn vương…
 
-- San Phi
 
*
 
HOÀNG XUÂN SƠN
 
bề mỏng một câu chuyện
 
(Tặng một người viết truyện*)
 
cái chuyện ngắn nở hậu
mà cửa nhà cứ teo tóp
đường phố nghênh ngang những cú leo mờ người
leo                   nặng
lúc không giờ
đừng tưởng tượng mình ở trên tháp cao
phóng đại xuống
[có khi què giò]
 
một ngày đi cà nhắc tới thăm
ối dào
                                        “em”
vẫn đấy xuân kiều giữa hai kép ngoặc
bình phương khóa
cú nhảy lò cò nâng cấp cà khêu
dòm qua nóc
trổ mã
 
trộm đạo hết thời rồi em ạ
chẳng có ma nào đánh đu
đông tây chái bự người chui lỗ chó cả rồi
[chạc nụi thừng đã bị tịch thu trong mùa xử án]
tất cả rúc rích
khoảnh khắc lâm ly huyện nhà
đừng cầu xin đền thiêng xổ số
toàn vé dỏm thời đại
than ôi thời cuốc bộ dò dẫm nông sâu
hồngxanhtímlục                  chả khi nào được mùa
chỉ còn đò ngang qua sông
chiếc thòng lọng đỏ
riết rồi cũng thặng dư
 
thả về thả về
                                    từ khúc
xăng pha nhớt chạy rong hàng mã
[bố khỉ sao cứ mãi rập khuôn lù phù]
ru hỡi ru hời mẹ ru con ngủ
cái vạc cái cò
tinh anh bộ vẹt nằm đâu
 
bia vẫn ôm đấy chứ *
đường hoàng nở tọa khôn thiêng
 
* Hồ Đình Nghiêm: Bia Không Ôm
 
 
Cửa chết
 
Nàng bịt một cánh cửa
Giam ta vào ngõ bí
Buổi chiều lên ung thi
Đời vô phương cục cựa

Tình yêu ôi tình yêu
Ván thiêng đóng rịt cứng
Những vòng tròn co quắp
Không khe thở linh hồn

Chết đi từ ba vạn
Đếm rách rưới hồ cầm
Dây mã vĩ xé toạc
Vết chàm của thang âm

Đớn đau miền phế thải
Cơn xẻ gỗ cưa rừng
Ngọn sao cuối rưng rức
Đêm cháy rụi lũng tuyền

Mọi nguồn tin đã đóng
Ai đồn thổi trưa nay
Thèm nghe tin trẻ lạc
Nhíu một sợi lông mày

[Ngày của đơn điệu]
 

Mưa Mưa Mưa Bên kia biển Mưa có lạnh không em Dúi ngón chân son dưới lòng cát ấm Cát sẽ phủ chân em Biển vuốt ve trìu mến Sóng nhấp nhô mưa đời
Tam quan mái lạnh người không tới | Cả ngôi chùa đứng khóc trong mưa.
Trước khi là một bài thơ, "Hòn Đá Làm Ra Lửa" đã là một hành vi kỳ lạ đối với chính khái niệm văn bản. Nó ra đời không trên trang giấy mà trong trí nhớ, giữa hai trại tù Gia Trung và Hàm Tân, suốt gần một thập niên, chỉ được ghi thành chữ lần đầu khi tác giả đã đặt chân tới Thụy Điển, theo tài liệu, nhưng tôi nghĩ, phải trước đó, khi ra khỏi tù hay đến chốn an toàn, phải ghi lại dù không được tề chỉnh như sau này. Phần đông người đọc dừng lại tắc lưỡi, xem đây là một chi tiết cảm động về nghị lực.
Tôi gặp lại anh bên kia ngọn núi / Trong nắng chiều sắp tối / Sao anh không về nhà? / Cha khóc con tàn hết mùa hoa / Mẹ chờ con khuyết cả trăng rằm / Nhà xưa em vẫn đợi / Đó không phải là nhà / Đó là cái còn lại / Của bóng tối. Khuôn mặt tôi không còn nữa / Bên kia cánh cửa: không ai chờ / Làng quê xa vời vợi: tiếng gà gáy sáng / Chó sủa đêm trăng.
Như đứa trẻ nghịch ngợm xé ra trên mặt nước những vòng tròn quấn quít trăm điểm mở
buổi chiều trở về từ cuộc đi bộ | nghe chút hương thơm của hoa jasmin | trắng như bạch ngọc
Cách tốt nhất để giết một con chim | là thế này: dù nó đang cãi cọ hay cất tiếng kêu, | bạn hãy viết rằng chú chim nhỏ đang hót.
Thưa Công nương mắt hương thu u uất Mùa thu không trở lại trong đôi mắt đại dương xanh đầy móng vuốt và, tiếng hát của nàng rắc hoa trên đường về quê cũ xa xăm. Công nương không tin ư
Chuỗi hạt mẹ nằm trên trang | Ý thờ sâu lắng miên man niệm tình
Trận Mậu Thân xãy ra, đơn vị tôi đánh nhau với vc ngay sân nhà.Trận Gò Me Biên Hòa cách hậu cứ tôi chừng 500 mét. Thằng em tôi, thằng em… tôi vừa cưới vợ cho nó nằm lại cùng chiến trường. Vợ nó đón đơn vị quay về ngay tại sân cờ, nhìn quanh không thấy nó, mang cái bầu, xông thẳng đến tôi, không một giọt nước mắt đấm vào ngực tôi bình bịch ‘chồng em đâu, mất rồi hả anh hai’. Vâng đời lính là vậy, vợ lính là vậy.
Để hiểu một nhà thơ, đôi khi phải bắt đầu từ chỗ thân xác họ đã đi qua. Với Nguyễn Hoàng Nam, chỗ ấy là một chiếc ghe đánh cá ra cửa biển Rạch Giá. Trong bài Về nguồn (1990), ông ghi lại khoảnh khắc mửa thốc mật xanh trong hầm ghe, và chính trong cơn say sóng kinh hoàng đó, ký ức quê nhà bật lên: xứ Bưởi Biên Hòa, căn nhà số 66 đường Phan Đình Phùng nơi người mẹ mang ông trong lòng. Rồi đến trại tị nạn Songkhla ở Thái Lan với nắng cháy tóc và sứa lửa phỏng da, sau những bữa ăn cá sình rau vụn. Rồi đến Bolsa, đến tượng Phước Lộc Thọ, đến những bãi biển California.
Môi thầm ngậm nửa lời kinh | Tưởng như thập giá ẩn mình trong sương | Trả lại Chúa những vết thương
tâm trí và khói lang thang | bên này, bên kia trái đất | hồ nước cạn, con đường ngập | cánh rừng tự thiêu | tảng băng bắc cực lững lờ