Trang Thơ Thứ Bẩy

02/03/202406:43:00(Xem: 2676)

Untitled #3 (DEC 2023) - QTTC

QUẢNG TÁNH TRẦN CẦM

 

trò chơi trời cho 

 

bình tĩnh nắm bắt trò chơi điên dại

mở miệng đếm tới mười

không nghi ngại

hãy phả một hơi thở ấm vào đêm đen

mỗi người góp một hơi thở

và rạng đông rực rỡ sẽ đến

chắc chắn sẽ đến

hãy dang tay chào đón ngày mới

và vận hội mới

chấp cánh

bay cao

như phượng hoàng từ đống tro tàn

từ khát vọng không ngưng nghỉ

vươn dậy

vụt bay lên

cao vút

ngất ngưởng giữa trời xanh  ̶ ̶ ̶ 

cơ hồ một trò chơi trời cho

dù cho ta rất đỗi ngây thơ

dù cho ta rất đỗi ngây ngô. 

 

 

trò chuyện cùng những mảnh đầu năm 

 

1/

núi xám mưa xanh

lẩn khuất trong giấc mơ nhiều biến khúc

năm giờ sáng: loa phường xé nát màn sương

xóa đi những câu thần chú dị hợm

một ngày thẩm thấu qua nhiều lớp suy diễn.

 

2/

nàng nhảy mũi liên tục

mùi cá chiên ảm đạm

lá bàng rơi

buổi chiều đem theo hơi ẩm mùa mưa

rồi cũng nhỏ giọt trên tay nàng.

 

3/

phố cổ

miếu quan công

nàng gặm ổ bánh mì thịt quay

chờ cơn mưa đi qua

bóng lướt thướt trên mặt đèn kéo quân.

 

4/

những chiếc lá bàng to hơn bàn tay

cuốn theo gió

vàng xoay con lốc

chiều xuống hắn uống một mình

nghe thời gian gõ nhịp chông chênh.

 

5/

nàng đặc cách cho hắn một nụ hôn trên trán

thảng thốt tiếng cười

buổi chiều lao xao đến sớm hơn dự báo

vụt thoát khỏi trí nhớ giả định

ngó những gợn sóng tung tăng trên mặt hồ vẩn đục.

 

6/

lồng lộn như con thú đêm sáng trăng

mi chỉ là một trong trăm diễn viên quần chúng

những khuôn mặt vô danh  ̶ ̶ ̶  tên gọi extra  ̶ ̶ ̶ 

có thể thay thế bằng kỹ thuật số nếu cần

cái kén giờ đây trống rỗng.

 

7/

đầu óc lù mù  ngây dại

sau nửa tiếng đồng hồ

nhìn những cột cây số những biển chỉ đường chạy lui

"kệ tao"  ̶ ̶ ̶  và tiếng thở dài cam phận

ngờ ngợ như mùi mạch nha dính chắc vào tuổi thơ.

 

*

 

THY AN

 

Trái tim thức dậy chớm đông

 

mùa đông sẽ không bình thản ra đi

với cơn mưa trái mùa và bão tuyết tàn phá

khí hậu dồn dập

như hơi thở người đàn bà hừng đông

chiều lộng gió nhắc ai mặc áo

nhắp ly trần tửu ấm môi

dưới hiên nhìn áng mây trời

đọc cho nhau mấy vần thơ lãng đãng

 

nhắc lòng mùa chớm đông thoáng lạnh

vỗ vai nhau gọi trái tim run rẩy

giao long hồng thủy mấy đời gắn bó

cuồng lưu nào giữ được đá trăm năm?

thăng trầm chợt thấy mình thật thấp

bài thơ lỡ hẹn

câu nói hiếm hoi

những giọt vui mật ngọt

nhỏ xuống đây thêm ấm cho đời

 

chúng ta sống và nhiều người đang chết

bình an và thần chết nắm tay nhau thong dong

người lính Ukraine ngã quỵ

tay cầm hướng dương tặng vợ hiền

bầu trời vẫn rộng trên cao

núi và đồi vẫy tay chào

cây bồ đề và cây thông cạnh nhau không nói

phải chăng lời nói đã thành vô nghĩa ?

 

rong rêu nào kết tụ trăm năm

những lặng câm lãng mạn trôi dài

tâm thức lung lay xao động

chút cô đơn bên những bình yên

chút mặn nồng bên những vô cảm

trái tim thức dậy chớm đông…

 

*

 

TRẦN MỘNG TÚ

 

Câu Hỏi

 

Anh hỏi

Em đã già chưa?

