Trang Thơ Thứ Bẩy

02/03/202406:43:00(Xem: 2680)

Untitled #3 (DEC 2023) - QTTC

QUẢNG TÁNH TRẦN CẦM

 

trò chơi trời cho 

 

bình tĩnh nắm bắt trò chơi điên dại

mở miệng đếm tới mười

không nghi ngại

hãy phả một hơi thở ấm vào đêm đen

mỗi người góp một hơi thở

và rạng đông rực rỡ sẽ đến

chắc chắn sẽ đến

hãy dang tay chào đón ngày mới

và vận hội mới

chấp cánh

bay cao

như phượng hoàng từ đống tro tàn

từ khát vọng không ngưng nghỉ

vươn dậy

vụt bay lên

cao vút

ngất ngưởng giữa trời xanh  ̶ ̶ ̶ 

cơ hồ một trò chơi trời cho

dù cho ta rất đỗi ngây thơ

dù cho ta rất đỗi ngây ngô. 

 

 

trò chuyện cùng những mảnh đầu năm 

 

1/

núi xám mưa xanh

lẩn khuất trong giấc mơ nhiều biến khúc

năm giờ sáng: loa phường xé nát màn sương

xóa đi những câu thần chú dị hợm

một ngày thẩm thấu qua nhiều lớp suy diễn.

 

2/

nàng nhảy mũi liên tục

mùi cá chiên ảm đạm

lá bàng rơi

buổi chiều đem theo hơi ẩm mùa mưa

rồi cũng nhỏ giọt trên tay nàng.

 

3/

phố cổ

miếu quan công

nàng gặm ổ bánh mì thịt quay

chờ cơn mưa đi qua

bóng lướt thướt trên mặt đèn kéo quân.

 

4/

những chiếc lá bàng to hơn bàn tay

cuốn theo gió

vàng xoay con lốc

chiều xuống hắn uống một mình

nghe thời gian gõ nhịp chông chênh.

 

5/

nàng đặc cách cho hắn một nụ hôn trên trán

thảng thốt tiếng cười

buổi chiều lao xao đến sớm hơn dự báo

vụt thoát khỏi trí nhớ giả định

ngó những gợn sóng tung tăng trên mặt hồ vẩn đục.

 

6/

lồng lộn như con thú đêm sáng trăng

mi chỉ là một trong trăm diễn viên quần chúng

những khuôn mặt vô danh  ̶ ̶ ̶  tên gọi extra  ̶ ̶ ̶ 

có thể thay thế bằng kỹ thuật số nếu cần

cái kén giờ đây trống rỗng.

 

7/

đầu óc lù mù  ngây dại

sau nửa tiếng đồng hồ

nhìn những cột cây số những biển chỉ đường chạy lui

"kệ tao"  ̶ ̶ ̶  và tiếng thở dài cam phận

ngờ ngợ như mùi mạch nha dính chắc vào tuổi thơ.

 

*

 

THY AN

 

Trái tim thức dậy chớm đông

 

mùa đông sẽ không bình thản ra đi

với cơn mưa trái mùa và bão tuyết tàn phá

khí hậu dồn dập

như hơi thở người đàn bà hừng đông

chiều lộng gió nhắc ai mặc áo

nhắp ly trần tửu ấm môi

dưới hiên nhìn áng mây trời

đọc cho nhau mấy vần thơ lãng đãng

 

nhắc lòng mùa chớm đông thoáng lạnh

vỗ vai nhau gọi trái tim run rẩy

giao long hồng thủy mấy đời gắn bó

cuồng lưu nào giữ được đá trăm năm?

thăng trầm chợt thấy mình thật thấp

bài thơ lỡ hẹn

câu nói hiếm hoi

những giọt vui mật ngọt

nhỏ xuống đây thêm ấm cho đời

 

chúng ta sống và nhiều người đang chết

bình an và thần chết nắm tay nhau thong dong

người lính Ukraine ngã quỵ

tay cầm hướng dương tặng vợ hiền

bầu trời vẫn rộng trên cao

núi và đồi vẫy tay chào

cây bồ đề và cây thông cạnh nhau không nói

phải chăng lời nói đã thành vô nghĩa ?

 

rong rêu nào kết tụ trăm năm

những lặng câm lãng mạn trôi dài

tâm thức lung lay xao động

chút cô đơn bên những bình yên

chút mặn nồng bên những vô cảm

trái tim thức dậy chớm đông…

 

*

 

TRẦN MỘNG TÚ

 

Câu Hỏi

 

Anh hỏi

Em đã già chưa?

 

Em không biết…

 

Em nghe nói người già

hay đánh rơi đánh vỡ

 

Hình như sáng hôm nay

em vừa đánh rơi một câu Thơ

câu Thơ rơi xuống

vỡ

không gây tiếng động nào

chỉ để lại vết xước

như những giọt mực

trên những ngón tay gầy

 

Em đã già chưa?