 

Em không biết…

 

Em nghe nói người già

hay đánh rơi đánh vỡ

 

Hình như sáng hôm nay

em vừa đánh rơi một câu Thơ

câu Thơ rơi xuống

vỡ

không gây tiếng động nào

chỉ để lại vết xước

như những giọt mực

trên những ngón tay gầy

 

Em đã già chưa?

 

(2/2024)

 

 

*

 

TRẦN HOÀNG VY

 

Cuối Giêng

 

Giêng vừa cạn xuống

                 Phía hoa…

Em còn hội núi, chùa xa

                                 Chưa về!

Nắng vừa đỏ rợp giậu quê

          Mấy bông dâm bụt,

Xập xòe bướm… non

Cuối giêng, vai áo

                    Có mòn?

Người xuân xưa

                Biết có còn xưa xuân?

Mùa hong nắng

           Má bồ quân

Cái đêm đốt nến,

               Khấn thần cầu duyên.

Thoắt rồi,

       Giêng cuối… chung chiêng

Em miền thượng,

                   Tôi ngược miền hạ du

Đường đời

      Hai đứa vụng tu

Cuối giêng,

       Mòn phía trăng ru

                  Lạnh người!...

 

 

Chiêm bao trái cà na

 

Tuổi thuở học trò
Da đen mùa nước xâm xấp, củ năng, củ ấu
Bắt cá, mò cua, chăn trâu, lùa vịt…
Lúc ngẩn ngơ bên sen, súng… mơ buồn!

 

Chưa vội tròn trăng tóc hoe hoe nắng
Trái cơm nguội chát, trái bần chua…
Bàn tay ngón trắng,
Đêm mơ hoàng tử đeo… bùa?

 

Thôi lăn trái mù u, những thẻ tre ghè chân váng phèn vằn vện
Mùa sim môi tím, mắt tím…
Câu đồng dao “Chi chi, chành chành”
Em hóa thành vàng ảnh, vàng anh.

 

Thoắt mà mấy mùa nước nổi,
Cây cà na dưới bến, neo thuyền
Răng cắn trái cà na đắng,
Đọng trên môi, chua ngọt đầu đời…

 

Cây cà na lá xanh nét lông mày,
Trái non ngày nhu nhú
Lén bỏ cặp bàng, trường xã…
Đắng còn vướng vất buổi chia tay?

 

Đêm ở phố. Cà na dằm trong hũ, chấm muối
Môi tím xưa, hồng trong màu ớt?
Bàn tay rửa sạch… phèn,
Khoe ngón búp măng?

 

Nằm mơ trái cà na xanh ngằn ngặt
Nhớ mùi… bùn, mùi vịt, mùi trâu
Nhớ tuổi trôi qua mùa nước nổi
Trưa chang chang, lá sen, súng đội đầu!

 

Trái cà na cộm… chạm vào chiếu, gối
Tay vốc mùa chơi ô ăn quan
Giật mình trái cà na… khóc
Vùi trong ngọt ngào. Đắng, chát lại về quê?

 

*

 

TRẦN YÊN HÒA

 

Gọi Yêu Dấu

 

Yêu Dấu. ở đâu. hở em xưa
Rất xa. anh nhớ mãi. khung trời
Mây trôi. và gió. và hoa nắng
Em đứng. gần tôi. tim rất run.

Em xưa. mùa xưa. và tình ta
Là trăm năm. hay một sát na
Anh ngậm ngùi. nhớ em. tháng tám
Em quay lưng. tàn mộng. dưới hoa

Gọi Yêu Dấu. mưa bay. cuối phố
Áo em bay. giữa buổi. thu tàn
Vạt nắng phai. lạnh lùng. đến độ
Em đi rồi. đời cũng. tan hoang

Gọi Yêu Dấu. em xưa. mái tóc.
Như vết son. còn đọng. hồn tôi
Như lời yêu. cho anh. dạo nọ
Còn nguyên si. một vệt. môi hôn

Gọi Yêu Dấu. đời anh. chạm mặt
Những phù vân. và những. ơ hờ
Mưa có lạnh. em tôi. có ấm
Yêu Dấu xưa. Em vẫn. là thơ

Em đâu đó. mà tôi. xa lắc
Không tìm nhau. không thấy. không quen.
Như kẻ lạ. tôi. nhìn. hướng khác.
Cõi mù khơi. ừ. nhớ. ừ. quên

Ôi. nói quên. mà sao. vẫn nhớ
Trong giấc mơ. Yêu Dấu. em về


Trong giấc mơ nào

 

Trong giấc mơ nào. em. nguyệt quế
Choàng vai. anh ngủ. mộng đồi tây
Áo vàng. em mặc. bên thềm cũ
Bóng hoa bay. trong giấc mơ đầy

Trong giấc mơ. đầy. anh. chiêm bao
Thấy mình. bay lên. cung thiềm vắng
Chỉ có em. cùng. một bầy tiên
Hót líu lo. bài ca tụng nắng

Ôi! mùa xưa. giấc mơ. rất cũ
Có hiên trăng. tre. trúc. ao làng
Có chợ chiều. mẹ ngồi. bán quán
Và em thì. quấn quýt. tình lang

Ôi! mùa xưa. những bông. hoa nắng
Bay ngoài. hàng dâm bụt. hiên nhà
Nhưng từ độ. sáo bay đi mất
Mùa xưa. là dĩ vãng. xót xa

Chim sáo. đã bay. ngày. tháng tám
Là ta. đành mất. một mùa xưa
Trong giấc mơ. không còn. ta nữa
Chỉ còn. mù mịt. một cơn mưa

 

Họ vừa bắn chết một thi sĩ Họ vừa bắn chết một bà mẹ 3 con Họ vừa bắn chết một phụ nữ 37 tuổi
Ta hát lời xưa thuần mộc | Miên hoa vẫn ngủ bên trời
anh ơi, em không tin anh ác, không tin đâu
Tôi bên này, tháng hai trời nắng dịu | mà lại nghe lá run rẩy trong mưa | mà lại cảm cái rùng mình cổ thụ | của bên kia, của cơn bão lạc mùa
Mùa Đông đang tới ở Bắc Mỹ, tuyết rơi, tuyết rơi! Lạnh và đẹp, làm người ta liên tưởng tới những vùng Green Land, nơi gần như tuyết giá quanh năm, nơi có những con người sống với giá lạnh và nơi có những nguồn khoáng sản trù phú mà những cường quốc trên thế giới lúc nào cũng manh tâm chiếm đoạt. Hãy thưởng thức một bài hát của bà mẹ Inut, một bài ru con rất đơn sơ và cảm động, cảm động như khi ta hát bài hát ru con của những bà mẹ Việt Nam: Cái ngủ mày ngủ cho lâu/Mẹ mày đi cấy ruông sâu chưa về. Nếu cường quốc đến chiếm những vùng đất đai này, họ có tước cả những bài hát này không? Bà mẹ Inut có còn được ôm con trước hiên nhà ru con bằng những bài hát tràn ngập tình tự quê hương của mình?
Hãy khoan nói đúng sai | cho đến khi ta đứng ngoài kia, | giữa tuyết rơi và ánh đèn xanh đỏ, | chỉ có một cái mền mỏng | và cả đời bị kéo đi | khỏi ngưỡng cửa quen thuộc.
Việt Báo dịch và đăng lại bài thơ của Renee Nicole Good, nạn nhân 37 tuổi bị bắn chết hôm thứ Tư, 7 tháng 1, 2026, không chỉ để tưởng niệm, mà để dán lại đây một văn bản vẫn còn đang sống. Đó là tiếng nói từng đi những bước dò dẫm giữa khoa học và đức tin, giữa hiểu biết và phép lạ — một tiếng nói bị dập tắt giữa mùa xuân thì bởi sự vô nghĩa của bạo lực. Bài thơ ở lại, không trả lời thay ai, chỉ để giữ nguyên một khoảng trống — nơi người đọc sẽ phải tự hỏi mình còn tin vào điều gì, và còn để dành chỗ cho điều gì.
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
Bên trong gương mùa đông đang chờ đợi… Trong biên vực ảo ảnh của chờ đợi thì anh có thể, dựa vào lưng gương lạnh giá/ hát nghêu ngao một cách vô tư… cho đến khi tiếng rung cuối cùng của tấm gương trong suốt ấy mở ra thiên địa mới… Có vẻ như trong bụng chờ đợi của mùa đông đang sửa soạn để khai sinh. Mời người lắng vào thơ của các tác giả Han Kang- Nguyễn Man Nhiên, Nguyễn Lương Vỵ, Trương Đình Phượng, Nguyễn Đạt, Bei Dao (Bắc Đảo)-Cù An Hưng, Đỗ Hồng Ngọc, Trần Ngọc Diệp, Trịnh Thanh Thủy, Nguyễn Thị Khánh Minh, Vũ Hoàng Thư, Vân Thuyết, Hoàng Xuân Sơn, Trịnh Y Thư, Khế Iêm, Nguyễn Xuân Thiệp, để nghe nỗi trở dạ rộn ràng cùng u buồn của mùa Đông.