 

(2/2024)

 

 

*

 

TRẦN HOÀNG VY

 

Cuối Giêng

 

Giêng vừa cạn xuống

                 Phía hoa…

Em còn hội núi, chùa xa

                                 Chưa về!

Nắng vừa đỏ rợp giậu quê

          Mấy bông dâm bụt,

Xập xòe bướm… non

Cuối giêng, vai áo

                    Có mòn?

Người xuân xưa

                Biết có còn xưa xuân?

Mùa hong nắng

           Má bồ quân

Cái đêm đốt nến,

               Khấn thần cầu duyên.

Thoắt rồi,

       Giêng cuối… chung chiêng

Em miền thượng,

                   Tôi ngược miền hạ du

Đường đời

      Hai đứa vụng tu

Cuối giêng,

       Mòn phía trăng ru

                  Lạnh người!...

 

 

Chiêm bao trái cà na

 

Tuổi thuở học trò
Da đen mùa nước xâm xấp, củ năng, củ ấu
Bắt cá, mò cua, chăn trâu, lùa vịt…
Lúc ngẩn ngơ bên sen, súng… mơ buồn!

 

Chưa vội tròn trăng tóc hoe hoe nắng
Trái cơm nguội chát, trái bần chua…
Bàn tay ngón trắng,
Đêm mơ hoàng tử đeo… bùa?

 

Thôi lăn trái mù u, những thẻ tre ghè chân váng phèn vằn vện
Mùa sim môi tím, mắt tím…
Câu đồng dao “Chi chi, chành chành”
Em hóa thành vàng ảnh, vàng anh.

 

Thoắt mà mấy mùa nước nổi,
Cây cà na dưới bến, neo thuyền
Răng cắn trái cà na đắng,
Đọng trên môi, chua ngọt đầu đời…

 

Cây cà na lá xanh nét lông mày,
Trái non ngày nhu nhú
Lén bỏ cặp bàng, trường xã…
Đắng còn vướng vất buổi chia tay?

 

Đêm ở phố. Cà na dằm trong hũ, chấm muối
Môi tím xưa, hồng trong màu ớt?
Bàn tay rửa sạch… phèn,
Khoe ngón búp măng?

 

Nằm mơ trái cà na xanh ngằn ngặt
Nhớ mùi… bùn, mùi vịt, mùi trâu
Nhớ tuổi trôi qua mùa nước nổi
Trưa chang chang, lá sen, súng đội đầu!

 

Trái cà na cộm… chạm vào chiếu, gối
Tay vốc mùa chơi ô ăn quan
Giật mình trái cà na… khóc
Vùi trong ngọt ngào. Đắng, chát lại về quê?

 

*

 

TRẦN YÊN HÒA

 

Gọi Yêu Dấu

 

Yêu Dấu. ở đâu. hở em xưa
Rất xa. anh nhớ mãi. khung trời
Mây trôi. và gió. và hoa nắng
Em đứng. gần tôi. tim rất run.

Em xưa. mùa xưa. và tình ta
Là trăm năm. hay một sát na
Anh ngậm ngùi. nhớ em. tháng tám
Em quay lưng. tàn mộng. dưới hoa

Gọi Yêu Dấu. mưa bay. cuối phố
Áo em bay. giữa buổi. thu tàn
Vạt nắng phai. lạnh lùng. đến độ
Em đi rồi. đời cũng. tan hoang

Gọi Yêu Dấu. em xưa. mái tóc.
Như vết son. còn đọng. hồn tôi
Như lời yêu. cho anh. dạo nọ
Còn nguyên si. một vệt. môi hôn

Gọi Yêu Dấu. đời anh. chạm mặt
Những phù vân. và những. ơ hờ
Mưa có lạnh. em tôi. có ấm
Yêu Dấu xưa. Em vẫn. là thơ

Em đâu đó. mà tôi. xa lắc
Không tìm nhau. không thấy. không quen.
Như kẻ lạ. tôi. nhìn. hướng khác.
Cõi mù khơi. ừ. nhớ. ừ. quên

Ôi. nói quên. mà sao. vẫn nhớ
Trong giấc mơ. Yêu Dấu. em về


Trong giấc mơ nào

 

Trong giấc mơ nào. em. nguyệt quế
Choàng vai. anh ngủ. mộng đồi tây
Áo vàng. em mặc. bên thềm cũ
Bóng hoa bay. trong giấc mơ đầy

Trong giấc mơ. đầy. anh. chiêm bao
Thấy mình. bay lên. cung thiềm vắng
Chỉ có em. cùng. một bầy tiên
Hót líu lo. bài ca tụng nắng

Ôi! mùa xưa. giấc mơ. rất cũ
Có hiên trăng. tre. trúc. ao làng
Có chợ chiều. mẹ ngồi. bán quán
Và em thì. quấn quýt. tình lang

Ôi! mùa xưa. những bông. hoa nắng
Bay ngoài. hàng dâm bụt. hiên nhà
Nhưng từ độ. sáo bay đi mất
Mùa xưa. là dĩ vãng. xót xa

Chim sáo. đã bay. ngày. tháng tám
Là ta. đành mất. một mùa xưa
Trong giấc mơ. không còn. ta nữa
Chỉ còn. mù mịt. một cơn mưa

 

Qua khu rừng lau chiều rất ốm cọng dài ôm cọng ngắn hấp hiu làm sao ngắt được lùm hoa sóng níu ngọn thương thân bãi dập dìu
Cây xanh trên miễu đình | Hưởng bốn mùa cúng vái | Quỳ lạy những hình nhân | Thấm đẫm mùi nhang khói
Ngày 17 tháng 9 năm 2025, thi sĩ “Công giáo” Lê Đình Bảng đã bước vào độ tuổi thượng thọ. Ông đã chính thức đạt 83 tuổi Tây và 84 năm tuổi ‘Mụ’. Một độ tuổi cần nghỉ ngơi, an dưỡng tuổi già. Song với tình yêu văn chương, chữ nghĩa và đặc biệt là niềm tin vào tôn giáo, ông vẫn như một thanh niên tráng kiện, đầy đức tin và nhiệt huyết, khi cho ra mắt thi phẩm thứ 25, sau rất nhiều tác phẩm nổi tiếng với nhiều thể loại khác nhau như văn xuôi, nghiên cứu lịch sử, tôn giáo...sáng tác kể từ năm 1967 miệt mài cho đến nay...
Thật sự chúng ta có cần/ Dựng lên hình ảnh của một người lính miền Bắc / bị người lính miền Nam thiêu sống / Mới nói lên được nỗi đau / Của cuộc nội chiến 20 năm / Chúng ta chưa đủ đau đớn / Cảnh người một dân tộc cùng màu da cùng tiếng nói / Cùng mang họ Nguyễn,họ Trần / Truy cùng đuổi tận / Căm thù,chém giết nhau / Bằng tất cả chồng chất oán hờn / Để nhân danh một chủ nghĩa nào đó
có lúc ngồi bên cửa sổ | tâm hồn lâng lâng | anh đưa em tách trà
... Thơ Trần Hạ Vi là sự hòa quyện giữa triết lý hiện đại, cảm xúc nữ tính và nhịp điệu đời sống, nơi mỗi câu chữ đều vừa biểu đạt, vừa phân tích, vừa soi chiếu – để người đọc vừa thấy mình trong đó, vừa ngỡ ngàng trước phát hiện mới về bản thân và thế giới. Phong cách này không chỉ làm nổi bật những xúc cảm đời thường được khúc xạ qua trí tuệ và ngôn từ, mà còn tạo nên một không gian thi ca nơi con người và thời đại, thân xác và ngôn từ, tình yêu và tự do cùng nhảy múa, vừa thật vừa mơ, vừa gần vừa xa, vừa dịu dàng vừa sắc sảo....
ở bên tả ngạn sương mù | áo em dính hạt mù u đến giờ | nhớ chờ anh nhé ngu ngơ | tàn cây cơm nguội đôi bờ còn thương
sau cùng thì Ba không cần nó nữa | cái thẻ có hiệu lực | hai năm hay ba năm | để được tạm trú trên đất nước của mình
Tới rồi mùa thu | Vẫn còn nắng. chưa thấy mù | Sẽ bưng mấy chậu phù du vô nhà
Chúng ta đang trôi đi đâu?! xuất hiện như một tập nhật ký chữ nghĩa, không phải để giải thích, cũng không để an ủi. Nó gợi nhiều hơn là nói, buộc độc giả phải cắm cúi dò trong đống chữ khúc khuỷu để tìm lấy một mảnh ánh sáng. Thơ của Bùi Chát không đi bằng cảm xúc bộc phát. Nó đi bằng những mâu thuẫn đẩy nhau, bằng chữ tự mổ xẻ chính nó. “Không phải cảm xúc / Mà chính là ngôn ngữ / Sinh ra thơ.” Câu thơ trông như một định nghĩa, thực chất lại là một phủ định, một cuộc đảo chính. Tình cảm ở đây không biến mất, mà bị kéo ra sau, thành phụ phẩm của thao tác chữ. Sự lạnh lẽo ấy làm cho thơ anh sáng rực, như ánh thép lóe trên lưỡi dao.
Nắng vạm vỡ leo bám lưng trưa, Ci sei tu… Em ở đó… Mùa hè nào đã đi qua. Đi qua như một tích tắc đời. Connie Francis Al di là cao vút giữa ngày, gọi nắng xuống cho đầy chiều chưa tới. Khi môi mấp máy điệu hờ tháng 9. Khi màu hoàng hổ trườn trên chiếc lá thu còn sót chút lục xanh. Như môi người còn đọng thanh xuân. Như mọi điều đã đi qua rớt lại mối diên trì...
Người ta đã tháo đi những bóng đèn | Không có ánh sáng | Nên không gây những tiếng động ban đêm | Khi chim ấp trứng | Những cái trứng | rất đỗi bình thường